Chương 2: 15 NĂM NHẬN RA MÌNH CHỈ LÀ KẺ TẦM THƯỜNG
Giấc mơ về loài bướm, hay giấc mơ về thu nhập không lao động · Hikittk · 42 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
KHỞI ĐẦU 15 NĂM NHẬN RA MÌNH CHỈ LÀ KẺ TẦM THƯỜNG Kỳ thi tuyển sinh lên cấp ba, chẳng có chuyện "vì có ký ức kiếp trước nên học giỏi hơn"... gì đâu. Thậm chí tôi còn học hành chăm chỉ hơn cả kiếp trước mà đầu óc vẫn cứ tối dạ. Cái gọi là kiếp trước đó, phải chăng thực chất chỉ là một giấc mơ tiên tri về tương lai?
"Sao lại thế! Con đã bảo là con muốn học trường nghề rồi mà!"
"Lớn lên con sẽ hiểu thôi, giờ thì cứ nghe lời mẹ đi!"
"Thế nên con mới bảo mẹ hãy giải thích bằng logic xem nào! Đừng có nói kiểu 'vì tốt cho con', hãy cho con một lý do chính đáng đi chứ!"
Thế là tôi bước vào năm lớp 9 (năm cuối cấp hai) bằng những trận cãi vã nảy lửa với bố mẹ.
Nếu cứ tính theo giấc mơ tiên tri kia, việc tôi đi theo lộ trình giống như bản thể nam giới của mình—vào một trường cấp ba tư thục, lên đại học rồi thi làm công chức... tuy có hơi vất vả nhưng tôi nghĩ mình hoàn toàn có thể làm được.
Xét về mặt tốt xấu, đó là một cuộc sống không hề tệ.
Tuy nhiên, nếu bảo tôi lặp lại y chóc những điều đó thì chán chết đi được, tôi ghét phải như vậy.
Vốn dĩ việc còng lưng đóng một số tiền học phí đắt đỏ để vào trường tư thục tuy có lợi cho việc lên đại học thật đấy, nhưng trường lại nằm ở tỉnh bên cạnh nên đi học rất xa.
Chưa kể lên đại học, tôi lại đi theo diện tiến cử vào khối tự nhiên chứ không phải khối xã hội. Trường đại học khối tự nhiên ngày nào cũng ngập đầu trong bài tập về nhà, bận tối tăm mặt mũi.
Tôi chẳng có thời gian đi làm thêm hay tụ tập nhậu nhẹt như đứa em trai; ừ thì nghe đâu sau này nó cũng trầy trật lắm mới xin được việc.
Chính vì có nhiều điều hối tiếc và biết trước tương lai như vậy, tôi không muốn giẫm vào vết xe đổ của chính mình, hay người ta còn gọi là lặp lại sai lầm cũ.
"Cứ đà này nếu con nộp nguyện vọng đơn, con sẽ đỗ một cách bình thường, rồi tốt nghiệp ngành Kỹ thuật Sản xuất, sau đó được tuyển dụng vào làm nhân viên kỹ thuật ở khu vực đặc biệt, Tòa thị chính Tokyo hoặc cơ quan hành chính tỉnh nhà, để rồi biến thành một gã 30 tuổi độc thân."
"Chị nói nghe cụ thể một cách đáng sợ thế..."
Cái thằng này! Im lặng đi em trai, chị đây là người biết trước tương lai đấy nhé. Nghĩ đi nghĩ lại, nếu được làm lại ở thời đại này thì phải làm VTuber! Bởi vì lúc này không chỉ chưa có VTuber, mà thế giới mới bắt đầu có Twitter, người ta còn đang trầm trồ kinh ngạc khi Windows 7 ra đời. Nếu trở thành VTuber đầu tiên trên thế giới, chắc chắn tôi sẽ tha hồ hốt bạc. Tôi chỉ muốn một cuộc sống an nhàn, có thu nhập thụ động thôi mà.
"Thời gian tới sẽ là thời đại của internet! Những công việc liên quan đến mạng như lập trình hay thiết kế sẽ không bao giờ sợ chết đói đâu! Chỉ cần biết lập trình thôi là có thể tranh thủ thời gian rảnh làm thêm tại nhà được rồi."
"Là cái nghề lập trình viên đúng không, suốt ngày phải tăng ca. Cái ngành đen tối, bóc lột đó hả."
"Ực..."
Th-thì đúng là nhìn đứa em trai cứ nhảy việc xoành xoạch vài lần là biết chế độ đãi ngộ của ngành này có vẻ khá khốc liệt thật... Nhưng mà nó từng bảo ngành này chuyện nhảy việc là bình thường, lại còn là công ty nước ngoài nữa. Vả lại mục tiêu của tôi là edit video này nọ thôi, chứ có tính làm coder chân chính đâu.
"Chuyện đó để lên cấp ba, rồi lên đại học làm không được sao? Con gái con lứa thì ít nhất cũng phải học đến đại học chứ."
"Hự... Cũng không phải là... không được."
Đúng là nếu xuất phát muộn thì sẽ chậm chân hơn, nhưng cũng không hẳn là quá trễ.
Với tình hình hiện tại, VTuber còn chẳng có chứ đừng nói đến streamer. Nếu tôi mà thốt ra câu "mục tiêu của con là không muốn làm việc" thì chắc chắn sẽ bị ăn mắng ngay lập tức.
Tệ thật, tôi nhận ra mình không thể cụ thể hóa những điều mình muốn làm thành lời được.
Muốn giàu có thật đấy, nhưng tôi lại không thể nỗ lực đến cùng... Mấy trò vẽ vời cũng chẳng kiên trì được lâu. Cái mác "thần đồng" cũng sớm bay màu vì tôi không duy trì được việc học hành chăm chỉ. Chẳng qua tôi chỉ biết trước tương lai một chút rồi lặp lại một lộ trình tương tự mà thôi. Nhưng dù sao thì việc tiên phong ở thời kỳ đầu vẫn mang lại cơ hội lớn để vào các công ty lớn... Nói chung là tôi muốn trúng một cú đậm đổi đời.
"Cấp ba phải vào đúng cái trường đã quyết định đấy, biết chưa."
"Thế thì con sẽ học trường cấp ba ở địa phương."
"Cái con bé này, thế rồi con có tự thi đại học nổi không? Học trường liên cấp (chế độ trường học hưởng cơ chế tuyển thẳng lên cấp cao hơn) chẳng phải tốt hơn sao."
"Một kẻ thất nghiệp từng học Đại học Tokyo cũng không bằng một người tốt nghiệp cấp hai đóng thuế thu nhập cao đâu mẹ ạ. Học vấn cao chỉ phí công thôi."
"Chị hai nói chuyện nghe giống mấy người bị mặc cảm bằng cấp thế."
Khi đi làm rồi người ta mới nhận ra rằng, hồi cấp ba chẳng cần phải học đến bán sống bán chết như vậy thì ra đời vẫn sống tốt được thôi mà.
"Mà cùng lắm thì sau này con đi bán bảo hiểm với mẹ cũng được."
"Này! Đừng có nói như thể công việc đó dễ dàng lắm ấy, lo mà tìm một công việc đàng hoàng tử tế đi!"
"Thì bán bảo hiểm cũng là công việc đàng hoàng mà mẹ."
"Lao tâm khổ tứ lắm con ơi, thời buổi này đi làm tiếp thị người ta có thèm mua bảo hiểm đâu."
Đúng thật, trong ký ức của tôi thì ngày xưa nhà tôi cũng chẳng mua bảo hiểm gì mấy. Với cả có lẽ tôi đã suy nghĩ hơi cực đoan rồi. Nếu sau này không thành công lớn, tôi sẽ lại hối hận vì mình đã chọn sai hướng mất. Trước mắt, có lẽ nên tích lũy tài sản bằng cách chơi chứng khoán thì hơn.
Năm lớp 9 trôi qua một cách nhanh chóng mà không có biến động gì quá đặc biệt. Sự kiện đáng nhớ duy nhất có lẽ là việc tôi được Yakkun—cậu bạn mà tôi hay nói chuyện cùng—tỏ tình.
"Hả, ông thích tôi á? Chẳng phải hồi trước chính ông bảo lên cấp hai có yêu nhau thì cũng chẳng đi đến đâu, đứa nào yêu sớm đều là lũ ngu si sao?"
"Tớ có nói thế bao giờ đâu!?"
"Không... nói à?"
À, người nói câu đó là cậu của kiếp trước, hoặc là của một dòng thời gian khác mất rồi. Nhưng mà kiểu gì chẳng là do bản năng trỗi dậy, muốn làm "chuyện ấy" chứ gì, đồ thú tính! Vì kiếp trước là đàn ông nên tôi lạ gì, cái tuổi này đứa nào chẳng tò mò đầy hưng phấn về chuyện đó. Chỉ là từ khi biến thành con gái, dù có ham muốn đi chăng nữa thì tôi cũng chẳng mặn mà gì, đây chính là điểm khác biệt lớn nhất so với hồi làm con trai. Đầu óc cũng dễ trở nên nhạy cảm, cảm tính hơn hẳn.
Tự nhìn lại bản thân, nhờ chăm sóc da kỹ càng và áp dụng kiến thức tương lai để giữ gìn sức khỏe nên vóc dáng của tôi cực kỳ chuẩn chỉnh. Dưới góc nhìn và kinh nghiệm của một người đàn ông, tôi tự thấy mình đã trở thành kiểu con gái tuy nhìn giản dị nhưng lại có nét đáng yêu rất hút mắt, và khoảng cách của tôi với mọi người cũng khá gần gũi. Uầy, nghĩ lại thì kiểu này chẳng khác nào mấy đứa con gái tâm cơ, hay làm trò thả thính khiến phe kẹp nách hiểu lầm cả. Xin lỗi nhé.
Mới học cấp hai mà vòng một của tôi đã chạm ngưỡng cup D rồi, to thật sự.
"Sinh con đẻ cái đau đớn lắm nên tôi không đẻ đâu, và tôi cũng sẽ không làm chuyện người lớn cho đến khi đủ tuổi để uống thuốc tránh thai hàng ngày. Mà dùng bao cao su cũng đâu có đảm bảo tránh thai hoàn toàn được."
"Tr-tránh thai! Chuyện... chuyện người lớn á?!"
"Xin lỗi nhé, có vẻ những từ này còn quá kích thích đối với một thằng nhóc cấp hai như ông."
Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, làm chuyện ấy với đàn ông thì nói thật là hơi kinh tởm. Nên là có cho tiền, tôi cũng chỉ chấp nhận cùng lắm là cho chạm vào ngực thôi.
Nghĩ đến đây, không lẽ tôi bị đồng tính nữ (lesbian) thật rồi sao?
"Tôi khuyên thật lòng, chúng ta cứ làm bạn đi."
"Ra là vậy... Ừm, ra là vậy..."
"Với cả nói thật nhé, ông đúng kiểu otaku u ám chính hiệu luôn ấy, nên lo mà thay đổi bản thân đi. Quần áo mặc ở nhà thì lỗi mốt phèn chúa, ra tiệm cắt tóc đàng hoàng đi xem nào. Đổi kiểu tóc cái là có đứa thích ngay."
Tôi biết thừa sau này lên đại học cậu sẽ dùng app hẹn hò rồi đi chơi bời hết mình, tiềm năng của cậu lớn lắm đấy Yakkun ạ, chẳng qua bây giờ đang bị tụi con gái trong lớp chê bai vuốt mặt không kịp thôi.
"Bà... sau lưng tớ bà toàn nghĩ về tớ như thế đấy à!"
"Không, không chỉ mình tôi đâu, ai cũng nghĩ thế đấy."
"Hả... Thật vậy sao?"
"Lo mà làm một cú lột xác khi lên cấp ba đi. Còn bây giờ thì... cầm chừng bằng ngần này thôi nhé."
Thấy tội nghiệp quá, tôi bèn kéo tay Yakkun đặt lên ngực mình.
Tuy chỉ là một khối mỡ thôi, nhưng sau này khi lớn lên, không có 10. 000 yên cho 30 phút thì đừng hòng chạm vào nhé cậu bạn.
Phấn chấn lên xem nào.
"Ng... ngực..."
"Chạm qua lớp áo lót nên thấy hơi cứng đúng không?"
"Tớ thà không biết còn hơn..."
"Phải biết ơn đi chứ, tôi chỉ làm trò này... với mình ông thôi đấy."
"U... Ua á á á!"
Yakkun vừa hét toáng lên vừa cắm đầu chạy thục mạng trên con đường làng về nhà, bỏ mặc tôi đứng lại một mình.
Cái gì vậy trời, người ta đã cất công ban phát phúc lợi cho rồi mà lại đối xử với nhau phũ phàng thế à. Hồi tôi học cấp hai là tôi đã thèm nhỏ dãi, muốn chạm vào chết đi được rồi đấy chứ.
"Trời ơi, thèm một điếu Mild Seven với một ngụm Chivas quá... Bao giờ mới đến tuổi được hút thuốc với uống rượu hợp pháp đây nhỉ."
Đó là một mùa hè cấp hai mang lại cho tôi cảm giác bồn chồn, bức bối khó tả.
Cứ thế, cuộc sống thường nhật êm đềm trôi qua. Sống một mạch suốt 15 năm mà chưa làm nên trò trống gì khiến tôi có chút sốt ruột, nhưng cuối cùng tôi cũng đỗ vào trường cấp ba ở địa phương một cách thuận lợi.
À thì, vì đó là một ngôi trường thường xuyên thiếu chỉ tiêu tuyển sinh nên tôi đã bị bố mẹ cằn nhằn đủ điều. Nhưng cuối cùng tôi đã thuyết phục được họ nhờ vào lý do trường có nhiều thời gian rảnh và dễ lấy suất tiến cử lên đại học.
Vụ này tôi phải cày cuốc để dùng thành tích học tập làm họ ngậm bồi, suýt chút nữa thì toang nhưng dù sao cũng giữ được thể diện của một người từng làm người lớn.
"Alo, a-alo... Mọi người có nghe rõ không ạ?"
Sau khi lên cấp ba, tôi được bố mẹ mua cho một chiếc máy tính cá nhân, thế là tôi bắt đầu thử sức với công việc livestream ẩn mặt.
Comment: Chào chủ thớt, con gái à?
Comment: Cho xem ngực đi.
Comment: Đến từ con tàu Cruise (tính năng dạo kênh ngẫu nhiên của Nico Nico Douga) đây.
Buổi livestream đầu tiên trong đời đã giúp tôi nhận ra một sự thật: Ý thức của dàn viewer đối với streamer nữ đúng là rác rưởi thật sự.
Mà cũng phải thôi, ở cái thời đại này, việc tải phim hay game lậu về máy chỉ được coi là chuyện bình thường, chuẩn mực đạo đức của cộng đồng lúc này chỉ dừng lại ở mức "làm thế thì có sao đâu?".
"Chào mừng các bạn đến từ chuyến tàu Cruise nhé, chúc mọi người xem vui vẻ. Còn cái đứa bảo 'cho xem ngực đi' kia ấy hả, biến đi cưng, chết đi cho rảnh."
Comment: Toang thật rồi.
Comment: Ha ha.
Comment: Hài vãi chưởng www.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn