Chương 13: VỰC DẬY TINH THẦN TRƯỚC BUỔI COLLAB ĐẦU TIÊN
Giấc mơ về loài bướm, hay giấc mơ về thu nhập không lao động · Hikittk · 42 chương · ~40 phút đọc · Tạo 29/07/2026
QUYẾT BIỆT VỰC DẬY TINH THẦN TRƯỚC BUỔI COLLAB ĐẦU TIÊN Cuối năm 2018.
Trước thềm buổi collab đầu tiên của các thành viên thế hệ thứ 2, tôi đã bị ban quản lý gọi lên văn phòng.
Đó là một buổi "họp phụ huynh ba bên" giữa tôi, anh quản lý thân cận và một vị sếp tổng cấp cao của công ty.
"Vâng đúng là như vậy, lượng đăng ký kênh của Kochou-san hiện tại tuy đã tiệm cận mốc 3000 người, một con số không hề nhỏ, thế nhưng nếu đặt lên bàn cân so sánh với các đồng nghiệp cùng khóa thì..."
"Dạ vâng, mấy bạn khác đều đã vượt qua cột mốc 5000 sub hết cả rồi ạ."
"A-Ai bảo thế! Con số của em cũng là vô cùng đáng kinh ngạc rồi mà! Đúng không sếp! Đúng không!"
Anh quản lý ra sức nói đỡ cho tôi, nhưng nói thật lòng thì cái áp lực về mặt con số này nó đè nặng quá.
Hóa ra đã dấn thân vào cái nghề này thì lúc nào cũng phải nơm nớp lo sợ, bận tâm đến mấy cái chỉ số thành tích à.
Mà ngẫm lại thì đó cũng là chuyện hiển nhiên thôi.
Bởi vì đây là một công ty giải trí đàng hoàng, người ta bỏ tiền ra đầu tư chứ có phải là trò trẻ con chơi bời đâu cơ chứ.
"Phía ban điều hành chúng tôi sau khi ngồi lại cân nhắc kỹ lưỡng thì nhận thấy rằng: cái gọi là 'sự độc lạ, tạo bất ngờ' mà Kochou-san đang lấy làm thế mạnh, dường như lại không mấy ăn nhập với thị hiếu của tệp khán giả đại chúng. Nếu đặt lên bàn cân so sánh với Tomari Umi-san, streamer đang sở hữu lượng sub khủng nhất công ty hiện tại thì..."
"À... ý sếp là em ăn nói thô tục, hạ đẳng đúng không ạ."
"Cũng không đến mức hạ đẳng đâu, chỉ là, ờ thì, cái phong cách ăn nói có phần hơi thô lỗ, cục súc... với cả đậm chất tấu hài giải trí quá."
Nói giảm nói tránh một hồi thì tóm lại là sếp đang chê tôi éo có một chút tố chất Idol nào cả.
Gặp phải người khác là kiểu gì người ta cũng sẽ nổi khùng nổi điên lên rồi, nhưng ngặt nỗi tôi lại được nghe anh quản lý kể cho biết là ban quản lý đã phải cày cuốc, tăng ca trối chết để ngồi nghĩ cách vực dậy cái kênh của tôi, nên thành ra tôi có muốn nổi giận cũng éo nổi giận được.
Trái lại, trong lòng tôi lúc này chỉ còn đọng lại một nỗi cay đắng, xót xa khi nhận ra bản thân bấy lâu nay luôn phải đóng vai kẻ phản diện bị người ta ghét bỏ.
"Một điểm hạn chế chí mạng nữa chính là cái sự nhạt nhẽo, thiếu muối trong khâu phản ứng. Không biết Kochou-san đã bao giờ vào xem mấy buổi stream của các bạn cùng khóa chưa?"
"Mấy cái video cắt ngắn của mọi người em đều vào check sạch sành sanh không sót một cái nào ạ."
"Vậy thì tốt, lấy ví dụ như trong trò Minecraft, gọi tắt là Micraft đi, đây là phản ứng của một bạn cùng khóa khi gặp sự cố trên stream nhé."
『Cứu em với! Dừng lại đi mà! Mở cửa ra cho em đi! Ơ kìa~! Mở cửa ra! Mở cửa ra mau đi mờ~! 』 Vị sếp tổng đột ngột bật một đoạn video trên máy tính bảng lên, âm thanh từ buổi stream của Riku Terra-chan—một người bạn cùng khóa—vang lên chình ình.
"Còn đây, chính là phản ứng của Kochou-san trong cùng một tình huống."
『Uầy... dính bẫy rồi à, má nó éo thoát ra được luôn... giờ tính sao ta. 』 Cái vẹo gì thế không biết, tuy là cùng rơi vào một hoàn cảnh giống y xì đúc nhau, thế nhưng chỉ cần nhìn vào cái sự chênh lệch một trời một vực trong khâu reaction thôi là đã thấy hai bức tranh hoàn toàn khác nhau rồi ạ!
Đó là cái đoạn tôi vô tình lọt vào cái phòng đặt bẫy trong game Minecraft do một chị tiền bối xây sẵn, cứ hễ bước chân vào một cái là hệ thống cửa sẽ tự động khóa chặt từ bên trong éo cho thoát ra ngoài.
Ủa chứ hổi đó quanh cái khu vực đó làm mọe gì có chị tiền bối nào đứng gần đâu mà bắt tôi phải gào thét tạo reaction tương tác cơ chứ... Ờ thì, dẫu biết đây chỉ là lời ngụy biện thôi thật đấy.
"Nói thẳng ra thì tình cảnh đó trông cũng tội nghiệp thật, nhưng cái dáng vẻ cuống cuồng, hoảng hốt của streamer mới là thứ dễ câu view, ăn khách. Cái này thuộc về thiên bẩm chứ bắt một người không có cái nết đó gồng lên diễn thì khó, nhưng mà..."
"Thì đúng thế còn gì, mấy cái tiếng la hét kiểu 'Á á~', 'Kìa chị~' làm sao mà phát ra từ mồm em được cơ chứ... Ha ha."
"Thì đấy, Kochou-san mang tiếng là con gái nhưng cái phong cách nó éo có một chút 'nữ tính nũng nịu' nào cả, mở mồm ra là sặc mùi ĐÀN BÀ CỤC SÚC luôn ấy chứ, đúng không sếp!"
Anh quản lý cứ luyên thuyên luyên thuyên cái vẹo gì đấy đằng sau, nhưng đầu óc tôi lúc này đang lùng bùng, chả thèm để tai vào làm gì nữa.
Từ lúc đầu thai sang cái kiếp này thì thân xác tôi đích thị là con gái thật đấy, nhưng ngặt nỗi linh hồn lại mang trọn vẹn cái ký ức của một gã đàn ông trung niên, bảo một đứa như tôi phải gồng mình lên thốt ra mấy cái tiếng la hét "Kyaaa~" dễ thương nũng nịu thì nói thật là chịu chết, éo bao giờ làm được.
Cái lũ viewer dị hợm, biến thái tụi mày chỉ thích nghe tiếng rên rỉ, la hét của mấy em gái dễ thương thôi đúng không! Ờ mà khoan... ngẫm lại thì hồi ở kiếp trước chính bản thân mình cũng khoái cái trò đó... Chết tiệt thật chứ!
"Phương án mà phía công ty đưa ra lúc này là: một là cô phải thay đổi hoàn toàn phong cách định hướng nhân vật, hai là cứ giữ nguyên cái nết cũ nhưng phải bung xõa hết mình, rũ bỏ mọi giới hạn. Hôm nay chúng tôi chỉ đứng ra chỉ mặt gọi tên mấy cái điểm hạn chế hiện tại mà thôi, còn lựa chọn đi theo hướng nào thì hoàn toàn phụ thuộc vào sự tự giác, chủ động của cô."
"Dạ, em xin cảm ơn ban quản lý rất nhiều ạ. Thời gian qua đã làm phiền và gây ra nhiều rắc rối cho mọi người rồi."
"Ở đằng sau hậu trường thì ăn nói lễ phép, ngoan ngoãn ra ấy chứ..."
"Em thành thật xin lỗi vì cái thiết lập nhân vật quái gở này đã làm khổ các anh nhiều rồi ạ."
Cái thời còn ngồi trước màn hình máy tính làm một gã viewer xem giải trí, tôi làm sao mà thấu được cái góc khuất cay đắng, áp lực ngập đầu này cơ chứ.
Tự dưng trong thâm tâm tôi chợt lóe lên cái suy nghĩ muốn viết đơn xin nghỉ việc mọe nó cho rồi.
Một khoảng thời gian ngắn trước khi buổi collab đầu tiên của Gen 2 được chính thức công bố ra công chúng.
Tôi quyết định lập một cái khung talkstream để mở một cuộc "họp tác chiến" với khán giả của mình.
"Kon-kocho~! Vâng, và ngày hôm nay em sẽ vừa ngồi luyên thuyên trò chuyện với tụi mày, vừa cố gắng nhìn lại cái tâm ban đầu của mình nhé."
Comment: Nghe thấy rõ mồn một tiếng bấm nút cạch cạch liên hoàn của tay cầm controller luôn kìa w.
Comment: Thao tác mượt mà vcl, đúng là một kẻ lãng du có nghề.
Comment: Ủa rồi mang tiếng là khung talkstream trò chuyện cơ mà.
"Nói thẳng ra nhé, nhìn vào cái tình hình hiện tại với cả nghe mấy lời nhận xét của tụi mày thì bản thân tôi thấy mình éo có một chút tố chất nào để làm Idol cả."
Comment: Ối chà, hiếm khi thấy em gái giở giọng yếu đuối, tự ti thế này nha.
Comment: Thao tác né đòn của Boss mượt mà vcl, éo dính một vết xước luôn ạ.
Comment: Ai đời vừa cày game dòng Souls-like trối chết mà mồm vẫn luyên thuyên mấy lời triết lý thế kia bao giờ.
Comment: Lời nói với hành động éo ăn nhập gì với nhau cả hhh.
Vừa ngồi cày lại con game siêu ức chế mang tên "Dark Souls" mà hồi kiếp trước mình từng chơi qua, tôi vừa bùi ngùi hoài niệm, vừa tranh thủ luyên thuyên trò chuyện.
Để cái bầu không khí sầu muộn, đa sầu đa cảm này nó lan tỏa xem nào... Đây rồi, chém ngay chỗ này!
"Ngon rồi, dính ngay một cú đâm lén từ phía sau nhé con trai~!"
Comment: Thôi bớt bớt cày game lại mà tập trung vào chuyên mục trò chuyện hộ cái.
Comment: Đâm thẳng vào mông! Vào mông nó đi em ơi!
Comment: Tốc độ xử lý mấy con quái Demon nhanh vcl.
"Thì đấy, nghe bảo mấy bạn khác trên stream ai nấy cũng đều mang cái nét nữ tính nũng nịu dễ thương ra. Còn riêng tôi thì thiên hạ người ta lại chụp mũ bảo là sặc mùi ĐÀN BÀ CỤC SÚC cơ đấy."
Comment: Chuẩn vcl, dùng từ ngữ thấm thía đấy em gái.
Comment: Cái nết này mà khán giả có lỡ mồm thả mấy câu đùa bậy bạ chắc em nó cũng cười trừ rồi cho qua luôn quá hhh.
Comment: Thay vì làm nũng bắt người ta chiều chuộng thì em gái này thích hợp làm kèo trên đè đầu cưỡi cổ người khác hơn hhh.
"Rồi cả cái vụ reaction nhạt nhẽo nữa chứ... Thôi chờ tí để tôi hớp ngụm nước cái đã."
Comment: Éo thèm bấm tắt tiếng mic luôn cơ à w.
Comment: Mang tiếng là uống nước lọc mà sao tai tôi lại nghe thấy rõ mồn một cái tiếng 'Cạch... xìii' bật nắp lon thế kia.
Comment: Ôi alô, nước lọc vẹo gì, lon bia lạnh rành rành ra đấy chứ gì nữa hhh.
"Tụi mày bốc phét nó vừa vừa thôi chứ, đây là rượu Highball nhé... Ớ, chết mạ lỡ mồm."
Comment: Giữ vững cái ranh giới Idol hộ cái xem nào em ơi.
Comment: Rượu! Đã nghiện rượu rồi thì làm sao mà cưỡng lại được cơ chứ!
Comment: Muốn làm Idol thì nước đi đầu tiên là phải cai rượu cai thuốc nghe chưa.
"Vâng, em biết rồi ạ."
Comment: Cái mồm thì leo lẻo vâng dạ thế thôi chứ có chừa đâu.
Comment: Giọng điệu thì nghe có vẻ ngoan ngoãn, dịu dàng thật đấy, nhưng đằng sau hậu trường thì tay vẫn đang ra sức tàn sát, đồ sát mấy con NPC trong game chứ có tha cho ai đâu hhh.
Comment: Ủa, đã chạy đến điểm hồi sinh tiếp theo rồi à, nhanh vcl.
Comment: Cái cảnh bôi nhựa thông lên vũ khí rồi nhảy từ trên cao xuống để kết liễu quái, tôi nhìn còn nhiều hơn nhìn mặt bố mẹ ở nhà nữa cơ đấy hhh.
Comment: Mà nếu cảm thấy gượng ép, đau khổ quá thì thôi dấn thân làm Idol làm cái vẹo gì cho mệt người cơ chứ?
"Không, tôi vẫn quyết tâm muốn trở thành một Idol chính hiệu chứ. Bởi vì dẫu sao thì ở ngoài kia vẫn đang có những đứa viewer tình nguyện đứng ra ủng hộ, theo chân cổ vũ cho tôi mà... Tôi chỉ tự hỏi là, với một đứa lắm tật xấu như mình thế này, liệu có thực sự xứng đáng trở thành oshi của một ai đó hay không thôi."
Comment: Ủa trên đời này có đứa nào rảnh rỗi đi cuồng si một đứa như mày hả?
Comment: Làm quái gì có ai thèm yêu đương nghiêm túc với cái nết của mày hhh.
Comment: Lại giở giọng văn vở giả trân rồi đấy.
Comment: Thấy không kham nổi cái công ty Cover này thì viết đơn xin nghỉ việc mọe nó đi cho rảnh nợ.
"Hàaa... Tụi mày ăn nói xà lơ, hãm vcl. Cũng chính vì cái thói mở mồm ra là phun mấy lời độc địa đó nên cái cộng đồng fan nhà này mới bị thiên hạ người ta chửi là vô văn hóa, rác rưởi đấy biết chưa."
Comment: Streamer cái nết cục súc thế nào thì fan y chang như thế, quả báo nhãn tiền rồi bắt bẻ cái vẹo gì hhh.
Comment: Một đứa có xuất thân từ cái ổ toxic game LOL như mày mà cũng tư cách đứng ra dạy đời về văn hóa mạng cơ à.
Comment: Ủa tự dưng cái bầu không khí trên stream nó chùng xuống, ngột ngạt vcl thế.
Comment: Đến tháng hay sao mà nhạy cảm thế em gái? Thả lỏng cơ thể ra xem nào hhh.
"Cái thói mở mồm ra là lôi chuyện đến tháng của con gái người ta ra để cợt nhả thế kia, tao hỏi thật nhé, ra ngoài đời thực tụi mày có dám vác cái bộ mặt đó đi nói thẳng vào mặt một người con gái bằng xương bằng thịt ngoài đường không hả? Để tao dạy cho tụi mày một bài học nhớ đời nhé: mấy cái lời khốn nạn mà ra ngoài đời thực éo dám mở mồm thốt ra trước mặt người khác, thì tụi mày cũng éo có cái quyền được đem lên mạng để phun vào mặt streamer nghe chưa!
May mà cái thói vô văn hóa này nó lòi ra trước khi buổi collab diễn ra đấy, biết thế là tốt."
Comment: Thôi bình tĩnh lại đi em gái ơi.
Comment: Mắc cái vẹo gì tự dưng lại nổi khùng nổi điên lên thế kia, dính dâu thật rồi à hhh.
Comment: Đàn bà con gái đúng là cái lũ phiền phức, ồn ào vcl nhỉ.
Comment: Chấp nhặt cái lũ đó làm cái vẹo gì cho mệt người, bơ đi em ơi.
"Cấm cái thói đứng đó dùng giọng bề trên ra lệnh bảo tao phải 'bình tĩnh' nghe chưa! Tao sắp sửa phát điên phát cuồng vì cái lũ hãm tụi mày rồi đấy, mẹ kiếp! Lại còn cái trò vơ đũa cả nắm, lôi cả cái chủ ngữ 'đàn bà con gái' to đùng ra để chụp mũ nữa chứ! Tụi mày mở to cái mắt ra mà nhìn cho kỹ đây này, chỉ vì một cái dòng comment xà lơ, vô học của tụi mày thôi là thiên hạ người ta sẽ lập tức đánh đồng, vơ đũa cả nắm bảo là 'Cái lũ fan của con mụ Kochou Maihime đều là một lũ vô học như nhau cả'.
Mấy cái trò đùa cợt, cà khịa nhắm vào tao thì tao có thể lộn ruột thật nhưng tao vẫn bấm bụng bỏ qua được, còn cái trò sắp sửa đi collab với khóa trên mà tụi mày vẫn tính vác cái thói hành xử nội vô văn hóa đó sang nhà người ta để làm càn thì tao éo bao giờ chấp nhận nghe chưa!"
Comment: Uầy uầy, em gái thực sự nổi điên rồi kìa...
Comment: Mau mau quỳ xuống xin lỗi em nó đi tụi mày ơi.
Comment: Bị người ta nói trúng tim đen nên mới bắt đầu giãy nảy lên khóc lóc gào thét chứ gì nữa hhh.
Comment: Cái vụ này đích thị là một cú phốt siêu to khổng lồ cháy màn hình rồi chứ còn gì nữa.
"Hàaa... Nói thật lòng nhé, bản thân tao thấy cay đắng vcl khi cái ước mơ muốn được làm Idol chính hiệu của mình bị tụi mày đem ra làm trò cười, chế giễu chà đạp, đã vậy mấy cái dòng comment bẩn thỉu của tụi mày nhìn ngứa mắt, kinh tởm vcl. Đừng có mà cậy cái màn hình máy tính che chắn đằng trước rồi tha hồ phun ra mấy lời khốn nạn mà ra ngoài đời éo dám ho he một tiếng nghe chưa."
Comment: Nói năng xà lơ cái vẹo gì thế, bản thân mày ngoài đời thực cũng có dám vác cái mặt thật ra đâu, cũng chỉ là một con 'vật vẽ' núp bóng một cái hình minh họa 2D thôi chứ khác mọe gì hhh.
Comment: Một con mụ làm streamer trên Niconico núp bóng cái hình minh họa 2D bày đặt đứng ra dạy đời về văn hóa mạng, nực cười vcl.
Comment: Anh quản lý ơi mau bấm nút chặn cái lũ cặn bã đó hộ cái.
Comment: Thôi đừng thèm tương tác, đôi co với cái lũ đó làm gì nữa em gái ơi.
"Hóa ra là tụi mày éo biết nghe tiếng người đúng không, được rồi tao éo thèm stream nữa, nghỉ mọe đi cho rảnh nợ."
Chắc là do có hơi men của rượu đưa đường dẫn lối nên cái nết ăn nói của tôi nó đã đi quá giới hạn.
Hơn nữa, chính bản thân tôi lúc này cũng đang tức giận đến mức đầu óc lùng bùng, éo thể hiểu nổi tại sao mình lại mất kiểm soát đến thế, dẫu cho ở một góc khuất nào đó trong lý trí, một phần linh hồn tỉnh táo vẫn đang không ngừng gào thét, cảnh báo rằng đây là một tình huống vô cùng nguy kịch và tồi tệ.
Theo quán tính, tôi lia chuột thực hiện các thao tác tắt luồng phát sóng, cắt stream.
Sau khi đã cẩn thận check lại và xác nhận buổi livestream đã hoàn toàn kết thúc, tôi liền đưa tay lục lọi trong cái vỏ lon, rút ra một điếu thuốc lá, rồi vừa bực dọc, cáu bẳn vì cái bật lửa Zippo chết tiệt cứ cạch cạch mãi éo chịu lên lửa, tôi vừa ra sức bật liên hồi để châm thuốc.
"Hàaa... Phùuuuu~" Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên inh ỏi phá tan bầu không khí im lặng, tôi liếc mắt nhìn qua màn hình thì thấy chình ình cái tên của anh quản lý.
Tốc độ phản ứng nhanh vcl, xem ra nãy giờ anh ta cũng đang ngồi túc trực trước màn hình để xem cái buổi stream thảm họa của tôi chứ đâu.
Nhưng mà cái tầm này thì tâm trạng đâu mà nghe máy cơ chứ, tôi thẳng tay bấm nút tắt nguồn điện thoại, rồi ném mạnh nó ra một góc trên giường.
Ở cái thời đại năm 2018 này, cái khái niệm gọi là "kiểm soát cơn giận" vẫn chưa thực sự phổ biến rộng rãi, dẫu cho một đứa xuyên không từ tương lai về như tôi thừa hiểu cái lý thuyết và phương pháp thực hiện nó là như thế nào, nhưng đến khi tự mình vào cuộc thì ngặt nỗi éo thể nào áp dụng nổi.
"À... hóa ra là vậy... hóa ra sâu thẳm trong thâm tâm mình, mình vẫn khao khát muốn được trở thành một Idol chính hiệu đến thế sao."
Đến khi ngồi một mình tĩnh tâm lại và tự hỏi bản thân xem rốt cuộc tại sao mình lại nổi trận lôi đình, giận dữ đến mức mất kiểm soát như thế, câu trả lời hóa ra lại vô cùng đơn giản.
Dẫu biết thừa cái năng lực hiện tại của mình là éo thể nào gồng gánh nổi cái hình tượng Idol đó thật, nhưng khi bị cái lũ viewer kia lôi cái sự thật phũ phàng đó ra để xỉa xói, chà đạp, tôi lại có cảm giác như cả những gã fan trung thành từng hết lòng ủng hộ, cổ vũ cho mình ở cái tài khoản cũ cũng đang bị tụi nó lôi ra làm trò cười, chế giễu chà đạp theo, nên trong lòng mới thấy nghẹn ứ, cay đắng.
Chỉ vì một câu nói đùa cợt, khích bác của một gã anti-fan ẩn danh nào đó, mà tôi lại tự suy diễn rồi nổi khùng nổi điên lên vì nghĩ rằng fan của mình đang bị sỉ nhục.
Mà ngẫm lại thì chắc đó cũng chỉ là một câu nói đùa vui, cà khịa theo phong trào của khán giả thôi chứ người ta cũng chả có ý định ác ý hay thù ghét gì tôi đến thế đâu, chẳng qua là do phe tôi tự mình nhạy cảm quá mức mà thôi.
"Giá như kiếp này mình không phải là con gái..."
Nếu vẫn còn giữ được cái thân xác đàn ông của kiếp trước, tôi sẽ éo bao giờ trở nên yếu đuối, nhạy cảm và dễ để cho cảm xúc chi phối đến mức này, và cũng sẽ éo bao giờ phải nếm trải cái cảm giác đau đớn vì đến tháng hay phải hứng chịu mấy lời quấy rối tình dục bẩn thỉu từ cái lũ viewer kia.
Một cái thân xác con gái dẫu có ra sức tập luyện thể hình đến mấy thì xét về mặt sức mạnh cơ bắp vẫn hoàn toàn thua đứt đuôi đàn ông, đã vậy suốt ngày còn phải nghe thiên hạ chỉ trỏ, hạch sách bảo phải biết giữ cái nết na, cư xử cho ra dáng con gái này nọ nữa chứ, mệt mỏi vcl.
Trên màn hình máy tính, các dòng thông báo tin nhắn từ đám bạn đồng nghiệp cùng khóa với cả từ phía anh quản lý cứ thế ting ting bay về liên tục thông qua ứng dụng Skype, nhưng lúc này tôi đã hoàn toàn kiệt quệ, chả còn một chút chút sức lực hay tâm trí nào để mà gõ bàn phím phản hồi lại cho họ nữa rồi.
"Mở mồm ra là cứ bảo người ta phải 'Cố gắng lên nhé'... Bộ nhìn vào cái bộ dạng này của tôi, tụi mày thấy tôi chưa đủ cố gắng, đang làm biếng chơi bời lắm hay sao chứ. Hay là nhìn mặt tôi trông giống như một đứa đang hoàn toàn ổn thỏa, éo gặp phải bất kỳ rắc rối nào chắc."
Mấy lời động viên phát ra từ mồm của những đứa tài năng, giỏi giang hơn mình, mấy cái dáng vẻ lúc nào cũng tràn ngập nụ cười tươi tắn, rạng rỡ của tụi nó trên sóng livestream, đối với một đứa đang bế tắc, flop như tôi lúc này, chẳng khác nào một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt, như thể đang cố tình chỉ mặt gọi tên cái sự bất tài, yếu kém của bản thân vậy, đau đớn vcl.
Sáng hôm sau, khi tôi vừa bật nguồn điện thoại lên để check tình hình, y như rằng cái danh tính của tôi đã chễm chệ nằm trên top các bài viết bóc phốt, gây bão thị phi khắp các diễn đàn mạng rồi ạ.
"Phốt cháy màn hình, tiếng chuông thông báo cứ thế inh ỏi reo vang éo chịu dừng, phốt cháy màn hình, một sai lầm chí mạng mà bản thân éo thể nào chạy trốn thoát được."
Tôi thẳng tay tắt nguồn điện thoại một lần nữa, rồi trùm chăn kín đầu, nằm lỳ trên giường ngủ nướng để trốn tránh cái thực tế tàn nhẫn này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn