Chương 11: Bốn bộ quần áo
Nhục Dẫn Chi Thủy · đời ko ngọt thì LN ngọt · 25 chương · ~17 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Quyển 1 Chu Hòa đưa tay ra, những ngón tay lạnh lẽo đặt lên chiếc hộp.
Chiếc hộp trơn nhẵn, bề mặt phẳng phiu.
"Giúp ta thay chăn đệm trong phòng, ta muốn nằm nghỉ một lát."
Chu Hòa không để lộ vẻ khác thường, cất tiếng dặn dò.
Lão Hàn gật đầu đáp lời, im lặng, xoay người bước ra cửa.
Chu Hòa theo sau lão, đứng trên bậc thềm cửa chính. Trong sân, cây mơ lơ thơ treo vài quả, trông giống hệt từng con mắt màu xanh xám.
Cậu nhìn lão Hàn khom lưng bước vào gian phòng bên tay phải, nơi đó có lẽ chính là chỗ ở của thiếu gia nhà họ Chu.
Lão Hàn ôm chăn ra phơi ngoài sân, rồi lấy một bộ chăn đệm mới thay vào, sau đó lại khom lưng bước ra khỏi nội viện, để lại Chu Hòa một mình.
Chu Hòa lặng lẽ bước vào phòng, cầm lấy then cửa, ngẫm nghĩ một chút rồi lại buông xuống, để mặc cửa phòng mở toang.
Khi giết lão Gù, Chu Hòa từng tưởng rằng mình đã nhảy ra khỏi thớt, không còn là miếng thịt trên thớt nữa.
Nhưng lúc này, cậu mới thực sự nhận ra, trên thế giới này, ai cũng có thể là kẻ cầm dao.
Chỉ có mình cậu, từ lúc mở mắt đến giờ, vẫn luôn chỉ là miếng thịt.
Sự khác biệt duy nhất là, liệu bản thân có biết mình sắp bị ăn thịt hay không mà thôi.
Ngồi trước bàn học bên cửa sổ, Chu Hòa chống hai tay lên trán, nỗi sợ hãi quen thuộc khiến cơ thể cậu lại run lên bần bật.
Cậu cứ ngỡ mình đã điều chỉnh tốt, có thể như kế hoạch đã định, tìm hiểu thế giới này rồi trốn thoát, hoặc tìm cách để bản thân không còn là "miếng thịt" nữa.
Nhưng chết tiệt thật, thế giới này… Chu Hòa lại nhớ đến những lời lão Hàn vừa nói.
Đó là cảnh cáo, cũng là ép buộc, là quy tắc, hay là mệnh lệnh?
Chu lão gia bắt cậu phải đi theo con đường của Thu Thần, mà lão Hàn chính là người đại diện cho ý chí của ông ta.
Nếu là thiếu gia nhà họ Chu trước kia, có lẽ còn có cơ hội tranh đấu hoặc thay đổi.
…Không, thiếu gia cũng chẳng thay đổi được gì, sự phản kháng duy nhất của anh ta chỉ là không ăn thịt mà thôi.
Anh ta vẫn phải ngoan ngoãn đến tòa nhà cũ này, hết lần này đến lần khác bị nhồi nhét, chỉ chờ gom đủ lộ phí để rời đi.
Còn mình thì sao?
Cậu cúi đầu, nhìn bộ quần áo rách rưới của mình.
Chu Hòa tin vào phấn thơm của gã bán hàng rong, lão Hàn chắc là chưa phát hiện ra việc cậu đã ra ngoài và trở thành kẻ gánh thịt.
Hay nói cách khác, ít nhất lão Hàn chưa có bằng chứng xác thực về thân phận này của cậu.
Chỉ là sự "chỉnh tề" trên đường về, câu chuyện vừa rồi, cùng với chiếc hộp nhỏ bị ép buộc nhét vào tay, tất cả đều cho thấy lão Hàn đã nảy sinh nghi ngờ.
Nhưng đối phương không hề bận tâm, vì lão đủ tự tin rằng mình có thể khiến miếng thịt này ngoan ngoãn nằm trên thớt.
Chu Hòa lặng lẽ tự hỏi chính mình:
"Vậy, bây giờ mình phải làm sao?"
Là chấp nhận số phận, tiếp tục bị nhồi nhét, gom đủ lộ phí, cầm lấy giấy thông hành của Thu Thần, rồi mọc ra hai cái đầu, cuối cùng tự ăn thịt chính mình?
Hay là tìm cơ hội trốn thoát?
Tay rời khỏi trán, cậu giơ ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt Chu Hòa dần trở nên kiên định.
Nếu muốn trốn thoát, cậu đã không quay lại tòa nhà cũ của nhà họ Chu.
Quay lại chẳng phải là để có một thân phận, có thể tiếp tục khám phá thế giới này, rồi tìm ra phương án đào thoát sao?
Đã vậy, nếu lão Hàn vẫn coi mình là thiếu gia nhà họ Chu, thì mình chính là thiếu gia nhà họ Chu!
Bất kể có bao nhiêu nghi ngờ, chỉ cần bề ngoài chưa bị lộ, thì nghĩa là có một lý do nào đó khiến lão Hàn cũng phải duy trì sự hòa bình giả tạo này.
Đây chính là thứ mình có thể lợi dụng.
Còn gã bán hàng rong và "phi vụ lớn" của hắn.
Hình như cũng có thể khai thác được?
Chu Hòa dần thả lỏng, tựa người vào ghế, vừa suy ngẫm kỹ lưỡng vừa quan sát căn phòng của thiếu gia.
Phòng không lớn, nền lát gạch xanh, được quét dọn thường xuyên nên trong khe gạch không hề có bụi.
Đối diện với cửa ra vào và cửa sổ là một cái sập, giờ đang là mùa hè nên sập không đốt lửa, chăn đệm mới thay trông rất bông xốp.
Bên cạnh sập có một đường ống gang, trên ống nối với một cái vòi nước.
Đây là ống sưởi, bên trong chứa nước, đốt sập cả đêm, nhiệt độ có thể làm nước nóng lên để sáng ra dùng rửa mặt.
Sau cửa đặt một giá để chậu rửa mặt, trên giá vắt một chiếc khăn, trông cũng là đồ mới.
Dựa vào phía bên kia là một chiếc tủ quần áo, Chu Hòa bước tới mở tủ ra.
Bên trong treo hai bộ quần áo cùng kiểu dáng, đồng phục học sinh màu đen thẳng thớm, cúc áo màu vàng, một chiếc mũ học sinh với vành mũ làm bằng nhựa đen.
Dưới tủ đặt một chiếc cặp da cứng màu đen, có vẻ dùng để đựng sách.
Chu Hòa mở chiếc cặp da, bên trong có một tấm thẻ học sinh.
Là của Viện nghiên cứu thịt thuộc Đại học Kinh Thành.
Ngoài ra, không còn gì khác.
Trở lại bàn học, Chu Hòa mở ngăn kéo, bên trong có một cuốn sổ tay bìa đen, không ghi tên.
Cuốn sổ rất dày, từ trang đầu tiên, mỗi dòng đều viết một con số.
9. 10 10. 1 12. 20 …
6. 7 6. 8 6. 9 Trông có vẻ như là ngày tháng?
Chu Hòa đặt cuốn sổ lại vào bàn, lục lọi hồi lâu cũng không tìm thấy bút.
Cậu lặng lẽ lấy chậu rửa mặt từ trên giá xuống, đặt dưới ống sưởi, hứng một chậu nước.
Chu Hòa cởi bỏ bộ quần áo rách rưới trên người, dùng khăn lau rửa tỉ mỉ.
Sau đó cứ thế nằm trần lên giường ngủ thiếp đi.
Ngủ một giấc đến khi trời gần tối, ngoài cửa vang lên tiếng lão Hàn:
"Thiếu gia, cơm tối đã chuẩn bị xong rồi ạ."
Chu Hòa lại lặng lẽ đứng dậy, bước đến tủ quần áo, thay một bộ đồng phục học sinh, soi gương trên giá chậu rửa mặt, tập luyện nụ cười rồi nhẹ nhàng đẩy cửa:
"Cửa không khóa, ông cứ trực tiếp vào là được."
"Thiếu gia nói đùa rồi, cơm tôi để trên bàn cho cậu, ngoài ra, trong bọc này là một bộ quần áo tôi đã giặt sạch, thiếu gia có thể thay vào."
Lão Hàn đặt một cái bọc màu xanh cùng cơm nước lên bàn học, xoay người khép cửa rời đi.
Chu Hòa thắp nến, ánh sáng vàng ấm áp trong phòng không mấy sáng sủa.
Cơm nước rất đơn giản, cà tím, ớt và cà chua xào thành một bát, trông không bắt mắt cho lắm.
Bên cạnh là một bát mì sốt đang bốc khói nghi ngút.
Đũa đặt trên khay, trong khay còn có vài tép tỏi đã bóc vỏ, một lọ giấm nhỏ và một bát ớt chưng dầu.
Chu Hòa ăn rất ngon lành cùng với tỏi, ăn xong vẫn còn cảm giác thòm thèm.
Ăn xong, cậu lau miệng rồi mở bọc ra.
Trong bọc là một bộ quần áo hoàn chỉnh, Chu Hòa thay vào với nụ cười giả tạo vừa tập được.
Đó là bộ quần áo màu xanh đen.
Mặc vào rất vừa vặn, chỉ là ở cánh tay, trước ngực, sau lưng, đùi và bắp chân đều được khâu những miếng vá.
Bên trong áo được may một cái túi lớn, vừa vặn có thể nhét chiếc hộp sắt của lão Gù vào.
Trong bọc còn có một chiếc mũ ngư dân chắp vá đủ kiểu, vành mũ rủ xuống, Chu Hòa nhìn trong gương chỉ thấy lờ mờ cái cằm của mình.
Nụ cười trên mặt cậu không thể duy trì được nữa.
Những điều cậu suy tính trước khi ngủ đã bị bộ quần áo rách rưới mới tinh này lật đổ hoàn toàn.
Lão Hàn biết mình là kẻ gánh thịt rồi!
Mặc đồ rách, giấu dao là quy tắc của kẻ gánh thịt.
Nhưng lão vẫn ép cậu phải cầm giấy thông hành đi cầu xin con đường của Thu Thần.
Chu Hòa nghiến răng, tay vô thức vuốt ve bộ quần áo này.
Đối phương thừa biết một người không thể đi hai con đường, vậy chuyện này có ý nghĩa gì?
Mình phải làm sao đây?
Nghiến răng, Chu Hòa bước ra khỏi phòng, đứng trong sân, gọi một tiếng lão Hàn.
Lão Hàn từ hành lang bước vào nội viện, vẫn giữ dáng vẻ quản gia cung kính như cũ:
"Thiếu gia, cậu dùng bữa xong rồi ạ?"
"Lão Hàn, ba ngày nữa ta phải đi xa một chuyến, thịt ông tìm đến ta không ưng, ta sẽ tự mình đến mỏ Kim Thành."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn