Chương 31: Hút Thuốc Lá Đi, Thuốc Lá Điện Tử Nhạt Nhẽo Lắm
Giấc mơ về loài bướm, hay giấc mơ về thu nhập không lao động · Hikittk · 42 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
QUYẾT BIỆT Hút Thuốc Lá Đi, Thuốc Lá Điện Tử Nhạt Nhẽo Lắm Điện thoại reo bần bật, tôi giật mình choàng tỉnh bởi tiếng chuông báo thức. Và câu đầu tiên tôi nghe được từ miệng của Mane-chan là……
"Kochou-san, chị dính phốt rồi!"
"Cái…… cái gì thế này……"
Tôi vô thức làm rơi cả điện thoại, vội vàng bật tivi lên để tra cứu về bản thân.
Đập vào mắt tôi là đủ loại video cắt ghép.
Á, ra vậy…… Mấy cái video tóm tắt giải thích drama đã được up lên rồi cơ à, đúng là cứu cánh kịp thời…… Kịp thời cái con khỉ ấy!
"Mình sơ hở quá! Ngay sau khi xuống stream đâu có đến mức này đâu!"
"……Chị có nghe thấy không! ……-san!"
"Á, chết cha, nãy giờ lỡ tay làm rơi máy."
Tôi vội vàng nhặt điện thoại lên, giọng của Mane-chan rốt cuộc cũng nghe rõ ràng trở lại.
"Alo――"
"Tóm lại là chị lên văn phòng công ty ngay cho em."
"Xin lỗi nãy giờ chị chẳng nghe được chữ nào hết."
"Trời ạ! Đội xử lý khủng hoảng đang mở cuộc họp khẩn cấp nè, chị lên ngay đi!"
"Ủa bên mình có cái đội đó luôn hả?!"
"Tại vì Kochou-san hở ra là dính phốt, nên em đã chủ động lên phương án đề xuất phòng hờ, ai dè cấp trên duyệt luôn."
"Hóa ra là do mày lập ra luôn hả?!"
Mà nói đi cũng phải nói lại, chuyện tuy rùm bén thật nhưng cùng lắm cũng chỉ như đốm lửa nhỏ thôi chứ gì.
Tôi sai chỗ nào à? Chưa xem clip nữa nhưng chắc lại là mấy cái lý do vớ vẩn chứ gì nữa.
Bản thân tôi tự ý thức được là mình đâu có làm trò gì thực sự tai hại đến mức đó đâu.
Nhưng mà dù sao thì, tôi cũng lết ra tủ lạnh lấy một lon nước tăng lực tu ực ực, xong xuôi thì đi tắm rửa, thay một bộ đồ công sở trông lịch sự với quần tây rồi xách theo hộp bánh ngọt Yokan đắt tiền như mọi khi để hướng đến văn phòng.
Đây là lần thứ hai tôi phải vác Yokan đi xin lỗi rồi đấy, đùa nhau chắc.
Tôi đặt chân đến văn phòng mới của công ty.
Oa, bên ngoài vẫn còn đang thi công ngổn ngang.
Hồi còn là sinh viên đại học, mình cũng từng lui tới khu này rồi thì phải — tôi bắt đầu trốn tránh thực tại bằng mớ ký ức cũ. Mà kiếp này tôi đâu có học đại học ở đây đâu ta.
Đỗ xe xong, tôi bước vào bên trong văn phòng mới.
Còn chưa kịp ngó nghiêng tham quan thì đã được dẫn ngay vào một phòng họp với cái màn hình giám sát siêu to khổng lồ.
"Thời gian qua tôi đã gây ra rất nhiều phiền hà, chân thành xin lỗi mọi người."
Chiêu đầu tiên: Chủ động xin lỗi trước.
Bởi vì chào hỏi và nhận lỗi trước lúc nào cũng mang lại hiệu quả cao. Đối phương có muốn nổi trận lôi đình thì cũng bị nghẹn họng lại không mắng tiếp được.
"Mời ngồi."
"Á, có bánh Yokan kìa. Để em đi pha trà nha."
Ơ cái con mắm này, không phải lúc! Này, quản lý của tôi ơi! Mày tính đi đâu đấy.
Trong phòng họp tập hợp vài gương mặt thân quen và cả những nhân viên tôi chưa từng gặp mặt, chẳng hiểu sao mọi người lại cùng nhau nhìn lên màn hình để... xem video bóc phốt tôi. Nhìn cái cảnh này nó siêu thực vcl ấy.
"E hèm, về vụ việc dính phốt lần này, những luận điểm mấu chốt đã được cậu đây tóm tắt lại giúp chúng ta rồi. Sắp tới, cậu ấy sẽ tham gia vào bộ phận quản trị rủi ro và xử lý khủng hoảng của công ty. Về cơ bản thì nhân sự liên quan trực tiếp đến các Liver sẽ bị giới hạn ở một phạm vi rất nhỏ để đảm bảo quyền riêng tư, né tránh rắc rối và bảo vệ nghệ sĩ, không giống như ngày xưa nữa."
"Cái bộ phận đó... đừng nói là được lập ra vì lỗi của em nha?"
"Không hẳn, tại đợt trước Giám đốc cũng vừa dính phốt xong…… Sau khi nội bộ thảo luận thì quyết định thành lập luôn."
À, nhắc mới nhớ, tôi cũng nhớ ra vụ ông Giám đốc bị tế rần rần dạo trước.
Trong một sự kiện nào đó, ổng lỡ mồm động chạm đến vấn đề "người đứng sau" của VTuber.
Vào cái thời kỳ mà người ta vẫn còn chuộng cái tư tưởng "làm gì có ai ở bên trong", thế mà ổng lại bô bô bảo bản chất VTuber vốn là mấy streamer giới trẻ, những người nổi tiếng trước giờ toàn là mấy cô gái có ngoại hình dễ thương, còn mấy ca sĩ mạng vốn không nổi nổi vì ngoại hình thì nay có thêm cơ hội mới, rồi chính cái việc không liên quan đến nhan sắc này sẽ giúp VTuber tiếp tục trở thành xu hướng...
Sự thật thì đúng là vậy, nhưng phát ngôn kiểu đụng chạm nhan sắc như thế thì bị ăn gạch đá là phải đạo rồi, bảo là phát ngôn không phù hợp này nọ.
"Nói chung là sau này chắc chắn sẽ còn nhiều vụ khác nữa, nên các cô cứ coi đây là bộ phận sẽ chịu trách nhiệm tập huấn về tuân thủ quy tắc ứng xử cho mọi người đi. Quay lại vấn đề, vụ phốt lần này của cô có rất nhiều nguyên nhân."
"Vâng, em xin lỗi. Ủa cái gì cơ, NHIỀU NGUYÊN NHÂN?!"
"Trà tới rồi đây ạ~" Không phải lúc con điên này! Thảnh thơi ngồi uống trà cái nỗi gì chứ! Đúng là cái kiểu vô tư quá hóa vô duyên mà.
Gì mà dính phốt từ nhiều phía cơ chứ, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy trời.
"Cái video giải thích drama lúc nãy chúng ta xem là tóm tắt đầy đủ nhất rồi, nhưng nguyên nhân chủ yếu vẫn là do phát ngôn chửi thề."
"Cái miệng em hại cái thân, em xin lỗi ạ."
"Đoạn bị người ta chỉ trích nhiều nhất là khúc này đây."
Vừa nói, người ta vừa bật đoạn video clip ngắn của tôi lên.
『Hả? Mắc cái gì mà trận nào nhảy dù cũng bị trùng vị trí vậy hả! Rõ ràng là tụi mày chơi bẩn coi stream để bắn lén đúng không! 』
『Này cái thằng kia, chết rồi còn bắn xác hạ nhục người ta hả cái đồ phân cấp kia! Khốn nạn vừa thôi chứ cái thằng rác rưởi này! 』
『Câm mồm hết đi! Chê tôi bắn gà thì ngon nhào vô mà bắn xem nào! 』
『Cái gì mà "Nhìn mặt tui hợp làm streamer hơn bà" cơ? Ngon làm thử đi rồi biết, đếch có mống nào thèm xem đâu con ạ! 』
"Em xin lỗi, em vô cùng xin lỗi."
"Uầy, ra là khúc đó hả ta~"
"……À thì, vâng, cái vấn đề ở đây là cô bị cuốn theo mấy cái bình luận tiêu cực nhiều quá. Dù cũng có nhiều tiếng nói đồng cảm và bênh vực, nhưng mấy cái clip cắt ghép kiểu này đang tràn lan quá mức. Hiện tại phía công ty đang dùng bản quyền để đánh sập mấy video đó, nhưng cứ xóa cái này là cái khác lại mọc lên ngay."
Ủa, hồi stream mình có nói mấy lời gắt gao dữ thần vậy luôn hả ta. Do mải mê chơi game quá nên tôi chẳng nhớ nổi mình đã thốt ra cái gì nữa.
"Còn mấy cái ý kiến bảo cô lợi dụng khu vực bình luận để chơi game có lợi hơn, hay đối xử cộc lốc với đồng nghiệp thì mấy cái đó chỉ là một phần của việc tương tác tấu hài lúc chơi game thôi, cứ ngó lơ đi là được. Chung quy lại, nguyên nhân cốt lõi vẫn là do cô hay đi chấp nhặt với anti-fan."
"Ủa chứ cái clip cắt cảnh bắn gà quá trời gà bị người ta tế lên mạng, không phải hả?"
"Tôi đấm cho một phát giờ."
Cái con quản lý nhà tôi, nó có biết hai chữ "tế nhị" viết như thế nào không vậy trời.
Mà cơ mà, hồi kiếp trước tôi stream game LOL cũng văng tục cỡ này suốt mà có bị làm sao đâu, giờ tự dưng dính phốt là thế quái nào.
Cái gì mà "Tuyển tập những pha đập bàn của Kochou", cái thứ đó thì có gì hay ho mà xem chứ.
Ủa rồi mắc gì cái video đó đạt tận 10k lượt xem luôn vậy, tụi này bị rảnh háng hết rồi hả.
"Nhưng cái vấn đề đau đầu nhất là, người hâm mộ của Kochou-san có rất nhiều thành phần quá khích. Khi xảy ra drama, họ lại đi chiến tranh bàn phím, cãi cọ qua lại với người ta trên mạng xã hội. Biết là họ có lòng tốt muốn bảo vệ cô, nhưng mà……."
"Em xin lỗi, tại tụi viewer nhà em……"
"Biện pháp trước mắt là phía chúng ta phải có hành động cụ thể, có thể là ra video hoặc đăng bài tweet đính chính."
"Dạ em sẽ làm liền. Bây giờ em sẽ lên tweet xin lỗi, xong rồi làm video tạ lỗi luôn ạ."
"Với lại, phiền cô ở lại xem video tập huấn quy tắc ứng xử tầm 1 tiếng đồng hồ nha."
"……Dạ."
Sau khi cúi đầu tạ lỗi với các sếp và những người chịu trách nhiệm xử lý hậu quả, tôi bị nhốt vào một căn phòng trong văn phòng công ty để gặm nhấm đống video tập huấn dài dằng dặc.
"À, mọe nó…… Thèm thuốc lá quá đi mất……"
Cái khu Chiyoda này ngặt nỗi có quy định của thành phố là cấm hút thuốc trên vỉa hè đường phố công cộng, thế là tôi phải lết bộ đến tận khu vực hút thuốc của trường đại học cũ để giải tỏa cơn thèm.
Trong văn phòng công ty thực ra cũng có phòng hút thuốc, nhưng bảo tôi chui vào đó hút trước mặt đám nhân viên thì ngại chết đi được, mặt mũi nào mà nhìn nhau nữa.
"Hút cái điếu IQOS (thuốc lá điện tử) này đúng là chẳng bõ dính răng, nhạt nhẽo quá mà……"
Bản thân tôi cũng muốn cai thuốc lắm chứ, tại hút vô là giọng cứ bị khàn khàn đi.
Đã vậy giọng gốc của tôi so với con gái bình thường là đã thuộc tông trầm rồi.
Chưa kể xã hội ngày càng kỳ thị và khắt khe với người hút thuốc nữa.
Sắp tới mà bắt đầu tập nhảy nhót này nọ chắc tôi hụt hơi chết sớm mất.
Làm idol cơ à…… Thôi toang, mình hoàn toàn không có một chút tố chất nào phù hợp luôn á.
Hở ra một tí là dính phốt văng tục chửi thề thì idol cái nỗi gì chứ.
Vốn dĩ kiếp trước là đàn ông…… Đành rằng kiếp này cũng thích trưng diện váy áo thật đấy, nhưng tính cách thì chẳng có tí nét dịu dàng nào của con gái cả.
Chắc ngoài đời chẳng có mống nào thèm nhìn tôi như một idol thực thụ đâu.
Hay là cai thuốc luôn ta…… Lỡ sau này bị lộ cái mác "con nghiện thuốc lá" chắc bị đuổi cổ khỏi công ty quá.
"Á, hóa ra chị trốn ở đây."
"Ủa, chào em."
"Ủa bộ đang tủi thân khóc thầm hả? Không ngờ tâm lý của chị lại yếu đuối dễ vỡ đến vậy luôn á nha~"
"Cái gì vậy bà nội quản lý, sau vụ này chị còn lịch trình gì nữa hả?"
Trong lúc tôi đang ngồi ủ rũ ở góc khuất của khu hút thuốc, một giọng nói ngọt sớt vang lên từ trên đỉnh đầu.
Ngước mặt lên nhìn thì hóa ra là đứa quản lý chịu trách nhiệm cho tôi.
Mày cất công đi tìm chị đấy à.
"Lát nữa mình phải họp bàn về buổi stream kỷ niệm với lại chuẩn bị cho dự án 3D đồ bơi nữa á. Hay để tí nữa về nhà rồi gọi điện bàn bạc cũng được."
"Nè em…… Chị thấy hình như mình không hợp làm idol tí nào hết……"
"Chị nói cái gì thế, ngay cả làm streamer chị cũng có hợp đâu."
"Oa, cái con này mở mồm ra là thấy thiếu tế nhị liền luôn á…… Ủa khoan, mày cũng biết hút thuốc hả?"
Thứ đập vào mắt tôi khi nhìn xuống tay của con quản lý là một chiếc hộp màu hồng phấn.
Nhìn kiểu gì thì nó cũng là bao thuốc lá…… À, đúng là thuốc lá thật rồi.
"Rít…… Phàaaa…… Thì tại em thấy mấy người đi nghỉ giải lao hút thuốc sướng quá trời, thấy bất công nên cũng đú theo, ai dè dính chưởng nghiện luôn."
"Bỏ đi em gái ơi…… Chị đây còn đang tính đường cai thuốc luôn đây nè."
"Hút loại Pianissimo này nhẹ hều hà nên không sao đâu chị ơi~……"
Một mùi hương ngọt ngào như vị đào thoang thoảng bay lại gần.
Uầy, cái thứ này hút vào chắc chẳng cảm giác gì đâu.
Hàm lượng thấp tẹt thế kia thì làm gì có vị gì chứ.
"Rít sssss…… Phàaaaa…… Nhưng mà chuyện có hợp hay không không quan trọng đâu chị."
"Ủa thế hả, chị lại không nghĩ vậy……"
"Bởi vì em thích một Kochou dù không có tố chất phù hợp nhưng vẫn luôn nỗ lực hết mình."
"Mày…… Tốt tính, ngon nghẻ thế này mà sao đến giờ vẫn chưa có bạn trai dị?"
"Áaaa, cái đồ thiếu tế nhị! Đáng ghét ghê chưa!"
"Chị sai rồi, chị xin lỗi…… Đau! Mắc gì phải đánh chị dữ vậy."
À, thôi được rồi…… Trước mắt, cứ bắt đầu từ việc cai thuốc lá xem sao vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn