Chương 136: Chương 131: Điều ưu tiên (2)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~30 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 6 [131] Điều ưu tiên (2)
"Ha ha! Không đâu. Tôi nghĩ lại thì thấy chuyện ban ngày là do tôi sai. Thú thực là tôi đã chặt chém mọi người hơi quá. Bình thường tôi không lấy nhiều thế đâu, chắc là do lòng tham nhất thời thôi. Hãy cho tôi cơ hội gỡ gác danh dự nhé. Tôi sẽ dẫn cậu đi xem một nơi thực sự thú vị."
Tess chống tay vào hông và nói.
"Không rảnh. Đang sẵn tâm trạng bực bội muốn chết đây này. Amy, đuổi hắn đi cho khuất mắt."
"Nghe rồi đấy. Vậy chào nhé."
Khi Amy định đóng cửa lại, Jis lộ rõ vẻ cấp bách và chen tay vào ngăn lại.
Dù chẳng có kịch bản nào được soạn sẵn, nhưng với một kẻ đã nhẵn mặt trong giới này như cậu ta, lời nói dối liền tuôn ra nhanh chóng.
"Khoan, khoan đã! Nếu bạn bè cậu không muốn đi thì một mình cậu đi cũng được."
"Tại sao tôi phải đi? Chuyện này hơi bị khả nghi đấy nhé?"
"Được rồi! Tôi hiểu rồi! Tôi sẽ nói thật. Thật ra là tôi... đã bị mắng rất thảm."
"Bởi ai?"
"Đám chèo kéo khách ngoài đường như chúng tôi cũng có hiệp hội cả đấy. Có vẻ như hành động của tôi đã lọt đến tai cấp trên rồi. Thế nên họ bắt tôi phải hướng dẫn tham quan đảo cho những vị khách mà tôi đã thất lễ. Nếu chuyện này đồn ra ngoài, khách du lịch sẽ không thèm dùng đến dịch vụ của chúng tôi nữa. Cậu cứ đi với tôi một lát thôi không được sao? Nếu không tôi sẽ bị cắt đứt đường sống mất. Có khi tôi phải đi ăn xin như một tên ăn mày thực thụ cũng nên."
"Hừm."
Amy vẫn không rời mắt vẻ nghi ngờ. Jis vốn đã sợ hãi từ trước, nay lại càng lo lắng chờ đợi phán quyết của cô.
"Được thôi, coi như đi hóng gió một lát vậy. Đợi đây, tôi đi thay đồ đã."
Jis ngẩng phắt đầu lên. Dù tìm đến đây vì mục tiêu đó, nhưng cậu ta không ngờ mình lại nhận được sự đồng ý dễ dàng đến thế.
Ngược lại, Tess đang đứng nghe thì cảm thấy thật ngớ ngẩn. Cô không ngờ Amy lại bị những lời của tên chèo kéo đó thuyết phục.
Nghĩ rằng Amy làm vậy là vì đang đau lòng chuyện của Shirone, Tess vội vã chạy theo sau cô.
"Amy! Sao cậu lại đi theo tên đó? Làm sao có thể tin tưởng cái gã đó được chứ?"
"Không sao đâu. Nếu thấy nguy hiểm tôi sẽ quay về ngay."
"Đừng thế, hãy suy nghĩ thêm chút nữa đi. Còn Shirone thì tính sao?"
"Mặc kệ đi. Cứ để cậu ấy muốn làm gì thì làm. Rian chắc cũng đói rồi, định bắt cậu ấy chờ đến bao giờ nữa? Thế này lại hay. Tôi sẽ ra ngoài ăn, cậu cứ ở lại dành không gian riêng tư với Rian đi."
Sau khi thay đồ và chỉnh đốn lại mái tóc, Amy đi xuống sảnh. Tess đã cố gắng thuyết phục đến cùng nhưng cô vẫn khăng khăng không nghe.
"Cậu nhất định phải đi sao? Vậy thì phải về sớm đấy nhé? Chỉ đi hóng gió thôi đó. Nếu về muộn tụi tôi sẽ đi tìm đấy?"
"Biết rồi mà. Rian, tôi đi ra ngoài một lát nhé. Nếu Shirone về thì cứ bỏ đói cậu ấy cho tôi."
Rian tỏ ra thận trọng. Vẻ mặt đói khát như quỷ đói đã biến mất, thay vào đó là cái nhìn nghiêm túc quan sát sự việc.
Liệu để cô đi có phải là quyết định đúng đắn? Nhưng nếu là bị ép buộc thì không nói, đằng này chính chủ lại muốn đi nên việc đứng ra ngăn cản cũng thật nực cười.
"Tên là Jis đúng không? Đi thôi."
"Hả? Ờ, được!"
Jis ngẩn ngơ cả người. Kể từ khoảnh khắc cô bước xuống từ cầu thang tầng hai trong bộ váy đen kiểu thiếu nữ, cậu ta đã không còn giữ nổi sự tỉnh táo nữa.
Khi Amy rời đi, căn biệt thự trở nên trống trải. Tess thở dài thườn thượt với cái đầu rối rắm.
"Ôi trời, sao chuyện lại thành ra thế này chứ? Mới lúc nãy không khí vẫn còn tốt đẹp cơ mà."
"Hay là tôi nên đi cùng nhỉ?"
"Đồ ngốc, cậu chẳng hiểu tâm lý phụ nữ gì cả. Nếu được đối tác của người khác hộ tống thì Amy sẽ cảm thấy bi thảm đến mức nào chứ? Mà quan trọng là, rốt cuộc Shirone đã đi đâu rồi?"
Rian tiến lại gần cửa sổ, dõi theo bóng dáng Amy bước lên xe ngựa.
Trên bầu trời vùng biển, những vì sao lấp lánh như sắp đổ xuống.
Jis ngồi đối diện với Amy. Một khi đã đưa được cô lên xe ngựa, có thể coi như kế hoạch đã thành công hơn 80%.
"Nào, nào! Vậy chúng ta xuất phát thôi! Này, đi đi!"
Gã đánh xe gật đầu và rung dây cương, đôi song mã lập tức lao đi làm rung chuyển cả buồng khách.
Cái miệng của Jis hoạt động không ngừng nghỉ. Không hổ danh là dân địa phương, cậu ta thao thao bất tuyệt kể từ những chuyện nhỏ nhặt nhất mà chẳng ai muốn biết. Việc ông chủ tiệm rau ngoại tình với một góa phụ thì liên quan gì đến Amy cơ chứ?
Suốt thời gian đó, Amy không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm ra cảnh đêm ngoài cửa sổ. Vì mải mê chìm đắm trong suy nghĩ nên những lời của Jis chẳng hề lọt vào tai cô.
Từ lúc nào không hay, Jis cũng nhận ra điều đó và ngừng nói.
Thực tế, được ngắm nhìn gương mặt Amy như thế này là điều khiến cậu ta hạnh phúc nhất. Biểu cảm trầm lắng của cô lúc này hoàn toàn khác hẳn với vẻ giận dữ hồi ban ngày.
Liệu Falcoa có thực sự định bán đi thiếu nữ xinh đẹp này không? Lúc đầu cậu ta chưa có cảm giác thực tế, nhưng một khi đã đưa cô lên xe ngựa, nỗi sợ hãi bắt đầu ập đến.
"Lâu quá đấy. Định đi đến tận đâu vậy?"
Amy lần đầu tiên mở miệng. Trùng hợp thay lại là một câu hỏi đâm trúng vào trọng tâm khiến Jis giật nảy mình và vội bịa chuyện.
"À, thì... hơi xa một chút. Vì đó là nơi tốt nhất ở Galliant mà. Thật đấy, đến nơi cậu sẽ biết ngay."
"Vậy sao? Tên đại ca đã nhắm trúng tôi bảo cậu đưa tôi đến đó à?"
Tim Jis như rụng rời.
Cô đã biết từ bao giờ? Chẳng lẽ ngay từ đầu? Nếu vậy thì tại sao cô lại lên xe ngựa, và tại sao cho đến tận bây giờ mới lên tiếng?
Gương mặt Jis cứng đờ không thể giãn ra nổi. Đầu óc cậu ta trống rỗng, không thể nghĩ ra bất cứ lời nói dối nào nữa.
"Chuyện đó là, thì..."
"Không cần phải giấu đâu. Nhìn mắt là biết rồi. Một kẻ sợ đến phát khiếp mà đứng ra nài nỉ thì không biết mới là đồ ngốc. Dù sao thì cũng cố mà làm cho tốt đi. Tôi chỉ để bị lừa lần này thôi đấy."
"Để bị... lừa sao?"
"Phải. Không biết cậu vì cái gì mà phải làm vật tế thần, nhưng xong việc này thì bỏ nghề đi. Vì thấy cậu quá thảm hại nên tôi mới cứu cậu đấy."
Mặt Jis nóng bừng lên.
"Cái gì! Tôi thảm hại á?"
"Không thảm hại chẳng lẽ lại đáng ghen tị à?"
"N-Này, cậu thật là...!"
Trước khi Jis kịp nổi cáu, Amy đã hỏi.
"Cậu, đã ném đồng vàng vào tôi đúng không?"
"Chuyện đó..."
Jis tránh ánh nhìn của cô. Chỉ cần nghĩ lại chuyện ban ngày là toàn thân cậu ta lại rùng mình. Chính vì hành động đó mà cậu ta đã bị Falcoa đánh cho thừa sống thiếu chết. Đó là một chấn thương tâm lý không bao giờ quên.
"Hạng người như cậu không trụ lâu được ở giới này đâu. Những kẻ có quá nhiều thứ muốn bảo vệ thì chỉ bị lợi dụng rồi bị vứt bỏ thôi."
"Chậc, cậu thì biết gì chứ? Một quý tộc được sinh ra trong nhung lụa, hưởng thụ vinh hoa phú quý."
"Ít nhất tôi biết nhiều hơn cậu. Đã có lúc tôi cũng từng dấn thân vào giới này. Tất nhiên là ở một vị trí cao hơn cậu rất nhiều."
Jis cắn chặt môi. Cuối cùng thì cũng là như vậy. Dù có cố giữ lòng tự trọng hay cao giọng đến đâu, việc đối mặt ngang hàng với cô là điều bất khả thi.
"Cậu đang thương hại tôi à?"
"Phải."
"Tôi không cần sự thương hại. Tuyệt đối không."
"Thế nên hãy rời khỏi giới này đi. Đây có lẽ là cơ hội cuối cùng dành cho cậu đấy."
Jis cúi đầu cảm thấy một sự thất bại ê chề. Những lời cô nói đều đúng. Nếu cô không rủ lòng thương hại, có lẽ lúc này cậu ta và em gái đã phải trải qua địa ngục rồi.
"Chậc."
Khi Jis tặc lưỡi, Amy lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Những cơn gió biển mát lạnh thổi tới khiến đôi mắt cô dịu lại.
"Tôi không ghét hạng người như cậu."
"Cái gì?"
"Chuyện cậu tung tiền vào tôi ấy. Đàn ông thì phải có chút gan dạ như thế chứ. Nếu cậu chỉ là một tên du đãng đầu đường xó chợ bình thường, tôi đã chẳng bao giờ lên chiếc xe ngựa này."
Gương mặt Jis đỏ như trái cà chua chín.
"Chết tiệt. Cậu vừa đấm vừa xoa đấy à? Bởi vậy tôi mới không ưa nổi đám quý tộc. Lúc nãy cũng thế. Kẻ thì chế nhạo, kẻ thì ngăn cản. Toàn một lũ tùy tiện."
Amy đang chống cằm bỗng nở nụ cười nhẹ.
"À, Shirone ấy hả? Cậu ấy cũng là bình dân thôi. Thế nên cậu ấy mới ngăn cản cậu."
"Cái gì? Bình dân? Không phải quý tộc mà là bình dân á?"
Mắt Jis mở to. Lúc đầu cậu ta tưởng cô nói đùa. Nếu không phải vậy thì một thiếu nữ xinh đẹp thế này chẳng có lý do gì lại đi cùng một người có thân phận thấp hơn mình cả.
"Phải, bình dân. Chuyện đó thì có gì quan trọng? À, hay là có nhỉ?"
"Nhưng không phải hai người là cộng sự sao? Trông như một cặp đôi đang đi du lịch mà?"
"Đúng vậy, cộng sự. Đưa tôi vượt biển đến cái hòn đảo xa xôi hẻo lánh này rồi biến mất đâu mất tiêu... cộng sự của tôi."
Amy nở một nụ cười buồn với đôi môi cong như môi mèo. Nhìn ánh mắt xa xăm u buồn của cô, đầu óc Jis rối thành một mớ bòng bong.
Có lẽ ngay từ đầu cậu ta đã nghĩ sai chăng? Đáng lẽ cứ nhặt lấy đồng vàng rơi dưới đất cho xong. Nếu làm vậy, dù lòng tự trọng có tổn thương, chắc chắn những chuyện như bây giờ đã không xảy ra.
'Chết tiệt! Khốn kiếp! Vì thương hại mình mà đánh cược với nguy hiểm sao? Cô có biết cái nguy hiểm đó là gì không mà lại nói vậy?'
Thiếu nữ này đang suy nghĩ quá đơn giản rồi.
Falcoa là đội trưởng hành động của tổ chức Freeman. Tổ chức Freeman là cái gì cơ chứ? Đó là kẻ thống trị Galliant, sở hữu một đội quân tinh nhuệ đáng sợ.
Khi Jis còn nhỏ, quyền kinh doanh trên đảo được chia nhỏ cho nhiều tổ chức cai quản. Thỉnh thoảng có xảy ra tranh chấp thế lực nhưng sự cân bằng quyền lực chưa bao giờ bị phá vỡ.
Nhưng kể từ khi tổ chức Freeman đổ bộ lên đảo vào 5 năm trước, tình thế đã thay đổi chóng mặt.
Họ mở rộng thế lực với tốc độ khủng khiếp, những tổ chức cũ thậm chí còn chẳng kịp phản kháng đã bị giải tán. Thậm chí một liên minh đã được thành lập để chống lại Freeman nhưng cũng bị đập tan một cách dễ dàng đến vô vọng.
Thời gian để cuộc chiến kết thúc chỉ vỏn vẹn 3 tháng.
Tổ chức Freeman là một tập đoàn chiến đấu tập hợp những con quái vật đã xóa sổ mọi tổ chức khác chỉ trong vòng 3 tháng ngắn ngủi.
'Không chỉ có mỗi Falcoa đâu. Những tên du đãng cấp trên của tôi đều là những kẻ vô cùng đáng sợ. Tôi đang đưa cô bé này đến một nơi như thế đấy.'
Jis nắm chặt nắm đấm. Cậu ta muốn ngăn cô lại nhưng chẳng thể thốt ra lời.
Vì cô là học sinh trường ma pháp nên có lẽ có thể bỏ chạy được. Nhưng em gái cậu ta thì không. Nếu Falcoa muốn, hắn có thể thủ tiêu em gái của một tên chèo kéo khách ngoài đường mà chẳng ai hay biết.
'Mình phải bảo vệ. Ít nhất là em gái... nhất định!'
Sau khi chia tay Marsha, Shirone đã đến bờ biển. Vì chạy không nghỉ nên chân cậu run lẩy bẩy, nhưng thử thách thực sự giờ mới bắt đầu. Biệt thự nằm ở lưng chừng núi nên cậu phải leo dốc.
"Phù, hôm nay sao đen đủi thế này nhỉ? Hết việc này đến việc kia toàn là phải chạy thôi."
Trời đã sập tối nên chắc hẳn Rian và Tess đang nấu ăn rồi.
Nếu Amy vẫn đang đợi thì cậu phải nhanh chóng báo tin buồn cho cô. Tin buồn rằng cậu đã bỏ quên giỏ đồ ăn.
'Đằng nào thì cũng là con đường dẫn tới cái chết thôi.'
Shirone nghiến răng chạy lên đoạn đường dốc. Khi đến biệt thự, hơi thở của cậu đã dâng lên tận cổ.
Tiến về phía lối vào với dáng vẻ sắp đổ gục, Shirone vừa khom lưng vừa gõ cửa.
"Rian, Amy, Tess. Tôi về rồi đây. Mở cửa cho tôi với. Á!"
Cánh cửa đột ngột mở ra khiến Shirone ngã nhào về phía trước. Phản ứng này nhanh hơn nhiều so với cậu tưởng tượng.
"Shirone! Rốt cuộc cậu đã ở đâu mà giờ mới về hả? Cậu có biết Amy đã đợi lâu thế nào không?"
"À, xin lỗi nhé. Có chút chuyện bất khả kháng. Để tôi vào nhà rồi nói tiếp. Chân tôi run quá rồi."
Trong biệt thự không hề có mùi thức ăn. Shirone vốn mong cả ba đã ăn trước rồi, nay lại càng thấy có lỗi hơn.
"Vì tôi mà mọi người phải đợi lâu đúng không? Mà Amy đâu rồi?"
Tess nhất thời không biết phải giải thích thế nào. Nên nói là vì đợi quá lâu nên cô đi chơi rồi? Hay là vì thất vọng về người đàn ông tên Shirone nên đã đi theo Jis?
"Sao thế? Sắc mặt cậu không tốt lắm. Có chuyện gì xảy ra à?"
"Cái đó... à, đúng là khó nói thật."
Lý do Tess không thể thốt nên lời là vì cô không muốn gây ra hiểu lầm không đáng có cho tình cảm của hai người.
Nhưng Rian thì đã nắm bắt được trọng tâm của sự việc.
"Cô ấy đi cùng với tên Jis gặp ở bến cảng rồi."
"Hả? Jis? Cái người đã chặt chém tụi mình ấy hả? Tại sao Amy lại đi theo người đó?"
"Ai mà biết được. Trong lúc đang đợi cậu thì đột nhiên hắn tìm đến. Hắn bảo muốn đền bù cho chuyện ban ngày. Thế nên cô ấy đã lên xe ngựa đi đâu đó rồi."
"Amy cứ thế mà đi theo sao? Không vì lý do gì cả?"
Tess xen vào.
"Phải! Tất cả là tại cậu về muộn đấy thôi. Cậu có biết Amy đã cô đơn thế nào không. Nói đi, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy?"
Shirone tạm hoãn việc trả lời. Bây giờ không phải là lúc để truy cứu chuyện đó.
"Đi thôi. Mọi người có biết ở đâu không?"
"Tụi này sao mà biết được. Mà sao cậu lại lo lắng thái quá vậy? Nếu thế này thì ngay từ đầu hãy đối xử tốt với cô ấy đi chứ."
"Không phải cậu ấy đi vì giận tôi đâu."
"Cậu nói gì vậy? Amy đã giận đến mức nào cậu có biết không!"
"Amy tuy nóng tính nhưng không bao giờ hành động theo cảm tính cả. Cho dù có giận ai đó đến đâu, cậu ấy cũng sẽ không làm điều gì khiến người đó phải lo lắng. Thà là cậu ấy đợi tôi về rồi đánh tôi một trận nhừ tử còn hơn."
Vẻ mặt Tess đờ đẫn ra. Vì là lời của Shirone - người hiểu rõ Amy nhất - nên có lẽ điều đó là đúng.
Hơn nữa, nghĩ lại thì đúng là như vậy. Amy tuy hay nổi cáu nhưng thực chất lại có trái tim mềm yếu, trông có vẻ gai góc nhưng lại là người rất biết quan tâm, chẳng phải sao?
"Thế... thế nhưng chẳng lẽ lại có chuyện gì được? Dù sao cũng chỉ là một tên chèo kéo khách thôi mà. Nghe nói Amy còn là học sinh xuất sắc ở trường ma pháp nữa cơ mà?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn