Chương 37: Stream Member Sau Buổi Live
Giấc mơ về loài bướm, hay giấc mơ về thu nhập không lao động · Hikittk · 42 chương · ~33 phút đọc · Tạo 29/07/2026
TRẠNG THÁI NHƯ MƠ Stream Member Sau Buổi Live Về tới nhà đã là 11 giờ đêm, công việc trong ngày kết thúc bằng một buổi họp thảo luận về các biện pháp xử lý sự cố xảy ra xung quanh buổi Live kỷ niệm vừa rồi.
Chao ôi, chẳng ai ngờ cái cảnh mình bị đổ mồ hôi đầm đìa ở nách với ngực nên phải giơ tay lên quạt quạt lia lịa lại bị cắt clip lan truyền rầm rộ như thế…… Cứ tưởng đang ở màn hình chuyển cảnh thông báo nên mới lỡ tay lơ đễnh một tẹo.
"Hưm…… Gấu trúc đỏ là cái giống gì vậy trời."
Nhìn mấy bài tweet đang lọt top Trending, tôi bất giác mỉm cười.
Dẫu cho có cả đám anti-fan trà trộn vào, tôi vẫn bấm 'Thả tim' tằng tằng cho bằng sạch, kể cả bài của anti.
Bởi vì những việc thế này chỉ làm được vào lúc này thôi, chứ sau này khi kênh lớn mạnh lên, lượng fan đông đảo rồi thì làm sao mà thoải mái làm thế được nữa.
Cầm điện thoại trên tay đi vào nhà tắm, tắm qua một vòi hoa sen xong xuôi thì đồng hồ đã điểm 11 giờ 30 phút.
Tôi dùng cái ảnh thu nhỏ đã chuẩn bị từ trước để đăng thông báo stream dành riêng cho Hội viên, rồi tranh thủ ăn bữa tối.
Căn phòng rộng thênh thang một cách thừa thãi này có chút cô đơn, cô quạnh, nhưng chắc đó chỉ là cảm giác hẫng hụt sau những chuỗi ngày tất bật ngược xuôi mà thôi.
Dẫu cho lúc ở studio chỉ toàn nhìn thấy mặt đám nhân viên ekip, nhưng đối với bản thân tôi thì đây đã là một bước tiến vô cùng to lớn rồi.
Nhất định sẽ có một ngày, tôi sẽ mở Live ở một cái sân khấu thực thụ nào đó…… Ơ, sực nhớ ra rồi.
"Phải đăng thông báo giùm cho Tomari Umi-senpai mới được."
Phải tranh thủ lúc kênh đang nhận được nhiều sự chú ý để làm cái thông báo mà trước đó đã bàn bạc.
Đó là buổi Live của tiền bối Tomari Umi.
Hơn nữa, đây không phải là buổi Live dựng cảnh giả lập như của tôi, mà là buổi Live đầu tiên thuê hẳn sân khấu biểu diễn thực tế của công ty.
Phía ban điều hành thì cứ lo sốt vó không biết có lấp đầy được cái hội trường 700 chỗ ngồi hay không.
Tôi đã bảo là thuê cái khán phòng to hơn nữa cũng được, nhưng vì đây là lần đầu tiên làm nên cái đề xuất của tôi lập tức bị gạt phắt đi.
Mà thôi, họ chưa biết cái cảnh khán giả trượt vé quay số gào khóc thảm thiết nó như thế nào nên không thể trách được.
Cơ mà, được đứng trên một sân khấu biểu diễn thực sự ngoài đời luôn là ước mơ của tôi.
Bởi vì ở đó, tôi sẽ được nhìn thấy những người hâm mộ bằng xương bằng thịt chứ không phải chỉ qua những dòng bình luận vô hồn trên màn hình.
Đó là những con người sẵn sàng yêu thương một kẻ như tôi.
"Thích thật đấy…… Mà thôi, người ta là người ta, mình là mình."
Biết bản thân chẳng thể tự quản lý chế độ dinh dưỡng tử tế được, tôi dùng dịch vụ giao hàng tận nhà mua mấy hộp đồ ăn đông lạnh do chuyên gia dinh dưỡng chế biến, rồi bỏ vào lò vi sóng quay lên chuẩn bị ăn.
Mấy cái đồ ăn này tôi thấy suốt trên mấy buổi stream nhận tài trợ của giới VTuber, công nhận tiện lợi thật.
Lấy đồ ăn ra khỏi lò vi sóng rồi ngồi nhai xồm xoàm, quay đi quay lại đã tới thời điểm 15 phút trước khi lên sóng.
Tôi vội vàng nuốt chửng lấy nuốt để, giải quyết xong bữa ăn trong vỏn vẹn 5 phút, rồi mò tới tủ lạnh lấy một lon nước tăng lực ra uống để chống buồn ngủ, sau đó gõ bàn phím máy tính.
Lên sóng trễ một tẹo cũng chẳng sao, nhưng bắt khán giả phải ngồi chờ đợi thì cũng không nên.
"Được rồi, xốc lại tinh thần thôi nào. À phải rồi, phải đăng tweet động viên em lính mới cái đã."
Một kẻ từ bàn tay trắng gầy dựng sự nghiệp như tôi mà đi phán mấy câu kiểu 'Chắc em vất vả lắm nhỉ' với hậu bối thì nghe ngông cuồng vô lễ thật đấy, nhưng dẫu sao thì buổi debut của em ấy dính phốt cũng là do cái sự cố vô lý đùng đùng từ phía tôi mà ra.
Nếu không có sự xuất hiện của tôi thì mọi chuyện đã êm đẹp rồi, thật sự thấy áy náy với em ấy quá đi mất.
Màn hình stream chuyển cảnh, số lượng hội viên đăng ký mới tăng lên chóng mặt.
Dù mới chỉ ở khung giờ chờ thôi mà đã có mấy thành phần vung tiền Superchat tới tấp rồi.
Thôi chết, tôi quên tắt tính năng Superchat mất rồi.
Nếu quên tắt cái này thì lắm lúc dính vào mấy trò game cấm nhận tiền ủng hộ là phiền phức lắm.
Lần sau phải chú ý kiểm tra lại thiết lập từ lần trước mới được.
"Tôi đã về rồi đây, em là Kochou Maihime thuộc nhà Follow Live — người con gái vừa quẩy xong buổi Live kỷ niệm đây ạ…… Vâng~" Comment: Chậm trễ quá đó nha.
Comment: 'Vâng' cái nỗi gì hả trời.
Comment: Chúc mừng chị hoàn thành buổi Live nha~
"Cảm ơn mọi người nha, buổi Live thế nào hả? À, như đã đăng trong phần thông báo thì sắp tới Tomari Umi-senpai sẽ mở Live ở sân khấu thực tế ngoài đời đấy, nên là tôi cũng muốn một ngày nào đó được quẩy ở sân khấu thực sự như thế."
Comment: Đếch biết bao giờ mới tới cái ngày đó nhưng nhất định tui sẽ đi xem.
Comment: Không giống như stream trên mạng, làm Live thực tế tốn kém lắm nên chắc lực bất tòng tâm rồi.
Comment: Bộ công ty xài tiền hoang phí lắm hả?
"À…… Ờ thì, mọi người hay hỏi nên tôi mới nói thôi chứ chi phí cho một buổi Live nó chát lắm. Cơ mà nhờ có tiền Superchat của mọi người ủng hộ nên tôi cũng muốn cống hiến tái đầu tư lại cho mọi người mà."
Comment: Ơ cái đứa này, tự dưng hôm nay lại phát ngôn mấy câu chuẩn mực VTuber thế kia.
Comment: Giọng nghe yểu điệu thục nữ dị, chắc mệt mỏi lắm rồi nhỉ.
Comment: Tui thích cái nét này của bà ghê.
"Yê yê~ Tôi cũng thích cái lũ lúc nào cũng ủng hộ tôi hết mình như mymen lắm. Tại là hội viên nên mới nịnh hót khen ngợi tôi thế này đúng không."
Comment: Ê này dừng lại đi www Comment: Nói giảm nói tránh giùm cái đi bả.
Comment: Thẳng thắn quá đà rồi đấy cha nội.
"Ưn ừn~! …… Phù, rồi, bắt tay vào việc thôi nào. Mọi người mau đăng mấy cái ảnh chụp màn hình khoảnh khắc đáng nhớ trong buổi Live lên Twitter đi, đằng nào mà mymen chẳng chụp lén một đống rồi đúng không."
Comment: Làm gì có chuyện đó…… À mà có thật nha.
Comment: Trông chờ vào người khác quá đấy. Tui vừa up ảnh lên rồi nhé.
Comment: Bộ sưu tập ảnh dìm hàng bí mật của tui sắp bùng nổ rồi đây, cháy như drama luôn!
Comment: Mờ ám vcl!!!
"Oa…… Á, cái tấm gấu trúc đỏ này. Lũ mymen chụp nhiều quá đấy nhé. Cái này là tại tôi bị đổ mồ hôi đầm đìa nên mới giơ tay lên quạt quạt cho thoáng thôi mà. Tại vì vùng ngực các thứ mồ hôi nó hay bị đọng lại ở kẽ với phía dưới ấy."
Comment: Bùng nổ sự dâm dục.
Comment: Cái đồ này, đừng có thản nhiên khai ra mấy cái chuyện đó chứ.
Comment: Ùm ừm tui biết rồi, cho tui thị thực nghía qua chút được không?
"Á…… Cơ mà, mốt mymen mà béo lên là hiểu ngay ấy mà. Oa, hình ảnh buổi Live của tôi kìa…… Nhìn thần thái ngầu lòi phết nhỉ."
Comment: Gu chọn bài hát mở màn đỉnh vcl.
Comment: Cái đó là Kochou tự nhảy thật đó hả?
Comment: Giữa chừng thấy hụt hơi không ra tiếng, bộ dùng video quay sẵn chứ không phải hát live hả?
"Tất cả đều là Live 100% nhé, stream trực tiếp luôn đó. Tôi tự nhảy bằng chính sức mình luôn đó nha. Tại không có thể lực nên vừa nhảy vừa hát nó mới bị hụt hơi thế chứ, thử vô phòng Karaoke vừa chạy vòng vòng vừa hát xem có bị thế không."
Comment: Bị nhân viên nó chửi cho sml luôn ấy chứ www Comment: Bỏ thuốc lá giùm cái đi bà nội www Comment: Đỉnh thật sự, đúng chuẩn Idol luôn rồi.
"Đã bảo là tôi KHÔNG CÓ HÚT THUỐC rồi cơ mà! Phải tuân thủ quy định chuẩn mực này nọ nữa chứ, đừng có ép tôi phải gào lên! Tiếp theo nào, à cái bài này đúng không, bài này dạo này đang hot rần rần nè. Cái vụ đốt cháy sân khấu là tôi đã bàn bạc trước với bên kỹ thuật rồi đó."
Comment: Đốt cháy sân khấu www Comment: Phải gọi là 'Bị cháy' mới đúng chứ.
Comment: Ngoài đời thật lắm cùng chỉ bắn chút pháo hoa thôi, chứ đốt cháy nguyên cái sân khấu thế kia nhìn mãn nhãn vcl.
Comment: Cái trò thiêu rụi sân khấu này đúng là chỉ có không gian ảo mới làm nổi thôi.
"Tôi còn tính làm luôn vụ nổ tung tóe cơ, nhưng bên kỹ thuật bảo cái đó tốn thời gian với kinh phí dữ lắm nên khó làm. Nhất định một ngày nào đó tôi sẽ làm cho xem. Nói trắng ra là tại ban điều hành chưa có kinh nghiệm chuyên môn thôi hà."
Comment: Á……
Comment: Lại bắt đầu đăng bài tâm thư rồi đấy.
Comment: Cái bài đăng đó là do bà tự tay viết thật đó hả?
"Là do chính tay tôi viết đàng hoàng đấy nhé. Tôi đã phải tốn bao công sức sửa sang lại văn phong dù không quen làm mấy cái việc đó, nên đừng có mà trách móc. Lúc đó là cãi nhau to một trận với công ty luôn đấy. Tôi bảo là 'Làm thế listener nó nổi giận cho bây giờ'."
Comment: Khẩu xà thế thôi chứ đúng là tấm gương sáng của giới VTuber.
Comment: Giả sử không có mấy cái drama với phát ngôn bộc phát thì hoàn hảo vcl.
Comment: Rèn luyện khả năng kháng khiêu khích đi? Bộ không làm được hả?
"Làm tốt nhé! Tao cho mày ăn cấm chat tạm thời giờ chứ nại…… À mà thôi, hôm nay tâm trạng tôi đang tốt nên tha cho mày lần này đấy. Tiếp theo nào~" Comment: Được tha thứ rồi kìa.
Comment: Hóa ra cũng có thể loại nhạc này nữa hả.
Comment: Dạo gần đây mấy cái nhóm này bắt đầu nổi lên rồi nè.
"Tôi chỉ đơn thuần là đưa mấy bài hát mình thích vào thôi, không biết độ phủ sóng đã cao chưa nhỉ. Cơ mà nếu ai hay nghe Rap hay Hiphop thì dòng nhạc này thuộc dạng cực kỳ dễ tiếp cận luôn á. Bảo đảm sắp tới sẽ nổi rần rần cho xem."
Comment: Mắc cái gì mà bà lại có cái sự tự tin kỳ quặc đó dị, lúc nào tui cũng thắc mắc luôn ấy.
Comment: Không nha, cái này có cơ sở đấy! Giống như đua ngựa này nọ ấy!
Comment: Nhìn xa trông rộng phết nhỉ, dạo này ai ai cũng bắt đầu xài từ 'Buzz' rồi.
"Đứa con gái nào đây, ê này xóa ngay! Chẳng phải bị lộ cả nội y ra rồi kìa!"
Comment: Cười vcl, chính tay bả lôi cái hình đó ra chiếu cho mọi người xem mà (cười) Comment: Thấy bả xoay xoay mấy vòng cute phết.
Comment: Nhìn qua ảnh chụp màn hình thì đúng là một cô gái đáng yêu thật đấy chứ.
Comment: Chính tay bà lôi ra chiếu chứ ai vào đây nữa.
"Bây giờ tôi vẫn đang đáng yêu chềnh ễnh ra đây này! Không phải nhìn làm nũng đáng yêu vcl sao? Ê, cái này là tôi thật đấy hả?"
Comment: Bả vừa nhảy tưng tưng lên kìa.
Comment: Mấy cái hành động nãy giờ y chang đứa bé gái mầm non.
Comment: Hóa ra trước giờ không tự ý thức được à.
"Đếch ý thức được luôn ấy. Uầy, kiểu này tí nữa thế nào cũng bị đám bạn cùng khóa trêu chọc cho xem…… Trông hưng phấn dữ dị. Á, cái tấm này là do mệt quá nên ngồi bệt xuống nè. Mặc dù không lên hình nhưng lúc đó tôi đang nhận chai nước từ tay Mane-chan đó."
Comment: Hàng lưu niệm ra mắt đống luôn kìa, tui sẽ mua nhé.
Comment: Hiếm hoi lắm mới thấy ra mắt mấy cái goods bình thường có tính thực dụng cao như vậy.
Comment: Toàn là túi xách, sổ tay, khăn mặt này nọ không à.
"Thì đúng rồi chứ mua mấy cái đồ về không xài được thì mua làm gì. Mấy cái tượng mica nhìn chướng mắt cản chỗ ra."
Comment: Nhưng vẫn có những người muốn sưu tầm mà bà.
Comment: Chắc bả nghĩ quần áo chỉ cần mặc chui chui vô người được là xong chuyện.
Comment: Bộ bà mua quần áo dựa trên chỉ số độ bền hả?
"Àー, không nha, quần áo thì so với hồi trước giờ tôi mặc cái gì nhìn cũng xinh xắn nên đang vung tiền tẹt ga đấy nhé…… Chắc là tiền dồn hết vào quần áo, nước hoa, chăm sóc mỹ phẩm…… với cả linh kiện máy tính, đồ công nghệ rồi. Ê này, cấm đứa nào nhắc tới bộ Ghi Âm Giọng Nói đấy nhé."
Comment: Xin lỗi vì lỡ đi nghe ASMR của người con gái khác nha.
Comment: Tui là Otaku của bà nè, xin lỗi bà nha.
Comment: Bị người ta nhìn thấy mặt thôi mà làm gì tức giận dữ dị.
Comment: Mấy cái đứa này…… Hóa ra đã lỡ mua bộ Voice rồi chứ gì! Thật ra tui cũng mua rồi.
"Mấy cái đứa này thật là…… Hự, c… cảm ơn mọi người nhiều nha. Rồi! Bắt đầu buổi CHỤP ẢNH thôi nào, muốn tôi pose dáng gì thì mau viết lên bình luận đi! Nhanh lên còn có 30 phút nữa thôi đó!"
Sau khi dành ra một khoảng thời gian cho khán giả chụp ảnh màn hình, tôi bắt đầu gửi tin nhắn liên lạc cho các bên liên quan — những người mà mặc dù đã muộn đêm thế này rồi nhưng chắc chắn vẫn còn thức. Chẳng biết vì sao nhưng trong cái ngành công nghiệp này, số lượng người sống về đêm lại đông đảo đến kỳ lạ.
Chắc là do toàn những thành phần thuộc tuýp người không cần phải ra khỏi nhà đi làm trực tiếp.
"Cháu chào cô ạ, cô đã vất vả rồi."
『Cháu cũng vất vả rồi nhé. Buổi Live tuyệt vời lắm đó. 』
"Cô ơi…… Từ phát phốt đầu tiên cháu đã cố gắng hết sức rồi ạ. Lúc nào cũng cảm ơn cô vì đã chăm sóc cháu."
『Có gì đâu cháu, Kochou-san trước khi yêu cầu chỉnh sửa đều chốt hạ kỹ càng mọi chi tiết nên cô dễ làm việc lắm. Với lại cháu còn trả thêm tiền thù lao tương ứng cho phần đó nữa mà. 』
"À vâng, tại hồi trước đi nhậu cháu có nghe cô càm ràm chuyện bị dội yêu cầu chỉnh sửa liên tục, nên cháu không muốn dính vào mấy vụ mâu thuẫn tiền bạc đâu ạ."
Sau khi liên lạc với các bên liên quan xong, tôi nhắn tin cho họa sĩ minh họa của mình — cô Homeko-sensei.
Một người phụ nữ hơi dị ngợm một tẹo, giờ này rồi mà vẫn còn cắm mặt vào làm việc.
Sau này tôi sẽ cúng nạp tiền cho cô thật nhiều…… Nói trước là ở tương lai cô ấy không có làm VTuber đâu nha.
"Dẫu sao thì cô bận rộn như thế mà vẫn hỗ trợ cháu, cháu cảm ơn cô nhiều lắm ạ. Thật ra cháu cũng không có ý định yêu cầu sửa đi sửa lại đâu ạ."
『So với mấy người ban đầu cứ mơ hồ rồi chẳng biết nói gì ngoài câu "không đúng ý" thì số lần chỉnh sửa của cháu ít hơn hẳn rồi…… Dẫu sao cô cũng là hộ kinh doanh cá thể mà…… Thời gian làm việc là vô tận luôn. 』
"Cô ơi hay là cô cũng làm VTuber luôn đi ạ."
『Cô nghe bảo là phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng bị trầm cảm thì mới làm được, nên trừ khi rảnh rỗi quá không có việc gì làm chứ không là chịu thôi…… Cô không muốn bị ai thúc ép deadline với kiểm tra tiến độ đâu. 』 Nghe xong mấy cái chuyện hậu trường đắng ngắt đầy thực tế, tôi gửi lời cảm ơn buổi Live rồi hẹn cô hôm nào đi ăn uống một bữa, sau đó ngước nhìn lên đồng hồ.
2 giờ sáng rồi sao, hóa ra buổi Live đã trở thành chuyện của ngày hôm qua rồi…… Buổi Live đó là của ngày hôm qua.
Lát nữa phải mở lại bản lưu stream xem mới được.
"Chết mẹ rồi, đếch buồn ngủ chút nào…… Thôi thì luyện tập game cho tới khi nào buồn ngủ thì thôi vậy."
Dù tay nghề chẳng hợp chút nào, nhưng tôi vẫn khởi động cái tựa game "Barpex"— tựa game mà trong tương lai hứa hẹn sẽ tổ chức các giải đấu giải trí lớn dành cho giới VTuber.
Mặc dù tính năng trò chuyện bằng giọng nói vẫn đang bật theo thiết lập từ lần trước, nhưng mà thôi kệ, ngộ nhỡ gặp cao thủ nào đó trong trận rồi được người ta chỉ dạy cho thì càng tốt chứ sao.
Chắc là do tác dụng của lon nước tăng lực ban nãy nên dù có bắn xong mấy trận liền, cơn buồn ngủ vẫn nhất quyết không chịu tới.
Đến khi nhận ra mình đã bị hạ gục và màn hình kết thúc trận đấu hiện lên, tôi mới giật mình biết là bản thân đã ngủ gật từ lúc nào không hay. Tôi vội vàng tắt máy tính rồi lao tọt lên giường trùm chăn kín đầu.
"Hả? Dính phốt drama nữa hả?"
Trưa ngày hôm sau, tôi thức dậy và phải ôm đầu nhức óc vì trận drama bùng nổ trên mạng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn