Chương 14: THANH LỌC CÔNG NGHỆ
Giấc mơ về loài bướm, hay giấc mơ về thu nhập không lao động · Hikittk · 42 chương · ~49 phút đọc · Tạo 29/07/2026
QUYẾT BIỆT THANH LỌC CÔNG NGHỆ Y như rằng, sau vụ bốc phốt lần thứ hai này, tình hình ngày càng tồi tệ, cứ hễ mở stream lên là kênh lại bị bão comment gạch đá, toxic làm loạn. Phía ban điều hành cuối cùng đã phải ra lệnh tuýt còi, bắt tôi tạm dừng hoạt động. Tôi đành thông báo lấp liếm là "vì lý do cá nhân" để xin nghỉ phép dưỡng thương khoảng 3 tháng.
Tình hình kinh tế thế giới lúc này đang lâm vào cảnh đại khủng hoảng, suy thoái trầm trọng, đi đâu cũng chỉ nghe thấy thiên hạ than vãn chuyện bị cắt giảm tiền thưởng này nọ.
Tận dụng cơ hội này, tôi liền thực hiện một thủ thuật gọi là "chốt lỗ hợp pháp"— tức là chủ động hiện thực hóa các khoản lỗ trong danh mục đầu tư để làm giảm tổng thu nhập chịu thuế trong năm, từ đó né được một khoản kha khá tiền thuế thu nhập phải nộp cho nhà nước.
Sau đó, tranh thủ lúc thị trường đang chạm đáy vì suy thoái, tôi đem số tiền đó tái đầu tư vào mảng bán dẫn và một vài danh mục tiềm năng khác.
Dạo gần đây, nghe đâu thương hiệu Workman không chỉ bó hẹp ở mảng đồ bảo hộ lao động nữa mà đã bắt đầu lấn sân sang mảng đồ dã ngoại ngoài trời rồi thì phải, thế là tôi tiện tay chốt đơn, gom một đống đồ của hãng này luôn.
Bởi vì trong mớ ký ức từ kiếp trước, tôi nhớ mang máng là mảng này từng lên dòng sự kiện thời sự, dạo đó mấy ông dân chuyên cắm trại ai nấy cũng đều đổ xô đi sắm đồ của Workman thì phải.
"Cảm ơn em yêu Almond Eye nhé, giá mà lúc đó mình được mở stream lên để gáy với viewer thì có phải ngon không chứ."
Chỉ bằng việc vung tay đặt cược 1 triệu Yên vào kèo thắng tuyệt đối của con ngựa này, tôi đã dễ dàng đút túi đều đặn mấy khoản thu nhập phụ thêm lên tới 300-400 ngàn Yên một cách vô cùng nhàn nhã.
Giờ nhìn lại cái trang Twitter của tôi xem, ngoài mấy bài đăng khoe chiến tích tất tay xuống tiền vào con Almond Eye với cả kết quả ăn cược ra thì éo còn cái vẹo gì khác nữa cả.
Thành ra đằng sau cái vụ phốt cháy màn hình bên mảng streamer, tôi lại vô tình trở nên nổi tiếng, hot rần rần trong cộng đồng dân chơi cá độ đua ngựa.
"Vừa mới nốc xong một ly trà sữa trân châu mà giờ lo ngay ngáy vụ calo quá nè nàu(now)~" Cứ hễ tôi đăng một dòng trạng thái như vậy là ngay lập tức, đám fan ruột sẽ bay vào thả bình luận an ủi, động viên "Em gái cố lên nhé", "Vui vẻ lên em".
Còn lũ anti-fan thì lại nhảy vào khích bác, mỉa mai kiểu "Mập thây ra chứ béo bở gì".
Gặp phải loại anti đó là tôi lập tức rep chiến luôn: "Mới đầu năm Reiwa (Lệnh Hòa) mà đã thích kiếm chuyện rồi à, có tin tao nộp đơn yêu cầu công khai thông tin cá nhân để kiện chết cụ mày không".
Ủa mà khoan... Cái gì cơ?! Thiên hạ đồn là cái từ "nàu" (now) thời này éo ai thèm dùng nữa rồi á, thật luôn?!
"Đờ mờ, mảng stream thì flop trối chết mà sao cái vận may bên mảng cá độ đua ngựa nó lại đỏ vcl thế không biết."
Nghe theo lời khuyên của anh quản lý, tôi quyết định bắt một chuyến tàu, tốn khoảng hơn 30 phút di chuyển từ trung tâm Tokyo để mò về quê thăm bố mẹ.
Cái ga tàu gần nhà bố mẹ tôi nhất vốn là một thánh địa nổi tiếng từng xuất hiện trong bộ anime "The Idolmaster".
Từ văn phòng thị trấn cho đến mấy góc phố, chỗ nào cũng được chọn làm bối cảnh trong phim, thành ra xung quanh ga lác đác treo đầy mấy tấm poster nhân vật hoạt hình.
Cảnh vật xung quanh vẫn chẳng có gì thay đổi cả, dù đã xa cách vài năm trời nhưng có chăng cũng chỉ là mọc thêm một vài quán nhậu bình dân mới mà thôi.
Vào một ngày tháng Ba, tiết trời mùa xuân vẫn còn đọng lại chút se se lạnh, tôi diện một chiếc quần jeans phối với áo sơ mi trắng, một tay khoác chiếc áo khoác da màu đen, đứng thong dong chờ đợi ở cửa ga.
"Ối chà, đến đón chị đấy à."
"Vâng, vất vả cho chị rồi."
Cậu em trai tôi đã lái một con xe ô tô cỡ nhỏ ra tận ga để đón bà chị này.
Cái thằng này, dẫu cho thế giới này có bị xáo trộn, thay đổi dòng thời gian đi chăng nữa thì cái bộ dạng của mày vẫn chẳng có gì khác biệt so với kiếp trước cả.
Tính ra tuổi của tôi ở kiếp này hiện tại đang là 24, vậy thì thằng em tôi chắc tầm 22 tuổi nhỉ?
Uầy, điêu vcl, tính ra cả tôi lẫn thằng em trai lúc này đều vẫn chỉ là cái lũ nít ranh thôi à.
"Hiếm khi thấy chị mò về quê nha, dạo này mảng lướt sóng chứng khoán vẫn ăn nên làm ra chứ hả?"
"Ờ thì... cũng tàm tạm, đại loại vậy."
"Kinh tế thì đang suy thoái ngập đầu mà chị vẫn kiếm ăn ngon nghẻ thế là đỉnh rồi~" Cái chuyện tôi đang làm một streamer thì tất nhiên là tôi giấu nhẹm đi, éo hé răng nửa lời với bố mẹ hay người thân trong gia đình cả.
Dẫu biết là sớm muộn gì cũng có ngày bị lộ thôi, nhưng ít nhất éo phải là lúc này.
Bởi vì nói thật lòng, cái viễn cảnh bị bố mẹ ở nhà bật stream lên xem đứa con gái của mình luyên thuyên trên mạng, chắc tôi thà chọn cái chết còn hơn, nhục nhã vcl.
Ngôi nhà của bố mẹ tôi vẫn mang cái dáng vẻ quen thuộc, không có gì thay đổi.
Mà ngẫm lại thì cũng đúng thôi, chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi thì làm sao mà một ngôi nhà ở vùng quê có thể đổi thay cái vẹo gì cho được.
"Ủa khoan, cái tivi kia đang được treo chình ình trên tường kìa."
Hóa ra suy nghĩ của tôi đã lầm.
Cái con tivi đời mới kia giờ đã có thể kết nối mạng để xem Netflix các thứ ngon lành cành đào rồi, đã vậy còn được thiết kế theo kiểu ốp thẳng vào tường nữa chứ.
À... ra là vậy, đây chính là cái giai đoạn mà thằng em trai tôi bắt đầu vác tiền đi sắm tivi thông minh với cả lắp đặt mạng Wi-Fi cho gia đình đây mờ... Dù trong ký ức của tôi thì thấy cái mốc thời gian này có vẻ hơi sớm một chút thì phải.
"Cái quỹ S&P500 mà hồi trước chị bảo em mua ấy, đợt vừa rồi nó tăng giá phi mã nên em đã tranh thủ chốt lời, bán sạch sành sanh rồi."
"Ờ, ra là thế."
Quỹ S&P500 thì đại loại nó giống như chỉ số chứng khoán Nikkei của Nhật Bản nhưng là phiên bản của Mỹ vậy.
Cứ hễ sở hữu mấy cái chứng chỉ quỹ đầu tư thuộc danh mục này ở thời điểm hiện tại thì chỉ cần ôm hàng vài năm sau là nó sẽ sinh lời, tăng trưởng kinh khủng khiếp, và thằng em tôi đã xuống tiền gom hàng thật.
Một đứa vốn éo có một chút khái niệm hay hứng thú gì với tài chính như nó mà giờ cũng biết đầu tư, đây chính là cái gọi là hiệu ứng cánh bướm trong truyền thuyết đấy à.
Mà ngẫm lại thì, bản chất của quỹ đầu tư tín thác là để tích sản lâu dài chứ ai đời lại đi lướt sóng, chốt lời nhanh chóng mặt như cái thằng này bao giờ.
"Con gái đã về đấy à, chào mừng con."
"Vâng, con có mua chút quà lưu niệm về cho cả nhà đây ạ."
"Ối chu choa, có cả rượu Yamazaki, Chita, lại còn có cả chai Macallan nữa này!"
"Mấy cái chai đó nổi tiếng lắm hả mẹ?"
"Chứ sao nữa, giá trị của nó đắt gấp mấy lần cái chai rượu rẻ tiền mà bố con hay đặt ở cạnh góc bàn kia kìa."
"Gớm, bày đặt mua mấy thứ rượu đắt đỏ này về làm cái gì không biết, đằng nào lão nhà này chả nốc sạch sành sanh vào bụng hết cho mà xem, phí tiền."
Nhìn bộ dạng sướng rơn, mừng húm của ông bố tội nghiệp bên cạnh bà mẹ tuy mồm thì không ngừng cằn nhằn, cặn nhằn nhưng tay thì đã rót rượu, nốc còn ác chiến hơn cả bố, tự dưng trong lòng tôi trào dâng một cái cảm giác "Đúng là mình đã về đến nhà rồi" một cách rõ mồn một.
Ấy chết mạ, theo thói quen định rút điện thoại ra để đăng một dòng tweet "Đã về đến quê nhà..."... Thôi dẹp đi, đợt này về là để quên hết chuyện công việc đi cơ mờ.
"Thế đợt này định ở lại đây chơi đến bao giờ?"
"Hửm... Dạ, đằng nào thì chỉ cần có cái điện thoại thông minh bên người là con vẫn xử lý được công việc mà, nên chắc ở lại lâu lâu chút ạ."
"Ờ, thế thì tốt. Nhưng mà có tính đi đâu hay khi nào lên lại thành phố thì phải báo trước một tiếng để mẹ còn biết đường chuẩn bị cơm nước nhé. Chứ nấu thừa mứa ra đấy thì khốn khổ lắm."
"Mẹ lúc nào ăn nói cũng cay nghiệt, phũ phàng với con thế nhỉ."
"Cái con bé này, từ nhỏ đến lớn con lúc nào cũng tự lập, chín chắn như bà cụ non ấy thì có bao giờ khiến cái nhà này phải bận tâm lo lắng cái vẹo gì đâu."
Thì đúng thế còn gì nữa ạ, dẫu sao thì linh hồn của tôi cũng đang mang trọn vẹn cái mớ ký ức của một gã đàn ông trung niên ngoài 30 tuổi đầu ở kiếp trước cơ.
Ra ngoài đời thực mà cứ gồng mình lên diễn vai thám tử Conan như thế này thì nói thật là bố mẹ chả cần phải tốn chút công sức nuôi dạy nào cả.
Tuy là cái chuyện tôi tốt nghiệp đại học xong xuôi rồi mà giờ vẫn chịu cảnh thất nghiệp, ở nhà ăn bám thì thỉnh thoảng vẫn bị mẹ lôi ra đâm chọc, xỉa xói thật đấy, nhưng ngặt nỗi tôi đã thẳng tay vung tiền túi ra cung phụng, nộp sinh hoạt phí cho gia đình đều đặn để bịt mồm họ lại rồi, nên cũng chả sao.
"Cái con bé kia! Có thèm hút thuốc lá thì tự giác vác cái mặt ra ngoài ban công mà hút nghe chưa!"
"Kìa mẹ, có sao đâu mờ. Nhà mình là nhà đất chính chủ, với cả con đang đứng hút ngay dưới cái quạt thông gió đây thây."
"Bố nó nhìn xem! Cái nết của con bé này đúng là đúc từ một khuôn của ông mà ra chứ chả lệch đi đâu được!"
"Ơ kìa bà nó hay nhỉ, bản thân bà thỉnh thoảng cũng phập phào điếu thuốc chứ có sạch sẽ gì đâu mà động một tí là lại đổ hết tội lỗi lên đầu tôi thế."
"Cái gì cơ! Ông lại còn dám đứng đấy ho he, hoạnh họe với tôi nữa đấy à! Trong lúc người ta đang đầu tắt mặt tối lo việc nhà cửa thì ông lại ngồi ưỡn thây ra đấy để cày mấy bộ phim truyền hình Hàn Quốc hả!"
"Cái đó thì liên quan quái gì đến chuyện này đâu chứ! Được rồi, tôi sai rồi! Tôi biết lỗi rồi được chưa, thật là, khổ quá mà!"
Hầy... Nhìn cái cảnh tượng dẫu cho giới tính của mình có bị hoán đổi sang làm con gái đi chăng nữa, thì cái cán cân quyền lực giữa bố và mẹ trong cái nhà này vẫn éo có một chút thay đổi nào, tự dưng tôi lại thấy mấy cái sự khác biệt nhỏ nhặt đó chả còn là vấn đề gì to tát nữa cả.
Hóa ra dẫu cho đứa con có bị đổi giới tính đi chăng nữa, thì cái cách mà các bậc phụ huynh đối xử, xem con cái như một đứa trẻ ở nhà vẫn giữ nguyên cái nết cũ mà thôi.
Tôi đứng tựa lưng ngoài ban công, rít một hơi thuốc rồi ngửa mặt lên ngắm nhìn bầu trời đêm.
Kể từ khi trưởng thành cho đến nay, đã bao lâu rồi tôi mới lại có được một khoảng lặng để thong dong ngắm nhìn bầu trời thế này nhỉ. Cái thời còn mang thân xác đàn ông của kiếp trước, tôi cũng chỉ thường ngửa mặt lên ngắm trời ngắm đất sau mỗi lần đi xông hơi xong xuôi mà thôi, chứ còn từ lúc đầu thai sang cái kiếp làm con gái này, ngoài những lúc vùi đầu vào phòng gym để tập thể hình ra thì tôi có mấy khi thèm bước chân ra ngoài đường đâu cơ chứ.
"Mẹ ơi, con xách xe chạy ra biển chơi tí nhé."
"Cái mùa này ra biển làm cái vẹo gì cho lạnh hả con, lên núi mà chơi đi, dạo này hoa cải dầu trên đó đang nở rộ đẹp ra ấy mà."
"À... dạ, thế để con lên núi chơi vậy."
Nghe theo lời khuyên của mẹ, tôi lững thững đi dạo bộ quanh mấy sườn đồi gần nhà mà chả có mục đích cụ thể nào cả.
Nhưng ngẫm lại thì cái việc này trông có vẻ lành mạnh, tốt cho sức khỏe hơn hẳn cái trò suốt ngày giam mình trong bốn bức tường rồi cắm mặt vào cái màn hình điện thoại thông minh ấy chứ.
Đây chính là cái gọi là "thanh lọc công nghệ" mà thiên hạ người ta hay rỉ tai nhau đấy à?
"Đứng trên đỉnh núi ngắm cảnh mà rít một hơi thuốc lá thì đúng là ngon tuyệt cú mèo~" Nói sao nhỉ, cái bầu không khí nơi đây nó trong lành, thanh khiết. Vừa phóng tầm mắt ngắm nhìn cả một khoảng đồi ngập tràn sắc vàng rực rỡ của hoa cải dầu, vừa cảm nhận làn khói thuốc thơm nồng đậm đà từ từ ngấm vào từng lá phổi, cái cảm giác đó nó phê pha, sướng rơn ra ấy chứ.
"Tự dưng lại thèm thèm đớp chút thịt nướng ghê ta... Ớ, khoan."
Cần gì phải xoắn, trong danh bạ máy của mình chả phải đang có sẵn một gã chiến hữu, cứ hễ alo một tiếng là nó sẽ lập tức xách xe chạy đến ngay hay sao. Đằng nào hôm nay cũng là ngày nghỉ cuối tuần nên chắc chắn là gã này sẽ rảnh rỗi bay ra ngay thôi, nghĩ đoạn tôi liền bấm máy gọi điện.
Ủa... Sao éo thấy đổ chuông bắt máy gì hết trơn vậy. Chán vcl.
"Đờ mờ, mau bắt máy hộ cái xem nào... Đang vã thịt nướng lắm rồi đây này."
Kể từ khi đặt chân về lại cái mảnh đất quê hương này, một điều kỳ diệu là toàn bộ mấy cái áp lực, nỗi lo toan ngập đầu về công việc bấy lâu nay bỗng chốc tan biến sạch sành sanh từ lúc nào éo hay.
Chứ như mọi khi là trong đầu tôi lúc nào cũng nơm nớp cái suy nghĩ "Giờ này phải mở stream lên diễn vai này vai nọ thôi" rồi cơ đấy.
Sau khi thong thả xuống núi và mò về đến nhà, tôi liền bị mẹ giục giã bắt đi tắm rửa ngay lập tức.
Hầy... Cái cảm giác sung sướng, nhàn nhã khi được về nhà bố mẹ, éo phải động tay động chân vào bất kỳ việc gì đúng là trên cả tuyệt vời.
Chứ cái kiếp sống một mình ở trên thành phố thì nói thật là từ cọ rửa toilet cho đến nấu ăn dọn dẹp, cái vẹo gì cũng phải tự mình đứng ra gồng gánh hết sạch.
Éo biết là ở nhà đang có chuyện gì vui hay có ngày lễ kỷ niệm gì trọng đại hay không, mà nhìn vào mâm cơm tối nay, mẹ tôi lại cất công chuẩn bị hẳn một nồi lẩu bò nhúng xì dầu siêu hoành tráng luôn ạ.
Xem ra dẫu mồm năm miệng mười hay cằn nhằn thế thôi, chứ cái việc đứa con gái này mò về quê ăn Tết, sum họp gia đình vẫn khiến bố mẹ trong lòng vui mừng lắm thì phải.
"Ủa, bố với em lại đang ngồi chúi mũi vào xem bóng rổ nữa đấy à."
"Chị thì biết cái vẹo gì, giải nhà nghề Mỹ NBA dạo này đang vào form, đấu đá nhau nảy lửa, nhiệt vcl ra ấy chứ."
"Thế à... em thấy hay ho lắm cơ à."
"Thì đúng rồi, với mấy người éo có một chút hứng thú hay kiến thức gì về mảng này như chị thì nhìn vào thấy nhạt nhẽo là phải thôi."
Thì đúng thế còn gì nữa, đối với một đứa dẫu có căng tai lên nghe bình luận viên giải thích thì trong đầu cũng chỉ hiện lên cái suy nghĩ "Một lũ đàn ông đang ra sức tranh cướp rồi ném một quả bóng qua lại với nhau" như tôi, thì thấy nó nhạt nhẽo là phải rồi.
Mấy cái môn thể thao này, thà tự mình xách giày ra sân mà vận động, chơi bời còn thấy vui vẻ hơn gấp vạn lần cái trò ngồi một chỗ xem người khác đấu đá nhau chứ.
"Cứ ngồi nhìn chằm chằm vào cái màn hình xem người ta thi đấu thế kia thì có cái vẹo gì vui thú đâu cơ chứ..."
"Ủa chứ hồi xưa chị cũng suốt ngày ngồi chúi mũi vào xem người ta livestream chơi game đấy thôi, cái trò đó xét về bản chất thì khác mọe gì cái trò ngồi xem thể thao trực tuyến này đâu chứ."
"À... ờ thì... ngẫm lại thì đúng là như vậy thật."
"Chẳng qua là mấy cái trò livestream xàm xí đó ngoài đời thực chỉ có cái lũ otaku dị hợm mới rảnh rỗi ngồi xem thôi hhh."
Hự... Đau đớn... Cái gã otaku dị hợm mà mày vừa mở mồm ra chửi thẳng mặt đó, hiện tại đang ngồi chình ình ngay trước mặt mày đây này em trai ạ.
Cái thằng em này cái nết của nó chuẩn hot boy, mở mồm ra phát biểu câu nào là sát thương chí mạng, đâm thấu tim gan bà chị này phát đấy.
"Nhưng mà thỉnh thoảng trước khi xuống tiền mua game thì em cũng có vào xem qua mấy đoạn review thật."
"Éo nà! Cái gì cơ, hóa ra cái thằng như mày mà giờ cũng bày đặt có oshi, đi cuồng si một ai đó trên mạng cơ à?"
"Thì dạo gần đây trên mạng đang rộ lên cái trào lưu văn hóa cuồng si mấy cái hình minh họa 2D đấy thôi, nhìn dị hợm, tởm lợm ra nên em éo bao giờ nuốt nổi."
"Dị hợm cái vẹo gì mà dị hợm, người ta đáng yêu ra thế cơ mờ!"
"Thôi thôi dẹp đi chị ơi, đó là quan điểm cá nhân của em nhé. Chị đừng có mà vác cái thói bắt người khác phải công nhận cái gọi là 'sự đa dạng về mặt giá trị quan' đó ra để áp đặt lên đầu em, cái trò đó éo tốt đẹp gì đâu nghe chưa."
Cái lý lẽ đó, nghe qua thì có vẻ cũng có lý đấy chứ nhỉ?
Hầy... Mà ngẫm lại thì đúng thật, với những đứa đứng ở thế giới bên ngoài nhìn vào như nó, thì cái văn hóa cuồng si Idol ảo này trông dị hợm, tởm lợm thật chứ chẳng đùa.
Vừa ngồi xơi lẩu Sukiyaki ngon lành, vừa cùng thằng em trai thưởng thức trận đấu bóng rổ, chợt một khoảnh khắc vô tình liếc mắt qua, tôi phát hiện ra màn hình điện thoại của mình đang nhấp nháy thông báo tin nhắn từ lúc nào éo hay.
Ối chà, hóa ra là cuộc gọi nhỡ từ thằng bạn chí cốt Yakkun — gã chiến hữu mà hồi trưa tôi có nhắn tin rủ rê đi nhậu đây mờ.
Tay cầm điếu thuốc lá, tôi lững thững bước ra ngoài ban công rồi bấm máy gọi lại, chỉ vài giây sau là đầu dây bên kia đã nhanh chóng bắt máy ngay lập tức.
『Alo alo. 』
『Cái gì đấy, hiếm khi thấy cậu chủ động gọi điện cho tôi nha. 』
『Dạo này đang làm cái vẹo gì đấy, đi đớp chút gì không mày? Tao vừa mới mò về quê chơi đây này. 』
『Ơ kìa... Tôi chuyển hộ khẩu, dọn ra ngoài sống tự lập từ tám hoánh nào rồi còn đâu. 』 Nghe nó nói xong tôi mới sực nhớ ra, à... suýt chút nữa thì quên mọe mất cái vụ này.
Từ đây mà bắt nó tốn tận 30 phút chạy xe mò về quê chỉ để hầu rượu bà chị này thì nói thật là cũng thấy áy náy.
Với cả cái tầm này cái bụng tôi cũng đang no căng nứt rốn vì nồi lẩu bò rồi, ham hố gì mớ thịt nướng nữa đâu cơ chứ.
Đúng là cái tính khí của tôi dạo này cứ bị bộp chộp, tùy hứng, thích gì làm nấy thế nào ấy nhỉ. Chứ như mọi khi đụng đến chuyện công việc là tôi lúc nào cũng lên kế hoạch chỉn chu, vạch sẵn từng đường đi nước bước cơ mờ.
『Ủa chứ cái vụ làm Idol dạo trước cậu kể, cậu dẹp tiệm, bỏ nghề rồi à? 』
『À... thì... chuyện đó, ờ thì... 』
『Đằng nào năm nay cậu cũng 24 tuổi đầu rồi còn gì, buông tay xõa bỏ đi là vừa, chứ cái tầm này rồi thì gồng gánh làm sao nổi nữa. 』
『Cái vẹo gì cơ... Đến cả một gã chiến hữu thân cận như mày mà cũng mở mồm ra thốt ra mấy lời phũ phàng, sát thương thế kia với tao à... 』 Bấy lâu nay trong thâm tâm tôi luôn xem gã này là một người thấu hiểu, đồng cảm và luôn hết lòng ủng hộ cho mình, tôi cứ ngỡ là gã sẽ éo bao giờ thốt ra mấy câu xỉa xói, chà đạp đó cơ chứ.
Nói thật lòng là nghe xong thấy hụt hẫng, thất vọng ra ấy chứ.
『Ý tôi không phải là dìm hàng hay chê bai gì cái năng lực của cậu cả, mà là xét theo lẽ thường tình thì cái nghề Idol đó nó khắc nghiệt, làm sao mà kham nổi. Trên đời này chỉ có một nhúm nhỏ những kẻ may mắn, thuộc diện tinh anh thiên bẩm mới có thể trụ lại và gặt hái được thành công mà thôi. 』
『Ờ... thế à... 』
『Nhưng mà, cũng chính vì cái sự khắc nghiệt, khó khăn ngập đầu đó nên cái danh xưng Idol nó mới trở nên cao quý và có giá trị đến thế chứ. Trên đời này làm quái gì có ai vừa mới chân ướt chân ráo vào nghề mà đã phất lên, gặt hái thành công ngay lập tức đâu cơ chứ. 』
『Ờ... ờ, thì đúng là vậy thật. 』
『Nghĩ mà cay ra ấy chứ, tôi đã cất công theo chân cổ vũ, ủng hộ cho cái nhóm đó suốt bao nhiêu năm trời, thế mà đùng một cái, đợt cuối năm ngoái tụi nó lại tuyên bố giải tán mọe nó mất! Trong khi tôi là cái đứa đã sát cánh bên tụi nó từ cái thời còn là thực tập sinh, chịu cảnh nghèo khó, chật vật dưới đáy xã hội cơ đấy! Thậm chí đến cả mấy cái câu khẩu hiệu cổ vũ, fanchant 'Tora-Tora-Tiger' tôi cũng đã tốn bao công sức luyện tập ngày đêm để chuẩn bị đi quẩy show rồi cơ mờ!
Cậu phải ngồi nghe tôi trút bầu tâm sự, khóc lóc cho hết cái nỗi u uất này mới được! 』
『À... ra là cái vụ đó, tao nhớ ra rồi. Hồi đó mày cuồng cái nhóm đó vcl, suốt ngày rủ tao đi nhậu nhẹt để luyên thuyên. Đợt đó có em gái trong nhóm tự dưng đi nhuộm tóc sang màu vàng kim làm mày nổi khùng nổi điên lên phản đối ác chiến lắm cơ mờ. 』 Mấy mớ ký ức cũ kỹ bỗng chốc ùa về trong tâm trí tôi. Đúng rồi, chính là cái gã này chứ ai vào đây nữa.
Đợt đó nó vừa đập bàn đập ghế, nổi trận lôi đình vì idol dám đổi màu tóc, thế mà ngay trong buổi nhậu tiếp theo, nó lại lật lọng, giở giọng khen lấy khen để "Uầy nhìn em nó nhuộm tóc vàng trông hợp với xinh xắn vcl ra ấy chứ".
Suốt ngày mở mồm ra là chê bai, hạch sách đủ điều thế thôi chứ chỉ cần idol cười một cái là nó lập tức vứt hết liêm sỉ, rút lại lời nói ngay lập tức mờ hhh.
『Thôi thì nhìn vào cái tình cảnh mày phải mò về quê lánh nạn thế này là tôi cũng thừa hiểu công việc trên thành phố dạo này đang bế tắc, flop rồi. Nhưng mà cái mảng Idol ngầm này nói thật là éo có tương lai đâu, chẳng ai trụ nổi lâu dài đâu mờ. 』
『Idol nhà tao éo phải là loại Idol ngầm rẻ tiền đó nghe chưa! 』
『Nhưng mà cậu phải hiểu một điều này: dẫu cho tình hình có tồi tệ đến đâu đi chăng nữa, thì cái dáng vẻ nỗ lực, cố gắng hết mình của cậu trên sân khấu, đám fan ruột tụi tôi đều dõi theo và ghi nhận sạch sành sanh không sót một chút nào đâu. Cho nên làm ơn, hãy tiếp tục chiến đấu đi, đừng có mà bỏ cuộc giữa chừng để rồi lại vô tình nhào nặn ra phần tử cuồng si, chịu cảnh thất tình đau đớn như cái thằng 'Yak-kun phiên bản thứ hai, thứ ba' này nữa nghe chưa. 』
『Ơ kìa... rốt cuộc đi một vòng rồi mày vẫn lái câu chuyện về cái mục đích ích kỷ đó của mày đấy à... 』 Ghi nhận sạch sành sanh không sót một chút nào... Đám fan ruột vẫn luôn dõi theo và ủng hộ mình sao.
Hóa ra bấy lâu nay, tâm trí tôi cứ bị cuốn vào mấy cái lời chỉ trích, gạch đá của lũ anti-fan toxic kia mà vô tình quên mọe mất cái sự hiện diện của những con người đáng quý này.
Cái thằng chập mạch này, thỉnh thoảng cũng biết mở mồm thốt ra mấy câu triết lý, đi vào lòng người đấy chứ nhỉ, dẫu cho cái giọng điệu nghe vẫn dị hợm, tởm lợm vcl ra.
『Này Yakkun. 』
『Cái gì đấy mày? Á... hay là bây giờ tôi xách xe chạy qua chỗ cậu luôn nhé? Cậu vốn khoái đớp thịt nướng lắm cơ mờ, tôi biết quanh khu này có một quán mở cửa xuyên đêm đến tận 10 giờ tối luôn đấy, tha hồ cho hai đứa mình quẩy sạch sành sanh. 』
『Kinh tởm, dị hợm vcl, cái nết của mày nó đã vượt qua cái ranh giới dị hợm thông thường để chạm đến cái ngưỡng tởm lợm, tởm lợm cmnr. Đi cuồng si thần tượng thì không ai cấm, nhưng cái trò suốt ngày ngồi một chỗ rồi áp đặt mấy cái mong muốn, nguyện vọng ích kỷ của bản thân lên đầu idol thì làm ơn làm phước, tốt nghiệp, từ bỏ cái thói đó đi hộ tao cái nghe chưa. 』
『Á... ờ, vâng... tôi biết rồi, tự dưng thấy có lỗi với cậu quá hhh. 』
『Nhưng mà, dẫu sao thì cũng cảm ơn mày nhiều nhé. Đúng là đối với một Idol, fan hâm mộ mới là thứ tài sản quý giá và quan trọng nhất trên đời. 』

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn