Chương 80: Cái tình huống quái quỷ gì thế này...
Tôi Đã Hóa Thành Nữ Chính Của Cuốn Tiểu Thuyết Mình Định Đọc · Cybertronlk1234 · 95 chương · ~21 phút đọc · Tạo 02/09/2026
WN Róc rách.
Rượu bắt đầu được rót lặng lẽ vào chén.
Tiếng rượu chảy khẽ khàng vang lên rồi ngưng bặt.
Bình rượu vừa trút xuống lại được dựng thẳng, đặt ngay ngắn lên bàn cùng với hai bình còn lại.
"Dô cái chứ?"
"Dô... Dô...!"
"Dô."
Cộp.
Tiếng hai người đàn ông nâng chén chạm vào nhau nghe giống tiếng "cộp" khô khốc hơn là tiếng "keng" của sự sảng khoái.
Chẳng biết tại sao lại ra cái âm thanh đó, có lẽ là do tôi đã quá căng thẳng chăng.
... Thôi thì cứ cạn chén trước rồi tính sau.
"Khà..."
"……"
Vừa nãy mặt ông ấy đã đỏ gay rồi, giờ uống thêm chén nữa, mặt nhạc phụ đại nhân lại càng đỏ hơn.
Tôi bắt đầu tự hỏi liệu có phải tửu lượng kém của Han Jiyeon là do di truyền hay không.
Thấy nhạc phụ cứ nhìn chằm chằm vào cái chén không với đôi mắt lờ đờ, tôi vội vàng cầm bình rót đầy cho ông. Ông nhìn tôi với vẻ mặt đầy hài lòng.
"Cậu uống khá nhỉ...?"
"... Dạ, cũng tạm được ạ."
Nói là "tạm được" chứ thực ra tôi chưa bao giờ biết say là gì.
Nhưng nghĩ nói thẳng ra thì hơi thất lễ nên tôi chỉ khiêm tốn bảo là mình uống khá thôi.
"Ghen tị thật đấy. Ta cũng muốn uống giỏi như thế."
"Ha ha..."
"Cậu biết không? Nhà ta ấy, bà vợ ta uống siêu lắm đấy nhé."
Ông đang nhắc đến nhạc mẫu sao?
Tôi gật đầu trước lời của nhạc phụ và quyết định giữ im lặng để lắng nghe.
"Chẳng hiểu sao cái ngày hôm đó, bà ấy cứ ép ta uống lấy uống để."
"…"
"Dĩ nhiên là tửu lượng ta kém, uống chén đầu xong là gần như mất sạch ký ức, lúc đó chẳng nhớ gì cả. Nhưng đến khi tỉnh lại thì thấy mình đang nằm tồng ngồng trên giường rồi."
"…"
"Sau đó ký ức mới dần hiện về, ta bắt đầu nhớ ra đêm đó mình đã bị "hành hạ" như thế nào."
Nhạc phụ lộ vẻ mặt như thể vẫn còn kinh hãi, ông cạn chén rượu rồi chợt giật mình nhìn tôi.
"... Cái này cấm được nói cho bà ấy biết đấy nhé? Đây là bí mật của hai người đàn ông chúng ta."
"... Phụt, dạ vâng."
Nhìn dáng vẻ ông dặn đi dặn lại đừng để lộ chuyện này, tôi cảm thấy thật gần gũi, giống hệt như người cha của Han Jiyeon trước khi tôi nhập hồn vào thế giới này vậy.
"Cậu cười thật lòng thế này trông thuận mắt hơn đấy. Cứ giữ cái mặt căng thẳng mãi ta nhìn cũng thấy khó chịu."
"Con xin lỗi..."
"Có gì mà phải xin lỗi, chỉ là hơi tiếc chút thôi. Rót thêm rượu đi."
"Dạ."
- Róc rách.
Tôi lại rót đầy chén cho nhạc phụ rồi rót cho cả mình nữa.
"Dô."
"Dô."
Keng.
Lần này, khác với lần đầu, tiếng chạm chén vang lên thật giòn giã.
Có vẻ hài lòng, nhạc phụ mỉm cười rồi dốc ngược chén rượu uống cạn trong một hơi.
Tôi cũng uống cạn.
"... Chuyện xảy ra thế nào ta cũng nghe Jiyeon kể rồi. Chẳng hiểu sao nó lại làm y hệt những gì mẹ nó đã làm... Rõ ràng chuyện ta bị "úp sọt" năm xưa, cả ta lẫn bà ấy đều chưa từng kể ra mà."
"Ha ha..."
"Tất nhiên là khi nghe tin kỳ kinh cuối của Jiyeon là từ hai tháng trước, ta đã điên tiết đến mức muốn đập nát đầu cậu. Về chuyện đó thì cho ta xin lỗi nhé."
"Không sao đâu ạ. Chính con cũng không ngờ tới chuyện này..."
"Ha ha."
"Ha ha..."
Có thai ở tuổi 20.
Ai mà ngờ được cơ chứ?
Ít nhất là tôi chưa từng chuẩn bị tâm lý cho việc này.
Lúc nào tôi cũng dùng bao cao su đúng lúc, thậm chí vì Jiyeon bảo không đủ nên đã mua cả đống dự trữ, chắc chắn không có chuyện thiếu hụt.
Thế mà chẳng hiểu sao vẫn "dính" được, đúng là người tính không bằng trời tính.
"Cậu định tính sao đây?"
"... Con phải chịu trách nhiệm chứ ạ."
Dù muốn hay không.
Chuyện cũng đã lỡ rồi, và người chịu trách nhiệm chính là tôi.
'Kết hôn... chắc phải vậy rồi.'
20 tuổi... tính theo tuổi trước khi nhập hồn là 24, vậy mà đã phải nghĩ đến chuyện kết hôn.
Lại còn là kết hôn vì "ăn cơm trước kẻng".
Tôi như nghe thấy tiếng gầm thét của "con rồng Nho giáo" trong thâm tâm mình, nhưng tôi cố gắng phớt lờ nó.
"Phải thế chứ... Dù sao thì cũng là con gái ta chủ động "tấn công" trước..."
"Ha ha..."
"Lúc đầu ta cứ nhìn cậu như thằng trộm đến cướp mất con gái mình, nhưng giờ nhìn cậu, ta lại thấy giống hệt bản thân mình hồi vừa mới trưởng thành."
Nhạc phụ nhìn tôi với ánh mắt đầy thương cảm, lẩm bẩm rằng hồi đó ông cũng suýt chết.
Tôi chẳng biết nói gì, chỉ lặng lẽ rót thêm rượu vào chén.
"Thế, con gái ta thế nào?"
"Cô ấy rất tuyệt ạ. Dù con có hơi bàng hoàng vì không ngờ mối quan hệ lại tiến triển nhanh đến mức này... nhưng con yêu cô ấy nhiều như vậy."
"Tất nhiên rồi. Con gái của ai cơ chứ, không tuyệt sao được."
Nhạc phụ lộ rõ vẻ mãn nguyện.
"Jiyeon nó... có vẻ thích con rể lắm đấy. Sự chiếm hữu của nó đối với cậu mạnh đến mức ta còn thấy sợ, sau này chắc cậu sẽ vất vả lắm đây?"
"Ha ha..."
"Hừ hừ... Đã cướp mất con gái ta thì phải chịu khổ chừng đó chứ."
Bầu không khí đã nhẹ nhàng hơn hẳn so với lúc chiều tối khiến tôi bật cười.
Nếu lúc trước là nụ cười gượng ép, thì bây giờ là nụ cười tự nhiên phát ra từ tận đáy lòng.
Trong lúc hai người đang vừa cười vừa nhâm nhi nốt chỗ rượu còn lại.
Bỗng nhiên, nhạc phụ nghiêm mặt nói với tôi.
"Nhất định phải chịu trách nhiệm đấy. Nếu không làm được..."
Thì lúc đó cậu cứ chuẩn bị tinh thần để lại ít nhất một cánh tay đi.
Nói xong, ông cười rồi bảo đi ngủ. Những lời đó khiến tôi không khỏi rùng mình ớn lạnh.
Và tôi đã hạ quyết tâm.
Nhất định phải tiêu diệt Trùm Cuối (Final Boss) để nhận tiền trợ cấp.
Tôi nhớ trong phần sau của nguyên tác, sau khi tiêu diệt Trùm Cuối, nhân vật chính đã được công nhận công lao và sống sung túc cả đời bằng tiền trợ cấp của quốc gia mà không cần làm việc.
Tôi tự nhủ mình cũng phải lấy được khoản tiền đó, rồi cũng đi ngủ.
[(Tin độc quyền) Tên tội phạm tồi tệ nhất thời đại đã chết trong vũng máu.]
"Cái tình huống quái quỷ gì thế này..."
... Tin tức về cái chết của Trùm Cuối, tôi chỉ biết được vào buổi sáng sau khi thức dậy.
==========
"Hự...!"
"Chết quách đi cho xong."
Dòng máu bắn ra xuyên thủng một cánh tay của gã đàn ông.
Dù gã có tái tạo lại bao nhiêu lần thì nó lại bị thổi bay bấy nhiêu lần.
Không chỉ dừng lại ở cánh tay, toàn bộ cơ thể gã bị xuyên thủng liên tục, cho đến khi sự sống của gã đi đến hồi kết.
"Tại sao, tại sao ngươi lại đột ngột hành động!"
Gã uất ức.
Kế hoạch của gã mới chỉ vừa bắt đầu.
Có một quy tắc là các 'Chủ nhân thế giới' không được can thiệp sâu vào thế giới, và Han Jihyuk, dù sao cũng thuộc phe 'Chủ nhân thế giới', lẽ ra phải tuân thủ quy tắc đó.
Tin tưởng vào quy tắc ấy, gã đã mơ về việc chinh phục và tạo ra một thế giới địa đàng thực sự, nhưng giấc mơ đó đang tan biến bởi một kẻ đã phá vỡ quy tắc.
"Tại sao ngươi lại phá vỡ quy tắc đó để giết ta bằng được!"
"... Cái đó hả?"
Gã đàn ông gào thét.
Và câu trả lời của Han Jihyuk trước tiếng gào thét đó thật ngắn gọn.
"Vì ta phải bảo vệ báu vật gia đình."
Đó là những lời cuối cùng gã được nghe.
Cái chết của một kẻ từng mơ mộng thống trị thế giới, một kẻ có dã tâm lớn hơn bất kỳ ai, lại kết thúc một cách quá đỗi hụt hẫng.
========== Hôm nay. Hoặc có lẽ là hôm qua.
... Hoặc cũng có thể là từ lâu rồi.
Trùm Cuối đã chết.
Hắn là kẻ đứng sau giật dây mọi thế lực thù địch, dù sức mạnh yếu hơn các nhân vật bá đạo (Munchkin) một chút nhưng lại mang dã tâm chinh phục thế giới.
Trong nguyên tác, phải mất 2 năm sau khi câu chuyện bắt đầu hắn mới chết.
Vậy mà bây giờ, dù mọi chuyện ở học kỳ 2 còn chưa bùng nổ, tên Trùm Cuối mà tôi dự tính vài tháng nữa mới tiêu diệt được, đã bị giết rồi.
Chẳng cần đoán cũng biết ai là thủ phạm.
Chỉ cần nhìn một phần tiêu đề [Chết trong vũng máu] là đủ hiểu.
"Nhìn cái gì mà nhìn?"
"…"
Chắc chắn là Thủy Tổ, Han Jihyuk.
Trong đầu tôi chẳng còn gì ngoài những dấu hỏi chấm.
Tại sao Han Jihyuk lại đột ngột ra tay?
Trong nguyên tác, dù có chuyện gì xảy ra Han Jihyuk cũng không bao giờ phản ứng, vậy mà giờ ông ta lại đột ngột giết Trùm Cuối, điều này khiến tôi vô cùng thắc mắc.
'... Tiền trợ cấp của tôi.'
Sau vô vàn thắc mắc.
Suy nghĩ tiếp theo hiện ra là khoản thu nhập mà tôi hằng mơ ước đêm qua... à không, rạng sáng nay, đã tan thành mây khói.
Đáng lẽ tôi phải là người bắt Trùm Cuối để lấy tiền thưởng và sống an nhàn chứ...
Nguồn tiền trợ cấp của tôi đã chết mất rồi.
'... Thôi thì, ngoài chỗ đó ra vẫn còn nhiều nơi để kiếm tiền mà.'
Chẳng phải ngay bây giờ Kim Joowon cứ hễ thiếu tiền là lại đi cày vài cái hầm ngục (dungeon) để bù đắp đó sao?
Dù có hơi dựa hơi Han Jiyeon nhưng tôi vẫn đang là thủ khoa toàn diện cơ mà.
Chắc chắn tôi có thể tự mình đi cày hầm ngục được.
"Không được."
"Ơ kìa, nếu muốn ở bên Jiyeon lâu dài thì..."
"... Dù vậy, em không muốn Juhyuk gặp nguy hiểm đâu."
Nhưng ý định đó của tôi lập tức bị Han Jiyeon ngăn cản.
"Không, nhưng anh cũng là thủ khoa mà..."
Tôi cố gắng thuyết phục cô ấy rằng không cần phải lo lắng... nhưng...
"Ju... Juhyuk..."
"Ơi?"
"Juhyuk yếu hơn em mà..."
"……"
Tôi lập tức câm nín trước câu nói đó của Han Jiyeon.
Vì sự thật đúng là Han Jiyeon mạnh hơn tôi.
Dù bây giờ tôi đã lĩnh hội được Liên Hoa Kiếm Pháp, nhưng nếu Han Jiyeon thực sự nghiêm túc xả phép thuật liên hồi, tôi sẽ đo ván ngay lập tức.
Ngay từ đầu, lý do tôi là thủ khoa thực hành chẳng khác nào được Han Jiyeon "gánh" cả.
'... Vậy chắc mình phải đi làm văn phòng thôi sao?'
Dĩ nhiên thực hành là được gánh, nhưng phần lý thuyết hoàn toàn là do năng lực của tôi.
Nếu giờ đi tìm việc, chắc chắn sẽ tìm được chỗ tốt thôi.
Chỉ cần có một công việc tốt, dù thu nhập không bằng việc cày hầm ngục cấp cao nhưng chắc cũng đủ ăn đủ tiêu.
... Chắc từ giờ mình phải bắt đầu tìm việc làm thôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn