Chương 7: THẤT BẠI TỪ VÒNG GỬI XE
Giấc mơ về loài bướm, hay giấc mơ về thu nhập không lao động · Hikittk · 42 chương · ~32 phút đọc · Tạo 29/07/2026
KHỞI ĐẦU THẤT BẠI TỪ VÒNG GỬI XE (VÒNG 0) Tôi hoàn toàn không có chút ký ức nào về chuyện này, nhưng nghe đâu do cuộc chiến tranh thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc mà một cuộc khủng hoảng mang tên "VIX Shock" đã nổ ra.
Chỉ số VIX à, cái này tôi biết chứ!
Nó còn có tên gọi khác là "Chỉ số sợ hãi", cứ hễ con số này vượt ngưỡng 20 là thị trường cực kỳ dễ xảy ra sụp đổ, lao dốc.
Bởi vì đây là chỉ số phản ánh nỗi sợ hãi, tâm lý hoang mang kiểu "có khi nào sắp toang rồi không" của các nhà đầu tư.
Nó có liên quan đến cả giao dịch quyền chọn nữa, tóm lại về mặt cơ chế thì cứ hiểu là: Khi có quá nhiều người lo sợ thị trường đi xuống và bỏ tiền ra mua bảo hiểm thì chỉ số này sẽ tăng lên. Chứng tỏ số người bất an đang nhiều vcl ra ấy mà.
"Thị trường chứng khoán toàn cầu đồng loạt lao dốc thế này thì chịu sao thấu, chốt lời một nửa thôi."
Tôi quyết định tạm thời chốt lời đống cổ phiếu Mỹ.
Dù tỷ giá hối đoái không biến động nhiều lắm, nhưng tính đến thời điểm hiện tại thì tài sản của tôi đã tăng gấp đôi rồi.
Từ 100 triệu vọt lên thành 200 triệu yên.
Số tiền vốn bỏ ra đầu tư ban đầu đã thu hồi về hết rồi nên dẫu thị trường có sụt giảm tiếp tôi cũng chẳng thèm bận tâm.
Nói điêu đấy, thực ra là xót vcl ra chứ lại.
Thế nhưng, rốt cuộc thì ký ức tiền kiếp của tôi cũng bắt đầu trở nên mập mờ, loãng dần rồi.
Hồi trước tôi có cẩn thận ghi chép lại tất cả những gì mình còn nhớ vào một cuốn sổ ghi chú, nhưng giờ ngay cả bản thân cuốn sổ đó cũng không cánh mà bay.
Cơ mà việc khối liên minh GAFA (Google, Apple, Facebook, Amazon) sẽ bùng nổ mạnh mẽ thì tôi vẫn nhớ như in.
Với cả mảng bán dẫn nữa, cảm giác cứ đè mấy mã bán dẫn mà mua là kiểu gì cũng lên hương.
"Mà thôi, cứ đợi đến lúc dịch Corona bùng nổ làm thị trường cắm đầu xuống rồi gom hàng một thể là đẹp."
Nếu nhớ không lầm thì hồi đó chỉ số Nikkei còn tụt xuống dưới mức 20. 000 yên nữa cơ.
Aaaa, cái bộ não xám xịt lão hóa này của mình đúng là rác rưởi mà!
"Dạ, xin chào mọi người."
Comment: "Dạ" cái vẹo gì mà "dạ".
Comment: Đến cả đợt lao dốc kinh hoàng này mà cũng không qua nổi mắt thần của bà Ageha sao.
Comment: Chào mừng lên sóng.
"Chào mừng lên sóng cái định kỳ ấy, hỡi mấy ông già kia ơi, thời buổi này làm gì còn cái văn hóa đặt lịch giữ chỗ nữa đâu chứ~. Thế nên là, hôm nay tôi sẽ thực hiện cái nội dung như trên ảnh đại diện nhé~."
Ngay sau đó, màn hình bỗng chốc tối sầm lại, một cái bóng đen xuất hiện.
Vâng, không thèm giấu giếm gì nữa, hôm nay chính là buổi phát sóng chính thức ra mắt mô hình 2D của tôi!
"Bùm chíu! Thấy gì chưa ae!"
Comment: Uốôôôôô!
Comment: Cử động được rồi kìa trời!
Comment: Cái hình vẽ mọi khi cuối cùng cũng biết nhúc nhích rồi ae ơi!
"Đỉnh chưa, đỉnh chưa! Tiền thuê vẽ tranh mất 50. 000 yên, tiền làm chuyển động mất 50. 000 yên, cộng thêm mấy khoản chi phí lặt vặt khác nữa là tròn 150. 000 yên cho tác phẩm tâm huyết này đấy nhé."
Comment: Khai thật quá bà già, mất hết cả yếu tố ảo tưởng.
Comment: Hãy để cho anh em giữ chút mộng tưởng đi chứ, cơ mà đắt đỏ thế cơ à.
Comment: Cái hình đó mà đáng giá ngần ấy tiền á.
"Nói thế chứ kênh của tôi cũng có tận 1. 500 người đăng ký rồi đấy nhé. Chỉ cần mỗi người ở đây bố thí cho tôi 100 yên thôi là thừa sức thu hồi vốn ngay lập tức rồi."
Comment: Nhanh thật đấy, cơ có hoạt động tích cực hay không thì chưa biết nhé.
Comment: Còn chuyện có chịu bỏ tiền donate hay không thì lại là chuyện khác nhé www.
Comment: Có ngần ấy tiền thà tôi đem đi mua thuốc lá hút cho sướng.
"Xùy, cái lũ nghiện thuốc lá tụi mày... Phùuu~" Comment: Bà không có tư cách nói người khác đâu nhé.
Comment: Một cô gái dễ thương mà lại phà khói thuốc lá phơi phới kìa!
Comment: Bộ não của tôi chính thức bị phá hủy hoàn toàn rồi!
"Tụi mày chẳng biết thưởng thức gì cả, con gái hút thuốc lá không phải là một cái gu siêu kích thích sao?"
Comment: Thế thì mời chủ thớt thông não hộ cái xem nó cuốn ở chỗ nào nào.
Comment: Kiểu con gái hệ trầm lắng thế này cũng duyệt nhé.
Comment: Thôi dẹp đi, bên trong cái con mụ này đích thị là một lão già trung niên chứ gì.
"Sự cuốn hút của nó á... Để tôi tả cho nghe, đầu tiên là cái mùi hăng hăng, nồng nồng của xăng bật lửa Zippo xộc thẳng vào mũi, ngay sau đó là hương vị vanilla ngọt ngào của lá thuốc Virginia lan tỏa khắp khoang miệng, rồi cái cảm giác nặng trĩu của hắc ín nó nện một cú mạnh xé rách cổ họng... Phùuu~" Comment: Đó là cái hình tượng nhân vật thôi bà già ơi! Có ai thèm hỏi cái đó đâu!
Comment: Tụi tôi có hỏi về cái trải nghiệm hút thuốc lá của bà đâu trời...
Comment: Lá thuốc Virginia, hắc ín nặng đô... Đích thị là thuốc lá hiệu Peace rồi chứ gì!
"Ồ, phòng chat có chuyên gia am hiểu phết nhờ."
Dù chẳng thèm châm lửa hút thật, nhưng tôi cứ thích cầm cái bật lửa Zippo lên rồi bật mở đóng nắp liên tục, tận hưởng cái âm thanh "tách, tách" vui tai của nó.
Bên cạnh tôi lúc này, chiếc gạt tàn đã đầy ắp tàn thuốc và đầu lọc.
Một tay tôi cầm điếu thuốc lá phảng phất hương vanilla ngọt ngào, tay còn lại thì chuẩn bị sẵn một ly rượu Whisky.
Nhãn hiệu tôi chọn là Chivas Regal, một dòng rượu thượng hạng mang đậm hương vị của gỗ sồi Mizunara Nhật Bản.
"Nào, đã có rượu, có thuốc lá rồi thì thứ tiếp theo bắt buộc phải có chính là: Gái xinh! Anh em hãy cùng tôi đi lùng sục cày video của mấy em VTuber nào~" Comment: Lại bắt đầu rồi đấy.
Comment: Dạo này thấy cái thể loại này mọc lên như nấm sau mưa ấy nhỉ.
Comment: Ý bà là mấy đứa thuộc công ty quản lý chứ gì.
"Đúng đúng, hồi trước thì mấy đứa có công ty chống lưng chỉ hoạt động đơn lẻ thôi, nhưng dạo này xu hướng bán hàng theo nhóm đang rầm rộ hẳn lên. Trong giới Idol người ta gọi cái này là 'Hâm mộ cả nhóm', mục đích của việc lập nhóm cũng là để phục vụ cho cái trò đó chứ đâu."
Comment: Thần linh ơi thời gian đâu mà cày hết sạch ngần ấy đứa được.
Comment: Theo dõi một đứa thôi đã mệt đứt hơi rồi.
Comment: Liệu sau này bọn họ có tổ chức liveshow ca nhạc thật không nhỉ.
"Chắc chắn là có rồi~. Mà thôi, nếu sau này tôi có giải nghệ thì chắc là lúc tôi chuẩn bị đi đầu thai sang một kiếp khác đấy."
Comment: Nói chuyện sặc mùi tiểu thuyết mạng chuyển sinh thế bà.
Comment: À ra là vậy, đổi sang một tạo hình nhân vật khác thì gọi là đầu thai chuyển sinh chứ gì.
Comment: Kìa... bà tính đi chết thật đấy à...
À, ra là ở cái thời đại này, người ta vẫn chưa hình thành nên cái khái niệm "chuyển sinh/đầu thai" (đổi tài khoản/tạo hình mới) trong giới streamer.
Bởi vì vốn dĩ việc một streamer tuyên bố giải nghệ thời này là cực kỳ hiếm hoi.
Nghe đâu hiện tại số lượng VTuber trên toàn thế giới đã chạm mốc 2. 000 đứa rồi, nhưng đối với đại chúng thì đây vẫn chỉ là một cái thế giới văn hóa ngầm nhỏ hẹp mà thôi.
"Mấy em gái bên nhà 'Two-Three' sau này sẽ phát triển lớn mạnh lắm cho xem. Đỉnh thật sự, ngay trong video giới thiệu bản thân mà đã dõng dạc tuyên bố là mình thích ăn lòng lợn rồi kìa."
Comment: Làm Idol kiểu này... nghe nó cứ sai sai thế nào ấy nhỉ?
Comment: Thời này mà không có cú hit nào đột phá thì có ma nó thèm xem.
Comment: Cái thể loại này thì có cái vẹo gì hay ho mà xem không biết.
"Có anti-fan kìa anh em! Tiêu diệt nó mau! Mà thôi, gác lại mấy chuyện vi phạm quy chuẩn cộng đồng sang một bên, chúng ta bắt đầu buổi buôn chuyện ngày hôm nay nào~" Cứ thế, sau khi kết thúc tháng 2 năm 2018 được vài tháng.
Chẳng biết từ bao giờ, một công ty mang tên Cover đã chính thức thành lập nên một nhóm VTuber có tên là Follow Live—được coi là đối thủ cạnh tranh trực tiếp, hay nói đúng hơn là miếng mồi ngon cho cái lũ thích kích chiến, tạo drama so sánh giữa hai nhà.
"Ngon rồi! Cuối cùng cũng đợi được đến ngày bọn họ mở đơn tuyển dụng rồi!"
Tôi háo hức, tràn đầy hy vọng chuẩn bị một cái video giới thiệu bản thân rồi gửi đi.
Hửm, hóa ra còn phải trải qua cả vòng xét duyệt hồ sơ nữa cơ à.
Tôi lên mạng tra thử thì thấy người ta bảo khi đi xin việc, điều quan trọng nhất là phải làm nổi bật lên những điểm mạnh, lợi thế của bản thân.
Thế là tôi viết: Bản thân đang sở hữu khối tài sản trị giá 100 triệu yên nên tuyệt đối không bao giờ vướng vào mấy vụ rắc rối tiền bạc. Kinh nghiệm livestream từ năm 18 tuổi, hiện tại là năm 2018 tức là tôi 24 tuổi, suy ra đã có 7 năm kinh nghiệm trong nghề. Thêm cả 7 năm kinh nghiệm lăn lộn trên sàn đầu tư chứng khoán nữa.
"Thế này thì bảo sao không đậu cho được, ha ha ha!"
Vâng, đó là cái suy nghĩ hoang tưởng của tôi ở cái thời điểm bấy giờ.
"... Cái gì cơ?"
Kết quả vòng xét duyệt hồ sơ: Tôi đã bị đánh trượt thẳng cẳng.
Và còn chưa kịp đợi tôi chuẩn bị tinh thần để nộp đơn ứng tuyển lại lần hai, buổi livestream debut của thế hệ mới bên nhà Cover đã chính thức bắt đầu diễn ra rầm rộ trên mạng.
"Không thể nào... Tại sao chứ..."
Comment: Nhìn cái biểu cảm cay cú kia kìa, bộ chủ thớt cũng vác xác đi thi tuyển đấy à?
Comment: Quá muộn cho một cuộc tình rồi bà già ơi, 24 tuổi đầu rồi còn đòi làm Idol cái nỗi gì nữa (24).
Comment: Cứ duy trì như hiện tại không phải tốt hơn sao.
Comment: Đúng vậy, số lượng đăng ký kênh với lượng người xem trực tiếp của bà hiện tại còn đè bẹp cả bọn họ cơ mà.
Tôi cùng dàn viewer của mình ngồi xem buổi phát sóng debut của dàn tân binh bên nhà Cover.
Đứa nào đứa nấy cũng dễ thương vcl... Mà nói thật lòng thì bản thân tôi cũng chẳng muốn làm cái kiểu con gái điệu đà, õng ẹo làm màu làm mè gì đâu, tôi chỉ muốn cày game rồi sống an nhàn hưởng thụ bằng nguồn thu nhập thụ động mà thôi, nên là cứ ngồi ở ngoài làm khán giả xem kịch có khi lại hay.
Cơ mà tại sao tôi lại bị đánh trượt thẳng cẳng từ vòng gửi xe thế này không biết.
"Cái lũ tụi mày thì làm sao mà thấu hiểu được nỗi đau của tao cơ chứ! Tao cũng muốn... oa oa oa... muốn được nhận vào công ty... oa oa oa!"
Comment: Khóc cho ra hồn chút đi bà già.
Comment: Đừng có giải nghệ nhé.
Comment: Cứ mãi ở lại đây với anh em đi.
Comment: Bực mình quá thì gọi điện thẳng lên công ty mà đối chất luôn đi.
"Mà thôi, dẫu sau này tao có giải nghệ đi chăng nữa thì kiểu gì hai bên cũng sẽ gặp lại nhau ở một nơi nào đó thôi. Thế nên là, hẹn gặp lại tụi mày sau 2 năm nữa tại quần đảo Sabaody (One Piece) nhé!"
Comment: Tôi thấy rồi, thấy rõ tương lai rồi! Đây chính là Haki quan sát.
Comment: Cái yếu tố thức tỉnh sức mạnh này nghe cuốn đấy.
Comment: Đừng có bỏ anh em đi mà.
"Thôi được rồi, buổi livestream hôm nay đến đây là kết thúc nhé. Otsu-Ageha (Tạm biệt mọi người)~" Tôi tắt màn hình livestream, bắt đầu tiến hành kiểm tra lại mic và các thiết bị ngoại vi xung quanh.
Phải xác nhận xem buổi phát sóng đã hoàn toàn kết thúc chưa... Ừm, tắt thật rồi.
Cái vụ lỡ mồm quên tắt mic/cam sau khi livestream nghe thì có vẻ đáng sợ thật đấy, nhưng thực tế thì hiếm khi xảy ra lắm.
Bởi vì chỉ cần tắt cái phần mềm hỗ trợ livestream OBS đi, rồi quay sang bấm kết thúc luồng phát sóng (stream) trên trang web của nền tảng nữa là xong xuôi hết cả rồi.
Mà dẫu sao, nếu chẳng may lúc mệt mỏi quá mà quên bén mất một trong hai công đoạn này, màn hình sẽ tối đen như mực nhưng toàn bộ âm thanh sinh hoạt phía sau vẫn cứ thế mà lọt ra ngoài, tạo nên những vụ tai tiếng "quên tắt mic" kinh điển.
"Hầy... Cảm giác hụt hẫng này... nó ùa về nặng nề hơn mình tưởng thật."
Làn khói thuốc cay nồng lấp đầy buồng phổi rồi bay ngược lên làm cay xè hai mắt, khiến nước mắt tôi suýt chút nữa thì trào ra.
... Cái lũ kia suốt ngày cứ mở mồm ra là "Đừng có giải nghệ", tao muốn sống một cuộc sống tự do tự tại theo ý mình không được à.
... Dẫu sao sau này khi tụi mày chán cái kênh này rồi thì cũng vứt xó, rồi hai bên tự động quên sạch sành sanh nhau mà thôi.
... Tự dưng lại nhớ về cái thời còn đi làm nhân viên công sở ghê. Dù không phải ngày nào cũng vậy nhưng thỉnh thoảng cái cảm giác hụt hẫng, cô đơn này vẫn cứ hay tìm đến.
Tôi dụi tắt điếu thuốc lá rồi lao mình ngã nhào lên chiếc giường êm ái.
Cái cơ thể con gái kiếp này đúng là nhạy cảm vcl, đụng tí là lại để cho cảm xúc lấn át hết cả lý trí.
Năm nay tôi cũng đã 24 tuổi đầu rồi. Hồi mới đầu biến thành con gái thì còn khoái chí gào lên "Uầy uầy cái cơ thể thiếu nữ thanh xuân này kích thích vcl" rồi tự tay sờ soạng cơ thể mình, chứ giờ sờ vào chỉ thấy một sự trống rỗng, cô đơn tột cùng. Ham muốn tình dục thì gần như bằng không, lại còn khuyến mãi thêm combo cứ đều đặn mỗi tháng một lần bị hành hạ bởi bệnh sỏi thận với cả virus đường ruột nữa chứ. Tình hình kinh tế xã hội bên ngoài thì ngày một suy thoái trầm trọng...
À mà mấy cái ứng dụng hẹn) thời này hình như miễn phí cho con gái hoàn toàn thì phải, cơ mà vì tôi không có nhu cầu để cho mấy gã đàn ông ôm ấp nên dẹp luôn đi cho rảnh nợ.
"Hài vcl, cái thằng chạ này dẫu có thay đổi dòng thời gian thì vẫn chứng nào tật nấy à."
Trong lúc rảnh rỗi sinh nông nổi ngồi lướt ứng dụng hẹn hò chơi chơi, tôi vô tình bắt gặp hình ảnh của gã bạn thân chí cốt ở kiếp trước—thằng Yacchan, đang được ứng dụng giới thiệu là gương mặt nam giới nổi tiếng, hot hit được nhiều người săn đón.
À đúng rồi, hồi trước thằng cha này cũng từng có lần vác xác đi khoe khoang, tự đắc với tôi về cái vụ được lên trang đầu của ứng dụng này mà.
Không biết tài khoản LINE của nó thời này có còn liên lạc được không nhỉ?
[Tin nhắn LINE] Yacchan:... Ơ kìa, Kochou đấy à?
Kochou: Đậu mớ, vẫn còn liên lạc được thật kìa! Lâu rồi không gặp nha bạn hiền, cái vụ lên ứng dụng hẹn hò hài vcl (Kusa).
Yacchan: Cái gì cơ?! Cậu cũng chơi cái trò này á, không, ý là, uầy... cái quái gì thế này?!
Kochou: Gì mà quýnh quáng lên thế kia.
Tôi thử bấm nút gọi điện trực tiếp xem sao, có vẻ như bình thường điện thoại của nó chả mấy khi có ai thèm gọi đến hay sao ấy.
Chỉ trong vòng chưa đầy một nốt nhạc, nó đã nhấc máy trả lời ngay lập tức.
Kể từ ngày tôi bị biến đổi giới tính đến nay, hai đứa vẫn chưa một lần gặp mặt lại, tính ra cũng phải ngót nghét 10 năm trời rồi chứ đùa à?
Kiếp trước hai đứa thân thiết đến mức tôi còn đứng ra làm người bảo lãnh trên giấy tờ phẫu thuật cho nó cơ mà, thế mà sang kiếp này lại trở nên xa cách, lạnh nhạt thế này đây.
Yacchan: À mà này, hồi đó mày đi phẫu thuật hẹp bao quy đầu chưa đấy?
Kousuke: Thằng... Thằng khốn này! Bao quy đầu của tao đây bình thường nhé, hẹp cái vẹo gì mà hẹp!
Yacchan: Ồ ra vậy sao, dẫu tao chưa thèm ký tên vào giấy bảo lãnh nhưng hóa ra mày đã tự ý đi phẫu thuật xong xuôi rồi cơ à.
Kousuke: Sao cái thằng cha này cái gì cũng biết hết thế không biết...
Yacchan: Lỗi tôi, lỗi tôi, cơ mà này...
(đoạn này kiếp trước nhé) Làm một chầu nhậu không bạn hiền, hôm nay tâm trạng tao đang thèm đi uống một bữa ra trò theo kiểu buffet uống thả ga đây.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn