Chương 140: Chương 135: Điều ưu tiên (6) / Di tích cổ đại (1)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 6 [135] Điều ưu tiên (6) Vào thời điểm đó, cậu đã sợ hãi đến mức không dám can thiệp, nhưng trong thâm tâm cậu cũng có cùng suy nghĩ như Shirone.
Tuy nhiên, khi Shirone đưa tay ra phía Amy, và khi Amy đáp lại lời gọi đó, Jis đã bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
Bản thân cậu không bao giờ có thể trở thành Shirone.
"Xì, cũng là thường dân mà làm bộ làm tịch ngầu gớm."
Thà rằng đó là một kẻ học được chút ma pháp rồi ra vẻ ta đây thì cậu đã chẳng cảm thấy ghen tị. Bởi đôi khi đối mặt với đám quý tộc ngạo mạn, cậu lại thấy may mắn vì mình được sinh ra là thường dân.
Nhưng Shirone cũng là thường dân. Và cậu ấy có lòng dũng cảm để từ bỏ những thứ quý giá vì bạn bè.
Jis nhớ lại nụ cười buồn của Amy trên xe ngựa. Liệu Shirone có biết ý nghĩa của nụ cười đó không? Không, chắc chắn là không. Đó là tâm sự mà cô chỉ bộc lộ trước mặt một kẻ chẳng là gì như cậu.
Nghĩ đến đó, lồng ngực cậu lại nhói lên cay đắng.
"Chết tiệt! Sao lại cứ phải là thường dân chứ? Thế thì mình chẳng còn cớ gì để bao biện cho bản thân nữa! Sao lại có cái hạng người như thế tồn tại cơ chứ!"
Sau khi trút bỏ nỗi lòng bức bối trước cửa nhà, Jis mở cửa bước vào. Thấy ánh nến vẫn còn thắp sáng sâu trong sàn gỗ, có vẻ như cô em gái đã đợi cậu cho đến tận bây giờ.
"Anh, sao anh về muộn thế? Em cứ lo có chuyện gì xảy ra nên đứng ngồi không yên đây này."
"Yuna à, sao em chưa ngủ? Ngày mai còn phải đi làm cơ mà?"
"Anh còn chưa về thì sao em ngủ cho được? Có chuyện gì xảy ra sao?"
"Không. Không có chuyện gì cả. Chỉ là bận quá nên thời gian trôi nhanh thôi."
Jis quỳ xuống trước mặt Yuna. Không phải vì là em gái mình nhưng cô bé thực sự là một nhan sắc không hề thua kém bất kỳ ai. Hơn nữa, dù không được học hành nhiều nhưng cô bé lại rất thông minh và tốt bụng.
Yuna là niềm tự hào của Jis. Vì vậy, cậu không thể để em mình phải sống một cuộc đời thấp kém như mình. Cậu không mong em mình thành đạt rực rỡ, chỉ cần cô bé gặp được một người đàn ông tốt và sống một đời hạnh phúc là đủ.
"Sao mặt mũi hốc hác thế này? Nói thật đi. Anh lừa được ai chứ không lừa được em đâu. Nếu không thì sáng mai em không nấu cơm cho anh ăn nữa đâu đấy?"
"Ha ha ha! Ái chà, sợ quá đi mất. Chỉ là có chút chuyện động chạm lòng tự trọng thôi. Nhưng giờ thì ổn rồi."
"Hứ, cái lòng tự trọng đó ngày nào chẳng bị chạm? Thiu thối đến mức chẳng ăn nổi nữa rồi. Thôi, mau đi tắm đi. Người anh mùi mồ hôi kinh khủng quá."
Ánh mắt Jis tự nhiên trở nên ấm áp. Chỉ cần nhìn cô bé là lòng cậu thấy bình yên. Dù không được vĩ đại như người khác thì đã sao? Chỉ cần có Yuna, cậu chẳng thèm ghen tị với bất cứ thứ gì trên đời này.
Jis ôm chầm lấy Yuna. Mùi hương quen thuộc của người thân trong gia đình đã thổi bay nỗi mệt mỏi của một ngày dài run rẩy trong sợ hãi.
"Eo ơi, mùi quá! Tự nhiên làm cái gì thế? Đã bảo là đi tắm đi mà!"
"Đợi một chút thôi, Yuna à. Anh nhất định sẽ trở thành kẻ thống trị bến cảng."
"Xì! Lại bài đó à? Kẻ thống trị bến cảng là cái gì chứ? Có là vậy đi nữa thì cũng chẳng ai thèm biết đến đâu."
"Ha ha! Đúng vậy nhỉ."
Yuna bật cười khẽ rồi rúc vào lòng Jis. Thực ra, cô không hề ghét mùi mồ hôi đó. Bởi cô biết từng giọt mồ hôi ấy, không có giọt nào là không đổ xuống vì cô.
"Em mong ngày đó sẽ đến. Anh nhất định sẽ làm được."
"Ừ……."
Jis nhìn ánh trăng tràn qua cửa sổ. Thời tiết thật tuyệt để ngắm đêm.
Di tích cổ đại (1) Nhóm Shirone đã bận rộn từ sáng sớm. Trong khi các cô gái tắm rửa, các chàng trai dọn dẹp nhà cửa; và khi các chàng trai vào phòng tắm, các cô gái ngồi trước gương sấy tóc và trang điểm.
Sau khi tắm xong, Shirone và Rian liếc nhìn vào phòng các cô gái và cứ ngỡ thời gian đã ngừng trôi. Bởi vì Amy và Tess vẫn đang miệt mài làm gì đó trước gương.
Chẳng còn cách nào khác, các chàng trai ăn sáng trước. Khi họ vừa kết thúc bữa ăn đơn giản bằng thực phẩm mua ở trung tâm thành phố tối qua thì bình minh cũng vừa ló dạng.
Lúc này các cô gái mới bắt đầu chọn quần áo, và mỗi lần họ ra vào phòng là quần áo lại thay đổi xoạch xoạch.
Rian cảm thấy Tess và Amy đang thử thách mình.
Việc không ưng bộ này rồi thay bộ khác, ừ thì là con gái nên cậu có thể bỏ qua.
Nhưng rõ ràng không ưng nên mới thay, vậy mà một lúc sau lại mặc chính bộ đó đi ra là có ý đồ gì? Định khiêu chiến thật sao? Đây rõ ràng là một lời thách thức công khai nhắm vào trí nhớ của người xem còn gì nữa.
"Ài, mặc đại cái gì đó đi. Bộ định đi săn rồng hay sao? Có mấy mảnh vải không tí phòng ngự nào mà sao cứ phải để tâm thế?"
Tess trố mắt nhìn Rian với vẻ kinh hoàng.
"Ơ kìa, đúng là đồ thấp kém! Tại vì các cậu chẳng thèm để ý gì đến ăn mặc nên bọn tôi mới phải chăm chút hơn đấy chứ. Tất cả là vì muốn tốt cho các cậu thôi, nên ngậm miệng lại đi."
Amy bước ra trong bộ váy liền thân màu xanh da trời.
"Shirone, bộ này trông kỳ lắm à?"
"Không, đẹp mà! Tôi thấy Amy mặc gì cũng hợp cả."
"Thế sao? Hừm."
Amy không mấy để tâm đến lời đó mà quay lại phòng mình. Tess chỉ biết nhìn theo đầy ghen tị.
"Làm ơn nhìn Shirone mà học tập đi. Hứ, đúng là đồ đáng ghét."
Khi Tess đóng cửa đi vào, Rian bĩu môi. Rốt cuộc là mình đã làm gì sai chứ? Nói thật những gì mình nghĩ chẳng phải là đức tính và niềm tự hào của một kiếm sĩ sao.
"Shirone, sao mấy lời đó cậu có thể thốt ra ngay lập tức vậy? Dạy tôi với."
"Hả? Đơn giản thôi mà. Đâu thể bảo cô ấy mặc cái gì cũng thấy kỳ được."
"Á ha ha ha ha!"
Rian ôm bụng cười ngặt nghẽo.
11 giờ sáng.
Các cô gái sau khi thay đồ xong đã kiểm tra lại ba lô. Để chuẩn bị cho những tình huống đột xuất, họ chuẩn bị kỹ lưỡng từ lương khô, dao, la bàn cho đến dây thừng.
Tess soi gương đầy mãn nguyện rồi nắm chặt tay hét lớn.
"Xong rồi! Chuẩn bị thám hiểm di tích hoàn tất!"
"Vậy giờ đi ngủ nhé? Sáng mai nhất định chúng ta sẽ khởi hành."
Lời mỉa mai đầy ẩn ý của Rian khiến mặt Tess đỏ bừng.
"Tôi có muộn bao nhiêu đâu chứ? Với lại Amy cũng chuẩn bị cùng lúc mà."
"Tự nhiên lại lôi Amy vào làm gì? Amy là con tin của cậu chắc?"
"Thế còn cậu, cậu nghĩ bộ đồ dạo phố lôi thôi lếch thếch đó hợp với thanh đại kiếm thô kệch kia sao? Nhìn từ xa trông chẳng khác gì người nguyên thủy đâu! Phải biết thân biết phận chút đi."
Amy đã hoàn thành sứ mệnh của một con tin.
"Rian, xin lỗi nhé. Thực ra là tại tôi muộn đấy. Tess đã chuẩn bị xong sớm hơn tôi."
"Ha ha! Không sao đâu. Nhìn là biết Amy đã chuẩn bị rất kỳ công mà."
Ánh mắt Tess trở nên hung dữ như lưỡi rìu.
"Gì cơ? Vậy nghĩa là tôi chẳng đẹp tí nào sao?"
"Hừm, để xem nào……."
Rian quan sát Tess từ trên xuống dưới.
Chà, thực ra từ đầu cậu đã nghĩ cô ấy đẹp rồi. Dù không trang điểm thì cô ấy vẫn xinh đẹp.
Nhưng hôm nay có vẻ cô ấy thực sự đã bỏ rất nhiều tâm sức. Khác với mọi khi, cô ấy còn xịt cả nước hoa, nên ngay cả một kẻ không có mắt thẩm mỹ như Rian cũng nhận ra cô ấy đã cố gắng nhường nào.
"Ừ thì, được rồi. Cũng đủ để khen là đẹp đấy."
"Hả?"
Đầu óc Tess vốn đang tích trữ hàng núi lời lẽ để vặn lại bỗng chốc bị giải giới hoàn toàn.
Cô nằm mơ cũng không ngờ từ miệng Rian lại thốt ra từ "đẹp". Mặt cô đỏ bừng lên, và vì nhận ra mặt mình đang đỏ nên cô lại càng đỏ hơn nữa.
"T-Tôi... bộ cậu tưởng tôi trang điểm vì muốn nghe mấy lời đó sao! Đồ ngốc! Đồ người nguyên thủy!"
"Rồi rồi. Biết rồi nên làm ơn đi ra ngoài giùm cái. Mặt trời lặn là khỏi xem gì luôn đấy."
Rian lùa đám bạn ra ngoài. Thế là sau 5 tiếng kể từ khi thức dậy, nhóm Shirone cuối cùng cũng bắt đầu cuộc hành trình.
Kế hoạch ban đầu của Shirone là đi điều tra di tích chỉ với Amy. Nhưng khi đám bạn trở nên thân thiết hơn dự kiến, việc tách ra hoạt động riêng lẻ đã trở thành điều không thể.
Họ bắt đại một chiếc xe ngựa trong số những chiếc đang xếp hàng ở bãi cát rồi hướng về phía Đông.
Vì phải đi từ đầu Tây sang đầu Đông của hòn đảo nên hành trình khá vất vả. Tuy nhiên, bốn người mải mê trò chuyện trên xe nên không thấy thời gian trôi chậm.
"Ơ? Các cậu nhìn kìa!"
Shirone hét lên và chỉ tay ra ngoài cửa sổ. Cách đường lộ khoảng 2 cây số, một ngọn núi với rừng cây rậm rạp hiện ra.
Dãy núi nối tiếp nhau như những bướu lạc đà, và theo những gì cậu nghe được, di tích Kergo nằm ở cuối dãy núi đó.
"Là núi Toa. Tôi nghe anh trai kể rằng Galliant vốn là một hòn đảo núi lửa. Dung nham rò rỉ dưới đáy biển nguội đi và tạo thành đảo. Sau vụ phun trào 500 năm trước, hiện giờ nó đang trong thời kỳ nghỉ ngơi, nhưng khả năng nó hoạt động trở lại là hoàn toàn có thể."
"Ra là vậy. Nghe bảo di tích Kergo cũng bị chôn vùi trong tro núi lửa, chỉ mới lộ ra một nửa thôi."
"Đúng vậy. Chính quyền tự trị Galliant từng đề xuất phục dựng lại di tích nhưng đã bị người bản địa phản đối nên đành hủy bỏ. Chắc đến đó sẽ thấy nó bị vùi lấp sâu đến mức nào."
"Tại sao họ lại phản đối nhỉ? Phục dựng lại di tích chẳng phải là điều tốt cho người bản địa sao?"
"Tôi cũng không biết nữa. Chắc phải có nỗi khổ riêng nào đó. Hoặc có lẽ có bí mật gì đó mà họ không muốn tiết lộ. Chính quyền tự trị Galliant mới vào đảo chưa đầy 100 năm mà."
"Nghĩ vậy thì thấy nơi này cũng nhiều bí mật quá nhỉ. Có vẻ không chỉ đơn thuần là một địa điểm du lịch thông thường rồi."
"Dĩ nhiên rồi. Trong số các di tích hiện còn tồn tại, nơi mà người bản địa trực tiếp quản lý là cực kỳ hiếm. Di tích Kergo có giá trị rất cao về mặt khảo cổ học."
Shirone dựa trên lời giải thích của Amy để quan sát ngọn núi một lần nữa.
Rừng già trên núi Toa chỉ thuộc về người Kergo. Nghe nói chính quyền Galliant cũng không bao giờ bén mảng đến khu tự trị của người bản địa.
Shirone bỗng cảm thấy rùng mình. Phải chăng cái cảm giác về một ánh nhìn hoang dã từ sâu trong ngọn núi chỉ là ảo giác đơn thuần?
Xe ngựa dừng lại cách di tích Kergo 1 cây số. Phu xe cho biết từ đây không thể chạy xe vào được nữa.
Shirone xuống xe và nhìn quanh. Có rất nhiều cửa hàng hiện ra. Dường như đã có một thỏa thuận độc quyền giữa hiệp hội đua ngựa và thương hội địa phương.
"Cái gì! Tôi bỏ tiền ra thuê xe mà sao không được vào? Thế đống hành lý này tính sao đây?"
Trên chiếc xe ngựa vừa tới sau, một người đàn ông trung niên bụng phệ đang nổi cáu với phu xe. Người vợ và hai cô con gái bước xuống xe cũng với vẻ mặt đầy bất mãn.
"Nhưng hợp đồng với đơn vị vận tải là như vậy ạ. Hành lý có kho gửi đồ trả phí, quý khách cứ gửi ở đó là được."
"Lũ cướp ngày này! Đường xá thênh thang thế kia mà bảo không vào được là sao? Đừng hòng ta bỏ ra lấy một xu ở đây!"
"Chuyện đó chúng tôi cũng lực bất tòng tâm ạ. Thành thật xin lỗi. Chúc quý khách có chuyến đi vui vẻ."
Phu xe có vẻ đã quá quen với việc này nên đối đáp một cách rất công thức rồi giục ngựa rời đi.
Cuối cùng, người đàn ông trung niên tay xách nách mang tiến về phía kho gửi đồ. Thế nhưng khi thấy các con gái chỉ tay vào tiệm đồ ăn vặt, ông ta liền đặt hành lý xuống và mua quà bánh cho chúng.
Shirone nhìn cảnh đó mà thấy không khác gì tình cảnh của mình.
"Nếu biết trước thì chúng mình đã giảm bớt hành lý rồi."
"Chắc cũng không sao đâu. Dù ở địa điểm du lịch chắc không có nguy hiểm gì lớn nhưng chuẩn bị kỹ càng vẫn tốt hơn mà. Dù sao mục đích của chúng ta là thám hiểm."
Rian nhìn theo người đàn ông trung niên đang đi xa dần. Có vẻ sự nũng nịu của con gái đã làm ông ta nguôi giận, ông ta đang vừa cười khà khà vừa tiến về phía di tích.
"Tuy hơi láu cá nhưng đúng là biết dùng não thật. Khách du lịch thì kiểu gì chẳng phải tiêu tiền."
"Nói là vậy nhưng cũng không hẳn chỉ là chiêu trò kinh doanh đâu. Nếu khu vực thương mại ở điểm du lịch không phát triển thì người bản địa cũng không có kinh phí để quản lý."
Tán thành với lời của Amy, nhóm Shirone bắt đầu di chuyển bằng đường bộ.
Đúng như lời đồn về một kho tàng lịch sử quan trọng, ở đây có rất đông khách du lịch. Càng tiến gần di tích, dòng người càng đông đúc, và khi đến quầy bán vé, tình trạng ùn tắc khiến nơi đây đông như trẩy hội.
"Oa, các cậu thấy kia không? Có cả người từ nước khác đến nữa kìa."
"Vì đây là nơi nổi tiếng thế giới mà. Thấy người đàn ông đứng ở cổng vòm kia không? Tôi nghĩ đó chính là người bản địa đấy."
Shirone nhìn theo hướng Amy chỉ. Một người đàn ông có vóc người trung bình đang canh giữ lối vào. Dù trang phục đã được văn minh hóa nhưng ánh mắt đang nhìn chằm chằm về phía trước chắc chắn là của một kẻ hoang dã.
Tess lộ vẻ sợ hãi không mấy phù hợp với tính cách thường ngày.
"Ư, nhìn đáng sợ quá. Trên mặt ông ta còn có hình xăm kìa?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn