Chương 4: MỘT NỬA KHÁC CỦA TÔI
Giấc mơ về loài bướm, hay giấc mơ về thu nhập không lao động · Hikittk · 42 chương · ~26 phút đọc · Tạo 29/07/2026
KHỞI ĐẦU MỘT NỬA KHÁC CỦA TÔI Gần đây, dẫu cho có chút mệt mỏi với đứa em trai suốt ngày mở mồm ra là đòi tôi bao ăn bao uống vì nhắm vào tiền của tôi, tôi cũng đã kết thúc năm nhất đại học và bước sang năm thứ hai.
Vào tháng 4 năm 2014, tôi đã tích lũy đủ toàn bộ tín chỉ.
Việc đạt full tín chỉ ngay từ năm đầu tiên là một lợi thế cực kỳ lớn, giúp tôi không phải hối hận về sau này.
Bởi vì ở kiếp trước, tôi từng nếm mùi thất bại một lần rồi.
"Kh-Khốn khiếp thật chứ..."
Và rồi, tôi lại vừa bị thua lỗ trên sàn chứng khoán.
Nếu không tính những ván cược lớn thì tổng tài sản cả năm của tôi vẫn tăng lên, nhưng trong số đó vẫn xuất hiện một vài khoản lỗ nhỏ.
Lợi nhuận thu về rơi vào khoảng +500. 000 yên, đáng lẽ ra con số thực tế phải ở mức đó.
Không, hồi còn làm người lớn, tiền vốn càng nhiều thì tôi càng dễ thắng, có năm tôi còn kiếm được từ 1. 000. 000 đến 2. 000. 000 yên cơ.
Nhưng lần này tôi phải trích ra một nửa để gửi tiết kiệm và lo liệu tiền thuế má nên phải cẩn trọng hơn hẳn.
"Thế nhưng, đây lại chính là cơ hội lớn."
Trong tương lai, sẽ có một vị Thủ tướng bị chết vì khủng bố.
Dù biết trước việc ông ấy bị ám sát và qua đời, nhưng tôi thừa hiểu qua mấy bộ phim rằng mình chẳng thể nào can thiệp hay cứu được ông ấy, nên tôi đã quyết định từ bỏ.
Vị Thủ tướng đó đã đề ra một gói chính sách kinh tế mang tên "Abenomics".
Nới lỏng tiền tệ, kích thích tài khóa, và đầu tư tư nhân.
Giải thích một cách nôm na thì chính sách này là: Để chống lại lạm phát thì chúng ta sẽ giảm lãi suất, gửi tiền vào ngân hàng thì lãi lý tưởng sẽ ít đi, còn tiền vay nợ thì sẽ rẻ hơn! Nào mọi người, hãy tích cực tiêu tiền đi!
Việc giúp nền kinh tế thoát khỏi tình trạng trì trệ, giảm phát chính là mục đích của nới lỏng tiền tệ.
À thì, việc thu mua trái phiếu chính phủ cũng có nhiều thứ phức tạp lắm nhưng cứ tạm gác lại đã, cái gọi là lạm phát hay vật giá leo thang trong tương lai thực chất lại chính là cái đích mà thời đại này đang hướng tới khi thực hiện chính sách đó.
Tiếp theo, kích thích tài khóa có nghĩa là: Nhà nước sẽ tạo ra nhiều việc làm hơn, nên các doanh nghiệp hãy tăng lương cho nhân viên để họ kiếm tiền nhé.
Nói một cách đơn giản thì là như vậy.
Mặc dù dưới góc nhìn của mấy thuyết âm mưu hay chuyện chạy chọt, ăn chặn tiền ở trên thì chính sách này bị đánh giá là làm ăn chẳng ra đâu vào đâu, nhưng mục tiêu của nó vẫn là nâng cao mức thu nhập cho toàn dân.
Tuy nhiên, kết quả thực tế thế nào thì ai cũng rõ rồi đấy.
Cuối cùng, đầu tư tư nhân là các khoản đầu tư từ khu vực tư nhân.
Nghe thì có vẻ giống giọng điệu của mấy ông chính trị gia, nhưng đại loại là nới lỏng các quy định khắt khe, tăng tiền trợ cấp (giống như phát tiền tiêu vặt) để các doanh nghiệp dễ bề kiếm ăn hơn.
Những người làm việc ở khối tư nhân cũng hãy kiếm tiền thật ác chiến giống như những người được hưởng lợi từ chính sách kích thích tài khóa nhé, còn bạn bè quốc tế thấy môi trường làm việc ở đây ngon nghẻ thì cứ nhào vô kiếm ăn cùng nha.
Chính sách kiểu kiểu như vậy đấy, và đây là phần kết quả ai cũng rõ tập 2.
Lương bổng có tăng được bao nhiêu đâu trời!
"Hạn mức đầu tư tăng trưởng, chỉ có thể là nước đi này thôi."
Vào năm 2014, một hệ thống chính sách mới mang tên NISA đang bắt đầu được giới thiệu một cách âm thầm.
Kiểu như "Cái gì thế?", "À ra là vậy sao", "Hửm..."—nó chỉ được đưa tin thoáng qua trên tivi một chút rồi thôi.
Lúc đó bầu không khí không hề sục sôi kiểu "Nào mọi người ơi hãy cùng nhau đầu tư đi!", tôi cảm nhận rõ sự chênh lệch về nhiệt độ so với tương lai.
Mà dẫu sao, đây cũng là cái độ tuổi mà người ta hay nghĩ kiểu "Giá như hồi đó mình xuống tiền mua thì ngon rồi".
Có một chỉ số gọi là Chỉ số giá cổ phiếu Nikkei.
Hiểu đơn giản thì đó là một con số được tính bằng cách chọn ra vài doanh nghiệp tiêu biểu rồi chia trung bình để phản ánh tình hình kinh tế của Nhật Bản.
Và chúng ta cũng có cả NISA nữa.
Thông thường chơi chứng khoán kiếm được lời sẽ bị đánh thuế 20%, nhưng nếu dùng NISA thì sẽ được miễn hoàn toàn khoản thuế đó.
Tận dụng hai điều này, tôi đã xuống tiền mua cổ phiếu của những doanh nghiệp lớn mà tôi biết chắc là sau này vẫn sẽ tồn tại và phát triển.
Bởi vì tôi biết thừa chỉ số Nikkei từ mức 14. 000 yên ở hiện tại, sau này sẽ vọt lên tới tận 40. 000 yên.
Mỗi cổ phiếu sẽ có dư địa tăng thêm tới 26. 000 yên, hoặc là không... ừm.
Tuy nhiên, vì tiền có bao nhiêu cũng không thấy đủ, tôi quyết định đi làm thêm.
"Xin chào quý khách, em ngồi cạnh anh được không ạ?"
"Ồ, em dễ thương ghé nhỉ."
"Dạ người ta cũng hay bảo em thế á. Em là Ageha."
"Ơ hay, không thèm khiêm tốn chút nào luôn à."
"Internet Cabaret" là cái danh xưng mà người ta hay gọi các VTuber, và để chuẩn bị luyện tập cho công việc đó, tôi đã dấn thân vào làm ở một quán Cabaret (vũ trường/quán rượu tiếp khách) chính hiệu.
Một công việc thiên đường đối với một đứa thích uống rượu, hút thuốc và buôn chuyện như tôi.
Có điều, đây cũng là công việc bán rẻ lá gan của mình.
"Em muốn uống gì không?"
"Dạ em cảm ơn anh, cho em một ly... Coca ạ!"
Dù chỉ là đồ uống không cồn nhưng tôi vẫn vui vẻ nhận lấy ly nước có giá tận 1. 000 yên đó.
À, tùy thuộc vào từng quán mà cơ chế sẽ khác nhau, nhưng tôi sẽ được nhận lại 200 yên tiền hoa hồng.
Tiền khách chỉ định cũng được tính riêng, rồi cả tiền "douhan" (hẹn hò đi chơi với khách trước khi đến quán) cũng có luôn.
Còn về khoản "after" (đi tăng hai với khách sau khi quán đóng cửa) thì vì không được tính tiền nên thông thường tôi sẽ từ chối thẳng thừng.
"Hè, ra là anh làm về mảng bán dẫn à."
"Đúng thế đấy em, tình hình Trung Quốc hiện tại là..."
"Ageha-san, Ageha-san, bàn số 3 gọi kìa."
"Dạ em xin lỗi anh nha, bên kia gọi em mất rồi... Em thấy cũng sắp hết giờ của anh rồi đó, nếu anh tính gia hạn thêm giờ thì nhớ gọi em lại nha."
Ừm ừm, tôi vừa chăm chú lắng nghe vừa đón nhận những lời than vãn về công việc của khách.
Vì phần lớn tôi đều thấu hiểu được nên khách cứ tấm tắc khen "Em nói chuyện hợp gu anh quá" rồi bầu không khí trở nên vô cùng sôi nổi.
Tôi thấy kỹ năng này khá giống với việc phản hồi comment của dàn viewer trên livestream.
Có điều, thỉnh thoảng tôi lại lỡ mồm nói về chuyện của bản thân hơi nhiều, có lẽ đây là một vấn đề cần phải khắc phục.
Việc ngồi trước màn hình máy tính tự luyến về bản thân và việc đứng tiếp khách đối diện trực tiếp rõ ràng là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Điều tuyệt vời nhất khi làm việc ở quán Cabaret là tôi có thể thoải mái uống những loại rượu mà bình thường tuổi của tôi không cách nào mua được, kể cả ở cái thời đại mà việc kiểm tra độ tuổi còn lỏng lẻo này.
Nói là vậy chứ thực ra cũng chỉ là sau khi tan làm, tôi lén lút xin một ít rồi nhận vài điếu thuốc từ mấy chị đại trong quán, ừm, đúng chuẩn phong cách của một đứa đàn em tép riu.
Kiểu này có ngày dính phốt tai tiếng mất thôi, nhưng miễn là mình không tự bép xép cái miệng ra thì chắc là an toàn thôi nhỉ.
"Kochou-chan này, hồi trước em làm dân chơi (Yankee) đấy à?"
"Ơ kìa, sao chị lại nghĩ thế?"
"Nhìn cái dáng vẻ hút thuốc điêu luyện thế kia thì rõ ràng không phải mới tập tành ngày một ngày hai rồi."
Đúng là con mắt của dân chuyên nghiệp có khác, chị ấy đã nhìn thấu cái động tác đã ăn sâu vào xương tủy từ kiếp trước của tôi.
Em có hút đâu, ở kiếp này em chưa từng hút điếu nào luôn ấy chứ.
"Làm ở quán Cabaret vất vả lắm không chị?"
"Thì cũng tạm thôi em, thời gian có hạn mà, nếu chỉ làm tạm bợ kiếm thêm thì không sao chứ coi đây là nghề chính thì mệt lắm. Lại còn phải tự bỏ tiền túi ra đầu tư cho bản thân nữa."
"À... mấy khoản làm móng này nọ thì em chịu chết, nhưng nếu là chăm sóc da thì em tự tin chấp hết nha! Hay là lát nữa chị em mình đi ăn gì đi, làm một chầu after luôn!"
"Cái con bé này, lúc nãy vừa từ chối khách bảo 'em không làm after' xong, giờ lại rủ chị đi, buồn cười thật đấy."
Thì đương nhiên rồi, đi uống rượu với mấy lão già bụng phệ thì có cái vẹo gì vui đâu chứ.
Khoảng thời gian nghỉ giải lao đối với tôi chính là thiên đường trần gian.
Biến thành con gái cũng có cái hay, đó là dẫu có đụng chạm cơ thể một chút thì người ta vẫn dễ dàng bỏ qua cho.
Sau khi tan làm, những người không ở lại ăn uống sẽ có xe của quán đưa đón về tận nhà.
Vì tôi không đăng ký xe đưa đón nên đành phải ngồi lại tiếp tục chầu after với một chị đại đồng nghiệp cho đến khi chuyến tàu sớm nhất bắt đầu chạy vào buổi sáng.
Chị ấy định ra oai đàn chị với tôi, nhưng vì bản năng của một "chàng bạch mã hoàng tử" bên trong tôi trỗi dậy, không đời nào tôi lại để con gái phải bao tiền, thế là hai chị em quyết định chia đôi tiền nhậu.
Trời ơi, con lạy tổ tiên cho con mau đến tuổi được uống rượu hợp pháp đi, khốn nạn thật chứ!
Cái quán nhậu nửa đêm toàn là lũ sinh viên đại học, tôi vừa ngồi vừa học hỏi cách đối nhân xử thế của đàn chị.
Ra là vậy, được rồi, cứ nhào vô đây.
"Thế còn em thì sao, em thấy thế nào?"
"Dâu có được, không đời nào... Này cái thằng kia, mày vừa chạm vào ngực tao đúng không! Đứng lại đó cho tao, thằng khốn!"
"Quý khách ơi, có chuyện gì thế ạ!"
"Xin lỗi mọi người nhé. Này thằng kia đứng lại, mẹ kiếp mày tính chạy đi đâu hả!"
Ngực của bà đây không phải là thứ để cho mày chạm vào miễn phí đâu nhé!
Tuy chỉ là một khối mỡ thôi, nhưng đừng có thấy là con gái mà định giở trò bắt nạt nhé thằng chó!
"Uầy..."
"Tao đã chạm vào đâu!"
"Câm mồm! Giờ muốn lên đồn công an hay muốn quỳ xuống xin lỗi đây! Có biết điều không hả, còn đứng đó mà nhe răng ra cười à."
"Thôi thôi, đi thôi mày."
Mấy gã đàn ông kia lầm lũi vội vã bỏ đi.
Chết tiệt, tôi lại lỡ để cảm xúc lấn át mất rồi... Rõ ràng chỉ mới nhấp một ngụm cồn nhỏ xíu mà đầu óc đã quay cuồng hết cả lên.
Ừm, có vẻ tửu lượng của tôi ở kiếp này kém hơn hẳn so với hồi làm đàn ông.
"Chị nghĩ là..."
"Dạ?"
"Kochou-chan, em đích thị là dân giang hồ thứ thiệt rồi."
"... Ơ kìa Ageha còn nhỏ, mấy chuyện phức tạp đó Ageha hổng có biết đâu nà~" Bà chị đồng nghiệp nhìn tôi với ánh mắt e dè, kỳ thị ra mặt luôn.
Đến trường đại học, tôi để nguyên mái tóc bù xù không thèm tạo kiểu, chỉ dặm một lớp phấn son nhẹ nhàng rồi vào lớp nghe giảng.
Tôi tuyệt đối không chủ động tiếp cận đàn ông, mấy buổi tiệc chào đón tân sinh viên tôi cũng cạch mặt không tham gia.
Chắc chắn bọn họ sẽ chuốc rượu cho tôi say xỉn rồi giở trò đồi bại với tôi cho mà xem, đáng sợ vcl.
Mấy cái kịch bản giống như trong truyện người lớn (doujinshi) ấy, nghĩ đến thôi là thấy rùng hết cả mình.
Có lẽ vì đây là một trường đại học chuyên về ngôn ngữ nên có rất nhiều du học sinh hoặc những người từng sống ở nước ngoài trở về. Nghe bọn họ kể chuyện ăn thịt lợn sống mà tôi suýt chút nữa thì nôn thốc nôn tháo.
Ơ kìa, người Nhật Bản tụi tôi cũng ăn trứng gà sống đấy thôi.
À ra là vậy, tư duy của bọn họ là như thế sao.
Cái này có khi lại là một chủ đề hay để đem lên livestream bàn luận đây!
"Này, cái món cơm nắm (onigiri) ấy, cả rong biển, cá ngừ muối hay trứng cá minh thái đều là hải sản đúng không?"
"Làm gì có chuyện đó."
"Thế còn cá ngừ ngâm dầu (sea chicken) với cá bào (okaka) thì sao?"
"Thì... là hải sản..."
"Đấy thấy chưa!"
Góc nhìn của người nước ngoài quả là thú vị thật, cái này chắc chắn phải đem lên livestream chém gió mới được!
Không ổn rồi, dạo này đầu óc tôi cứ giống như mấy cái tựa game sắp sửa ra mắt vậy, đụng vào cái gì cũng chỉ chăm chăm nghĩ xem có biến nó thành chủ đề để livestream được không.
"Có rồi! Chủ đề livestream đây rồi!"
"Chủ đề livestream á? Cái đó... là kiểu nhân bánh Sushi nào vậy?"
"Không phải Sushi, là game LOL (League of Legends)!"
"Ồ, ra là món Sushi California không phải là Sushi thứ thiệt sao... Hửm..."
Tôi quay sang nhìn gã người nước ngoài ngồi bên cạnh đang ngơ ngác không hiểu tôi đang lảm nhảm cái gì.
Mà nghĩ lại thì, học cùng lớp suốt từ đầu năm đến giờ nhưng tôi vẫn chưa biết tên cái thằng cha này là gì nữa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn