Chương 40: Kết Quả Bàn Bạc
Giấc mơ về loài bướm, hay giấc mơ về thu nhập không lao động · Hikittk · 42 chương · ~22 phút đọc · Tạo 29/07/2026
TRẠNG THÁI NHƯ MƠ Kết Quả Bàn Bạc Kochou Maihime @ Gen 2 FollowLive @maihime_cotyou Hiện tại tôi đang bàn bạc với phía ban quản lý, tuy nhiên đối với những tài khoản có hành vi ác ý như tung tin đồn thất thiệt hay xúc phạm danh dự, tôi sẽ đâm đơn kiện yêu cầu khai báo danh tính. Mấy người tự đập phá đồ mình mua thì tùy, nhưng tôi thật sự không hiểu đăng ảnh lên mạng xã hội để làm cái gì nữa.
Kochou Maihime @ Gen 2 FollowLive @maihime_cotyou Sau này, nếu tiếp tục hoạt động thì muốn hay không tôi vẫn sẽ phải tiếp xúc với nam giới. Trừ khi tôi giải nghệ, bằng không việc đó là không thể tránh khỏi, nên tôi coi như các người đang muốn ép tôi giải nghệ. Những listener có nhận thức xin hãy giữ bình tĩnh và chờ đợi.
Kochou Maihime @ Gen 2 FollowLive @maihime_cotyou Tuy bản thân tôi là người hay lỡ lời và nói năng bốc đồng, nhưng là một người sống bằng nghề livestream nên tôi tự ý thức được trọng lượng của lời nói. Dù có không thể tiếp tục hoạt động đi chăng nữa, tôi nhất định vẫn sẽ đâm đơn kiện. Một khi đã nói ra thì tôi tuyệt đối không nuốt lời.
Tôi lôi Mane-chan đến quán Shisha.
Xung quanh đây chả có mấy quán, hai đứa phải đi lùng sục mãi mới tìm ra.
Shisha hay còn gọi với cái tên khác là thuốc lá nước.
Nó có một cái bình thủy tinh trông như con Slime, bên trên đặt than để đốt lá thuốc.
Sau đó người ta dẫn khói chui qua bình nước chứa hương liệu cho sủi bọt ùng ục rồi hút bằng dây vòi.
Tùy vào từng quán, mình có thể chọn đủ loại hương thơm yêu thích, khói lại không bám mùi vào quần áo, mà lượng nicotine hay hắc ín cũng ít đi đáng kể.
So với thuốc lá truyền thống cung cấp hương vị cay nồng và chất nhựa, thì Shisha mang lại cảm giác như đang thưởng thức những làn khói ngát hương vậy.
Tuy có hơi thiếu thiếu một chút nhưng để tận hưởng mùi hương thì thế này là quá ổn.
"Mane-chan nè."
"Ồ, mùi quế với táo này ngon phết, thơm như bánh táo ấy……"
"Này, nghe đi chứ."
"À, ừm, em nghe đây."
"Qua loa thế…… Nghe đàng hoàng coi."
"Hế, phiền phức quá đi."
Con mụ này, lúc nào cũng vô duyên vô tứ như thế.
Nhưng mà được cái ngực bự nên thôi xá tội cho đấy.
Có bóp vú em ấy cũng không thèm giận, đúng là đặc quyền của con gái có khác.
"Đừng có bóp nữa!"
"Đau…… Xin lỗi mà."
"Làm cái quái gì mà cứ ủ rủ như gà nuốt dây tơ thế. Tí nữa về kiểu gì cũng bị ăn mắng cho xem."
"Chuyện đó chị cũng xin lỗi luôn."
Mane-chan nhìn vào điện thoại, thở dài một hơi thật sâu rồi rít một hơi Shisha rõ to.
Aー, hít thẳng vào phổi là bị sặc ho sặc sụa cho xem…… đấy, thấy chưa.
"Hút nhẹ thôi rồi nhả khói ra, với lại thay vì chu mỏ thổi 'phùー' như thuốc lá thì cứ mở miệng ra cho khói tự bay ra ngoài là ok nhất."
"À, ra là không phải 'phùー' mà là nhả hơi kiểu 'hàー' hở."
"Đúng rồi đúng rồi, hay gọi thêm rượu uống nhỉ……"
Thì lỡ mồm tuyên bố hăng hái thế thôi chứ vỡ lở ra thế này chắc sắp bị đuổi việc thật rồi cũng nên.
Nhưng mà cái ông chú đó làm mình ngứa mắt vcl, dù có bàn bạc thế nào đi nữa thì mình vẫn nhất quyết đâm đơn kiện cho bằng được.
Đống goods mà mình bỏ cả đống tiền ra mua, lại còn bắt Mama phải vất vả vẽ cho, thế mà lũ đó lại cố tình đập phá rồi đem đến trước mặt mình để gây ức chế.
Rõ ràng là cố ý chơi xấu rồi, nhất định phải bắt tụi nó mò mặt đến tận nơi quỳ xuống xin lỗi mới hả giận.
"Mane-chan ơi, Mane-chan."
"Không nhé."
"kìa đã kịp nói gì đâu."
"Cho dù Kochou-san có bị đuổi việc thì em cũng không nghỉ việc ở công ty đâu."
"Phũ thế…… Nhưng mà chị đâu có làm gì sai, đúng không?"
"Nói sao nhỉ, trông chị khá là trẻ con ấy…… kiểu như 'có thật là ổn không đấy?' ấy nhỉ?"
Ể…… ể?
Mane-chan thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn sang bên này.
Này, bảo là nói dối đi chứ, chị sắp hờn dỗi phát điên lên rồi đây này! Được lắm, em muốn thấy một đứa con gái 25 tuổi khóc nhè đúng không, hả? Em có tin là chị khóc cho em xem không? Hả?
"So với hồi xưa thì chị còn ngáo hơn nhiều, mà thôi thì……"
"Khoan đã, này, hồi xưa chị ngáo lắm à?"
"Dù sao thì chị cũng sắp thành người chuẩn bị nghỉ việc rồi nên em nói thật luôn nhé."
"Chắc gì chị đã bị đuổi chứ. Mà chị đâu có sai đâu."
"Thế thì đừng có đi tìm sự đồng tình từ em nữa."
Đành rằng là thế! Đành rằng là thế thật!
Nhưng mà gần đây em cứ tưởng không còn gachi-koi (fan cuồng yêu đơn phương) nữa, ai ngờ đâu tụi nó lại tăng lên đống đấy chứ.
Rồi đống anti-fan thì cứ ngày một đông thêm.
Chưa kể mấy cái thể loại tự nhận là bạn trai, mở miệng ra là đạo lý rồi lấy danh nghĩa của người khác để phán xét đủ điều cũng tăng lên nữa.
So với hồi mới bắt đầu thì tinh thần tôi bị bào mòn tàn nhẫn hơn nhiều rồi đấy.
"Mane-chan này, thật ra em ghét chị lắm đúng không."
"À…… Thì trong quá trình làm việc cũng có không ít lần em nghĩ 'Cái con mụ này thật là'."
"Thấy vậy thì thường ngày phải nói ra đi chứ, không nói ra làm sao chị biết được."
"Em muốn chị tự hiểu trước khi phải nói ra cơ. Nếu ghét chị thực sự thì đã xin đổi người quản lý lâu rồi."
"Em……"
"Chỉ là việc em muốn đi ra chỗ hút thuốc cùng nên không bỏ được thuốc lá đúng là một thất bại đời người."
"Cái đó…… lại là lỗi của chị nữa hả?"
Thì ra là thế, nhưng mà chị đây là kiểu nghiện thuốc lá có thể tự kiềm chế được nếu muốn bỏ nhé.
Tầm 3 ngày mới hút 1 lần, tuy lượng thuốc hút trong ngày có tăng lên chút đỉnh thôi.
Mấy cái thứ thuốc lá này thích là bỏ được ngay ấy mà.
"Tin nhắn gửi đến liên tục kìa…… Phiền phức vcl……"
"Em vừa nhắn lại là 'Đang trong quá trình thuyết phục chị ấy' nên giờ được nghỉ phép hợp pháp thích thật đấy."
"Này, lộ hết suy nghĩ trong đầu ra rồi kìa."
"Đè ngực lên người em nặng muốn chết, lại còn nóng nữa. Đang trong giờ làm việc thế này uống rượu có ổn không nhỉ."
"Tới luôn đi, uống đại đi."
"Công việc ngày hôm nay…… lại phải dồn sang ngày mai làm rồi……"
Em ấy đang đấu tranh tư tưởng dữ dội lắm.
Ồ, uống thật kìa.
Thôi mai em xin nghỉ luôn đi, dù biết là bản thân em của ngày kia sẽ cực lắm đấy.
"Aaa, lỡ uống mất rồi! E, cũng lỡ tay làm liều mất rồi!"
"Đừng có dùng từ 'lỡ tay làm liều' nghe ghê quá."
"Mà Shisha này hay phết nhỉ, hôm nào phải rủ bạn trai đến đây mới được."
"……Ể, bạn trai? Em vừa nói là bạn trai đấy à?"
"Ơ, Em chưa nói với chị bao giờ à?"
Em đã nghe chị nói bao giờ đâu, cái quái gì thế, như này chẳng phải là phản bội sao.
Em có bạn trai rồi á…… Ảo thật, ra đây chính là cảm giác của mấy đứa fan gachi-koi sao?
Nhưng mà ừ nhỉ, tuổi này thì phải có rồi chứ.
Mà khoan đã, hai đứa mình liên lạc với nhau gần như mỗi ngày suốt cả một năm trời rồi cơ mà.
Có thì cũng phải cho chị biết một tiếng chứ.
"Sao em không nói cho chị biết?"
"Còn lâu nhé. Cái mồm Kochou-san có kín bao giờ đâu."
"Chị…… thế cơ à?"
"Thỉnh thoảng chị phiền phức dã dũng, kiểu gì cũng soi mói đời tư em cho xem."
"Ơ kìa, chúng mình là bạn bè cơ mà."
"Đâu ra, mối quan hệ công việc thôi nhé…… Mà chúng mình là bạn bè thật đấy à?"
Em làm chị hết đi từ cú shock này đến cú shock khác đấy nhé.
Ơ, hóa ra trước giờ chỉ có mình đơn phương coi em là bạn thôi sao?
Chẳng phải chúng mình từng đi ăn chung rồi à, đổi số điện thoại rồi đi ăn cùng nhau thì không phải là bạn bè thì là cái gì?
Em ghét làm bạn với chị đến thế cơ à?
"Nói dối đấy, dối một nửa thôi."
"Chẳng còn tin vào cái gì trên đời này nữa rồi……"
"Một Kochou-san yếu đuối thế này trông cũng được phết đấy chứ."
"Được cái con khỉ ấy……"
Aー, vị Shisha cũng bắt đầu nhạt dần rồi.
Tầm 1 tiếng là mùi hương với hương vị nhạt đi rồi, chắc phải đổi bình mới thôi.
"À, nghe bảo cấp cao hơn sắp đến đấy."
"Thật thế á?"
"Nghe nói Giám đốc muốn nói chuyện trực tiếp với chị một lần, có quay về không đây?"
"Ồ, cuối cùng cũng đến đoạn bị đuổi việc rồi sao?"
Trực tiếp thương lượng với Giám đốc Yamauchi, hay còn gọi là Yamaaaa, chuyện rốt cuộc cũng thành đại sự rồi đây.
Trên MXH, chủ đề thảo luận đã chuyển sang mấy cái tweet mới của tôi.
Đúng là cái lũ chỉ biết hùa theo drama, cái quái gì tụi nó cũng bu vào được.
Hầu hết mấy tài khoản có dấu fanmark rõ ràng đã giảm tần suất đăng tweet đi hẳn.
Mấy kẻ ngoài cuộc rồi cũng sẽ chán mà tự giải tán thôi, trên mạng bắt đầu rộ lên mấy lời đoán già đoán non xem tôi có bị công ty sa thải hay không rồi.
"Thôi tính tiền rồi về vậy……"
"Chết dở, lỡ uống rượu vào rồi. Giờ chả muốn gặp Giám đốc tẹo nào."
"Cô em dạo này ăn nói xấc xược gớm nhỉ."
"Uầy, tuyệt đối là tại Kochou-san lây sang rồi đấy. Giờ uống nước trà liên tục liệu có đỡ không ta."
"Này, hôm nay chị thấy mình bị sát thương hơi nhiều rồi đấy nhé? Đâm thọt hơi bị lắm rồi đấy?"
Vừa nói "Làm gì có chuyện đó đâu ạ", Mane-chan vừa dùng thẻ thanh toán tiền.
Ơ, cái gì đây, chẳng lẽ con mụ này thực ra thích mình thật đấy à?
"Chị làm gì mà đứng ngơ ra đấy? Mau đi thôi."
"Ừ, ừm……"
"Ơ, tởm thế."
"À, ra là do tưởng bở thôi. Em phũ vừa vừa phai phải thôi chứ."
"Một Kochou-san yếu đuối không hợp với chị chút nào đâu. Đi thôi, nhanh lên."
Thế là tôi cùng Mane-chan leo lên tàu điện quay trở về văn phòng.
Sau khi quay lại văn phòng, buổi thảo luận trở thành cuộc nói chuyện một-đối-một.
Vừa mở lời, Giám đốc đã mong tôi suy nghĩ lại, tôi lập tức đáp "Vâng" ngay không cần suy nghĩ.
Ừ thì, tại tôi đâu có muốn nghỉ việc đâu cơ chứ.
"Tôi hiểu nguyện vọng của cô, và về phía công ty chúng tôi cũng không muốn làm lớn chuyện. Tuy nhiên, dù ý kiến của cô có hơi gay gắt, nhưng xét về lâu dài thì vì các talent, công ty cần phải có biện pháp xử lý đối với những hành vi ác ý."
"Vậy chúng ta sẽ xử lý thế nào ạ?"
"Về chi phí, công ty sẽ hỗ trợ một phần. Trên cơ sở đó, phía ban quản lý cũng sẽ đưa ra thông báo chính thức về việc thực hiện thủ tục khai báo danh tính. Có điều, kết cục cuối cùng chúng ta sẽ giải quyết theo hướng hòa giải và không truy cứu trách nhiệm hình sự, cô thấy thế nào?"
"Ngay từ đầu tôi cũng không có ý định làm đến mức đó, nên như thế là ổn rồi ạ."
"Tuy cô ăn nói hơi thô tháp nhưng tôi rất thích sự thẳng thắn trong các hoạt động của cô. Hi vọng cô vẫn sẽ giữ vững phong độ và cố gắng tiếp tục."
"Á…… Tôi xin lỗi vì đã ăn nói thô tháp ạ."
Giám đốc thì tốt tính thật đấy, thôi thì thế này cũng là kết cục êm đẹp rồi nhỉ.
Trước mắt thì cứ hẹn gặp luật sư vào ngày mai cái đã.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn