Chương 22: CHỈ MÌNH TÔI CHƯA QUEN CÔNG NGHỆ 3D
Giấc mơ về loài bướm, hay giấc mơ về thu nhập không lao động · Hikittk · 42 chương · ~57 phút đọc · Tạo 29/07/2026
QUYẾT BIỆT CHỈ MÌNH TÔI CHƯA QUEN CÔNG NGHỆ 3D Xét theo quy chuẩn thông thường, việc một VTuber tự ý hẹn gặp mặt riêng tư ngoài đời với một cá nhân cụ thể là điều không nên chút nào.
Mà thôi, với cái tầm của một đứa éo thèm quan tâm đến mớ quy tắc ứng xử như tôi thì tầm này có nói chuyện đó ra cũng bằng thừa.
Hiện tại, tôi đang có mặt tại một nhà hàng thịt nướng sang chảnh, áp dụng hình thức thu mua nguyên con chiến kê/bò và có bố trí phòng bao riêng tư đàng hoàng, chứ éo phải loại buffet ăn thả ga bình dân đâu nhé.
"Đỉnh chóp vcl, đúng là quả thịt nướng đáng đồng tiền bát gạo, có giá tận 3000 yên một đĩa có khác. Thớ thịt ngọt lịm từ bên trong luôn á, éo cần chấm thêm chút nước sốt nào cả, chỉ cần rắc tí muối thôi mờ vị nó đã đậm đà rồi."
"Dạ đúng vậy ạ, thịt ngon xuất sắc luôn cô giáo ơi. Cơ mà giá như mớ đồng nghiệp, thành viên khác trong công ty cũng có mặt ở đây để cùng tận hưởng thì vui biết mấy nhỉ."
"Cậu vừa mới thốt ra cái lời lẽ quái quỷ gì thế hả? Tại sao cậu lại dám mở mồm tuôn ra quả câu nói đó, mau giải trình lẹ lẹ lên cho tôi xem nào, nói mau!"
"Ủa dợ? Em lỡ lời thốt ra câu gì không phải phép khiến cô giáo phật ý hả?"
"Cái con bé này, hóa ra thuộc tuýp nhân vật sở hữu thuộc tính độc lưỡi bẩm sinh đấy à?! Cái độ thiếu tinh tế của cậu cũng phải có giới hạn thôi chứ."
Đúng vậy, tôi đang có một buổi đi ăn thịt nướng ngoài đời với một cô gái.
Cơ mà cô nàng này éo phải là một VTuber nào cả... mà chính là cô bé quản lý phụ trách trực tiếp của tôi đấy.
Hỏi tại sao lại chỉ có hai đứa tôi đi ăn ấy à, là vì mớ thành viên khác tụi nó ai nấy cũng đều viện cớ bận rộn ngập đầu với mớ dự án, sự kiện lễ hội mùa hè hay mấy quả kế hoạch gì đó đại loại thế mờ từ chối khéo cmnr.
Mặc dù trong lòng cũng dấy lên chút nghi ngờ éo biết có thật vậy không, cơ mà thôi, nếu cứ đâm đầu vào nghi kỵ lung tung thì chỉ tổ chuốc thêm đau khổ vào người, nên tôi quyết định lựa chọn tin tưởng vào lời tụi nó vậy.
"Mà thực ra thì trong số mớ thành viên, tính ra cũng chỉ có mỗi cô bé Riku Terra-chan là đang rảnh rỗi, trống lịch trình thôi á, cơ mà dẫu cho con bé có trống lịch đi chăng nữa thì vì tâm lý sợ hãi, e dè cô giáo nên nó cũng éo dám vác mặt đến đây đâu hà."
"Cái con bé này! Cậu cứ nhè trúng mớ thông tin mờ người ta éo muốn nghe nhất mờ táng vào mặt là thế nào hả! Mau lo mờ tập trung ăn uống lẹ lẹ đi, gọi thêm đĩa thịt mông Ichibo đi, cả phần thịt thăn hông Rump ăn cũng ngon dã man con ngan luôn á!"
"Uầy, mớ thịt bò cao cấp đắt đỏ này công nhận có quả lớp mỡ béo ngậy, nhìn mướt mát dã man luôn cô giáo ơi!"
"Rượu uống kèm cũng ngon tuyệt cú mèo luôn! Thì dẫu sao trận này bản tiểu thư đây cũng vừa mới ăn đậm, thắng lớn mờ, ha ha ha!"
Hóa ra là như thế đấy à, cái con bé lùn tịt đó hóa ra dạo này cũng đang trống lịch trình, rảnh rỗi ra cơ đấy!
Nhưng mờ thôi éo sao cả, không có tụi nó thì tôi vẫn có thể đăng bài lên mạng thả thính, úp mở ẩn ý về mối quan hệ mờ ám giữa tôi với Mane-chan cho bàn dân thiên hạ hóng chơi được mờ.
Tiêu đề bài đăng: "Đang có một buổi hẹn hò đi ăn thịt nướng lãng mạn cùng với cô bé quản lý nhà mình nè..." Ủa, tốc độ phản hồi của tụi nó nhanh dữ thần vậy trùi?!
"Cái lũ viewer kia tụi nó hùa vào thả bình luận trêu chọc, bảo quả buổi gặp mặt ngoài đời này của tôi dính quả huông 'Offline 0 người tham gia' là cái thói gì thế hả, tức điên người mờ!"
"Cô giáo ơi nhớ chú ý cẩn thận mớ chi tiết phản chiếu trên bề mặt đồ vật khi chụp ảnh nha, rồi cả mớ chi tiết dễ làm lộ vị trí, địa chỉ nhà hàng nữa đó."
"À ra thế, tốt nhất là cứ phải qua một lớp chỉnh sửa hình ảnh cẩn thận rồi chờ một khoảng thời gian sau mới được đăng lên mạng thì sẽ an toàn hơn nhỉ."
Quả không hổ danh là Mane-chan nhà tôi có khác, dẫu cho xét về tuổi tác thì con bé vẫn còn nhỏ tuổi hơn tôi, thế mà tác phong làm việc lại cực kỳ cẩn thận.
Cái bầu không khí ăn uống này nhìn kiểu gì cũng ra quả bối cảnh một tay chơi đại gia đang dắt một cô nàng tiếp viên quán karaoke đi ăn uống trước giờ làm việc, làm cho cái công cuộc thưởng thức thịt nướng của tôi nó lại càng thêm phần phấn chấn ra mờ.
Cô bé quản lý mới tốt nghiệp này công nhận vừa trẻ trung lại vừa đáng yêu hết nấc.
"Dạo gần đây phía công ty cũng đang bận rộn, tất bật triển khai mớ dự án, kế hoạch mới nên dẫu cho mọi người trong ban điều hành cực kỳ lo lắng cho tình hình của Kochou-san đi chăng nữa, thì rốt cuộc tụi em cũng không thể nhúng tay vào giúp đỡ được gì nhiều cả. Thế mờ không thể ngờ được, đùng một cái cô giáo lại phất lên nhanh chóng, biến thành một đại gia lắm tiền nhiều của thế này luôn á."
"Ơ kìa, nghe cái giọng điệu này... tính ra một đứa có tính cách quái gở như tôi đúng là khiến phía công ty gặp không ít khó khăn trong khâu quản lý thật nhỉ... Ủa mờ khoan, cậu đang buông lời khen ngợi tôi đấy à?"
"Khen thật mờ, khen thật mờ cô giáo ơi, ôi quả thịt nướng này ngon xuất sắc luôn á!"
"Này này, cái con bé kia, nãy giờ tôi thấy cậu éo thèm đoái hoài gì đến tôi mà toàn nhè trúng mớ thịt nướng kia mà buông lời khen ngợi không vậy hả? Bộ đối với cậu thì mớ thịt nướng kia nó còn có sức hút, đáng yêu hơn cả bản tiểu thư đây nữa hay sao?"
"Ơ kìa làm gì có chuyện đó, cả cô giáo lẫn mớ thịt nướng này em đều yêu thích hết mờ, mồ!"
"Ối xời, quả tình huống tấu hài này chuẩn bài làm tư liệu, content để găm vào buổi phát sóng sắp tới được rồi nè. Thích thì cứ việc xõa ga, uống thêm rượu đi em gái, ở đây có cả rượu gạo Nhật Bản lẫn rượu gạo Makgeolli Hàn Quốc luôn đó, thích loại nào cứ gọi thoải mái nha."
Chắc là do có chút men rượu đưa lối nên bầu không khí giữa hai đứa tôi cũng dần trở nên cởi mở, phá bỏ khoảng cách, suồng sã hơn hẳn.
Nghĩ lại mờ thấy chạnh lòng cho cái số phận mình vcl; nếu hiện tại tôi vẫn còn mang thân xác của một gã đàn ông đích thực, thì từ cái bối cảnh lãng mạn này, kiểu gì hai đứa cũng sẽ tiến hành trao đổi thông tin liên lạc, rồi tối ngày nhắn tin qua lại trên ứng dụng LINE, rồi bỗng một ngày đẹp trời đối phương bặt vô âm tín éo thèm rep tin nhắn nữa, rồi bản thân lại thầm nghĩ: "Ủa cái đệch, thế là mình vừa mới dính quả huông bị gái đá rồi đấy à?"
Thôi thôi, dẹp cmn đi, tự dưng lại đi khơi gợi, nhớ lại mớ ký ức đau buồn thời quá khứ làm cái vẹo gì éo biết.
"Dẫu cho cái buổi tụ tập ngoài đời đợt này mọi người không thể sắp xếp thời gian tham gia được, cơ mà về mớ buổi phát sóng kết hợp, giao lưu trực tuyến không đòi hỏi phải di chuyển đi lại nhiều, thì tiền bối Ooumi-san có nhắn là cậu ấy hoàn toàn có thể tham gia cùng cô giáo được đó ạ."
"Ra là vậy à. Cơ mà từ nãy đến giờ tôi để ý thấy cậu toàn dùng nghệ danh, tên nhân vật để gọi tụi nó chứ éo bao giờ thèm đụng đến tên thật của tụi nó nhỉ."
"Dạ tại vì nếu thói quen gọi bằng tên thật ngoài đời mà lỡ dính vào, đến lúc lên sóng livestream tụi em lại vô tình vấp váp, lỡ miệng thốt ra thì toang. Cho nên việc này chủ yếu là để phòng ngừa, hạn chế tối đa mớ sự cố, tai nạn phát sinh trên sóng truyền hình thôi ạ. Cơ mà nói thật lòng thì do ngày nào em cũng chỉ dùng mỗi cái tên nhân vật này để gọi, nên riết rồi em cũng quên mụ nó mất cái tên thật của mọi ngươi luôn rồi cô giáo ạ."
"Nãy giờ tôi cứ tưởng cậu là một đứa có tác phong làm việc cẩn thận, suy nghĩ thấu đáo lắm cơ chứ, ai dè..."
Cái tình huống này tính ra cũng tương tự như quả huông đi làm ở mớ công ty, văn phòng ngoài đời mờ bản thân éo thể nào nhớ nổi phần tên đệm, tên riêng của mớ lão sếp cấp trên như Trưởng phòng hay Giám đốc vậy á.
À không, thực ra thì nếu chú ý một chút thì kiểu gì cũng biết thôi, cơ mà nếu là trường hợp mới chuyển công tác, vừa mới thuyên chuyển nhân sự sang bộ phận mới thì còn chấp nhận được... chứ tính ra thì cô bé quản lý nhà mình cũng đã về phụ trách tôi được ngót nghét hơn nửa năm trời rồi còn đâu nữa.
Nhưng mờ dẫu sao thì hai đứa tôi cũng đã cùng nhau trải qua một buổi tối ăn uống thịt nướng cực kỳ vui vẻ, trọn vẹn trong cái dịp kỳ nghỉ Tuần lễ Vàng này.
Bẵng đi một thời gian, tôi lại quay trở về với thói quen thường nhật là vừa ngồi cày stream vừa tranh thủ tham gia đầu tư, lướt sóng chứng khoán trong ngày. Sau một tuần lễ lăn lộn chinh chiến với đủ cả mớ trận thắng trận thua đan xen, tính tổng kết lại thì tôi vẫn xuất sắc duy trì được vị thế thắng thế, kiếm được tiền lời.
Một khi bản thân đã nắm thấu được quy luật thị trường, biết chắc chắn rằng về lâu về dài kiểu gì giá trị của mã cổ phiếu đó cũng sẽ tăng trưởng phi mã, thì dẫu cho ngay sau khi xuống tiền mua vào mờ thị trường có dính quả lao dốc, bốc hơi giá trị đi chăng nữa, thì tôi vẫn có thể ung dung kê cao gối ngủ, mặc kệ sự đời mờ éo cần phải mảy may lo lắng chút nào.
Còn trong trường hợp nếu mớ phân tích, dự đoán của mình dính quả sai lệch, đọc chệch hướng thị trường, thì tôi sẽ lập tức áp dụng chiêu bài "Nộp tiền mặt tất toán" — tức là một kỹ thuật trong giao dịch ký quỹ, cho phép nhà đầu tư sử dụng tiền mặt của bản thân để mua đứt, tất toán toàn bộ số cổ phiếu mà trước đó mình đã vay mượn tiền của sàn để thực hiện giao dịch.
Đây có thể coi là một trong mớ kỹ thuật, tiểu xảo cực kỳ hữu hiệu khi tham gia vào cái trò giao dịch ký quỹ, hiểu nôm na là một hình thức thế chấp tiền của bản thân để vay mượn thêm tiền từ sàn nhằm tiến hành lướt sóng, đầu tư.
Tay kẹp điếu thuốc lá phả khói ngập phòng, tôi đang tận hưởng cảm giác thư thái, thả lỏng cơ thể trên chiếc ghế xếp thư giãn không trọng lực mờ mình vừa mới đặt mua trên mạng.
Phía ngoài ban công còn được bố trí thêm một chiếc dù che nắng cỡ lớn giúp cản bớt mớ ánh nắng gắt chiếu vào, làm cho cái khoảng không gian ngoài ban công này trở nên cực kỳ thoáng đãng, dễ chịu, rất thích hợp để ngồi thư giãn, chill chill.
Cơ mà nghĩ đi nghĩ lại, ở cái xã hội này mớ căn hộ, bất động sản cho phép người thuê được tự do hút thuốc lá đúng là thuộc dạng của hiếm, tìm đỏ mắt cũng éo ra nổi mấy căn, nên có lẽ chỉ có mớ thành phần đại gia lắm tiền nhiều của mới đủ khả năng tài chính để thuê, sở hữu mớ căn hộ có thiết kế phần ban công rộng rãi, thoáng mát đến nhường này thôi hà.
"Ồ, cái giao diện này nhìn quen mắt ra mờ ta. Ủa thế là đại ca, Boss quốc dân giờ đã phân thân biến thành 4 người luôn rồi đấy à."
Hóa ra là vị thủy tổ, người đặt nền móng đầu tiên cho cái ngành công nghiệp ảo này, nhân vật vẫn luôn được cộng đồng viewer tôn kính gọi bằng cái danh xưng "Boss quốc dân", dạo gần đây đang dấn thân vào một cuộc thử thách, hành trình mới nên đã quyết định triển khai dự án phân thân tạo nên 4 phiên bản khác nhau.
Nghe đâu dự án này còn đang lên kế hoạch lấn sân, tiến quân sang thị trường Trung Quốc đại lục nữa cơ đấy; thế mờ trong cái bối cảnh tình hình căng thẳng, xung đột thương mại giữa hai cường quốc Mỹ - Trung đang leo thang gay gắt thế này, một VTuber vốn lấy mớ nền tảng, platform của Mỹ làm chiến trường, địa bàn hoạt động chính mà lại dại dột đâm đầu vào hoạt động ở mớ nền tảng của Trung Quốc, xét về lâu về dài, nghĩ đến mớ viễn cảnh tương lai sau này thì quả bước đi này đúng là dính quả chí mạng, cực kỳ nguy hiểm chứ éo đùa được đâu.
Mà thôi kệ đi, kiểu gì kiểu với cái thói làm ăn đó thì thế nào sau này cũng dính phốt, ngập ngụa trong đống scandal tai tiếng rồi lại phải ngậm ngùi cuốn gói, tìm đường rút lui ở một thời điểm nào đó cho mờ xem.
"À... chợt nhớ ra rồi. Hình như dạo trước bên đó cũng từng dính vào một quả vụ tranh chấp lùm xùm liên quan đến mớ vấn đề nhạy cảm của Đài Loan thì phải."
Nhắc mới nhớ, trong số mớ thành viên hậu bối thuộc mớ thế hệ sau chưa chính thức lộ diện, từng có một nhân vật sở hữu lượng tiền Super Chat đổ về thuộc dạng khủng khiếp, quái vật, thế mà rốt cuộc con hàng đó lại dính phốt rồi phải làm một buổi phát sóng tốt nghiệp, chia tay khán giả luôn, quả ký ức này giờ tôi mới chợt nhớ ra nè.
Một quả sự kiện chấn động, mang tầm ảnh hưởng to lớn đến toàn ngành như thế mờ éo hiểu sao một đứa như tôi lại có thể để cho nó bay biến khỏi đầu, quên béng đi mất một khoảng thời gian dài như vậy éo biết.
"Ủa mờ khoan, cái lũ các người bảo bận rộn ngập đầu ngập cổ... hóa ra là bận chuẩn bị cho cái dự án công bố giao diện 3D này đấy à."
Bây giờ nghĩ kỹ lại mới thấy, tính ra trong suốt cái khoảng thời gian diễn ra kỳ nghỉ Tuần lễ Vàng vừa qua, tiền bối Ooumi-san đã chính thức trình làng giao diện 3D mới toanh và thực hiện mớ buổi phát sóng trực tuyến bằng quả tạo hình này cmnr.
Mà đâu chỉ có mỗi cậu ta, càng về ngày cuối của tháng 5, mớ thành viên đồng kỳ trong thế hệ của tôi cũng thi nhau lần lượt công bố giao diện 3D mới của tụi nó nữa chứ.
Ơ, lạ lùng thế nhỉ, sao riêng một mình bản tiểu thư đây lại éo thấy có một mống nào bên phía công ty vác mặt đến thông báo hay đả động gì về cái dự án 3D này hết vậy ta?
Bảo sao mớ thành phần kia đứa nào đứa nấy cũng đều viện cớ bận rộn ngập đầu, hóa ra nguyên nhân cốt lõi là nằm ở chỗ này đây.
"Uầy... cái cảm giác bị công ty ghẻ lạnh, phân biệt đối xử rồi dính thêm mớ lời lẽ mỉa mai, châm chọc gián tiếp từ phía tụi anti-fan kiểu như: 'Tại vì con mụ này éo có chỉ số người xem, éo có fame nên mới bị ra rìa' công nhận nó thấm thía, sát thương ra mờ..."
Mà nhắc mới nhớ, dạo trước tôi cũng từng mang quả thắc mắc này đi hỏi thẳng mặt cô bé quản lý xem liệu có phải phía công ty đang có ý định ghẻ lạnh, đóng băng hoạt động của tôi thật hay không; thế là con bé vừa cười khúc khích vừa bảo: "Cái kiểu suy nghĩ tiêu cực, tự mình đi hỏi thẳng mấy quả vấn đề nhạy cảm này đúng là mang đậm phong cách khó đỡ của Kochou-san thật đấy ạ".
Rồi con bé giải thích thêm rằng nguyên nhân thực chất là do quả thiết kế phần ống tay áo đi kèm mớ chi tiết bèo nhún, ren rúa rườm rà trên chiếc váy liền thân của tôi nó thuộc dạng siêu cấp phức tạp, khiến cho đội ngũ nhân sự gặp muôn vàn khó khăn trong khâu dựng hình, làm mô phỏng chuyển động. Thành ra quả dự án 3D của tôi là quả dự án ngốn nhiều kinh phí, tốn tiền của công ty nhất trong số tất cả mớ thành viên luôn đấy.
Ủa, tại sao hồi đó cái lúc thiết kế nhân vật, bản thân tôi lại dại dột lựa chọn quả phong cách thiết kế đi vào lòng đất này làm cái vẹo gì éo biết, cơ mà nghe giải thích xong thì cũng thấy xuôi tai, hiểu ra vấn đề rồi nè.
Hóa ra đằng sau quả trang phục lộng lẫy kia lại ẩn chứa cả một bầu trời bí mật, mớ góc khuất hậu trường liên quan đến việc tà áo, ống tay áo bị lỗi hiển thị, hoạt động hỗn loạn mỗi khi nhân vật cử động mờ một đứa như tôi trước giờ éo hề hay biết chút nào."
'Kiểu thiết kế như phần ống tay áo ngắn hay mớ chi tiết vải xuyên thấu của tiền bối Tomari Umi đợt trước thực chất đều là giải pháp tình thế nhằm né tránh, giảm bớt gánh nặng xử lý cho phần ống tay áo đó cô giáo ơi hứa hứa' " Nghĩ lại cái nụ cười tươi rói của con bé quản lý lúc thốt ra câu đó mờ tôi thấy lạnh sống lưng vcl.
Ủa thế rốt cuộc cái đứa dở hơi nào hồi đó đã kiên quyết thể hiện cái sự chấp niệm, cố chấp vô bờ bến với phần ống tay áo, đòi hỏi bằng được phải thiết kế cho ra quả phong cách váy đầm liền thân mang đậm hơi hướng Gothic Lolita quý tộc, kiêu sa vậy ta... À, hóa ra chính là bản tiểu thư đây chứ ai vào đây nữa, vcl thật.
Nghe đâu đội ngũ "Thợ thủ công chuyên trị ống tay áo" của công ty đang phải ngày đêm cày cuốc, chật vật đánh vật với quả áo của tôi đến mức trầy da tróc vảy luôn; ủa mờ "Thợ thủ công chuyên trị ống tay áo" rốt cuộc là cái định nghĩa quái thai gì thế hả giời.
Mà thôi, dẫu sao trong lòng cũng đan xen chút cảm giác vui sướng lẫn lộn, sẵn tiện nhân quả cơ hội ngàn năm có một này, tôi quyết định chơi bài ké fame, quảng bá tên tuổi bằng cách thẳng tay vung tiền, ném quả Super Chat màu đỏ trị giá kịch trần là 50. 000 yên vào buổi stream 3D của tụi nó luôn cho máu.
Hành động đó lập tức khiến cho mớ thành phần anti-fan nhảy vào cắn xé, buông lời mỉa mai bảo rằng: "Con mụ này vì muốn vớt vát chút danh tiếng, bú fame để bán mình kiếm lời mà đến cái mức này luôn cơ à". Thế là mớ anh em chí cốt, fan ruột của tôi lập tức tràn vào tổng tấn công, táng thẳng vào mặt tụi anti quả câu chửi chất lừ: "Cái lũ đần độn kia nhìn lại hộ cái đi, một đứa vì muốn ké fame mờ chấp nhận vung tiền túi tận 250. 000 Yên để chúc mừng đồng nghiệp thì trên đời này có thằng điên nào làm thế không hả".
Cơ mà nghĩ đi nghĩ lại, công nhận cái hội fan nhà tôi tụi nó đứa nào đứa nấy tính khí cũng có phần hơi quá khích thật đấy.
Mà thôi, thực ra cái cục diện này một phần cũng là do tôi chủ động đăng bài định hướng, tạo hiệu ứng dẫn dắt trên Twitter bằng quả câu hỏi: "Mấy người éo tính ném Super Chat vào chúc mừng người ta hay sao hả?" nên mới dẫn đến nông nỗi này mờ.
"Dẫu cho mớ bình luận kia có là của fan ruột hay của anti-fan đi chăng nữa thì tụi nó vẫn đang dành sự quan tâm, theo dõi sát sao mớ hoạt động của mình, chứ cái viễn cảnh đáng sợ, đáng ghét nhất đối với một streamer chính là sự thờ ơ, vô cảm từ phía khán giả mờ."
Tôi cá là cái khoảnh khắc cay đắng, đau đớn nhất trong cuộc đời làm một VTuber chính là cái cảnh tượng bản thân phải ngồi trơ trọi một mình trước màn hình máy tính, cố rặn ra vài câu nói để tương tác trong khi số lượng người xem hiển thị chễm chệ con số 0 tròn trĩnh kia kìa.
Mà thôi, mấy cái chuyện buồn rầu, tang thương đó cứ tạm gác lại một bên đi đã.
Sự kiện trọng đại nhất lúc này chính là việc vị "thần tượng, bias" từ cái thời tôi còn mang thân xác "gã trai" đằng đẵng năm xưa, nay đã chính thức thông báo debut, bước chân vào ngành giải trí cmnr.
Nghe đâu con hàng này được xếp vào hoạt động dưới trướng của một bộ phận, nhãn đĩa độc lập có tên là Taikai Music chứ éo thuộc nhánh chính, bản thân nhân vật này vốn là một nghệ sĩ hoạt động tự do sở hữu thực lực đỉnh chóp nên đã được phía công ty chủ động tiếp cận, săn đón mang về.
Á đù, nói thật là tôi đã âm thầm dõi theo con hàng này từ cái thuở ban đầu lúc nó còn là một cá nhân vô danh tiểu tốt cơ, nên ngay khi vừa hay tin nó chuẩn bị debut là tôi đã lập tức mò vào tìm kiếm thông tin rồi để lại mớ bình luận tương tác, cổ vũ nhiệt tình luôn. Thấm thoát thế mờ giờ đây đứa con tinh thần mà mình dày công nuôi dưỡng, theo dõi bấy lâu nay đã chính thức được debut chính thức, vươn tầm nghệ sĩ chuyên nghiệp rồi, ôi cái cảm giác này nó thiêng liêng vcl ra mờ!
Mặc dù xét theo tình hình thực tế ở cái thời buổi hiện tại, quả hợp đồng ký kết kia nhìn kiểu gì cũng thấy sặc mùi bóc lột, bất công khi mớ đặc quyền cơ bản như việc tự ý tham gia phát sóng giao lưu cũng éo được phép, rồi cả mớ dự án phát hành ca khúc độc quyền, ca khúc gốc cũng éo thấy tăm hơi, thậm chí ngay cả mớ dự án làm video cover, hát lại ca khúc cũng phải tự bỏ tiền túi ra gánh vác chi phí hoàn toàn... éo hiểu chui đầu vào cái công ty đó làm cái vẹo gì éo biết.
Trong khi đó, một nữ ca sĩ khác hoạt động cùng nhãn đĩa là Daizu-chan nhờ có sự hậu thuẫn, định hướng chiến lược cực kỳ bài bản từ phía nhà sản xuất nên liên tục được đầu tư kinh phí, cho ra mắt mớ ca khúc mới liên tùng tục ầm ầm trên mớ nền tảng.
"Aaa, tự dưng ngồi suy nghĩ một hồi xong trong lòng lại thấy dấy lên một nỗi buồn man mác, thắt quặn cả tim lại. Thôi dẹp đi, lên Twitter lướt xem có mớ tin tức gì hay ho không cho đỡ sầu đời cái coi."
Kochou Maihime @ Follow Live Thế hệ 2 @maihime_cotyou Xin nhiệt liệt chúc mừng đàn em đã chính thức debut thành công nhé. Chặng đường phía trước kiểu gì cũng sẽ gặp muôn vàn khó khăn, thử thách đấy cơ mà ráng giữ vững tinh thần, cố gắng hết sức mình nha. Quả video cover, hát lại ca khúc từ cái thời còn hoạt động tự do của em công nhận chất lượng, nghe cuốn lắm luôn á.
Himachi Eisei ☀️ Taikai Music @himachi_eisei Phản hồi tới @maihime_cotyou Uầy, em xin cảm ơn lời chúc mừng ấm áp của Maihime-chan nhiều nha! Em là Himachi Eisei, thành viên mới toanh vừa gia nhập vào đại gia đình Taikai Music thuộc Follow Live đây ạ.
Thật vinh hạnh khi biết tiền bối cũng từng dành thời gian lắng nghe mớ sản phẩm cover thời kỳ trước của em, sau này có gì mong tiền bối chiếu cố, tụi mình cùng nhau thiết lập mối quan hệ thân thiết nha~ Kochou Maihime @ Follow Live Thế hệ 2 @maihime_cotyou Phản hồi tới @himachi_eisei Sau này có gì cứ trực tiếp gọi bằng cái tên Kochou là được rồi nhé.
Cái này thực ra là do chút sở thích, sự chấp niệm cá nhân thôi, cơ mà nếu được thì vẫn mong muốn đối phương dùng phần họ của mình để xưng hô hơn, nghe nó sẽ thuận tai và thoải mái hơn nhiều á.
Quả ảnh chụp màn hình ghi lại đoạn hội thoại tương tác qua lại giữa tôi với vị thần tượng, bias của đời mình nè anh em ơi.
Cái cảm giác này đúng là đạt đến đỉnh cao của sự viên mãn, hạnh phúc ra mờ, dẫu cho trước đó bản thân có phải trải qua bao nhiêu chuyện cay đắng, áp lực ngập đầu đi chăng nữa mờ chỉ cần có được quả khoảnh khắc này là mọi muộn phiền đều bay biến sạch sành sanh luôn.
Thế nhưng, ở một khía cạnh ngược lại, một khi đã đứng ở vị thế của một fan hâm mộ đích thực, trong thâm tâm tôi lại luôn tồn tại một nỗi e dè, rào cản tâm lý nhất định đối với cái viễn cảnh phải trực tiếp gặp mặt ngoài đời hay ngỏ ý cầu xin đối phương thực hiện một yêu cầu nào đó cho bản thân mình.
Bởi vì bản thân tôi vốn thuộc tuýp người luôn có xu hướng muốn giữ vững một khoảng cách nhất định với vị thần tượng của mình mà thôi.
Tôi éo bao giờ có cái thói quen đi rêu rao, truyền bá tư tưởng, đi thuốc fan cho mớ người xung quanh làm gì, cũng éo bao giờ thèm ném mớ tiền Super Chat vô bổ vào làm cái vẹo gì cả, bởi vì tôi éo muốn dùng mớ hình thức vật chất mang tính thực dụng, nông cạn đó để đi so kè, tranh giành vị thế với mớ người khác làm chi cho mệt xác.
Bản thân chỉ cần âm thầm đăng ký thẻ hội viên, tham gia vào mớ buổi phát sóng giới hạn cho thành viên, rồi tích cực mua vé đi xem mớ buổi biểu diễn trực tiếp của họ — vốn là mớ hình thức có tỷ lệ đóng góp, hoàn vốn cao nhất cho thần tượng là đã quá đủ rồi; ngày ngày chỉ cần canh giờ vào xem trực tiếp kết hợp cày lại mớ video lưu trữ, cứ thế mờ lặng lẽ tận hưởng niềm hạnh phúc khi được dõi theo bước đi của họ, chứ éo bao giờ có cái tư tưởng muốn thể hiện cái tôi cá nhân, lên mạng lớn tiếng khẳng định rằng: "Bản thân tôi mới là đứa yêu thương, hết lòng vì thần tượng nhất trên đời này đâu".
Tôi cũng éo bao giờ rảnh rỗi đến mức vác mặt lên Twitter tham gia vào mớ cuộc tranh luận, đấu khẩu vô bổ làm cái vẹo gì cả.
Được thần tượng nhận diện, nhớ mặt đặt tên thì trong lòng tất nhiên là vui sướng rồi, cơ mà tôi éo bao giờ có cái tâm lý mưu cầu, đòi hỏi đối phương phải nhớ đến mình bằng được cả.
Bình luận thì cứ thoải mái để lại dưới mớ bài đăng thôi, dẫu cho có bị trôi đi, éo được thần tượng đọc lên thì cũng éo sao hết, chẳng việc gì phải xoắn.
Nhớ lại cái đợt buổi phát sóng radio số đầu tiên, cái khoảnh khắc được thần tượng chính miệng đọc lên cái tên của mình trên sóng truyền hình, ôi cái cảm giác đó nó sướng run người, hạnh phúc vcl ra mờ; thế mờ vì bản thân là một fan chân chính, lịch sự, chứ éo phải loại fan cuồng biến thái, phiền phức, gây tai họa nên tôi cũng éo bao giờ có cái thói vác quả chuyện đó đi rêu rao, khoe khoang, tự mãn với bất kỳ ai cả.
Chỉ đơn giản là mỗi lần nhớ lại, bản thân lại lén lút ngồi một mình cười khúc khích, nụ cười tủm tỉm dâm đãng đầy mãn nguyện mà thôi.
Ơ, nói đi thì cũng phải nói lại, nếu trong một buổi phát sóng mờ thần tượng có nhã ý đặt câu hỏi: "Mớ ca khúc nào đang thịnh hành, đáng đề xuất nhất dạo gần đây vậy mọi người ơi" thì một fan cứng như tôi kiểu gì cũng sẽ nhè trúng mớ sản phẩm âm nhạc của chính vị MC, phát thanh viên đang dẫn chương trình đó mà đề xuất ngược lại chứ còn gì nữa đúng không kkk.
Cái cảm giác khi bản thân nhanh chóng nắm bắt được tâm lý, gửi đúng quả nội dung mờ phía đài phát thanh đang tìm kiếm, rồi vô tình được người ta lựa chọn đọc lên ngay trên sóng truyền hình khiến bản thân rơi vào tình thế bối rối, tiến thoái lưỡng nan thì đúng là dở khóc dở cười ra mờ hhh.
"……Hả, cái đệch!?! Tỉnh táo lại lẹ lẹ đi hộ tôi cái gớm, không được sa ngã, không được sa đà vào cái thói ngồi cười tủm tỉm, biến thái thế này được. Hiện tại xét về vị thế thì mình đang là bậc tiền bối đi trước của người ta mờ, lại còn là một hậu bối siêu cấp đáng yêu nữa chứ, nên bản thân bắt buộc phải luôn giữ vững cái hình tượng một người đàn chị nghiêm túc, chín chắn, ngầu lòi, phong cách mới được."
Ngay trong cái khoảnh khắc tôi vừa mới hạ quyết tâm, chấn chỉnh lại tinh thần của bản thân xong, thì màn hình điện thoại bỗng vang lên tiếng chuông thông báo, hóa ra là tin nhắn liên lạc từ phía cô bé quản lý gửi đến.
"Ủa, cái gì cơ... Lên sóng phát sóng giao lưu, kết hợp cùng với Ooumi ấy à? Đây sẽ là buổi collab đầu tiên của hai đứa tôi luôn đấy chứ đùa..."
Chưa dừng lại ở đó, ngay sau đó chính chủ — đích thân cậu ta cũng chủ động gửi một đoạn tin nhắn ngắn sang cho tôi nữa chứ."
'Dạo trước vì vướng bận chút công chuyện nên không thể sắp xếp thời gian đi ăn thịt nướng cùng cậu được, cho tôi xin lỗi nhé. Hiện tại thì mọi việc cũng đã ổn định, vào guồng quay cả rồi, nên nếu cậu không phiền thì tụi mình cùng nhau lên lịch làm một buổi phát sóng giao lưu, kết hợp có được không vậy hả.
Thú thật là xét trong số mớ thành viên đồng kỳ thì bản thân tôi tự nhận thấy cái hình tượng nhân vật của mình thuộc dạng mờ nhạt, thiếu điểm nhấn nhất, thế nên thay vì làm một buổi ngồi nói chuyện phiếm, tán dóc thông thường thì tôi đang muốn hướng đến việc triển khai một quả nội dung, kế hoạch mang tính quy mô gì đó hơn á' " Cái ông thần này đang lảm nhảm cái quả ngôn từ quái quỷ gì thế éo biết, bảo cái hình tượng nhân vật của bản thân thuộc dạng mờ nhạt, thiếu điểm nhấn là cái thói gì thế hả giời?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn