Chương 34: Ờ... ừm... cảm ơn cậu nhé?
Tôi Đã Hóa Thành Nữ Chính Của Cuốn Tiểu Thuyết Mình Định Đọc · Cybertronlk1234 · 95 chương · ~21 phút đọc · Tạo 02/09/2026
WN Kỳ thi giữa kỳ đã cận kề. Nhìn vào hộp cơm trưa mình đã chuẩn bị từ hôm qua, tôi không thể kìm nén được niềm vui sướng mà nở nụ cười rạng rỡ.
"Hi hi... Chắc cậu ấy sẽ thích lắm đây."
Dù chẳng muốn nhớ lại mình đã ném bao nhiêu tiền vào thùng rác chỉ để làm ra được hộp cơm này, nhưng đó là thành quả từ tất cả sự chân thành và nỗ lực mà tôi đã dồn vào.
Vì cậu ấy là người bạn đầu tiên của tôi, lại còn là một người tốt bụng đến mức chẳng thèm thu phí kết bạn nữa chứ.
... Mỗi khi nghĩ đến việc một người như thế lại đang lập một dàn harem thì tôi có hơi tụt hứng một chút, nhưng dù sao tôi cũng chẳng có ý định gia nhập cái harem đó nên tôi đã cố gắng không để tâm quá nhiều.
'Phải rồi, con người ta ai chẳng có chút tham vọng, muốn lập harem cũng là chuyện thường tình mà.'
Chắc vì cậu ấy có nhiều người mình thích nên mới lập harem thôi.
Lee Joohyuk vừa đẹp trai nên chắc chắn sẽ có nhiều người vây quanh, lại còn quá đỗi hiền lành nên không biết cách từ chối dứt khoát, thành ra mới phải lập harem thôi.
Tôi cố gắng tìm mọi cách để thấu hiểu cho cậu ấy, rồi cầm hộp cơm trước mặt lên.
"Hy vọng cậu ấy sẽ ăn ngon miệng..."
Vừa lẩm bẩm, tôi vừa bắt đầu mơ mộng về cảnh Lee Joohyuk ăn hộp cơm của mình.
- Cái đó... Joohyuk này, cậu có muốn ăn thử cái này không...?
- Ơ? Cơm hộp à? Cậu tự làm đấy à?
Vào đúng lúc cả hai đều đang đói, tôi sẽ đưa hộp cơm cho Lee Joohyuk. Cậu ấy sẽ ngạc nhiên nhìn hộp cơm rồi hỏi có phải chính tay tôi làm không.
- Ừm... Ngon thật đấy. Đây là món ngon nhất mà tớ từng được ăn luôn đó.
- Th... thật ạ...!?
- Ừ.
Và rồi, sau khi nếm thử cơm tôi làm, Lee Joohyuk sẽ nhìn tôi cười và khen ngon.
Sau đó, như để khen ngợi, bàn tay của Lee Joohyuk sẽ đặt lên đầu tôi và xoa nhẹ nhàng.
"Hư hi... Hi hi..."
Chỉ mới tưởng tượng thôi mà đã thấy hạnh phúc rồi.
Đây có phải là lý do mà nhất định phải kết bạn không nhỉ?
-... Con người thật kỳ lạ. Chẳng khác gì Nyx cả.
- Cái gì? Tôi thì làm sao chứ!
"Hi hi... Đi thôi nào! Undine, Nyx!"
Nhìn cảnh Undine đang lầm bầm điều gì đó và Nyx thì nổi giận đáp lại, tôi kết thúc việc chuẩn bị đến trường với một tâm trạng cực kỳ phấn chấn.
"... À."
Đang hăng hái chuẩn bị thì một vấn đề bỗng chợt lóe lên trong đầu tôi.
"Nếu nguội thì sẽ không ngon nữa đúng không nhỉ...?"
Nghĩ lại thì, món này mà nguội thì chắc là dở tệ luôn...
Cứ thế này thì tôi sẽ phải đưa cho cậu ấy một bữa ăn lạnh ngắt, tôi bắt đầu lo lắng không biết liệu có ổn không.
"Phải, phải làm sao bây giờ?"
Vấn đề nảy sinh quá đột ngột.
Đầu óc tôi bỗng chốc trống rỗng, tôi chỉ biết cuống cuồng giậm chân tại chỗ vì không biết phải giải quyết thế nào.
"... Nếu là anh trai thì liệu có cách nào không nhỉ?"
Ngay khi ý nghĩ đó xuất hiện, tôi lập tức chạy thẳng sang phòng anh trai.
"Anh ơi?"
"Gì thế..."
Vì mấy ngày nay anh ấy cứ kêu phiền phức nên không thèm đưa tôi đi học mà chỉ lo ngủ trưa, nên lúc này anh ấy nhìn tôi với vẻ mặt ngái ngủ, mơ màng như vừa mới tỉnh giấc.
"Cái này là cơm hộp, nhưng mà..."
"Ờ..."
"Có cách nào làm cho thức ăn luôn ấm nóng như vừa mới nấu không? Có loại ma pháp nào như thế không anh?"
Khi tôi hỏi liệu có ma pháp nào làm nóng thức ăn không, anh ấy trả lời ngay lập tức:
"Cứ ăn đại đi. Bày đặt làm cho giống như vừa mới nấu để làm gì..."
"Á, mau chỉ cho em đi mà! Anh thông minh thế chắc chắn phải biết chứ!"
Thấy anh ấy bảo cứ ăn đại đi rồi lại định chui vào chăn ngủ tiếp, tôi liền dùng hết sức kéo cái chăn ra và bắt đầu mè nheo, nài nỉ anh ấy chỉ cho bằng được.
Cuối cùng, vì bị tôi làm phiền quá mức, anh ấy bực bội chỉ cho tôi một loại ma pháp.
Nhìn hộp cơm được duy trì độ ấm, tôi hạnh phúc lên đường đi thi.
Tất nhiên, niềm hạnh phúc đó đã tan vỡ ngay khi bài thi viết bắt đầu.
========== Trong suốt thời gian làm bài, 50 phút trôi qua cảm giác dài hơn bất cứ lúc nào trên đời.
- Tùng! Tùng! Tùng! Tùng! -
"Những em ở bàn cuối thu phiếu trả lời OMR lên đây cho thầy~" Sau khi thi xong, vì ngồi ở bàn cuối nên tôi thu phiếu OMR nộp cho thầy giáo rồi quay trở lại chỗ ngồi.
Chẳng biết ai là người đầu tiên sáng tạo ra cụm từ "thất bại thảm hại", nhưng tôi lại một lần nữa cảm thán sự chuẩn xác của nó khi nghĩ về tình cảnh của mình.
"...."
Đúng là thất bại thảm hại.
Ngoài cụm từ đó ra, chẳng còn lời nào có thể diễn tả được tình cảnh này nữa.
Dù vậy, tôi vẫn nghĩ giá mà trước khi ngủ mình chịu mở sách ra xem một lần thì tốt biết mấy. Nhìn tờ đề thi trắng tinh vì tôi đã khoanh lụi toàn bộ đáp án số 3 mà chẳng thèm giải câu nào, tôi thầm nghĩ:
'... Chắc mẹ sẽ không mắng mình đâu nhỉ?'
Bình thường mẹ tôi khá hiền, nhưng nếu nghe tin tôi khoanh lụi hết cả bài thi thì chắc mẹ sẽ nổi trận lôi đình mất.
... Phải giấu kỹ tờ đáp án đúng mới được.
"Cậu làm bài tốt chứ?"
"Dạ, dạ?!"
Đang mải suy tính xem nên giấu tờ đáp án ở đâu cho kín thì câu hỏi bất thình lình của Lee Joohyuk làm tôi giật bắn mình, cả người phản ứng thái quá.
"Cậu làm bài tốt không? Hay là hỏng rồi?"
"Ờ... chuyện đó thì..."
Dù nhìn kiểu gì thì đây cũng không chỉ là thất bại mà là đại thất bại rồi, nhưng mà...
"Cậu, cậu nghĩ tôi là ai chứ! Thật sự là tôi làm bài cực kỳ tốt luôn ấy!"
"Vậy sao?"
"Tất, tất nhiên rồi!"
Tôi đã nói dối rằng mình làm bài rất tốt.
Đó là lời nói dối tự phát vì tôi sợ nếu nói mình làm hỏng bét thì cậu ấy sẽ có ấn tượng không tốt về mình.
"Ghen tị thật đấy. Tớ đã cố gắng học hành chăm chỉ nhưng hình như kết quả không được như ý lắm."
"Hê, hê hê..."
May mắn thay, lựa chọn nói dối có vẻ không sai lầm. Tôi lặng lẽ tận hưởng cái xoa đầu của Lee Joohyuk và nở nụ cười hớn hở.
Không hiểu sao mỗi khi được cậu ấy chạm vào, tôi lại thấy rất "nghiện".
Cảm giác vừa nhồn nhột vừa khiến đầu óc lâng lâng, ban đầu tôi còn hơi bối rối nhưng dạo gần đây tôi chỉ thấy tâm trạng rất tốt.
'Phải thế này thì mới lập được harem chứ...'
Và mỗi lúc như vậy, tôi lại có cảm giác như có thứ gì đó sắp bùng nổ trong lòng, một cảm giác vừa ghét lại vừa thích, khiến tôi cứ muốn ở mãi thế này.
"... Nhưng mà, sao trên tờ đề thi chẳng viết gì thế này?"
"A. Chuyện đó, chuyện đó là..."
Trong lúc đang tận hưởng, câu hỏi của Lee Joohyuk về việc tại sao tờ đề lại trắng tinh khiến tôi giật mình. Tôi vội vàng giấu tờ đề ra sau lưng và bắt đầu tìm lý do bào chữa.
Phải nói thế nào thì cậu ấy mới tin đây, tôi vắt óc suy nghĩ...
"Tô, tôi thích làm bài mà không cần nháp trực tiếp lên đề ấy mà!"
Dù biết lý do này hơi gượng ép, nhưng tôi vẫn cố gắng nói dối.
Thực tế thì tôi từng bị mắng vì không viết vào vở mà cứ viết lung tung, nhưng nói ra điều đó lúc này chẳng giúp ích gì nên tôi đành im lặng.
"Thật à?"
"Vâng, vâng! Không phải là vì tôi không giải được câu nào nên khoanh lụi hết số 3 đâu, mà là vì tôi giải hết trong đầu rồi mới khoanh vào phiếu trả lời nên đề thi mới trắng tinh như vậy đó!"
Và để đề phòng trường hợp Lee Joohyuk không tin, tôi bắt đầu đưa ra những lời giải thích thiết tha hơn bao giờ hết.
Cảm giác đúng là "có tật giật mình", nhưng biết làm sao được.
Vì đúng là tôi đang chột dạ thật nên tôi phải ra sức thanh minh.
"Được rồi, được rồi. Giờ chúng ta chuẩn bị đi thi thực hành thôi chứ?"
"... Vâng!"
Thấy cậu ấy mỉm cười như đã chấp nhận lời giải thích và hướng về phía phòng đối luyện nơi có thiết lập hầm ngục ảo (Instance Dungeon), tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, tôi gấp tờ đề thi lại nhỏ đến mức không thể nhận ra đó là một tờ giấy thi nữa rồi cẩn thận nhét vào túi áo và tự nhủ:
'... Lần sau mình nhất định phải học hành chăm chỉ để làm bài thật tốt mới được.'
Nghĩ vậy, tôi lon ton chạy theo sau Lee Joohyuk.
Bởi vì thời khắc mà tôi mong đợi nhất đang dần đến rồi.
Cậu ấy... sẽ ăn ngon chứ nhỉ? Joohyuk hiền lành thế mà.
========== Thì... nói thật lòng thì bài thi thực hành cũng chẳng khó lắm.
"[Aqua Sagitta]!"
Kể từ sau khi làm hỏng máy tính của anh trai, đây là lần đầu tiên tôi được sử dụng ma pháp tinh linh một cách thoải mái. Vì quá phấn khích nên tôi cứ tung chiêu liên tục, thành ra bài thi lại càng trở nên dễ dàng hơn.
Thật lòng mà nói... dù Undine và Nyx liên tục rút cạn mana của tôi, nhưng tôi cảm thấy nó chẳng vơi đi bao nhiêu. Cứ thế tôi xả chiêu vô tội vạ, chẳng mấy chốc lũ quái vật xung quanh đã bị quét sạch sành sanh.
"Joohyuk này, Undine của tôi đỉnh thật đúng không? Nyx cũng mạnh kinh khủng luôn ấy chứ!"
"Ờ... ừm, mạnh thật..."
Thấy Lee Joohyuk đứng ngẩn ngơ nhìn Undine và Nyx quét sạch lũ quái vật, tôi không tự chủ được mà vênh mặt lên đầy tự hào về các tinh linh của mình.
Dù là tinh linh làm hết, nhưng vì là tinh linh của tôi nên tôi vẫn thấy vô cùng hãnh diện.
- Ọt rọt ~
"A... xin lỗi nhé."
Ngay lúc tâm trạng đang lên cao, tiếng bụng kêu phát ra từ phía Lee Joohyuk khiến tôi thầm reo hò trong lòng.
Cuối cùng cũng đến lúc dùng đến hộp cơm rồi!
"Cái đó, ừm... Joohyuk này. Cậu có muốn ăn thử cái này không?"
Tôi lập tức tung ra câu thoại đã chuẩn bị sẵn, dùng cả hai tay đưa hộp cơm về phía Lee Joohyuk.
"Ơ? Sao lại có cơm hộp?"
"Là, là cơm hộp chính tay tôi làm đấy! Tôi sợ cậu không mang theo đồ ăn nên..."
"Ờ... ừm... cảm ơn cậu nhé?"
Thế là Lee Joohyuk mỉm cười nhận lấy hộp cơm từ tay tôi.
Có vẻ tiếng bụng kêu lúc nãy không phải là giả, cậu ấy nhanh chóng mở hộp cơm ra, nói "Tớ sẽ ăn thật ngon nhé" rồi xúc miếng đầu tiên đưa lên miệng...
Ngay lập tức, nụ cười trên mặt Lee Joohyuk bỗng chốc cứng đờ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn