Chương 28: Chuyện Phiếm Chán Ngắt
Giấc mơ về loài bướm, hay giấc mơ về thu nhập không lao động · Hikittk · 42 chương · ~25 phút đọc · Tạo 29/07/2026
QUYẾT BIỆT Chuyện Phiếm Chán Ngắt Chỉ có tiếng thịt nướng xèo xèo vang lên.
Người ta hay bảo tâm trạng không tốt thì ăn chẳng biết ngon, nhưng với thịt thì không có chuyện đó đâu, bởi vậy thịt mới là chân ái.
Bất kể lúc nào thịt cũng đều ngon cả, có khi thịt cũng giống như idol vậy.
"Chị nghĩ thịt cũng giống như idol ấy, nên là nếu mình ăn thật nhiều thịt thì biết đâu sẽ tiến gần hơn đến đẳng cấp của idol chăng?"
"Chị đang nói cái quái gì thế ạ?"
Xin lỗi em nhé, đúng vậy đấy, đầu óc chị có vấn đề rồi.
À, tôi bắt đầu nhớ ra rồi.
Đúng là vào khoảng thời gian này — dù tôi có quên bẵng đi mốc thời gian cụ thể — Eisei-chan đã từng có ý định muốn giải nghệ một lần.
Cô gái vốn luôn tỏa sáng như ánh mặt trời ấy, hóa ra thuở ban đầu cũng đã phải trăn trở và đau khổ đến nhường này.
Tôi là người biết rõ đáp án.
Biết thì biết đấy, nhưng đó là câu chuyện của một thế giới không có sự tồn tại của tôi.
Còn bây giờ, một câu nói của tôi có thể cân cả tương lai và cuộc đời của em ấy, chính là cái cục diện này đây.
Chỉ cần sẩy miệng một phát là có nguy cơ tước đi cơ hội gặp gỡ của hơn 1 triệu người hâm mộ sẽ được sinh ra sau này.
Hiện tại, tôi đang đứng ngay vạch phân thủy.
Vạch phân thủy, cái ranh giới chia cắt nguồn nước mà ngày xưa những người nông dân có thể chém giết lẫn nhau để giành giật vì lượng nước chảy về bên nào sẽ quyết định sự sống còn của mùa màng bên đó, đúng nghĩa là một sự lựa chọn ảnh hưởng trực tiếp đến tính mạng con người.
"Chuyện này…… em đã nói với ai khác chưa?"
"Em chưa nói với ai cả. À, ngoại trừ chị quản lý của Kochou-san."
"Trước mắt cứ ăn thịt đã nào. Bụng đói thì đầu óc không thông suốt được đâu."
Đáng ra phải là một bữa thịt nướng vui vẻ, thế mà đứa trẻ ngồi đối diện tôi lại trưng ra khuôn mặt nghiêm trọng làm tôi cũng đau quặn cả dạ dày.
Mà nói đi cũng phải nói lại, một con nhóc 25 tuổi (thể xác hiện tại) thì có tư cách gì để dạy đời một đứa vừa mới chạm ngưỡng đôi mươi cơ chứ.
Có khi cứ mặc kệ thì mọi chuyện rồi cũng đâu vào đấy thôi.
Nhưng cái nguy cơ "lỡ như không đâu vào đấy" lại khiến tôi vô cùng bất an, dù vậy mặc kệ vẫn là một phương án khả thi.
Đứng trên tư cách của cái "tôi" đàn ông kiếp trước, tôi sẽ chọn không can thiệp, vì tôi nghĩ tất cả những đau khổ này đều là chất dinh dưỡng để em ấy trưởng thành.
Vậy thì, đứng trên tư cách của cái "tôi" Kochou Maihime hiện tại thì sao?
Bắt đầu cái nghề này chỉ vì ham vui, thế mà giờ lại dốc hết tâm sức vào làm một cách nghiêm túc dù tuổi tác chẳng còn trẻ trung gì (tính theo linh hồn), cái loại người như tôi thì có thể nói được lời gì ra hồn đây?
Sau khi tự mình dấn thân vào ngành này tôi mới nhận ra một điều: những gì tôi thấy trước đây chỉ là một mặt của vấn đề, tôi chỉ toàn nhìn vào những hào nhoáng tốt đẹp của họ mà thôi.
À không, đầu óc tôi thừa biết chứ, nhưng tôi đã chọn phớt lờ nó để tận hưởng nội dung giải trí với tư cách là một khán giả.
"Nên làm thế nào bây giờ ta……"
"Dạ?"
Tiếng thịt nướng xèo xèo lại vang lên.
Lưỡi bò đúng là cực phẩm, chín nhanh, nhai sần sật mà vị lại đậm đà.
Tôi gắp một miếng bỏ tọt vào miệng, thưởng thức vị béo ngậy quyện cùng chút chua của chanh và mặn của muối để trung hòa lại.
Nhấp thêm một ngụm rượu Nhật trong ly, dùng chất cồn để rửa trôi đi cái cảm giác dầu mỡ, rồi tôi bắt đầu mở lời.
"Những gì chị có thể nói với em, một là mấy lời sáo rỗng vô thưởng vô phạt nghe như trong mấy buổi tập huấn của dân công sở, hai là những lời đúc kết từ chính kinh nghiệm xương máu của chị…… Mà suy cho cùng, chị nghĩ dù chị có không nói gì đi nữa thì em vẫn sẽ tự mình đứng dậy được, và chị biết chắc chắn em sẽ thực hiện được ước mơ của mình."
"Chuyện đó…… làm sao mà biết trước được chứ ạ."
"Đúng vậy, không ai biết trước được, nhưng chị thì tin là như thế. Nếu em không chê lời nói của một kẻ như chị, thì cứ việc tâm sự hết ra xem sao."
Nhưng nói thật lòng là tôi chẳng muốn ho he lời nào đâu, áp lực trách nhiệm nặng nề lắm.
Mà, lý do em ấy muốn nghỉ việc thì tôi cũng biết thừa rồi.
Nói là suy đoán vậy thôi chứ nhìn từ góc độ người ngoài thì tình cảnh hiện tại của em ấy đúng là không ngửi nổi.
Chắc chắn là do khác dự án nên phải chịu đủ thứ hạn chế và đối xử bất công chứ gì.
Bản thân em ấy vì vướng bận hợp đồng nên không nói rõ ràng, nhưng vào thời đại Taikai Music, hai bên ký kết với điều khoản là em ấy sẽ được ra mắt bài hát độc quyền, nhưng cuối cùng công ty lại lật lọng không cho ra.
Chưa kể, không hiểu sao công ty lại đem bán mấy chai nước với giá cắt cổ…… rồi bao nhiêu gạch đá dư luận, Eisei-chan lại phải hứng chịu hết. Bị chửi là kẻ hám tiền này nọ.
"Em đang rất hoang mang về hoạt động hiện tại của mình. Em có rất nhiều việc muốn làm, nhiều điều em nghĩ là nên làm như thế này thế kia thì tốt hơn, nhưng với tư cách là một doanh nghiệp thì có quá nhiều thứ họ không thể đáp ứng được. Em hiểu điều đó, và dù biết bản thân vẫn may mắn hơn các VTuber tự do, nhưng em vẫn không thể nào chấp nhận được chính mình của hiện tại."
"Vậy thì…… em muốn làm thế nào?"
"Em cảm thấy nơi này không cần em, và việc em ở lại đây chẳng có ý nghĩa gì cả…… Nếu vậy, thà rằng em giải nghệ luôn vì dù sao cũng đến tuổi có thể đi làm một công việc bình thường ngoài xã hội rồi. Em tính sẽ bàn bạc với chị Staff về mấy dự án còn dang dở hiện tại, rồi xin nghỉ việc luôn."
À, ừm, chị biết rồi, biết rõ luôn là đằng khác.
Sau vụ này em đi đàm phán lại là mọi chuyện sẽ chuyển biến tốt đẹp liền mà.
Nhưng mà, khi được nghe chính chủ trực tiếp trải lòng thế này, cảm giác nó nghẹn ngào lắm chứ bộ. Giọng em ấy đã run run lạc đi rồi, cả khuôn mặt lộ rõ vẻ ấm ức khôn nguôi.
"Hà…… Chị sẽ nói một lời hơi phũ phàng nhé, nghe xong có thể sẽ làm em nhụt chí và tổn thương đấy, nhưng mà: vị trí của em hoàn toàn có thể thay thế được. Ai vào ngồi cái ghế đó cũng được hết. Bởi vì một công ty mà cứ phụ thuộc hoàn toàn vào một cá nhân, lỡ người đó đổ bệnh hay nghỉ thai sản mà công ty sụp đổ thì đó là một bộ máy không lành mạnh."
"Dạ……"
"Đã vậy, những công việc được giao cho em thì em làm tốt là điều hiển nhiên nên sẽ chẳng ai thèm khen đâu, hễ có lỗi sai là bị mắng xối xả ngay. Trách nhiệm thì cứ thăng chức là sẽ càng nặng nề hơn, thậm chí còn phải gánh tội thay cho người khác nữa. Hồi còn trẻ thì bị đè đầu cưỡi cổ ép làm đủ thứ việc, đến khi leo lên được vị trí cao hơn thì tình hình chỉ có tệ đi chứ không có khá lên đâu."
"Hóa ra…… là như vậy ạ……"
Chán ngắt đúng không, cái hiện thực như hạch vậy đó.
Có thể ngoài kia vẫn có những cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng từ kinh nghiệm đi làm của tôi thì công việc nó vốn dĩ là cái thứ như vậy đấy.
"Doanh nghiệp là cái thứ kiểu như vậy đó, có vô vàn rắc rối đan xen, những người bên trong phải cùng nhau lập ra các điều khoản, ký kết giao ước rồi mới cùng nhau làm việc…… Đại loại là mấy cái thủ tục rườm rà hay giải quyết khủng hoảng, rồi bí quyết vận hành…… những thứ đòi hỏi kinh nghiệm đó đã được người của công ty gánh vác hộ cho em rồi, đó chính là lợi thế của Himachi-san hiện tại khi đang ở trong một hãng thu âm âm nhạc."
"Dạ."
"Nhưng điều đó không có nghĩa là em bắt buộc phải cam chịu. Mà, thời buổi này tuy có hơi khó khăn, nhưng em biết nước Mỹ không? Bên đó ấy, xã hội của họ phát triển theo kiểu 'thích thì nhảy việc thôi'. Chứ hồi xưa nước Mỹ cũng đi theo chế độ thâm niên y hệt như Nhật Bản hiện tại vậy đó."
"Ủa, vậy ạ?"
Cái tầm những năm 60, 70 ấy, cái thời mà nhạc Rock đang làm mưa làm gió, nước Mỹ lúc đó do tình hình xã hội biến động vì chiến tranh và các vấn đề mậu dịch nên không thể duy trì chế độ làm việc trọn đời được nữa. Thành ra ngoài đường đầy rẫy những người kiểu "bố đời thiên hạ đếch thèm làm nữa, tao là con người tự do".
Mà vốn dĩ nước Mỹ từ thuở sơ khai cũng là do người ta đi khai phá thuộc địa, xong tự dưng bị chính quốc thu tiền thu quyền vô lý đùng đùng, thế là họ mới nổi dậy lập quốc để được tự do tự tại còn gì.
Cái tính cách quốc dân của họ là "tự tao làm tự tao chịu, cấm có gò bó, quyền tự do là của tao", bởi vậy nên mảng âm nhạc với sự phát triển xã hội của họ mới bá đạo đến thế.
"Bỏ chạy cũng là một lựa chọn tốt mà. Khi còn trẻ, gánh nặng trên vai còn ít, tay chân cơ thể còn linh hoạt nhẹ nhàng. Chứ đợi đến khi già rồi, thứ phải gánh vác ngày một nhiều lên, khí lực cũng cạn kiệt nên chẳng còn nhúc nhích nổi đâu. Nào là gia đình, bạn bè, cấp dưới, rồi muốn bắt đầu một cái mới lại lo sợ đủ thứ, thể lực không cho phép, rồi lại tiếc nuối mớ chi phí đã bỏ ra từ trước đến nay…… Lúc đó muốn nghỉ cũng khó nghỉ, cứ phải cắn răng mà gồng mình lên mà cố gắng thôi."
"Những lúc như thế, làm sao để có động lực cố gắng tiếp ạ? Mà khoan, tính ra chị cũng chỉ lớn hơn em có 3 tuổi thôi chứ mấy?"
"Á, ờ, ừm, thì đúng là thế. Nói sao ta…… Chị là một kẻ yếu đuối nên phải đi tìm sự cứu rỗi và phụ thuộc vào rượu với thuốc lá. Vì bản thân là một kẻ yếu đuối không dựa vào mấy thứ đó thì không sống nổi, nên chị nghĩ trên đời này chẳng có ai là không đang cố gắng cả, chắc mọi người ai cũng như ai thôi……"
Bất kể là người mà em có ngưỡng mộ đến mức nào đi nữa thì họ cũng có những góc khuất tương tự như vậy, thước đo sự cố gắng của mỗi người là khác nhau nhưng chị nghĩ trên đời này hiếm có ai là đang sống mà không cố gắng lắm.
"Cái đó không tốt cho giọng hát đâu nên chị hạn chế lại chút đi ạ."
"Nói hay lắm, mấy cái thứ này tốt nhất là không nên đụng vào, và chị thích một cô gái mạnh mẽ biết nghĩ như em đấy. À, ừm, bởi vậy nên là……"
"Sao ạ?"
"Có lẽ, thứ mà chị nghiện nặng nhất chính là idol. Tự mình ôm hy vọng, tự mình cảm động, tự mình được cứu rỗi, và lúc nào nhìn họ cũng vui vẻ đến mức khiến người ta phải ghen tị."
Đó là một khối mộng tưởng hoàn mỹ nằm ở cực đối lập hoàn toàn với cái hiện thực như hạch này.
Đúng vậy, là thần tượng, một đối tượng thờ phụng không có thật.
"Idol trong lòng chị giống như một loại chất kích thích giúp chị quên đi cái thực tại khốn nạn này vậy. Nó tốt hơn thuốc lá với rượu nhiều. Có thể sẽ có những buổi stream chán ngắt, nhưng biết đâu chỉ nhờ một buổi stream duy nhất thôi mà cuộc đời của một con người có thể thay đổi hoàn toàn đấy."
Ít nhất thì, tôi biết rõ có một gã đã bị thay đổi cuộc đời như thế.
Vào cái khoảnh khắc biết được điều đó, tôi đã được cứu rỗi, và tôi cũng đã rất ghen tị với họ.
"Câu chuyện nghe chán ngắt nhỉ…… Mà thôi, trước mắt cứ đi bàn với chị Staff theo hướng 'chuyển việc' chứ đừng có xin 'nghỉ việc' hẳn. Nghe này, cái hãng thu âm đó lập ra là để cung cấp bí quyết và điều phối mảng âm nhạc thôi, chứ nó đâu có liên quan gì đến mảng stream đâu, nên em thử xin chuyển hẳn sang bên Follow Live xem sao."
"Chị đâu có yếu đuối đâu, ít nhất thì lúc nào nhìn chị cũng tràn đầy cái sự tự tin bí ẩn kia mà."
"Vậy hả? Chị cũng chẳng biết nữa. Thôi gọi thêm thịt mới đi, có gì ấm ức cứ xả hết ra đây chị nghe cho, chị bao tất! Đổi lại sau này em có hậu bối rồi thì phải bao lại tụi nó đấy nhé."
"Dạ! Em sẽ ăn thật nhiều ạ!"
Ăn nhiều vừa vừa thôi cũng được em ạ, quán thịt nướng này đắt đỏ lắm đấy…… Cơ mà thôi, cái này cũng tính là một hình thức đu idol nên đành chịu vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn