Chương 120: Chương 115: Bảng điểm cuối học kỳ (7)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~30 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 5 [115] Bảng điểm cuối học kỳ (7)
"Thất bại bao nhiêu lần cũng không sao. Sự nhục nhã phải chịu đựng để bảo vệ niềm tin sẽ sớm bị lãng quên thôi. Nhưng ký hận về việc hèn nhát bỏ chạy sẽ đeo bám các người suốt đời. Khi ăn, khi ngủ, hay cả khi trên chiến trường, các người sẽ không thể thoát khỏi sự dằn vặt. Vì vậy, niềm tin của một kiếm sĩ cũng giống như mạng sống vậy. Một khi đã gãy gập thì không bao giờ quay trở lại được."
Không còn ai chế nhạo Rian nữa.
"Chẳng ai muốn sở hữu một ký ức hèn hạ cả. Là kiếm sĩ thì lại càng không. Sẽ có ngày các người thấy việc hồi tưởng lại ngày hôm nay còn đáng sợ hơn cả cái chết. Thế nên hãy kết thúc nó tại đây. Nếu muốn sau này được đường đường chính chính, thì ngay lúc này, tại nơi này..."
Rian vừa nôn ra máu vừa hét lớn.
"Chiến đấu đi! Lũ đại ngốc này!"
Tiếng thét của Rian xuyên thấu lồng ngực các học viên. Máu trong người họ sôi sục. Dù thực lực khác nhau, nhưng khao khát được gọi là quỷ dữ chiến trường, kiếm sĩ mạnh nhất, hay hiệp sĩ thép là giống nhau.
Cảm giác hàng trăm ý chí chiến đấu cùng lúc bùng nổ truyền qua làn da. Không khí đang nóng dần lên. Ánh mắt nhìn về phía Piger không còn sự sợ hãi như trước.
Piger cùng nhóm 1 cảm nhận được sự nguy hiểm, bắt đầu tỏa ra sát khí.
"Câm miệng! Chẳng ai thèm nghe lời của kẻ thất bại đâu! Muốn hạ gục tao sao? Vậy thì nhào vô. Tao sẽ khiến tụi mày thảm hại y hệt cái thằng đang bị treo đung đưa kia!"
Tess mỉm cười, khẽ chạm tay lên môi.
"Hừm."
Ogent Rian.
Học viên dự bị trường kiếm thuật.
"Được lắm."
Tess đạp đất lao mình đi. Cô nhảy qua người Piger, tháo dây thừng khiến Rian rơi xuống cái "uỵch", cậu quằn quại trong cơn đau rồi cố gắng ngồi xếp bằng lại.
"Cậu tên là Rian đúng không? Tôi là Tess. Cùng chiến đấu nào."
Tess đưa tay ra nhưng Rian chỉ nhìn cô trân trân. Cậu bị trói chặt nên không thể nhúc nhích.
Sự xuất hiện của Tess tạo nên một làn sóng phản ứng mạnh mẽ. Dù thuộc nhóm nữ, nhưng thực lực cô thể hiện trong huấn luyện được đánh giá là ngang ngửa với Piger.
"Tôi cũng chiến đấu! Không thể nhịn thêm được nữa!"
"Phụ nữ còn đứng lên, đàn ông chúng ta không thể đứng nhìn!"
Người này đến người khác bắt đầu đứng về phía Rian. Cuối cùng, tất cả học viên trừ nhóm 1 đã tập hợp lại và hô vang.
"Cho chúng biết tay đi! Đuổi lũ khốn này ra khỏi trường!"
"Đuổi đi! Đuổi đi!"
Đám người Piger bị bao vây bởi gần 300 học viên. Dù có dùng Lược Đồ để tăng sức mạnh cơ bắp đến đâu, hắn cũng không thể chống lại số lượng đông đảo đến thế.
"Lũ khốn này! Muốn chết thật rồi à!"
"Giết được thì cứ việc giết đi, thằng chó!"
Một cậu thiếu niên có chút sức mọn ở nhóm 2 tung đòn tấn công trước. Ngay khoảnh khắc Piger bị lệch hàm, nhăn mặt lườm cậu thiếu niên, hàng chục người đã lao vào vật hắn xuống đất.
"Chờ, chờ đã! Dừng lại!"
Piger thét lên khi nhận ra thực tế, nhưng cơn phẫn nộ của đám đông không dễ dàng nguôi ngoai.
Khắp nơi, các học viên nhóm 1 cũng chịu chung số phận. Ngay cả những thiếu niên không thuộc nhóm nào cũng lao vào đánh bọn chúng tơi bời.
"Cứu, cứu với! Giáo quan! Giáo quan ơi!"
Tess quay sang nhìn Rian - người đang thản nhiên quan sát chiến trường - và cười.
"Hì hì, xin lỗi nhé? Có vẻ tôi vừa cắm nĩa vào đĩa thức ăn mà cậu đã dọn sẵn rồi."
"Không sao. Tôi cũng ghét việc làm anh hùng lắm. Đó là lý do tôi cố tình kéo chúng về phía này."
"Ơ kìa? Cậu thực sự không biết gì mà làm vậy sao?"
Thấy Rian nhìn mình ngơ ngác, Tess nhận ra đó là sự thật và lộ vẻ mặt bàng hoàng.
"Cậu là đồ ngốc à? Các giáo quan đời nào để chúng ta tự do thế này. Tình hình hiện tại chắc chắn đều đang được báo cáo lên cả rồi."
Dự đoán của Tess hoàn toàn chính xác. Piger bị gãy xương và bị đuổi học, những đứa trẻ khác ở nhóm 1 đồng lõa dù đã hoàn thành kỳ thực tập nhưng cũng nhận thông báo không được nhập học.
Và Rian... dù thành tích huấn luyện không mấy tốt đẹp, nhưng cậu đã nhập học trường kiếm thuật Kaizen với vị trí số 1 trong 30 người trúng tuyển.
Hồi tưởng lại lần đầu gặp gỡ Rian, Tess nhếch môi cười khúc khích.
"Một Rian như thế đấy~~ mà giờ đây lại đang đứng bét bảng."
"Im đi. Tự nhiên nhắc lại chuyện cũ làm gì? Ai mượn họ cho tôi đứng thứ nhất đâu?"
"Hì hì, nhưng mà thật đại tài đấy, nếu là tôi chắc đã rơi vào tự ti rồi, vậy mà nhìn cậu huấn luyện không nghỉ ngày nào, tôi thấy nể thật."
"Tự ti cái nỗi gì. Thứ đó tôi tốt nghiệp lâu rồi."
"Nhưng cậu không lo sao? Dù gì cũng đã nhập học thì phải tốt nghiệp, rồi còn phải vang danh kiếm sĩ nữa chứ. Cứ đà này thì chẳng làm nên cơm cháo gì đâu?"
"... Cậu nhất quyết phải làm tôi nản chí mới chịu được à."
"Nói gì vậy! Tôi thực sự lo nên mới nói đấy chứ. Cũng tò mò nữa. Muốn biết động lực nào thúc đẩy cậu."
Rian nhìn lên bầu trời và suy nghĩ. Động lực sao. Xét ra, cậu ở vị trí thong dong hơn các học viên khác.
"Là kiếm sĩ mà vang danh được thì tốt, nhưng không được cũng chẳng sao. Tôi chỉ cần mạnh lên là đủ. Vì chủ nhân của mình."
"Chủ nhân? Ý cậu là sao?"
"À, tôi đã lập lời thề kỵ sĩ rồi."
Mắt Tess tròn xoe. Cảm giác như vừa hỏi đứa trẻ hàng xóm định cưới ai thì nhận được câu trả lời rằng nó đã có vị hôn thê.
"Thật sao? Cậu còn chưa đầy hai mươi tuổi mà?"
Lời thề kỵ sĩ là một lời thề nguyện mà kiếm sĩ cả đời chỉ có thể thực hiện một lần. Vì thế, khi chọn chủ nhân, họ thường cân nhắc cực kỳ kỹ lưỡng về tương lai và tiềm năng.
"Có ổn không đấy? Người đó thế nào? Tôi có biết không?"
Tess đoán đó hẳn là một nhân vật nổi tiếng. Anh hùng chiến tranh, đại thần vương thành, hay ít nhất cũng phải là lãnh chúa một vùng. Để phó thác cả cuộc đời mình, chẳng phải cần một người như thế sao?
"Shirone."
"Shirone? Hừm, Shirone à... chưa nghe thấy bao giờ? Làm nghề gì vậy?"
"Bạn tôi. Hiện đang học tại trường ma pháp ở quê nhà."
Tess há hốc mồm kinh ngạc. Bạn bè sao. Đã thế còn không phải ma pháp sư chính thức mà chỉ là một học sinh.
"Cậu nghĩ cái gì vậy? Dù có thân thiết đến mấy cũng đâu cần phải lập lời thề kỵ sĩ. Ơ, hay là...?"
Tess chợt cảm thấy bất an. Đúng là có những trường hợp lập lời thề kỵ sĩ cho những người không danh tiếng, không tiền đồ.
"Cái người tên Shirone đó... là con gái à?"
"Điên sao? Cậu nghĩ gì vậy? Dù tôi có không có tài năng đi nữa, tôi cũng không lập lời thề kỵ sĩ theo kiểu đó đâu."
"Vậy sao? Hừm."
Tess thở phào nhẹ nhõm.
"Dù sao thì đừng có nói bừa. Tôi tin Shirone sẽ trở thành người giỏi nhất. Vì thế tôi mới đặt cược cả cuộc đời mình."
Hôm nay trông Rian có vẻ khác hẳn thường ngày. Nói trắng ra thì đây là sự tương trợ giữa những chàng trai, nhưng nếu không phải một nhân vật cực kỳ xuất chúng, chắc chắn sẽ không đến mức phải lập lời thề kỵ sĩ.
'Rốt cuộc là ai nhỉ? Shirone à...'
Ngay lúc đó, một ý tưởng hay lóe lên. Đang lúc phân vân không biết mở lời thế nào thì Shirone chính là một cái cớ tuyệt vời.
"Cho tôi xem thử một lần không được sao? Cái người tên Shirone đó ấy."
"Cái gì? Tại sao cậu phải xem bạn tôi?"
"Cậu cứ khoe thế làm tôi tò mò không chịu nổi. Nói cách khác, cậu giống như kiểu tìm được việc làm trước rồi mới đi học đúng không?"
"Nói vậy mà nghe được à? Vả lại Shirone đang ở Creas. Từ đây đến đó xa lắm."
"Có sao đâu? Vài ngày nữa là kết thúc học kỳ rồi. Đằng nào gia đình tôi cũng ở vùng chiếm đóng, chẳng có ai để gặp cả. Cứ đi chơi ở Creas là được mà. Đúng rồi, ở phía Nam đó có một hòn đảo đúng không? Nghe nói là khu du lịch nên tôi đã muốn đi thử từ lâu rồi. Cùng đi chơi với Shirone đi."
Tess nói không ngừng nghỉ như thể đã chuẩn bị từ trước. Nghe đến đó, Rian cũng thay đổi ý định. Dù cậu chẳng mặn mà gì với việc đi chơi riêng với Tess, nhưng nếu có cả Shirone thì lại là chuyện khác.
"Hừm, với Shirone à... Nhưng đi ba người không thấy gượng gạo sao? Cậu ấy không phải người giỏi giao thiệp. Đặc biệt là với phụ nữ."
Thấy thái độ tích cực của Rian, mắt Tess sáng rực lên. Thường ngày cậu toàn để ngoài tai, nay bỗng thay đổi khiến cô cũng có chút ghen tị.
"Bảo Shirone dắt theo một người nữa. Ở trường ma pháp chắc phải có bạn nữ nào chứ. Đi chơi theo kiểu 2 đối 2. Du lịch đôi. Thấy sao?"
Du lịch đôi sao. Nghe cũng thú vị đấy. Trên hết, vì Rian vốn đã dự định sẽ tìm Shirone sau khi kết thúc học kỳ, nên cậu không có lý do gì để từ chối.
"Thì, cứ để tôi suy nghĩ đã."
Dù nói vậy nhưng coi như cậu đã đồng ý. Tess gật đầu với vẻ hài lòng.
"Tốt lắm. Vậy để chuẩn bị cho kỳ nghỉ, chúng ta hãy kết thúc bài kiểm tra thực hành cuối cùng thật hoành tráng nhé?"
Đa số học viên đã hoàn thành bài kiểm tra, và cuối cùng cũng đến lượt của Tess.
"Số 47 Elzain Tess. Chuẩn bị đánh giá xong!"
Khi Tess đứng ở vạch xuất phát vượt chướng ngại vật hét lớn, Kuan khẽ cong ngón tay ra hiệu.
"Xuất phát."
Tess dốc toàn lực lao qua những chướng ngại vật đang thấp dần như trò chơi chui xà. Nhưng trước chướng ngại vật có lưỡi kiếm thấp hơn cả chiều cao khi ngồi, cơ thể cô không khỏi khựng lại.
Dù cô là người thấu hiểu Lược Đồ sớm hơn người khác, nhưng Ngoại trọng lực thì hôm nay mới là lần đầu.
Với đặc tính của Lược Đồ tác động lên cơ thể, hiếm khi có trường hợp thông thạo Lược Đồ trong thời kỳ trưởng thành. Và nếu có, đó cũng không phải là phương thức được khuyến khích.
Tess bình tĩnh thực hiện Chấn động đầu tiên. Sóng xung kích từ cú giậm đất truyền qua Lược Đồ.
'Tại đây, đẩy trọng tâm ra ngoài!'
Ngoại trọng lực không phải ma pháp. Nó chỉ là tạo ra một lực quán tính mạnh mẽ để chiến thắng trọng lực. Với sự tự tin đó, Tess ngả người ra sau.
'Được rồi!'
Cơ thể Tess vẽ nên một quỹ đạo hình dẻ quạt, lướt qua bên dưới lưỡi kiếm. Đó không phải là may mắn. Tất cả những bài huấn luyện cô từng thực hiện mà không dùng đến Ngoại trọng lực từ trước đến nay đã tạo nên kết quả này.
"Số 47 Elzain Tess. Vượt chướng ngại vật xong!"
Khi Tess dang rộng hai tay báo cáo, những tràng pháo tay của học viên vang dội. Nhưng vì tim đang đập thình thịch, cô không nghe thấy bất cứ âm thanh nào cả.
'Làm được rồi. Cái này thực sự khả thi sao?'
Sự chỉ dẫn của Kuan không hề vô ích. Ngay từ đầu, ông ta đã hướng việc giáo dục vào mục tiêu này.
'Dù là kẻ biến thái về tính cách nhưng thầy giáo vẫn là thầy giáo nhỉ.'
Sau khi hoàn thành hoàn hảo cả Chuyển Động tác chiến đô thị, Tess hiên ngang đứng vị trí thứ nhất. Vì không còn mấy người tham gia nên dường như không ai có thể vượt qua thành tích này.
"Số 52 Ogent Rian. Chuẩn bị đánh giá xong!"
Đến lượt Rian, đôi lông mày của Kuan nhíu lại. Dù sao ông cũng chẳng kỳ vọng gì. Nhưng chính vì thế, đây lại là một học viên kỳ lạ khiến người ta nảy sinh chút mong đợi.
"Làm đi."
Rian đạp đất lao lên. Cậu vượt qua những chướng ngại vật không cần Lược Đồ với trình độ xuất chúng. Nhưng vấn đề nằm ở chướng ngại vật cuối cùng.
'Chấn động đầu tiên!'
Cậu giậm mạnh xuống đất đồng thời ngả người ra sau. Cùng lúc đó, ánh mắt của Kuan lóe lên.
Rian cảm thấy có điều gì đó không ổn. Không hiểu sao lưỡi kiếm lại đang lao thẳng về phía cổ mình.
'Ơ kìa?'
Kuan lao tới với tốc độ kinh hồn, tung cú đá thẳng vào mặt Rian. Rian lăn lộn mấy vòng trên mặt đất, mãi một lúc lâu sau vẫn không thể đứng dậy. Trước mặt cậu khi đang khó khăn gượng dậy, vị giáo quan giận dữ đi khập khiễng tiến tới.
"Thằng ranh này! Mày điên rồi sao? Muốn chết đến mức đó à? Lược Đồ mày vứt đi đâu rồi mà lại chìa cổ vào lưỡi kiếm hả?"
Sực tỉnh, Rian bật dậy hét lớn.
"Em xin lỗi! Nhưng em đã làm được rồi! Lược Đồ..."
"Mày nói nhảm gì thế? Mày không biết Lược Đồ là cái gì à? Những đứa không dùng được Lược Đồ sẽ bị loại khỏi bài thực hành!"
"Không phải ạ! Rõ ràng em đã thành công! Em đã làm kiểm tra cường hóa cơ bắp và nhận được kết luận đạt mà!"
"Cái gì, thằng này? Cường hóa cơ bắp? Mày dám nói dối ở đâu..."
Cường hóa cơ bắp là bài kiểm tra xác minh sự tồn tại của Lược Đồ bằng cách nâng vật nặng gấp đôi trọng lượng cơ thể. Kuan nhìn quanh, tính toán cân nặng của Rian rồi tìm một vật phù hợp.
"Này, mày lại đây nhấc cái này lên xem."
Đó là một tảng đá lớn còn sót lại sau khi xây dựng sân tập.
Rian hít thở sâu rồi bước tới. Thú thực, vì lúc kiểm tra cường hóa cơ bắp cậu cũng đã phải dốc hết sức bình sinh mới đạt, nên không khỏi thấy căng thẳng.
"Phùùù!"
Ôm chặt tảng đá, Rian dồn hết sức lực đứng thẳng lưng. Đôi chân run rẩy giữ thăng bằng rồi vung tay lên, tảng đá nặng trịch được nâng bổng quá đầu.
Kuan dùng đầu ngón tay ấn thử vào cơ thể Rian. Khi cảm nhận được hoạt động của các sợi cơ qua rung động, biểu cảm của ông tối sầm lại.
'Chết tiệt thật.'
Không phải Lược Đồ.
Ông đã đào tạo vô số học viên, nhưng đây là lần đầu tiên ông gặp một kẻ thiếu tài năng đến mức này.
Dù năng khiếu có kém đến đâu, nếu được giáo dục ở cơ sở tốt nhất, ít nhất cũng phải sử dụng được Lược Đồ. Nhưng Rian thậm chí còn không làm được điều đó.
Tất nhiên, nếu không có tài năng thì cứ đuổi đi là xong. Trên đời này không thiếu gì những người muốn trở thành kiếm sĩ.
Thế nhưng, Kuan không muốn từ bỏ Rian. Cậu là đứa khiến người ta nảy sinh cảm giác đó.
'Rốt cuộc nó đã huấn luyện đến mức nào rồi...'
Một kẻ như thế này không thể ghét bỏ được. Không, đó là ý chí đáng được tôn kính với tư cách là một kiếm sĩ. Nhưng một vấn đề duy nhất đang ngăn cản tất cả. Không có tài năng. Nếu chỉ có một chút thôi ông cũng sẽ tìm cách, nhưng đằng này lại hoàn toàn không có.
"Rian, rất tiếc phải nói điều này, nhưng trò vẫn chưa thấu hiểu được Lược Đồ."
Biểu cảm của các học viên trở nên ngỡ ngàng. Đây là lần đầu tiên trong nửa năm qua họ thấy từ "rất tiếc" thốt ra từ miệng Kuan.
"Không thể nào! Em đang ở đây... đang nâng tảng đá này mà! Vậy thì cái này rốt cuộc là gì?"
Kuan thở dài nói.
"Đó... chỉ là sức mạnh cơ bắp cường tráng một cách ngu ngốc của trò mà thôi."
Rian lộ vẻ mặt không thể tin nổi. Một lúc sau, tảng đá trên tay cậu rơi xuống cái "rầm".
Ogent Rian. Xác định đứng bét bảng.
(Hết quyển 5)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn