Chương 23: Nhà khách Vĩnh Cường
Nhục Dẫn Chi Thủy · đời ko ngọt thì LN ngọt · 25 chương · ~15 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Quyển 1 Vào đến Kim Thành, nhân khí cũng khá nhộn nhịp.
Người đưa thư đạp xe, hai bên bánh sau treo túi vải bạt màu xanh lá, bánh xe cán qua con đường trải nhựa, bắn lên một vũng nước đọng, làm bẩn ống quần của Chu Hòa.
Thực ra thì bẩn hay không cũng chẳng quan trọng.
Chu Hòa mỉm cười, men theo con đường lớn tiến vào thành.
Kết cấu của Kim Thành rất đơn giản, có một dòng sông, bờ đông là núi non trùng điệp, còn bờ tây là một dải đất hẹp dài, đó chính là Kim Thành.
Tìm một góc phố vắng người, Chu Hòa ngồi xổm xuống ven đường, tay giữ vành mũ ngư dân, nheo mắt tận hưởng ánh mặt trời.
Anh rất tận hưởng sự tĩnh lặng lúc này, không nói gì khác, ít nhất vào khoảnh khắc này, anh đã có chút ý niệm về sự tự do.
Một cô bé mặc váy vải kẻ ô màu xanh, không lớn lắm, trông chỉ tầm sáu bảy tuổi, vùng khỏi tay cha, lon ton chạy đến trước mặt Chu Hòa, tay nắm mấy đồng xu, tìm mãi không thấy cái bát mẻ đâu, có chút không vui.
Người cha đi tới, liếc nhìn Chu Hòa, ánh mắt chợt thay đổi, bế thốc con gái lên rồi bỏ đi.
Đối diện chỗ Chu Hòa ngồi xổm là một nhà khách, gạch men trắng đã cũ nát, đầy những vết ám khói, không biết có phải từng có ai phóng hỏa ở đó không, tấm biển hiệu cũng vỡ mất một nửa, viết dòng chữ "Nhà khách Vĩnh Cường", bên cạnh có bậc thang dẫn xuống dưới.
Chu Hòa suy ngẫm một chút liền hiểu ra.
Nhà khách này chắc là nằm dưới tầng hầm, còn tầng trên hình như là một tiệm trò chơi điện tử.
Bởi vì trước cửa tụ tập vài ba thiếu niên trông có vẻ lưu manh, đứa nào đứa nấy thân hình gầy gò, vây lại với nhau, gom góp tiền trong túi, đoán chừng là muốn vào chơi điện tử một lát.
Xa hơn chút nữa là một sạp bán hạt dẻ rang, giữa mùa hè nóng nực chẳng mấy ai đi ăn hạt dẻ đường, ông chủ nấp dưới chiếc ô che nắng, đôi mắt lim dim.
"Thật tốt quá," Chu Hòa cũng nheo mắt lại, "Thật tốt quá."
Anh cứ ngồi xổm như vậy, ngồi đến khi mặt trời dần dịch chuyển về phía tây.
Anh chẳng nghĩ ngợi gì cả, chỉ có chút tham lam, nhìn qua khe mắt hẹp, ngắm nhìn thế giới an bình này.
Khoảnh khắc tiếp theo, sự an bình bị phá vỡ.
Một chiếc xe tải chạy tới, trên thùng xe đứng vài gã đàn ông mặc đồng phục đen, tay đều đặt trên thắt lưng.
Ở giữa họ là một người phụ nữ đang cúi đầu bị áp giải, mái tóc bẩn thỉu rối bời rủ xuống che khuất khuôn mặt, không nhìn rõ dáng vẻ.
Sau cổ người phụ nữ cắm một tấm biển, trên đó viết vài chữ bằng bút than đen:
"Tội không nghe lời ăn thịt" Chiếc xe tải chạy chậm rãi, chắc là muốn cho người ven đường nhìn rõ, đám đông đang trốn nắng ven đường cũng dần tụ lại bên phố, ánh mắt dán chặt vào người phụ nữ trên xe, không ai ồn ào, cũng không ai náo loạn.
Chỉ lặng lẽ nhìn chiếc xe tải chạy qua ngã tư rồi dần biến mất.
Chu Hòa mỉm cười, chỉnh lại mũ, đứng dậy vận động đôi chân đã hơi cứng đờ, rồi đi về phía nhà khách đối diện.
"Ông chủ, cho thuê một phòng."
Anh đi xuống cầu thang, không gian dưới tầng hầm của nhà khách hơi ẩm ướt, một bóng đèn sợi đốt đang sáng, ánh sáng cũng không rõ ràng lắm.
Sau quầy thu ngân, một ông lão gầy gò xoay người lại, nhìn Chu Hòa với vẻ ghét bỏ:
"Giường tập thể một đồng năm hào, phía trong có hố xí, nếu muốn ở thì đi rửa sạch cái mùi máu thịt trên người đi, kẻo người khác chê."
Chu Hòa cười cười, đáp một tiếng, ném ra mười đồng tiền, nhăn nhúm, vẫn là thứ ông Gù để lại cho anh.
"Ở mấy ngày?"
"Ở một tuần."
"Được, một tuần," ông lão gảy gảy bàn tính, "Thiếu tôi năm hào."
Chu Hòa lại tìm ra một đồng tiền, ném lên quầy, nghĩ nghĩ rồi lại lấy thêm một đồng nữa:
"Tìm giúp tôi ít báo, loại mới ấy."
Ông lão ngước mắt, nhìn chằm chằm Chu Hòa một lúc:
"Còn là một ông giáo biết chữ à? Sao cũng sa cơ đến mức này?"
Chu Hòa không để ý đến ông ta, đi theo hướng ông lão chỉ.
Tầng hầm không rộng lắm, hai bên tường bao quanh tạo thành một lối đi.
Hai bên lối đi là các phòng, phía trước là phòng đơn, không có cửa sổ nhưng ít nhất chỉ ở một mình.
Còn phòng của Chu Hòa nằm ở vị trí sát nhà vệ sinh, nền xi măng bị nước thấm nứt ra mấy đường.
Đẩy cửa phòng ra, một dãy giường gạch lớn, trên giường dùng dây thừng ngăn cách thành mười mấy chỗ nằm.
Có vài chỗ treo rèm, bên trong rèm thấp thoáng nghe thấy tiếng trò chuyện.
Chu Hòa tìm một chỗ nằm trông có vẻ sạch sẽ, nghĩ mình cũng chẳng có hành lý gì để cất, lại đi ra ngoài, đến bồn nước bên ngoài nhà vệ sinh.
Bồn nước cũng xây bằng xi măng, vòi nước dường như không đóng chặt, cứ nhỏ giọt tí tách.
Trong tiếng nước rơi, hai người đàn ông đang đấm đá túi bụi một thằng nhóc dưới đất.
"Đồ chó chết, dám trộm tiền của ông đây, mày chán sống rồi à?"
"Ông ơi tha mạng, cháu không dám nữa."
Người dưới đất cuộn tròn lại, tiếng kêu nghe không lớn lắm.
Chu Hòa không quan tâm, nghiêng người đi vòng qua, vò giặt bộ quần áo bẩn trong bồn nước, tẩy sạch vết máu trên người.
Giặt xong xuôi, anh lại quay về phòng.
Trùng hợp thay, kẻ đang nằm bên cạnh giường anh, ôm sườn rên hừ hừ, hình như chính là thằng nhóc vừa bị đánh.
"Này, báo của cậu đây."
Ông lão đi vào, ném xấp báo cho Chu Hòa, Chu Hòa đón lấy cười với ông lão rồi dựa vào đầu giường bắt đầu đọc.
"Ông ơi, ông đang đọc báo ạ?"
Thằng nhóc bên cạnh rên rỉ một hồi lâu, tiến lại gần Chu Hòa, nhỏ giọng hỏi.
Chu Hòa lắc đầu:
"Không, tôi đang nhảy múa."
"Rõ ràng là ông đang đọc báo mà... trên báo viết gì thế?"
Chu Hòa cười:
"Viết là đại gia Kim Thành không cho ăn thịt."
"Đó là chuyện của nửa năm trước rồi mà!"
Thiếu niên buồn bã nói.
Chu Hòa nhìn tờ báo, ngày tháng ghi là ngày 21 tháng 6 năm 1999.
"Đây là báo ngày 21 tháng 6," anh lại hỏi: "Cậu tên gì?"
"Gả Cẩu Oa Tử, ai cũng gọi cháu thế, ông ơi, hôm nay đúng là ngày 21 mà, sao tin tức trên báo không thay đổi nhỉ?"
Chu Hòa lắc đầu: "Không biết... Gả Cẩu Oa, cậu là kẻ trộm à?"
Gả Cẩu Oa Tử đỏ bừng mặt, cúi đầu, hồi lâu sau mới lí nhí: "Cháu mấy ngày không được ăn gì rồi."
"Thế này đi, mỗi ngày tôi cho cậu một đồng, cậu dẫn tôi đi dạo quanh Kim Thành, khu vực xung quanh đây cậu đều biết cả chứ?"
"Ông ơi, cháu lớn lên ở đây mà."
Gả Cẩu Oa Tử đáp lại, rồi hỏi: "Ông muốn đi đâu?"
Chu Hòa xếp báo lại, đặt lên đầu giường làm gối rồi nằm xuống, mắt nhìn chằm chằm bóng đèn sợi đốt trên trần tầng hầm hồi lâu mới khẽ nói:
"Tôi không biết."
"Ông là người ở đâu?"
"Tôi không biết."
"Ông làm nghề gì?"
"Tôi không biết."
Giọng Chu Hòa ngày càng nhỏ.
Rốt cuộc mình là ai?
Từ đâu tới?
Muốn làm gì?
Chu Hòa đều không biết.
Bóng đèn sợi đốt không sáng lắm, thỉnh thoảng còn chớp tắt, mắt Chu Hòa cũng nheo lại.
"Ông ơi, ông thực sự cho cháu tiền ạ?"
Chu Hòa cười, lấy từ trong túi ra tờ một đồng, đưa cho Gả Cẩu Oa:
"Của ngày mai đấy."
Nói xong, anh nhắm mắt lại, Gả Cẩu Oa Tử hình như còn muốn hỏi gì đó, môi mấp máy mấy lần nhưng không phát ra tiếng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn