Chương 16: CÔNG VIỆC BÊN NGOÀI PHÒNG STREAM
Giấc mơ về loài bướm, hay giấc mơ về thu nhập không lao động · Hikittk · 42 chương · ~42 phút đọc · Tạo 29/07/2026
QUYẾT BIỆT CÔNG VIỆC BÊN NGOÀI PHÒNG STREAM Mấy ngày sau đó, không hiểu kiểu gì mà tôi lại bùng nổ, nổi tiếng rần rần trên mạng.
Cái cuộc đời này đúng là éo ai biết trước được cái vẹo gì sẽ biến thành xu hướng cả.
Chẳng qua là trong suốt cái khoảng thời gian nghỉ ngơi dưỡng bệnh, tôi có tiện tay gõ một dòng tweet vu vơ với nội dung kiểu "Mấy người bớt lôi cái chữ Lệnh Hòa (Reiwa) vào thời buổi này hộ cái coi", ai ngờ đâu cái dòng đó lại vô tình đoán trúng phóc cái niên hiệu mới của thời đại, thế là bỗng chốc nó trở thành đề tài bàn tán xôn xao khắp các mặt trận.
Với lại chắc là do chọn đúng thời điểm thiên thời địa lợi, nên cái video ca nhạc cover mà tôi tung ra cũng nhận về một cơn mưa lượt đánh giá cao.
Cái bài hát đó có tên là "Bài ca cổ vũ kẻ tài hèn sức mọn" (Sainojin Oenka - 才悩人応援歌). Chắc là do tôi vừa mới phải trải qua một đợt tạm nghỉ stream vì dính phốt bị anti-fan cắn xé, nên đám viewer cứ tự động suy diễn, cho rằng tôi đang dùng bài hát này để gửi gắm, giãi bày toàn bộ nỗi niềm, tiếng lòng của bản thân vào đó.
Nhưng mà xin lỗi nhé, sự thật là tôi chỉ đơn giản lướt qua danh sách các bài tủ của mình, thấy bài này mình hát mượt nhất, đỉnh nhất nên mới chọn để đem đi mix mà thôi hhh.
Chưa dừng lại ở đó, thiên hạ còn rảnh rỗi lội lại đống tweet cá độ đua ngựa trong quá khứ của tôi và phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: Từ trước đến nay tôi chưa từng đoán trượt một trận nào cả.
Thế là hàng loạt các trang web tổng hợp phốt bỗng chốc mọc lên như nấm sau mưa.
Đám giật tít còn được đà khích bác, châm chọc kiểu: "Giữa cái ngày Cá tháng Tư mà có một vị VTuber thuộc công ty quản lý lớn lại đi đăng một bức tâm thư dài dằng dặc để giáo huấn, dằn mặt thiên hạ kìa lol". Nhưng mà nhờ cái đống drama đó mà danh tiếng và độ nhận diện của tôi lại tăng vọt lên trông thấy.
Thêm vào đó, có một bộ phận đám đầu trộm đuôi cướp, dân giang hồ mạng bỗng dưng quay xe, tuyên bố "Con mụ này thú vị vcl" rồi chính thức lọt hố biến thành fan ruột của tôi luôn mới chịu chứ.
Cái đám này trông dị hợm vcl, một mặt thì chúng nó vừa đi soi mấy cái video cắt khúc của tôi rồi đăng tweet chửi rủa bảo là bắt chước, đạo nhái người khác, mặt khác thì lại quay sang khen "Nhìn ngầu đét, chất lừ vcl ra". Éo biết cái lũ này rốt cuộc là anti-fan hay là fan ruột nữa không biết, chịu luôn.
Đại loại cái thành phần này toàn là mấy ông hoàng đam mê nhạc Rap cả thôi, cái mồm cái miệng của chúng nó còn độc địa, thô lỗ hơn cả lũ anti-fan chính hiệu nữa cơ, đúng là cái dạng éo thích hợp để chơi mạng xã hội mà.
"Cái mớ hỗn độn gì thế này, cái tệp fan của mình kiểu quái gì thế?!"
Dân chơi cá độ đua ngựa, dân chơi hệ Rap, otaku cuồng Idol, rồi cả cái hội nhóm chuyên ôm bảng điện tử chơi chứng khoán... Toàn bộ những thành phần chuyên nhảy vào reply bình luận dưới các bài đăng Twitter của tôi đều mang những màu sắc dị biệt, kỳ quặc vcl ra.
"Chuyện mình dính phốt hay việc mình có tố chất làm Idol hay không, cho đến tận bây giờ vẫn đang bị thiên hạ lôi ra cày xới, xâu xé liên tục."
Thậm chí cái video stream hôm nọ còn liên tục bị re-up lại khắp nơi. Tại cái buổi phát sóng đó, vì bản thân tôi đã từng tận mắt chứng kiến cái viễn cảnh các VTuber dễ dàng cán mốc 1 triệu lượt đăng ký ở kiếp trước rồi, nên tôi mới dõng dạc tuyên bố cái con số đó như một mục tiêu tất yếu phải đạt được. Ai ngờ đâu đám otaku nghe xong liền nhảy vào đăng tweet mỉa mai, khích bác bảo là "Mơ mộng hão huyền, éo bao giờ làm nổi đâu con ạ".
Thấy vậy, cái hội hệ Rap liền lập tức nhảy vào tap ngược lại, bảo là "Cái lũ đầu tôm kia bớt khinh người lại hộ cái coi, éo biết gì thì câm mồm mà chống mắt lên xem anh tao biểu diễn nghe chưa!" Thế là trên mặt trận Twitter dạo gần đây cứ liên tục xảy ra mấy cuộc chiến võ mồm, cãi lộn nảy lửa giữa hai phe.
Hầy, cái đám này rốt cuộc có phải là thành phần fan cuồng, fan quá khích không vậy trời? Liệu có thể coi bọn họ là fan được không đây...
À mà thôi, ngẫm lại thì vào cái thời điểm trước khi đại dịch Corona bùng nổ giúp cái ngành này phát triển vượt bậc, thì cái nhìn và sự đánh giá của người đời đối với giới VTuber đại loại nó cũng hỗn loạn, toxic như thế này mà thôi.
Bởi vì ở cái thời đại này, vẫn chưa có một mống VTuber nào chạm tay được vào cái cột mốc 1 triệu lượt sub cả.
Dẫu cho tình hình có hỗn loạn đến đâu, thì kênh của tôi cũng đã thần kỳ cán mốc 20 ngàn lượt đăng ký rồi cơ đấy.
Trong khi đám bạn cùng lứa hiện tại đang chật vật ngấp nghé ở con số 40 ngàn sub, thì tôi đã nhanh chóng đuổi kịp và chiếm được một nửa giang sơn của họ rồi.
Còn về phía công ty đối thủ Two Threethì bên đó đúng là quái vật, các VTuber của họ cứ liên tục cán mốc 109 ngàn lượt sub rầm rầm, hiên ngang chễm chệ ngồi vào cái vị trí số 1 toàn ngành.
Bên phía công ty tôi dạo gần đây cũng không kém cạnh, các bậc tiền bối như Kuroi-senpai, Ando Lloyd-senpai, rồi cả cô nàng bạn cùng lứa Cookie-chan cũng đã lần lượt cán mốc 100 ngàn sub rồi.
Thành ra dạo này cái đám viewer bên kênh tôi với viewer bên công ty đối thủ cứ liên tục lao vào trận chiến đấu đá, tranh giành xem bên nào đẳng cấp hơn, ở vị thế bề trên hơn trên khắp các diễn đàn.
Cơ mà ngẫm lại thì thấy cái đám fan trong cái giới V này lúc nào cũng trong tình trạng thích gây hấn, cãi lộn với nhau suốt ngày ấy nhỉ.
Nói đi cũng phải nói lại, cái ngành công nghiệp này do mới chỉ ở giai đoạn sơ khai nên quy mô vòng tròn kết nối còn khá nhỏ hẹp, thành ra các hoạt động hợp tác qua lại giữa các bên diễn ra vô cùng sôi nổi.
Mặc dù trước đây tôi không mấy mặn mà hay am hiểu về mảng này lắm, nhưng dạo gần đây tôi thấy mọi người cứ liên tục collab điên cuồng với các công ty chủ quản khác hoặc là với các VTuber hoạt động tự do.
Ấy thế mà ngoảnh đi ngoảnh lại, tôi đã trở thành tiền bối và có thêm một đống hậu bối từ lúc nào không hay rồi. Cứ ngỡ họ là tiền bối cơ, ai dè hóa ra họ lại là những người debut sau đợt thế hệ thứ 2 à.
Ủa mờ khoan, hóa ra công ty chủ quản của tôi còn có cả chi nhánh hoạt động ở bên Trung Quốc nữa cơ à?!
Cái trí nhớ của tôi dạo này cá vàng, suýt chút nữa là quên sạch sành sanh cmnr, ra là ở thời điểm hiện tại công ty đang rục rịch tiến quân sang thị trường Trung Quốc, chứ không phải là thị trường Indonesia như tôi tưởng tượng à.
"Hầy... sượng sùng, khó xử vcl."
Quả nhiên cái gì đến cũng phải đến, vì cái vụ phát ngôn ngông cuồng trong buổi livestream hôm nọ nên hôm nay tôi đã bị ban điều hành triệu tập, gọi lên văn phòng để giải quyết hậu quả.
Trong lòng hoang mang, không biết có phải mình sắp bị công ty thẳng tay sa thải, đuổi cổ luôn rồi không, tôi liền nhắn tin hỏi thử anh quản lý thì anh bảo tình hình không đến mức tồi tệ như vậy. Tuy nhiên, cái hành động ngang nhiên cầm điếu thuốc lá lên hút ngay trên sóng livestream đúng là một nước đi quá vào lòng đất.
Mặc dù tôi không hề mở mồm thừa nhận là mình đang hút thuốc thật, nhưng xét theo phương châm hoạt động của công ty thì cái hành động đó đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến chiến lược xây dựng hình tượng của một Idol.
Nghe đâu đợt này lên văn phòng, bên cạnh việc ký kết gia hạn hợp đồng thì tôi sẽ phải chuẩn bị tinh thần để hứng chịu một tràng giáo huấn, chấn chỉnh từ phía cấp trên. Đúng là cái kết đáng đời, éo thể nào cãi vào đâu được.
Dẫu sao thì cũng là đi lên văn phòng công ty, nên tôi cũng biết điều, sửa soạn cho mình một bộ trang phục tươm tất, lịch sự nhất có thể, đồng thời không quên xách theo một hộp bánh kẹo để đến tạ lỗi.
Mà ngẫm lại mới thấy nực cười, không biết từ lúc nào mờ cứ hễ mỗi lần tôi có dịp đặt chân lên văn phòng là y như rằng trên tay lại phải lỉnh kỉnh xách theo một hộp bánh kẹo quà cáp thế này nhỉ.
Bản thân tự nhận thấy mình đúng là một gánh nặng, một quả tạ ăn hại của công ty, nghĩ đến thôi mà nước mắt cứ chực trào ra đây này, nhục nhã vcl.
Hôm nay tôi lên đồ theo phong cách "All White" cực kỳ thanh lịch: Một chiếc áo sơ mi blouse mix cùng quần tây, khoác bên ngoài chiếc áo măng tô dáng dài màu trắng tinh khôi, duy chỉ có chiếc túi xách mang sắc xanh navy làm điểm nhấn, tạo nên một tổng thể trang phục công sở năng động vô cùng thời thượng.
Bên tay kia, tôi đang khệ nệ xách một chiếc túi giấy đựng món bánh ngọt truyền thống Nhật Bản Đây là lần đầu tiên trong đời tôi tự tay đi mua bánh thạch đậu đỏ Yokan đấy, éo biết cái món này nó có ngon lành gì không nữa.
Tại sảnh tòa nhà văn phòng quen thuộc, ngay trước khu vực thang máy bỗng xuất hiện bóng dáng của một đứa nhóc nào đó.
Đứa nhóc này khoác trên mình chiếc áo hoodie rộng thùng thình, đầu đội mũ lưỡi trai, trông dáng vẻ đại loại chắc là sinh viên đại học gì đó chăng.
Hay là sinh viên mới đến đây để thực tập nhỉ, dù sao thì bây giờ cũng đang là tầm tháng 4 đầu năm học mới mờ.
"Á... x-xin lỗi chị nhiều ạ!"
"Không sao đâu."
Tôi nhẹ nhàng bấm nút gọi thang máy rồi chủ động lùi lại một bước để nhường chỗ.
Đứa nhóc kia thì cứ dán chặt mắt vào cái màn hình điện thoại thông minh, gương mặt lộ rõ vẻ bồn chồn, đấu tranh tư tưởng dữ dội. Chắc là lần đầu tiên đặt chân đến cái chốn công sở xa lạ này nên mới ngơ ngác như bò đội nón thế kia chứ gì.
"Em đang gặp khó khăn gì cần giúp đỡ à?"
"Hả?! Dạ... dạ không có gì đâu ạ, em... em..."
"............"
"............"
Nói cái vẹo gì đi chứ lị, cứ đứng ngậm hột thị thế kia à.
Giữa bầu không khí im lặng như tờ đang bao trùm lấy hai người, tiếng "ting" thanh thoát báo hiệu thang máy đã cập bến vang lên một cách vô cùng lạc quẻ.
Mặc kệ cô nàng đang đứng đực mặt ra như tượng sáp ở bên cạnh, tôi thong thả bước chân vào bên trong cabin thang máy, một tay giữ chặt lấy nút mở cửa để đợi người.
"Vào đi em."
"A... dạ..."
"Em muốn lên tầng mấy?"
"Dạ... tầng 10... ạ..."
Ồ, trùng hợp nhỉ, hóa ra cái tầng mà đứa nhóc này định đến lại chính là cái tầng đặt văn phòng công ty quản lý của tôi.
Chắc là đang run cầm cập, căng thẳng lắm đây mờ, cái đám sinh viên đại học mới bước chân ra đời đại loại đều mang cái nét non nớt, nhút nhát như thế cả thôi.
Nhìn cái dáng vẻ kia là biết ngay chưa từng có một mống kinh nghiệm đi làm thêm nào rồi, bảo sao tim không đập thình thịch, hồi hộp cho được.
"Ch-Chị ơi... cho em hỏi chút ạ..."
"............"
"Chị... chị cũng là người thuộc... văn phòng ạ..."
Văn phòng... À, ừ thì, ý đứa nhóc này là công ty của tôi ấy hả? Mà không biết cái tầng 10 này ngoài công ty mình ra thì còn có bên doanh nghiệp nào khác thuê lại mặt bằng nữa không nhỉ?
Ủa mờ khoan, tính ra thì mình có được coi là nhân viên của công ty không ta?
Xét theo giấy tờ thì mình chỉ thuộc diện đối tác kinh doanh cá nhân ký kết hợp đồng hợp tác với họ mà thôi.
"Nếu là công ty Follow-sha thì đúng vậy, tôi là người có liên quan bên đó. Em đến đây có công chuyện gì cần giải quyết à?"
"Á... dạ... dạ..."
"Đến nơi rồi, ra thôi em."
Thang máy vừa chạm mốc tầng 10, tôi liền lên tiếng nhắc nhở rồi chủ động bước ra ngoài trước để cô nàng nối gót theo sau.
Mà ngẫm lại, chắc là dạo gần đây văn phòng công ty đang thiếu thốn nhân lực trầm trọng nên mới phải tuyển dụng thêm người vào làm ấy mà.
Nếu đứa nhóc này ứng tuyển vào vị trí kỹ sư hệ thống thì cái viễn cảnh này hoàn toàn có khả năng xảy ra lắm chứ bộ.
Vì đằng nào hai người cũng chung một đích đến nên tôi cứ thế thong thả rảo bước hướng về phía văn phòng.
Nhìn cái điệu bộ nhút nhát kia là biết ngay thuộc dạng cổ hủ, kém giao tiếp rồi, thành ra tôi cũng chẳng buồn bắt chuyện làm gì cho mệt người, thi thoảng chỉ biết ngoảnh mặt lại phía sau để check xem đứa nhóc có bị lạc đường hay vẫn đang lầm lũi bám theo mình hay không mà thôi.
Vừa mới đặt chân vào bên trong văn phòng, tôi liền nhanh nhảu tiến đến cúi đầu chào hỏi anh quản lý, đồng thời hai tay dâng hộp bánh kẹo quà cáp lên để tạ lỗi.
"Dạ đây là món thạch đậu đỏ Yokan hàng cao cấp đắt đỏ đấy ạ, đợt vừa rồi em có lỡ gây ra chút rắc rối, xin thành thật xin lỗi anh và công ty nhiều ạ."
"Ôi chu choa, cảm ơn em nhiều nhé dạo này chu đáo. Uầy, cái hộp này nhìn qua là biết hàng xịn, đắt tiền rồi nha."
"Dạ không có gì đâu ạ, dẫu sao thì khoản tiền nong của em dạo này cũng gọi là rủng rỉnh, dư dả lắm."
"Cái mảng chơi chứng khoán của em đỉnh thật đấy. Trông phức tạp, khó nhằn ra mờ em cân đẹp được hết luôn."
"Dạ vâng, dẫu sao thì có làm vẫn hơn là ngồi im một chỗ không chịu động não mà."
Tuy nhiên, cái mảng đầu tư này thuần túy là quyền tự do lựa chọn của mỗi cá nhân, và nếu bảo nó khó thì đúng là nó khó nhằn ra thật.
Nhưng nếu có ai muốn học hỏi thì tôi cũng chẳng nề hà gì mà sẵn sàng đứng ra chỉ dạy tận tình thôi. Có điều ở cái thời đại này, mấy cái trang web hay video trên mạng vẫn chưa phát triển mấy cái nội dung bài giảng dạy về kiến thức đầu tư chuyên sâu như ở kiếp trước đâu.
Ủa mờ khoan, cái ý tưởng này... nghe chừng có vẻ vô cùng tiềm năng để đem đi làm content livestream được đấy chứ nhỉ?!
Mở một buổi phát sóng lập ra một "Khóa học đầu tư tài chính" — đây đúng chuẩn là mảng miếng thuộc vùng an toàn, là sở trường của tôi rồi còn gì nữa, triển luôn cho nóng chứ lị. Mặc dù ở thời điểm hiện tại tôi chưa sở hữu cái bằng cấp chính thức nào trong tay, nhưng ở kiếp trước là tôi đã cày cuốc thi đỗ và ôm một đống chứng chỉ chuyên ngành rồi cơ mờ.
"Thôi được rồi, hai đứa mình cùng cố gắng vượt qua giai đoạn này nhé."
"À... anh ơi, lát nữa em có thể lôi cái chuyện này ra để làm content khích bác, tấu hài trên stream được không ạ?"
"Anh thấy tư duy tích cực như thế là tốt đấy! Miễn là em đừng có mở mồm nói huých toẹt, cụ thể quá là được nha."
"Vâng ạ, vậy giờ em xin phép bước vào phòng để chịu trận, nghe sếp mắng mỏ đây hhh."
Biết rõ là mình sắp sửa bị ăn mắng xối xả vào mặt mờ vẫn phải hiên ngang vác mặt bước vào phòng chịu trận, cái cuộc đời này đúng là cay đắng, phũ phàng ra mờ hhh.
Rốt cuộc, tôi đã bị phía ban điều hành mắng mỏ một trận ra trò, mặc dù họ chỉ dùng những lời lẽ ẩn ý, đi đường vòng để chấn chỉnh. Tiếp đó là hoàn tất thủ tục ký kết cập nhật lại hàng loạt điều khoản nghiêm ngặt trong hợp đồng liên quan đến vấn đề lỡ lời, phát ngôn vạ miệng trên sóng. Sau đó hai bên lại tiếp tục ngồi lại để họp hành vạch ra phương hướng hoạt động trong tương lai.
Kết quả là tôi mò đến văn phòng từ lúc giữa trưa mờ đến khi bước chân ra khỏi phòng họp thì trời đã sập tối, hoàng hôn buông xuống từ bao giờ rồi.
Cái khoảng thời gian dạo gần đây đúng là giúp tôi nhận thức sâu sắc một điều rằng: Ho hóa ra cái ngành này có một đống đống các loại công việc, hoạt động hậu trường nằm ngoài phạm vi phát sóng diễn ra liên tục chứ không phải chỉ có mỗi việc ngồi trước mic stream là xong đâu nhé.
Nghe đâu phía công ty đang rục rịch lên kế hoạch tổ chức một buổi lễ hội âm nhạc mùa hè hoành tráng, thành ra lịch trình của tôi sắp tới sẽ bị nhét thêm một đống buổi học nhảy, rồi ban điều hành còn đề xuất hay là tôi tham gia thêm cả khóa luyện thanh, luyện giọng xem sao nữa chứ.
U là trời, nghe qua một cái là thấy toát lên cái mùi mùi đẳng cấp, chuẩn chỉnh của một Idol thực thụ rồi còn gì nữa.
Được cái là phía công ty sẽ đứng ra tài trợ, hỗ trợ cho một phần chi phí, nên tôi liền gật đầu cái rụp, lên tiếng nhờ vả họ giúp đỡ nhiệt tình luôn.
Dẫu cho cái nết của tôi từ trước đến nay có thô lỗ, cộc cằn đến nhường nào đi chăng nữa, thì một khi đã hạ quyết tâm dấn thân vào cái con đường này, tôi sẽ nghiêm túc chiến đấu hết mình để trở thành một Idol chân chính cho thiên hạ lác mắt chơi.
Bên cạnh đó còn có cả buổi thảo luận về mảng sản xuất nội dung thoại... Ủa mà khoan, cái định hướng bắt buộc là tôi phải mở mồm ra buông lời thả thính, mơn trớn để mị dân, lấy lòng đám đàn ông thú thối kia thì mới chịu được à?
Cái phương hướng phát triển này chắc là tôi sẽ phải ngồi lại nói chuyện, thảo luận kỹ càng lại với họ sau vậy, chứ nghe chừng có vẻ không ổn tí nào rồi.
"A...!"
"Á...!"
Trên đường ra về, ngay trước sảnh chờ thang máy, tôi lại vô tình chạm mặt đứa nhóc lùn tịt hồi trưa.
Hà haaa~n, ra là vừa mới kết thúc buổi thực tập đầu tiên trong ngày nên mới chuẩn bị ra về đây mà.
Ngày đầu tiên đi làm bao giờ cũng vất vả, áp lực, đúng là khổ thân đứa nhỏ.
"A... dạ, em chào chị ạ..."
Thấy đứa nhóc chủ động cúi đầu chào hỏi mình lễ phép như thế, tôi cũng mỉm cười đáp lễ theo bản năng.
Ngoan ngoãn, biết điều ra đấy chứ. Nghĩ lại cái thời bằng tuổi đứa nhóc này... mình đang làm cái vẹo gì nhỉ? À đúng rồi, đợt đó mình đang đầu quân vào làm việc ở ủy ban thành phố.
Đến khi dấn thân vào làm rồi mới cay đắng phát hiện ra cái chốn đó đích thị là một môi trường bóc lột, tăng ca độc hại ra chứ báu bở gì đâu mờ.
"D-Dạ... chúc chị ra về ạ..."
"À đúng rồi. Em có hảo ngọt, thích ăn mấy đồ ngọt không thế?"
"Dạ?!... Dạ... có ạ..."
"Đây, nếu không chê thì cầm lấy cái này ăn cho vui nhé."
Nghĩ bụng đứa nhỏ đã có một ngày làm việc cật lực, cố gắng hết mình rồi, nên tôi quyết định rút một vài thanh thạch đậu đỏ Yokan loại đóng gói riêng lẻ trong hộp quà cáp ban nãy ra để tặng cho cô nàng.
Mặc dù ban đầu tôi có ý định giữ lại mấy thanh này để mang về nhà tự xử, nhưng lúc nãy trong phòng họp ban điều hành đã chu đáo bày sẵn cái món này ra đĩa rồi nên tôi cũng đã được đánh chén một trận no nê cmnr.
Thôi thì nước sông đổ bể, đem đi tặng cho người cần thiết vậy, dẫu biết là cái đám giới trẻ thời nay chắc chẳng có mống nào mặn mà hay thích ăn cái món thạch cổ hủ này đâu mà hhh.
"Oa... nhìn nhiều màu sắc sặc sỡ, đẹp mắt..."
"Bánh thạch đậu đỏ Yokan đấy em."
"Hóa ra cái này là Yokan ạ..."
Thôi thì nhìn cái gương mặt rạng rỡ, vui vẻ của đứa nhóc khi nhận quà, bản thân tôi là người trao đi cũng cảm thấy mát lòng mát dạ, mãn nguyện.
Thế là tôi vác một tâm trạng vô cùng phấn khởi, vui tươi bước chân ra về.
Câu chuyện hậu trường mấy ngày sau đó.
Trong lúc đang thong thả nằm ườn lướt mạng xem video cắt khúc stream của một đứa bạn cùng lứa, tôi thấy cô nàng Riku Tera-chan dạo gần đây vừa mới nhận được một kèo quảng cáo, hợp tác thương mại vô cùng ngon nghẻ.
Nghe đâu thông qua mối quan hệ từ vị họa sĩ đứng sau thiết kế ngoại hình của mình, cô nàng đã xuất sắc ôm trọn được một bản hợp đồng béo bở cho một tựa game lớn, nhìn mà thèm thuồng, ghen tị ra ấy chứ.
Cơ mà... khoan đã, hình như có cái gì đó sai sai ở đây thì phải...
『... Đấy, thế là đợt vừa rồi lên văn phòng, Tera có gặp một chị gái siêu cấp ngầu lòi ở bên ban điều hành nhé, chị ấy đã tốt bụng tặng cho Tera mấy thanh thạch đậu đỏ Yokan ăn đỉnh luôn. Xong rồi Tera có tò mò lên mạng tra thử thông tin về cái nhãn hiệu đó, chu choa mạ ơi hóa ra nó lại là hàng cao cấp đắt đỏ. Ăn ngon mướt mườn mượt luôn mờ hhh, ở đây có ông nào biết đến cái thương hiệu Toraya huyền thoại đó chưa nhỉ?... 』 Đờ mờ cái con bé này...
Hóa ra cái đứa nhóc lùn tịt ngơ ngác, nhút nhát mà mình chạm mặt ở sảnh thang máy hôm nọ... chính là mày đấy à cái con quần kiaaaa!!!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn