Chương 133: Chương 128: Đảo Galliant (5)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~27 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 6 [128] Đảo Galliant (5)
"Này! Dừng lại ngay!"
Shirone tiến lên một bước và hét lớn.
Gamos quay lại nhìn Shirone với vẻ mặt ngỡ ngàng. Hắn cứ ngỡ kẻ nào không biết lượng sức mình nhảy ra, hóa ra lại là một thiếu niên chưa đầy hai mươi tuổi, trên hai tay còn đang xách giỏ đi chợ.
"Mày là thằng nào? Thằng ranh con kia, ở đâu ra mà dám láo xược thế hả?"
"Hãy thả người phụ nữ đó ra. Mọi người đều đang nhìn đấy, và đội cảnh vệ sẽ đến ngay thôi."
"Phụt ha ha ha! Cảnh vệ? Mày có biết tao là ai không?"
"Biết ông là ai thì có gì khác biệt sao? Nếu ông cứ tiếp tục thế này, tôi sẽ trực tiếp đi gọi cảnh vệ đến."
"Hừm..."
Khi Gamos nới lỏng tay, người phụ nữ vội vàng thoát ra và nấp sau lưng Shirone. Dù cậu chỉ là một thiếu niên, nhưng trong đám đông vô số người kia, Shirone là người duy nhất cô có thể dựa dẫm.
"Làm ơn cứu tôi với. Người đó định..."
Gamos cau mày tiến lại gần.
"Cái thằng oắt con rách rưới này làm người ta bực mình thật đấy. Này nhóc, tao là thương nhân buôn lậu ở đảo Galliant này. Con mụ kia đã ăn trộm đồ của tao. Nó định trộm đồ gốm cao cấp rồi làm vỡ nát cả ra đấy."
"Hả? Đồ gốm sao?"
Shirone chớp mắt. Nếu lời gã đàn ông nói là thật, có nghĩa là người phụ nữ đứng sau lưng cậu đã đi ăn trộm.
Rốt cuộc, vì ăn trộm đồ nên mới định dùng thân xác để đền bù. Việc phân định đúng sai thì cứ làm rõ là xong, nhưng tình huống này thật khó để đứng về phía ai.
"Đúng thế. Tất nhiên là tao đã lấy đó làm cái cớ để đòi hỏi chuyện thân xác. Nhưng nó đã làm hư hỏng món đồ, nên chẳng phải tao phải được bồi thường bằng cách nào đó sao? Có gọi cảnh vệ đến thì kẻ bị bắt đi cũng là con mụ đó thôi."
Shirone quay lại nhìn, người phụ nữ bắt gặp ánh mắt cậu liền vội vã tránh đi.
"Lời ông ta nói là thật sao?"
"Vâng, tôi xin lỗi. Nhưng món đồ gốm đó tôi thực sự rất cần. Thật đấy ạ."
"Ha ha ha! Trên đời này chẳng có trường hợp nào là 'nhất thiết phải cần đồ gốm' cả. Nếu cần thì là cần tiền thôi. Tao chỉ đang giúp nó kiếm tiền thôi mà. Hiểu chưa nhóc? Tốt nhất là đừng dính líu đến loại đàn bà đó. Tất nhiên nếu mày đang tìm một đối tượng để qua đêm thì không còn gì bằng. Có đúng không mọi người?"
Đám đông đang đứng xem đồng loạt phá lên cười theo Gamos. Đó vốn không phải tình huống đáng cười, nhưng vì sự căng thẳng tích tụ bởi nhiều yếu tố đã được giải tỏa cùng một lúc.
"Chắc là đi chơi với bạn bè nên mới định nấu món gì ngon phải không, về mà nấu đi. Xen vào việc của người lớn là sẽ bị thế này đấy."
Người phụ nữ nắm lấy cánh tay Shirone van nài.
"Làm ơn đừng đi. Nếu cậu đi, tôi không biết người đàn ông đó sẽ làm gì tôi đâu."
"Hay là cô cứ tự thú đi? Nói với cảnh vệ thì mọi chuyện sẽ được giải quyết thôi."
"Tuyệt đối không được. Kẻ đó nắm quyền sinh quyền sát ở hòn đảo này đấy. Làm ơn hãy tin tôi."
"Món đồ gốm đó giá bao nhiêu?"
"Tôi không rõ giá lắm, nhưng chắc khoảng 50 Bạc."
Shirone chìm vào suy tư. Việc bỏ ra 50 Bạc vì người phụ nữ không phải là chuyện khó. Nhưng liệu có đúng đắn khi dùng tiền để bồi thường không? Cậu nghĩ rằng, giống như mình không có quyền phán xét tội lỗi của ai, mình cũng không có quyền xá tội cho ai cả.
Shirone đưa ra quyết định và tiến về phía Gamos.
"Tiền đồ gốm tôi sẽ bồi thường thay. Vậy nên xin hãy thả người phụ nữ này ra."
Gamos nheo mắt đầy vẻ ngạc nhiên. Tất nhiên với quý tộc thì 50 Bạc không phải số tiền lớn. Nhưng ý đồ đằng sau việc chấp nhận đối đầu với một kẻ có vị thế mạnh mẽ tại Galliant như hắn để bảo vệ người phụ nữ này là gì?
"Ồ hô, giờ nhìn lại thì ra là mày muốn chiếm cô ta cho riêng mình à? Cũng phải, một thằng nhãi ranh như mày thì kiếm đâu ra mỹ nhân thế kia với giá 50 Bạc chứ?"
Shirone nhíu mày. Đúng là trong mắt kẻ xấu thì nhìn đâu cũng thấy xấu, cậu cảm thấy khó chịu trước lời lẽ coi mình như một kẻ hám sắc của Gamos.
"Tôi không có ý nghĩ đó. Ông tưởng ai cũng giống như ông sao?"
"Nếu vậy thì tại sao lại ra mặt? Con mụ đó đã ăn trộm. Cứ giao cho cảnh vệ là xong."
"Dù người phụ nữ này đã làm gì, đó cũng không phải việc tôi có quyền phán xét. Tuy nhiên, lý do tôi bỏ ra 50 Bạc là vì tôi nghĩ không ai phải trả một cái giá lớn hơn tội lỗi mà họ đã gây ra. Nếu ông định làm điều gì đó tệ hại hơn với người phụ nữ này, hãy nhận số tiền này rồi kết thúc ở đây đi."
Nghe lời Shirone nói, đôi mắt người phụ nữ sáng lên như thể nhận ra điều gì đó. Ngược lại, Gamos cười khẩy. Chỉ là bỏ ra 50 Bạc thôi mà sao suy nghĩ lại phức tạp thế không biết?
"Đây, 50 Bạc. Giờ hãy tha cho cô ấy đi."
Gamos nhìn chằm chằm vào những đồng bạc nằm trên lòng bàn tay Shirone.
Thú thực, hắn chẳng thể nào thấy vui vẻ được. Vừa tiếc vì mất đi một người phụ nữ khó lòng bỏ qua, hắn lại vừa không thích thái độ của Shirone.
Trong mắt hắn, đây chỉ là một thằng nhãi chưa trải sự đời, vì mê đắm mỹ nhân mà mờ mắt.
"Không cần bồi thường. Dù sao tiền tao cũng thừa thãi rồi. Thay vào đó, tao có một điều kiện."
"Điều kiện? Là gì?"
"Tao biết mày là một thằng đàn ông tuyệt vời biết hy sinh vì phụ nữ. Vậy thì, mày cũng có thể thay mặt cô ta xin lỗi tao chứ? Hãy cúi đầu trước mặt tất cả mọi người ở đây cho tao."
Sự chú ý của đám đông đổ dồn vào Shirone. Việc chấp nhận nhục nhã vì người khác không phải chuyện thường thấy, nhưng Shirone vẫn sẵn lòng bước tới.
"Được thôi. Nếu điều đó khiến ông tha thứ, tôi sẽ xin lỗi."
"Đừng có nói suông, cúi đầu xuống. Phải xin lỗi một cách thật trịnh trọng vào."
Shirone cúi gập người.
"Về việc người phụ nữ này lấy trộm đồ gốm, tôi xin lỗi thay cho cô ấy. Mong ông hãy lượng thứ."
"Hừm."
Gã đàn ông kiêu ngạo cúi xuống nhìn Shirone. Rồi hắn bất ngờ bật cười, tiến lên một bước và tung một cú móc.
Shirone nhìn thấy nắm đấm đang lao lên trước mắt, theo phản xạ liền lùi lại. Mu bàn tay to lớn sượt qua chóp mũi cậu tạo ra một tiếng gió vút.
"Ô-Ông làm cái gì thế?"
Gamos tặc lưỡi như thể đã biết trước, hắn chỉ vào Shirone.
"Nhìn xem. Mày đã tránh né đúng không? Mày không hề chân thành xin lỗi tao. Nếu mày chấp nhận bị đấm, có lẽ mày đã cứu được người phụ nữ đó rồi. Nhưng mày đã tránh. Đó là vì mày sợ bị đau. Hiểu chưa? Thế gian này không dễ dàng như thế đâu. Nếu phản bác được thì thử xem. Mày chỉ đang bắt chước làm bộ làm tịch làm người tốt mà thôi."
Mọi người xung quanh đều đồng tình với lời của Gamos. Nếu thực sự định cứu người phụ nữ, cậu ta đã phải nhắm mắt chịu đòn mới đúng. Nhưng Shirone đã tránh. Rốt cuộc có nghĩa là cậu ta chỉ đang giả tạo.
Những lời khinh miệt vang lên từ khắp nơi.
"Thì ra là thế. Làm màu đủ kiểu rồi cuối cùng cũng lộ bản mặt thật. Tôi lại cứ tưởng có vị thánh nhân vĩ đại nào xuất hiện không bằng?"
"Đúng là lũ trẻ thời nay thích thể hiện quá. Làm thế chắc tưởng mình trông ngầu lắm đấy."
Shirone không thể hiểu nổi phản ứng của mọi người.
"Việc tôi tránh né thì có vấn đề gì chứ?"
"Cái thằng này, vẫn còn chưa biết xấu hổ à! Mọi người đứng xem ở đây đều đang thất vọng về mày đấy. Lúc nãy thì tỏ vẻ như sứ giả công lý vĩ đại, hóa ra tất cả chỉ là giả tạo sao!"
Gương mặt Shirone biến đổi vì ngỡ ngàng.
"Ông đang nói cái quái gì thế? So với việc làm chuyện xấu như ông, thì cho dù có là giả tạo đi nữa, làm việc tốt vẫn tốt hơn nhiều chứ?"
"Cái gì? Đó là..."
Gamos cứng họng như ngậm hột thị. Những kẻ vừa buông lời chế giễu cũng không giấu nổi vẻ bối rối.
Người phụ nữ lùi lại quan sát sự việc đã đưa ra một kết luận gần như chắc chắn.
'Phỏng đoán của mình đúng rồi. Đứa trẻ này... là một pháp sư.'
Pháp sư không xem xét 'Ai là đáp án?'. Điều họ xem xét là 'Cái gì mới là đáp án?'.
Cậu thiếu niên này không hề biện minh cho bản thân. Cách thừa nhận sự thật và suy luận ra đáp án chính là hệ thống tư duy thường thấy ở các pháp sư.
Người phụ nữ buông lời cười nhạo những kẻ đang đứng hình.
'Hừ, chẳng có kẻ nào định giúp đỡ mà chỉ chực chờ hạ thấp lòng tốt của người khác, hèn chi tụi bây mãi không khá lên được.'
Dù sao thì bây giờ cũng đến lúc phải hành động. Tốt nhất là nhân lúc sự chú ý của mọi người đang đổ dồn vào Shirone và Gamos mà tẩu thoát.
Người phụ nữ chậm rãi di chuyển dọc theo bức tường, rồi đến một thời điểm nhất định liền nhanh chóng rẽ vào góc phố và biến mất.
Trong khi đó, mặt Gamos đỏ bừng lên. Thằng nhóc từ lúc xuất hiện đến giờ cứ liên tục làm hắn khó chịu, giờ đây còn đang sỉ nhục cả nhân sinh quan của hắn.
Lại còn ngay trước mặt vô số người như thế này.
"Nhóc con, mày đã đụng nhầm người rồi đấy."
Giọng của Gamos trầm xuống đầy đe dọa. Đó là giọng nói thật sự sau khi trút bỏ lớp mặt nạ thương nhân. Ngay lập tức, những vệ sĩ nhanh nhạy liền rút thanh kiếm thật dắt bên hông ra.
Sát khí vốn chỉ là một khái niệm, nhưng nó là một sức mạnh có ảnh hưởng đến thực tại. Bởi vì chỉ cần một thanh trường kiếm sắc lẹm hiện diện trong không gian, con người ta đã bắt đầu tưởng tượng ra cái chết.
"Còn đứng nhìn cái gì nữa? Mau lên đánh cho nó một trận ra bã đi!"
Theo lệnh của Gamos, đám vệ sĩ từ hai phía lao vào. Chúng không dám tùy tiện giết người nhưng đã sẵn sàng chém nếu cần thiết.
Ngay lúc đó, bụi đất bỗng nhiên tung tóe vào mắt tên vệ sĩ. Tiếp sau đó, một viên đá khác bay tới đập trúng trán tên vệ sĩ còn lại.
Shirone quay lại nhìn hướng đá bay tới. Ở lối vào con hẻm, người phụ nữ lúc nãy đang đứng với một ôm đá trong lòng.
Cô liên tục ném đá dồn dập. Rồi khi đám vệ sĩ chần chừ lùi lại, cô nắm lấy cổ tay Shirone chạy thục mạng vào con hẻm.
"Chạy mau! Đi theo tôi đường này!"
"Ơ? Này..."
Shirone vốn đã biết việc người phụ nữ đã rời khỏi chỗ đó từ sớm.
Dù vậy cậu vẫn giả vờ không biết vì nghĩ rằng đó là điều may mắn.
Qua cuộc đối thoại trực tiếp, cậu biết Gamos là loại người sẽ bắt người phụ nữ phải trả một cái giá khắc nghiệt hơn nhiều so với tội lỗi của cô.
"Nhưng tại sao cô lại quay lại?"
"Nhanh lên! Dính vào lũ đó là phiền phức lắm đấy!"
Hai người chạy thục mạng trong con hẻm chằng chịt như mê cung. Nhờ người phụ nữ thông thuộc đường sá, bóng dáng hai người biến mất khỏi tầm mắt đám vệ sĩ trong nháy mắt.
Từ phía khu chợ vọng lại tiếng gào của Gamos.
"Đuổi theo bắt hết bọn chúng lại cho tao! Đập cho chúng nó tàn đời luôn!"
Nhà kho nóng hầm cập bởi hơi nóng của bạo lực. Falcoa tung những cú đá không thương tiếc vào mạng sườn của Jis đang nằm co quắp dưới sàn.
Mỗi khi bị trúng đòn, Jis cảm thấy như tim mình ngừng đập. Vì quá sợ hãi nên cậu cũng chẳng nhớ mình bị đánh vào đâu nữa. Cảm giác đau đớn và tê dại là tất cả những gì cậu cảm nhận được.
"Cái loại sâu bọ này. Bị đánh thấy sướng không? Hả? Chắc là sướng lắm. Thế nên ăn đòn tiếp đi."
Đám bạn của Jis đang quỳ gối ở góc nhà kho.
Mắt chúng sưng húp vì khóc, nhưng nước mắt vẫn không có dấu hiệu ngừng rơi.
"Làm ơn hãy tha cho chúng em! Chúng em sẽ đi làm kiếm tiền về cho đại ca! Cứ thế này bạn ấy chết mất!"
"À, vậy sao? Thế từ giờ tụi mày muốn bị đánh thay nó không?"
Cả đám cứng đờ người. Khuôn mặt với đôi mắt lệch đầy sát khí của Falcoa trông như một con ác quỷ.
Nếu muốn, hắn có thể giết chết Jis bất cứ lúc nào. Nhưng Falcoa cố tình không đánh vào mặt. Sự thật đó càng khiến người ta sợ hãi hơn.
Falcoa túm lấy tóc Jis và nhấc bổng lên. Dù đã kiệt sức nhưng Jis vẫn phải lảo đảo đứng dậy.
Dù không bị đánh vào đầu nhưng đồng tử của cậu đã dại đi. Cảm giác như bộ não đã bị tê liệt chỉ vì cú sốc tinh thần.
"C-Cứu em với. Em sai rồi..."
"Đau không? Đau hả? Nói đi. Đau không? Đau không?"
Falcoa liên tiếp tát vào mặt Jis. Dù không phải những cú đánh dồn toàn lực, nhưng mỗi khi bị tát, Jis lại co giật liên hồi.
Đám bạn thấy cảnh đó lại oà khóc nức nở.
'Ước gì... cái thằng điên này. Cứ thế này chết người thật mất.'
Falcoa quăng quật Jis xuống mặt đất. Chẳng vì lý do gì đặc biệt cả.
Nếu phải tìm một lý do, thì có lẽ là vì hắn cảm thấy dược tính của rễ cây Lufa trong miệng đang bắt đầu tan biến chăng?
"Vì tự trọng mà trả lại 5 Vàng sao? Giỏi lắm. Mày giỏi thật đấy, Jis."
"Em xin lỗi! Từ nay em không dám nữa!"
Jis thấy uất ức. Cậu muốn phản kháng. Nhưng cậu quá sợ hãi. Trước sự điên cuồng của Falcoa, lòng tự trọng chẳng có tác dụng gì. Chỉ cần có thể thoát khỏi nơi này, cậu cảm thấy mình có thể làm bất cứ điều gì.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn