Chương 134: Chương 129: Đảo Galliant (6)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~29 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 6 [129] Đảo Galliant (6)
"Tao mất tận 5 Vàng đấy. Trên đời này chuyện khốn kiếp nhất chính là cho rồi lại đòi lại. Con mụ đó sẽ phải bồi thường thiệt hại cho tao."
Falcoa nâng mặt Jis lên. Bị kéo ngược cằm cho đến khi tưởng như gãy cả lưng, Jis không thể hít thở nổi. Chỉ cần đẩy thêm chút nữa thôi, cột sống cậu có thể sẽ đứt lìa.
"Đau không? Đau là đúng rồi. Tao khỏe lắm đấy nhé."
"Cứu... em với."
"Tao làm cho mày hết đau nhé? Nhai cái này đi. Đảm bảo mày sẽ chẳng thấy đau tí nào nữa."
Dù đang trong cơn nguy kịch, Jis vẫn dời mắt nhìn. Trong tay Falcoa là một mẩu rễ cây.
Sinh ra và lớn lên trên đảo, cậu biết rõ đó là gì. Đó là rễ Lufa - một loại chất kích thích của thổ dân. Vì đây là loại dược liệu vốn được dùng để tiếp thần, nên tính gây nghiện của nó không loại ma túy nào có thể sánh bằng. Chẳng phải có giả thuyết cho rằng người Kergo diệt vong cũng là do lạm dụng Lufa quá đà sao?
"Xin đại ca... làm ơn... chỉ riêng cái đó thì không..."
Jis khẩn khoản van xin. Một khi đã nghiện Lufa thì coi như cuộc đời chấm hết.
Cậu sẽ mãi lăn lộn trong vũng bùn, và đứa em gái - người thân duy nhất - cuối cùng cũng sẽ bị đẩy ra ngoài đường phố.
Falcoa như đã liệu trước, hắn cho mẩu rễ Lufa định đưa cho Jis vào miệng mình mà nhai.
Gây nghiện thì đã sao? Nếu không có Lufa mà không sống nổi thì cứ dùng nó cả đời là xong.
"Đúng là hạng hèn nhát thiên hạ. Đây là chất kích thích của thần thánh đấy. Mà thôi, giờ mày tính sao đây? Có dắt nó đến không?"
"Dạ? Dắt ai đến cơ ạ?"
"Con nhỏ tóc đỏ ấy. Trông mướt mắt phết. Chắc là bán được giá lắm đây, khà khà. Tất nhiên là phải treo giá hàng qua tay rồi."
Jis bàng hoàng. Không phải ai khác mà hắn định buôn bán cả quý tộc sao. Nhưng với trạng thái tinh thần của một kẻ nghiện Lufa như Falcoa thì hắn hoàn toàn có thể làm vậy.
'Điên rồi. Hắn không còn tỉnh táo nữa.'
Falcoa là đội trưởng hành động của tổ chức Freeman. Hắn cũng là nhân vật cấp cao nhất mà một kẻ thấp cổ bé họng như Jis có thể tiếp xúc.
Dù chưa từng tận mắt thấy đại ca Freeman, nhưng trong những giáo điều mà ông ta đặt ra, có điều khoản nghiêm cấm việc buôn bán người.
"N-Nhưng làm chuyện đó sẽ bị trục xuất khỏi tổ chức. Trong cương lĩnh hành động... Hự!"
Chiếc giày đóng đinh sắt nện thẳng vào cằm Jis. Đầu óc cậu quay cuồng, chẳng còn nghĩ ngợi được gì nữa.
Falcoa túm lấy tóc Jis nhấc lên. Ngay khi nghe thấy giọng nói lạnh lẽo kia, tiêu cự của Jis mới trở lại.
"Nếu không thì mày tính sao? Muốn dắt em gái mày đến đây à?"
"Chuyện... chuyện đó..."
Toàn thân Jis run rẩy bần bật. Cơn giận dữ và nỗi khiếp đảm trộn lẫn vào nhau, tạo nên một cảm xúc không thể gọi tên.
Em gái là sự tồn tại quý giá hơn bất cứ thứ gì. Cậu không bao giờ muốn để cô bé phải thấy thế giới bẩn thỉu này.
"À, tao chưa nói hả? Thật ra tao thích em gái mày lắm đấy. Nhân cơ hội này giới thiệu cho tao đi chứ?"
Mùi hôi thối bốc ra từ cái miệng đang nhai Lufa của Falcoa.
Shirone và người phụ nữ đã cắt đuôi được đám vệ sĩ của Gamos sau khi chạy ròng rã 30 phút trong các con hẻm.
Đám vệ sĩ vốn là những kẻ có tập luyện nên tốc độ rất nhanh, nhưng nhờ áp dụng tâm lý chiến vào các góc khuất để chạy vòng quanh nên họ đã thành công.
Cả hai tựa vào tường thở dốc một hồi lâu. Không biết đã chạy bao xa mà trong miệng sực lên vị máu, chân tay thì bủn rủn.
Người phụ nữ nhìn Shirone đang hổn hển rồi bật cười.
"Hì hì, thể lực tốt hơn tôi tưởng đấy nhé? Trông thư sinh thế kia mà tôi cứ ngỡ cậu sẽ bỏ cuộc giữa chừng chứ."
"Bỏ cuộc là bị bắt đấy ạ. Tôi mệt sắp chết rồi. Mà này... cô không sao chứ?"
"Tôi là Marsha. Việc chạy trốn này ngấm vào máu rồi nên thế này chẳng là gì đâu. Trước tiên tìm chỗ nào nghỉ ngơi đã. Tôi khát quá, phải làm một ly bia mới được. Để tôi bao một chầu coi như đáp lễ."
Shirone thấy lạ lùng. Dù đang bị truy đuổi nhưng Marsha không hề có vẻ gì là căng thẳng.
Hơn nữa, việc mời uống bia chứng tỏ cô có tiền, vậy tại sao cô lại đi ăn trộm?
"À, chắc tôi phải đi bây giờ thôi."
"Đằng nào thì giờ này cậu cũng không đi lại lung tung được đâu. Cứ chờ ở quán tôi quen đã. Gamos tuy hung ác nhưng lại ngu ngốc nên nhanh quên lắm. Chỉ cần trụ được 1 tiếng là lão ta lại mải mê chơi bời mà quên luôn việc truy đuổi thôi. Và quan trọng nhất là... tôi thấy sợ lắm. Cậu ở bên cạnh tôi một lát không được sao?"
Marsha thè lưỡi và nháy mắt tinh nghịch. Không phải vì bị mê hoặc bởi vẻ ngoài xinh xắn, nhưng cuối cùng Shirone vẫn quyết định nghe theo lời cô. Quan trọng hơn hết, nếu lúc này bị Gamos bắt được, mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ không thể cứu vãn.
"Tôi hiểu rồi. Nhưng bạn tôi đang đợi nên tôi không thể ở lại lâu được."
"Ừ. Chỉ cần đợi đến khi đám đàn em của Gamos bỏ cuộc thôi. Đi hướng này."
Marsha dẫn Shirone đi vòng vèo qua các con hẻm rồi tiến vào một quán rượu âm u. Cậu cứ ngỡ chẳng ai tìm đến nơi này để uống rượu, nhưng kỳ lạ là bên trong lại đông nghịt người.
"Hừm, nơi này bao nhiêu năm trôi qua vẫn chẳng thay đổi gì nhỉ."
"Chẳng phải đây là nơi cô hay đến sao? Lúc nãy cô bảo là quán quen..."
"À, ngày xưa tôi hay đến thôi. 3 năm rồi tôi mới quay lại đảo Galliant đấy. Có một người bạn của tôi sống ở đây."
"Ra là vậy. Thấy cô thuộc đường quá nên tôi cứ ngỡ cô là người địa phương."
"Hì hì, đường nào tôi đã nhìn qua một lần là không bao giờ quên đâu. Chạy trốn là một phần cuộc sống của tôi mà."
Khi Marsha dẫn Shirone ngồi xuống quầy bar, những gã đàn ông bặm trợn đồng loạt quay lại nhìn. Sự kết hợp giữa một người phụ nữ xinh đẹp và một thiếu niên trông thật lạc quẻ.
"Mọi người đang nhìn kìa."
"Đừng để ý. Đây là quán rượu chỉ dành cho những thành phần bất hảo trên đảo thôi. Khi có sự cố xảy ra, thông tin sẽ được đưa đến đây đầu tiên, nên chúng ta có thể biết khi nào Gamos bỏ cuộc."
"Thế thì chẳng phải còn nguy hiểm hơn sao? Đám đàn em có thể ập vào đây bất cứ lúc nào mà."
"Gamos là kẻ thống trị hòn đảo chứ không phải kẻ gây rối. Thế nên nơi này... giống như một kiểu phe kháng chiến vậy. Có thể gọi là cộng đồng cùng chung vận mệnh chăng?"
Shirone không tin hoàn toàn lời cô nói. Với một nơi có nhiều người qua lại thế này, việc kiểm soát thông tin tuyệt đối là chuyện bất khả thi trên thực tế.
'Chỉ dựa vào hệ thống thì không thể làm được việc này. Trừ khi có hiệp ước hoặc quy tắc ngầm. Nhưng tại sao? Họ đâu có được lợi lộc gì?'
Thấy Shirone nhìn chằm chằm, Marsha khẽ mỉm cười đầy vẻ khó xử.
"Ôi trời, không qua mắt được cậu rồi. Phải, đúng vậy. Quán rượu này cấu kết với chính quyền tự trị Galliant. Những việc xảy ra ở đây, ngay cả quan chức cũng phải nhắm mắt làm ngơ."
"Quả nhiên là vậy. Nhưng tại sao chính quyền lại làm thế?"
"Vì tiền thôi. Rửa tiền, lập quỹ đen, luân chuyển tiền vận động hành lang. Người ta gọi đó là Cổng Đảo (Island Gate). Có thể coi đó là một thể chế được tạo ra bởi đặc tính khép kín của hòn đảo chăng? Đã có một thỏa thuận. Đổi lại việc luân chuyển dòng tiền trong bóng tối, sự an toàn của những kẻ tội phạm sẽ được đảm bảo. Hai bên cùng có lợi. Chà, chẳng phải thế gian này vẫn vận hành như thế sao? Hi hi!"
Marsha nhấp nháy mẩu gỗ nhỏ trong miệng. Nụ cười híp mí như chim hải âu của cô ẩn chứa một chút gì đó đau thương.
"Nghĩ lại thấy nực cười thật nhỉ? Người ta cứ ra rả đòi trừng trị tội phạm, nhưng cuối cùng kẻ làm đầy túi tiền của họ lại chính là tội phạm. Bọn tôi chia nhỏ những khoản tiền khổng lồ không thể nuốt trôi để họ dễ dàng tiêu hóa hơn. Giống như những vi sinh vật của xã hội vậy. Không có vi sinh vật thì sinh vật sẽ chết."
Shirone không thể đáp lại. Một hệ thống xã hội đi ngược lại bản chất con người là điều quá phức tạp và đa sắc diện để một thiếu niên 18 tuổi có thể đưa ra phán xét.
"Nói chuyện nghiêm trọng quá rồi nhỉ. Cậu tên Shirone đúng không? Đến đảo có việc gì thế?"
"Tôi đi chơi cùng bạn bè. Tụi tôi định đi tắm biển và tham quan di tích nữa."
"Di tích Kergo? Ngày xưa tôi từng đi rồi. Ái chà, hồi đó còn trẻ, thế mà giờ đã 27 tuổi rồi. Cứ thế này chắc tôi già rồi chết trong cảnh gái già lỡ thì mất. Cậu bao nhiêu tuổi rồi?"
"18 tuổi ạ."
"Ôi, lớn hơn tôi tưởng đấy? Trông cậu trẻ con thật đấy."
"Chị trông cũng trẻ hơn tuổi mà. À, tôi gọi là chị được chứ?"
"Tất nhiên. Mọi chuyện đều bắt đầu từ tiếng gọi chị mà. Sau này thành người yêu rồi thì muốn gọi sao cũng được, hô hô hô!"
Shirone nhếch môi như thể cạn lời. Với một thiếu niên 18 tuổi, một phụ nữ 27 tuổi là một người lớn không thể với tới.
Nhưng ngoại trừ điểm đó, Marsha là một người phụ nữ trí tuệ và lý trí hơn dự đoán rất nhiều.
Cuộc trò chuyện diễn ra vui vẻ, Shirone dần buông lỏng cảnh giác và kể lại chuyện đã xảy ra ở bến cảng.
Marsha gật đầu như đã đoán biết được phần nào.
"À, cậu dính phải bọn chèo kéo khách ngoài đường rồi. Đám đó đúng là ác ôn thật. Nhưng đòi 5 Vàng thì hơi quá đáng đấy."
"Vâng. Cuối cùng vì chuyện đó mà tôi và bạn bị bất đồng quan điểm nên tâm trạng không được tốt. Bây giờ chắc cậu ấy vẫn đang đợi. Quay về chắc tôi bị mắng mất."
Marsha xem giờ rồi hỏi gã pha chế.
"Vụ Gamos sao rồi?"
Gã pha chế cứ như không nghe thấy gì, chỉ mải lau cốc, Marsha liền đặt một đồng bạc xuống.
Ngay lập tức, cái miệng của gã pha chế mở ra như chưa từng có chuyện gì.
"Tin tức nhận được 10 phút trước là chúng đã tỏa ra khắp các trục đường chính. Chắc khoảng 40 đứa đang chặn hết các lối ra vào đấy."
"Ư, vẫn còn sao? Lão ta dai như đỉa ấy nhỉ."
"Bình thường cơn thịnh nộ của Gamos nguội nhanh lắm. Chắc hôm nay lão ta bị ai đó chọc cho bay mất nóc rồi."
Marsha quay lại nhìn Shirone cười tủm tỉm. Shirone cũng chẳng biết nói gì hơn. Bởi chính cậu là kẻ đã khiến "nóc nhà" của Gamos bay mất tiêu mà.
Marsha quay lại câu chuyện chính.
"Dù sao thì với đám chèo kéo khách ngoài đường, tốt nhất là nên đối phó chừng mực rồi tránh đi. Tụi nó đều thuộc về các tổ chức cả đấy. Một khi đã dính vào thì hậu quả khó lường lắm."
"Ra là vậy. Thật sự tôi chưa nghĩ đến mức đó."
"Hì hì, cần gì phải biết? Đằng nào cậu cũng đến đây để chơi mà? Nhưng trong niềm vui của du khách luôn tiềm ẩn những hiểm nguy. Hòn đảo này nhỏ bé và khép kín. Để chia chác nguồn tài nguyên hữu hạn, họ buộc phải cạnh tranh khốc liệt hơn cả trong nội địa."
Shirone ghi nhớ điều đó vào lòng. Cậu định ở lại đảo mười ngày, nên chắc chắn sẽ còn gặp vô số kẻ chèo kéo.
May mà có lời khuyên của Marsha, nếu không cứ giữ thái độ như hôm nay mà không biết gì thì rất dễ dẫn đến những tai nạn lớn.
Shirone chợt nhận ra điều gì đó và nhìn Marsha.
Theo những gì quan sát qua cuộc trò chuyện, cô thực sự là một người tốt. Cô dịu dàng, hóm hỉnh và luôn thận trọng, không vội vàng phán xét lời nói của đối phương.
Tại sao một người như thế này lại đi trộm vặt cơ chứ? Nhìn cách cô thản nhiên ném tiền boa cho gã pha chế thì có vẻ cô không hề thiếu tiền.
"Này, dù biết hỏi chuyện này có hơi quá nhưng tôi tò mò quá."
Marsha tựa lưng vào ghế, ngước nhìn lên trần nhà.
"Phù, tôi cứ hồi hộp chờ xem khi nào cậu mới hỏi đấy. Nhưng mà Shirone này. Số đo ba vòng của phụ nữ là để tưởng tượng trong đầu chứ không phải để nghe bằng tai đâu nhé."
"Không phải! Không phải chuyện đó! Tại sao chị lại ăn trộm đồ gốm?"
"Hử?"
"Tôi thấy chị không phải hạng người đi trộm vặt. Hơn nữa chuyện chị không có tiền cũng là nói dối mà. Đồ gốm cũng chẳng phải thứ gì quá hữu dụng, tại sao chị lại trộm nó..."
"Hừm."
Marsha chống cằm suy nghĩ.
"Tôi cũng không biết. Phải nói là bỗng dưng muốn trộm chăng?"
"Hả? Chuyện đó cũng xảy ra sao?"
"Có chứ. Đó gọi là chứng ăn cắp vặt [note95103]. Tất nhiên không phải tự nhiên mà tôi bị vậy. Tôi là trẻ mồ côi. Năm tôi bốn tuổi, bố mẹ đã bỏ rơi tôi. Một người đàn ông trong đoàn đánh thuê đã nhặt tôi về nuôi, người đó trở thành cha nuôi của tôi."
Câu nói bất ngờ khiến tim Shirone run rẩy. Marsha cũng là người bị cha mẹ ruột bỏ rơi giống như cậu.
"Nhưng cuộc sống đó chẳng hề yên bình chút nào. Đoàn đánh thuê là nơi tụ họp của những kẻ kỳ quái. Năm tôi mười một tuổi thì phải, một gã nổi tiếng hung ác trong đoàn đã định đụng vào người tôi. May mà cha nuôi phát hiện ra trước nên đã đánh cho hắn một trận nhừ tử."
"Đương nhiên rồi. Con gái mình suýt bị như vậy mà. Ai gặp cảnh đó cũng sẽ làm vậy thôi."
"Hì hì, liệu có thật vậy không?"
"Dạ?"
Marsha nhìn xuống quầy bar với ánh mắt u buồn. Chẳng hiểu sao Shirone cảm thấy khóe mắt cô dường như đang ngân ngấn lệ.
"Mỗi ngày tôi chỉ được nhận một mẩu bánh mì và một ly nước. Ngoài thứ đó ra cha nuôi chẳng cho tôi thêm bất cứ gì khác. Không quần áo, không bánh kẹo, không đồ chơi. Rốt cuộc ông ta chỉ đang nuôi nhốt tôi thôi. Từ đó tôi bắt đầu trộm đồ của người khác. Có lần tôi bị bắt khi đang trộm táo, ông ta đã ngoan ngoãn bồi thường. Nhưng vừa về đến nhà, ông ta liền thay đổi thái độ và bắt đầu đánh tôi. Không nói một lời nào, ông ta đánh cho đến khi tôi ngất đi thì thôi."
"Quá đáng thật đấy. Nếu có khả năng bồi thường thì sao không mua cho chị ngay từ đầu? Và tại sao chị lại không nói là chị muốn mua?"
"Bởi vì đó là điều ông ta mong muốn. Sự phục tùng đối với ông ta. Sự phản kháng duy nhất tôi có thể làm là trộm đồ mỗi ngày. Tất nhiên những ngày bị bắt tôi đều bị đánh thừa sống thiếu chết. Đó là một chuỗi ngày kinh hoàng. Thế rồi một ngày nọ, tôi quyết định từ bỏ tất cả. Và tôi đã nói với cha nuôi thế này."
Marsha chống cằm như thể đang hồi tưởng lại lúc đó.
"Cứ giết con đi cũng được."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn