Chương 25: Tâm trí tôi đang chia làm đôi
Giấc mơ về loài bướm, hay giấc mơ về thu nhập không lao động · Hikittk · 42 chương · ~22 phút đọc · Tạo 29/07/2026
QUYẾT BIỆT Tâm trí tôi đang chia làm đôi Nổi rần rần luôn rồi.
Giống như chuẩn bị đổ hết tiền vào con ngựa chắc chắn sẽ thắng, hay chuẩn bị bán khống một mã cổ phiếu sắp tuột dốc không phanh, kết quả có được từ việc nắm chắc đáp án chính xác đã dễ dàng biến thành thành quả rực rỡ.
Đứa nào đó ở xó xỉnh nào đã làm một cái video cắt clip và nó đang lên xu hướng một cách chóng mặt.
Có người nói việc làm clip cắt ghép là hành vi không tốt khi đi hớt tay trên lượt xem của chính chủ, nhưng đứng từ góc độ của tôi, nhìn vào công sức biên tập bỏ ra so với thù lao nhận lại chẳng thấm vào đâu thì tôi nghĩ đó gọi là tình yêu.
Mà dĩ nhiên, mấy cái clip viết sai chính tả hay chèn phụ đề vô tội vạ rồi cứ thế tung lên mạng thì tôi thấy rác rưởi thật sự.
Đáng ra phải quan tâm đến nội dung bên trong hơn là thời gian đăng tải chứ, nhưng mấy người nghĩ được thế chỉ là thiểu số thôi.
Thôi thì, vừa hút thuốc vừa xem cái clip đó, tôi lại đang đau đầu suy nghĩ.
"Collab à……"
Chẳng biết nghĩ cái quái gì mà Mane-chan nhà tôi cứ ép tới ép lui, nằng nặc đòi tôi đi collab với người khác.
Thì cũng phải thôi, nhờ vụ collab mà các con số hiển thị kết quả rõ mồn một thế kia cơ mà.
Nhưng cái đứa như tôi thì có khi đến cả công ty cũng thấy khó xử lý ấy chứ.
Nói nhỏ cho nghe nè, công ty đang lên kế hoạch cho một buổi stream karaoke, và họ đưa ra một yêu cầu không khác gì lệnh hành chính: "Hãy collab để tất cả cùng tham gia tiếp sức karaoke nhé……".
Vâng, thì dù sao tôi cũng là một hộ kinh doanh cá thể nhưng mang danh tài năng (talent) của công ty mà.
Dạo gần đây tiền lãi chưa thực hiện cứ tăng vù vù, bán thì không nỡ bán nên tôi đang tận dụng hệ thống cho vay cổ phiếu để kiếm thêm.
Hệ thống cho vay cổ phiếu nói đơn giản là cho người khác mượn cổ phiếu của mình để ăn tiền phí hoa hồng.
Khoản này bị tính vào thu nhập khác nên việc tự khai thuế khá là phiền phức, nhưng công ty chủ quản Follow Live đã giới thiệu cho tôi một luật sư Thuế nên tôi ném hết cho ông ấy xử lý hộ luôn.
Mấy chuyện liên quan đến thuế má pháp luật này hay thay đổi xoành xoạch lắm, lỡ làm sai một phát là ăn phạt như chơi, nên tính đi tính lại thì việc bỏ tiền ra để đổi lấy sự chính xác, giao hết cho một ông luật sư Thuế suốt ngày chỉ ăn với làm thủ tục giấy tờ sẽ có lợi về mặt chi phí lẫn thời gian hơn nhiều.
"Tiền tăng lên mà nỗi lo cũng tăng theo ha……"
Nhưng trốn mãi sao được, thôi thì trước mắt cứ nghe thử mấy bài đang hot dạo gần đây xem sao.
Dịp Thất Tịch, phía Follow Live quyết định tổ chức một buổi stream tiếp sức karaoke hoành tráng gọi là "Hội chị em karaoke" để khuấy động bầu không khí.
Buổi stream này đỉnh ở chỗ: từ trước đến nay do vướng mắc về luật bản quyền nên mọi người toàn phải dùng nguồn nhạc miễn phí do người khác phối lại tương tự để hát, nhưng lần này chuỗi quán karaoke chính thống sẽ trực tiếp tài trợ và cung cấp nguồn nhạc chuẩn chỉnh luôn.
Hơn nữa, toàn bộ talent đều sẽ góp mặt. Một tiếng đầu sẽ là karaoke miễn phí, nửa sau là 30 phút trò chuyện dư âm (After-talk) có thu phí. Mỗi nhóm sẽ gồm 4 người và đều là những sự kết hợp hiếm thấy từ trước đến nay.
Nhân tiện thì nhóm của tôi gồm có: Kochou Maihime, Oumi Subaru, Himachi Eisei và Staff A.
Chị Staff A là bạn từ thời sinh viên với tiền bối Tomari umi, vì là nhân viên đời đầu nên mọi người quen gọi như vậy.
Hồi trước chị ấy chỉ xuất hiện bằng giọng nói thôi nhưng dạo gần đây đã có cả cơ thể 2D rồi.
Lần này chị ấy sẽ chung nhóm collab với Himachi Eisei-chan.
Còn tôi thì không biết có phải vì công ty thấy "mới collab một lần là ổn áp rồi" hay không mà lại tiếp tục bị xếp cặp với Oumi Subaru.
Tóm lại là cái nhóm 4 người này đã được thành lập như thế đấy.
"Phù…… Hiện tại, tôi đang đánh mất sự bình tĩnh vốn có."
Ở kiếp trước, tôi là kiểu người hâm mộ cuồng nhiệt đến mức đi mút mùa không bỏ sót bất kỳ tour diễn hay buổi concert nào của Eisei-chan, trúng ngay vé lượt đầu tiên đi xem khoảnh khắc cô ấy đạt được ước mơ đặt chân đến Budokan sau 6 năm ròng rã từ khi debut.
Nhớ hồi đó, hôm trước vừa bị gọi đi làm từ đêm muộn đến tận sáng, chợp mắt được đúng 1 tiếng là tôi phi thẳng đến buổi live luôn.
À, tôi vẫn nhớ như in, dù ký ức giờ đã phai nhạt vì đó là chuyện của tận 25 năm trước rồi…… Gần như chẳng còn nhớ bài hát mấy, diễn biến buổi live cũng chỉ là những mảng ký ức mơ hồ, nhưng lời nói của cô ấy vào ngày hôm đó: "Hôm nay sẽ là một ngày không bao giờ quên, mong mọi người từ nay về sau vẫn sẽ tiếp tục ủng hộ mình", riêng câu đó thì tôi chết cũng không quên.
"Không quên được đâu mà…… Không được rồi, collab với idol của mình luôn á? Mane-chan bị ngốc à! Chắc dinh dưỡng dồn hết lên ngực rồi nên đầu óc không được thông minh cho lắm. Bởi vậy mới có cái kiểu độc miệng một cách tự nhiên như thế……"
Liệu mình có nói chuyện ra hồn được không đây, lỡ cô ấy nghĩ mình là một đứa kỳ quặc thì biết làm sao.
Trong lúc tôi còn đang xoắn xuýt thì buổi họp bàn trước giờ G đã bắt đầu.
『A, alô, mọi người có nghe rõ không ạ? Tôi là Kochou Maihime đây. 』
『Tôi là Staff A. Âm lượng thế này ổn chưa mọi người? Tôi nghe rõ tiếng các bạn rồi nhé. 』
『Chào cả nhà~! Tôi là Oumi Subaru ssu, hôm nay mong mọi người giúp đỡ nhé! 』
『Em là Himachi Eisei. Rất mong được mọi người giúp đỡ. 』 Do khoảng cách địa lý nên tụi tôi họp qua Skype.
Đến hôm stream chính thức thì tất cả sẽ collab bằng mô hình Live2D.
Mấy người khác thì có thể thuê studio để dùng mô hình 3D để di chuyển hay nhảy nhót các kiểu được.
Vâng, xin lỗi vì tôi không có mô hình 3D nhé.
Mà chị Staff thì dĩ nhiên là không có rồi, còn Eisei-chan vì thuộc một gen khác nên cũng chưa có 3D luôn.
Tính ra trong bốn đứa thì chỉ có mỗi cậu có mô hình 3D thôi đó, Subaru kia!
『Trong buổi họp hôm nay, chúng ta sẽ xác nhận lại danh sách bài hát của nhau và kiểm tra buổi tổng duyệt. Hôm tổng duyệt chúng ta sẽ chỉnh lại âm lượng, mỗi người sẽ hát khoảng 4 bài nhé. 』
『Mấy mục cần xác nhận có thay đổi gì không ạ? Lúc trước tôi có kiểm tra qua thì thấy phần chọn bài khá tự do, phần lớn là tùy vào quyết định của mỗi người, danh sách bài hát gửi qua mail ổn cả chứ? 』
『Ờm…… Phải rồi nhỉ. Về phần của Kochou-san thì nghe nói đã thảo luận kỹ với quản lý rồi nên chắc không có vấn đề gì đâu. 』
『Lần này để phù hợp với đối tượng khán giả xem đài, tôi đã chọn bài theo từng độ tuổi từ nhạc phim truyền hình, J-POP, K-POP, nhạc anime cho đến nhạc xưa, không biết có làm ảnh hưởng đến bài hát của mọi người không ạ? 』
『K-Không sao đâu ạ. Vâng, ổn áp lắm ạ, nên là……』
Có thật là ổn không trời?
Cái kiểu mình hát xong mà người ta không biết bài đó, chỉ cười trừ vỗ tay lấy lệ rồi cúi đầu nghịch điện thoại ấy, tôi ghét cái bầu không khí đó kinh khủng.
Hay là chọn mấy bài kinh điển mà mấy ông chú hay biết thì tốt hơn nhỉ?
Mấy bài HIPHOP kiểu như "idol mà cũng đi hát bài này á" thì tôi đã loại ra rồi, nhưng vì bản thân từng công khai là thích thể loại đó nên có khi đưa vào lại hay hơn không?
Nhưng mà đối tượng đến xem đa phần là các Otaku-kun với mấy đứa nhóc tiểu học vì đang là kỳ nghỉ hè tháng 7.
Vào kỳ nghỉ dài ngày thế này, muốn thu hút sự chú ý của tụi nhỏ dù chỉ một chút thì bắt buộc phải chọn bài nào phổ biến mới được.
『M-Mấy người còn lại thấy sao? 』
『À thì, Subaru chưa nghĩ xa được đến mức đó luôn á, liệu có ổn không ssu? 』
『À, không sao đâu, cậu cứ hát bài nào cậu thích là được rồi. 』
『Còn em thì đã chốt danh sách từ trước dựa theo chất giọng của mình rồi nên cứ giữ nguyên thế mà đi thôi. 』 Trong buổi họp, hai câu trả lời hoàn toàn trái ngược nhau được đưa ra.
Cái tên Subaru thì dùng giọng điệu lo lắng đề xuất thay đổi bài, ngược lại thì Eisei-chan lại quyết giữ vững lập trường đến cùng.
Một khi đã quyết là sẽ đi đến cùng, ôi…… ngầu bá cháy, hihihi.
『Cậu có đang nghe không vậy, Kochou-san? 』
『……Hả, tui có nghe cái gì đâu á. 』
『Nghe giùm cái coi! Ủa mà đó là câu thoại của đứa cùng khóa với cậu mà! 』
『Ahahaha, đúng rồi đó. 』
『Cậu tập trung nghe giùm cái đi. 』 Chết tiệt.
Hình như mọi người đang bàn đến phần After-talk mà tôi lại thả hồn đi đâu mất.
Phần After-talk thống nhất là sẽ chia sẻ mấy câu chuyện kỷ niệm gắn liền với bài hát vừa hát, hoặc nói lên cảm tưởng của ngày hôm đó.
Nghe bảo cũng có mấy điều cấm kỵ nữa, à đúng rồi, tuyệt đối không được ho he tên của các chuỗi quán karaoke đối thủ khác nha. Rồi mấy cái kiểu chê bai nghệ sĩ này nghệ sĩ nọ dễ bị hiểu nhầm là nói xấu thì tốt nhất nên cẩn trọng.
『Subaru-chan với Kochou-san thân thiết với nhau ghê nhỉ. 』
『Thì tại tụi tôi là bạn cùng khóa mà ssu. 』
『Sau hậu trường rồi thì bỏ cái hình tượng nhân vật đó đi được không? Không thấy đau họng hả? 』
『Nghỉ khỏe giùm cái đi nha! Tính phá hoại chuyện làm ăn của người ta hả! 』
『Ahaha, thích ghê á……』
『Chẳng tốt lành gì đâu ssu. 』 Ôi, idol của tôi đang trò chuyện với đứa bạn cùng khóa kìa.
Vừa thấy ghen tị mà lại vừa thấy không muốn mở miệng nói chuyện, hai cảm xúc đó cứ lẫn lộn vào nhau.
Cái "tôi" bình thường và cái "tôi" fan cuồng đang cấu xé lẫn nhau bên trong cơ thể này!
『A ừm, Kochou-san? Cậu không sao chứ? 』
『Vâng! Kochou đây! 』
『A…… Ơ……』
『Cậu có thể gọi tên tôi lại một lần nữa được không. Nếu được thì cứ gọi trống không "Kochou" thôi nhé. 』
『Hả, cái tên này hôm nay bị kỳ quặc thật rồi đó……』
T-Tôi biết rồi! Im lặng giùm cái coi, một chút thôi mà.
Nếu thế này thì fangirl bên trong tâm trí tôi chắc cũng sẽ tha thứ cho tôi thôi!
『Hồi trước em cứ tưởng chị là người đáng sợ hơn cơ. 』
『Ủa…… Trông tôi đáng sợ đến thế cơ à? 』
『Cậu nên tự đi mà xem lại mấy buổi stream của mình đi thì hơn đấy. 』
『Ồn ào quá, cái đó là thiết lập nhân vật thôi mà. 』
『Từ giờ tụi mình hòa thuận với nhau nhé, Kochou-chan. 』
『Hôm nay cậu ấy cũng đáng yêu quá xá, da-ta~! 』
『Oa…… Đứa bạn cùng khóa của tôi bỗng dưng biến thành thiếu nữ mất rồi. 』 K-Không, làm ơn đi! Đừng có trưng ra cái thái độ né tránh như thể kỳ thị người khác như vậy mà!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn