Chương 27: Không, chuyện đó là, cái đó... chuyện là, tức là... không phải tôi cố, cố ý làm vậy đâu...
Tôi Đã Hóa Thành Nữ Chính Của Cuốn Tiểu Thuyết Mình Định Đọc · Cybertronlk1234 · 95 chương · ~22 phút đọc · Tạo 02/09/2026
WN
"...."
Tĩnh lặng.
Vì tôi bất ngờ bạo phát sức mạnh, tuôn ra ma năng xối xả để thi triển ma pháp, khiến lớp học nát bươm như tương, lẽ ra xung quanh phải ồn ào náo nhiệt lắm mới đúng, nhưng lạ thay, không gian lại im phăng phắc.
Cứ như thể, nếu một người hoàn toàn xa lạ bước vào lớp học này lúc này, họ sẽ ngỡ đây là một khu phế tích không bóng người từ lâu.
Thế nhưng, là người biết rõ nơi này từng như thế nào và tại sao nó lại tan tành đến mức này, tôi chẳng thể thốt nên lời.
Bởi vì kẻ khiến nó nát bươm chính là tôi.
Sở dĩ xung quanh yên tĩnh là vì trong lúc tôi bắn ma pháp loạn xạ, mọi người đã bị cuốn vào đó, một nửa thì ngất xỉu, số còn lại thì bỏ chạy hết sạch. Điều đó càng khiến lương tâm tôi cắn rứt dữ dội hơn.
"Khà khà, dám đụng chạm đến cha mẹ người khác thì kết quả thế này cũng là điều nên dự tính trước..."
Tôi lẩm bẩm một mình, cố gắng tự hợp lý hóa hành động của bản thân như thể mình là một vị thẩm phán chính nghĩa. Nhưng dù có nghĩ thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không thể tự bào chữa cho mình được.
"Dù có thế nào đi nữa, thế này thì đúng là một con điên hoàn toàn rồi còn gì..."
Tôi vẫn không thể tin nổi những gì mình vừa làm.
Nhìn quanh quất cái nơi (từng là) lớp học, tôi bắt đầu phân vân không biết phải làm gì tiếp theo.
"... Hay là mình cũng giả vờ ngất xỉu luôn nhỉ?"
Ý tưởng đó nghe khá bùi tai, nhưng tôi lập tức từ bỏ.
Dù nghĩ thế nào thì khả năng bị lộ ngay lập tức là rất cao.
Khi những người ngất xỉu tỉnh lại, chắc chắn họ sẽ kể về tôi, và những lời đó chắc chắn chẳng có gì tốt đẹp.
"Oa oa... Hỏng bét rồi... Hết đời rồi..."
Ngay lập tức, tôi òa khóc nức nở.
Dù sao thì mình cũng đã xuyên không vào tiểu thuyết, tôi từng mơ về một cuộc sống học viện hạnh phúc, kết giao với những người bạn tốt, vậy mà chính tay tôi đã đập tan tành giấc mơ đó.
Phải, không phải ai khác, mà chính là tôi đã phá hủy nó.
-... Này con người, bạn bè thì lần sau kết giao cũng được mà. Hãy hẹn vào lần tới đi.
- Đúng đấy! Với lại con người có thể chơi với tôi mà!
Undine và Nyx cứ líu lo an ủi gì đó, nhưng nghe xong tôi lại càng khóc to hơn.
"Chẳng giúp ích được gì cả...!"
Càng nghe lời của Undine và Nyx, tôi càng cảm thấy mình thật thảm hại.
Cuối cùng, sau vài phút ngồi thu mình trong góc khóc lóc, tôi quyết định thực hiện một hành động duy nhất.
"... Chạy trốn thôi."
Đây chỉ là một giấc mơ, giờ mình phải trốn về nhà ngay để tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng này.
Tôi lập tức hành động.
Vì sợ có ai đó xung quanh nhận ra mình, tôi cố gắng giảm tiếng bước chân xuống mức thấp nhất, rón rén rời khỏi tòa nhà.
"Undine, nếu thấy có người đến thì báo cho tôi ngay nhé. Biết chưa...?"
-... Đã rõ.
Để chắc ăn, tôi bảo Undine đi trinh sát xung quanh, rồi lại tiếp tục lặng lẽ rút lui khỏi tòa nhà.
Khẽ khẻ mở cửa lớp, nhìn quanh xác nhận hành lang không có ai, tôi nhón gót chân lên hết mức để không phát ra tiếng động.
'Thế này trông chẳng khác gì quân trộm cắp...'
Tôi vừa di chuyển nhanh chóng vừa tự hỏi liệu cảm giác của những tên trộm lẻn vào nhà giàu để đánh cắp kho báu có giống thế này không.
Chậm chạp và lặng lẽ, nhưng để không bị phát hiện thì đây là lựa chọn bất khả kháng.
Đúng rồi, kẻ thua cuộc (찐따 - jjin-ta) thì cứ nên rú rú ở nhà cho lành, tự dưng bày đặt đi học học viện làm gì để rồi xảy ra chuyện tày đình thế này.
Tôi bắt đầu tăng dần tốc độ bước đi, dù mũi chân đau nhức nhưng tôi cố lờ đi để tìm cửa ra khỏi tòa nhà.
"Tìm thấy rồi...!"
Và rồi, có lẽ vị thần đã gây ra nỗi bất hạnh này cho tôi cảm thấy hối lỗi nên đã ban cho tôi chút vận may, tôi đã tìm thấy lối ra mà không bị bất kỳ ai phát hiện.
Cứ thế này mà chuồn đi thì đúng là một cuộc đào tẩu hoàn hảo. Tôi sẽ không bao giờ dính dáng đến cái nơi nguy hiểm trùng trùng mang tên học viện này nữa.
Ánh sáng hắt vào từ phía cánh cửa trông cứ như một con đường ánh sáng dẫn lối... Khoan đã, điềm này có vẻ không lành lắm.
Dù sao thì, cảm giác cứ đi tiếp thế này sẽ đạt được cái kết viên mãn (Happy Ending) của một trò chơi thoát khỏi kinh dị, nên lúc đó tôi đã dốc toàn lực để chạy.
... Thực tế thì trò chơi kinh dị gì chứ, tôi là cái đứa chỉ cần xem phim nào hơi máu me một chút là đã run cầm cập bỏ chạy rồi, nhưng trong tình huống này, tôi cảm thấy như mình đang chứng kiến đoạn kết của một trò chơi kinh dị mà mình đã phải run rẩy chơi suốt 5 tiếng đồng hồ.
"Thoát rồi...!"
Phải diễn tả cảm giác sung sướng này thế nào đây, giống như một tên tội phạm hung ác bị kết án chung thân vừa vượt ngục thành công chăng?
Tất nhiên tôi chẳng đời nào bị kết án chung thân thật, nhưng tâm trạng tôi lúc này chắc chắn còn bay bổng hơn cả một tên tội phạm vượt ngục.
"... Ji-yeon à?"
"Á á á á—?!"
Thế nhưng, có vẻ cái chỉ số may mắn dưới mức trung bình của tôi chẳng đi đâu mất, vừa mở cửa ra đã chạm mặt ngay Lee Joohyuk, khiến tôi không kìm được mà hét toáng lên vì kinh hãi.
Vừa nãy tôi đã nỗ lực hết mình, diễn đủ trò "xiếc khỉ" để không bị phát hiện mà chạy trốn đến đây, không thể để giấc mơ đẹp này kết thúc chóng vánh như vậy được.
"Cứu... cứu..."
"Cứu?"
"Cứu mạng với ạaaaa!!"
Thế là tôi chọn cách bỏ chạy ngay lập tức.
Tôi vắt kiệt sức bình sinh, tung nước rút hết cỡ để thoát khỏi Lee Joohyuk.
Hắn chắc chắn là nhân vật chính, mà ở gần nhân vật chính thì kiểu gì cũng có chuyện xảy ra, và chuyện đó rất có khả năng chính là vụ lớp học bị phá hủy một nửa mà tôi vừa gây ra.
'Tuyệt đối không được để bị bắt...!'
Cất công chạy trốn đến tận đây rồi, tôi không muốn vừa thoát ra đã bị tóm gọn ngay.
Nghĩ vậy, tôi nghiến răng quyết tâm đào tẩu cho bằng được...
"... Đi đâu đấy?"
"A..."
Và thế là, tôi bị Lee Joohyuk chặn đứng, giấc mơ viển vông về việc thoát khỏi học viện cũng tan thành mây khói.
"Không phải phải vào lớp sao? Sắp đến giờ học rồi đấy."
"...."
Trước câu hỏi có phải nên vào lớp không, tôi đảo mắt nhìn vào khoảng không vô định, giả vờ như không nghe thấy.
'Cái lớp đó... làm sao tôi dám nói là chính tay tôi đã đập nát nó cơ chứ...'
Tôi hoàn toàn không đủ can đảm để quay lại căn phòng đó lần nữa.
"Buông, buông tôi ra..."
Dù tôi có vùng vẫy kịch liệt để thoát khỏi Lee Joohyuk, nhưng một khi đã bị tóm, tôi không đời nào dùng sức mạnh mà dứt ra khỏi hắn được.
"Dù thế nào đi nữa cũng không được bùng học đâu."
"Chuyện, chuyện không phải thế..."
Vấn đề bây giờ không phải là giờ học. Bùng học không phải là chuyện lớn, vấn đề lớn nhất là tôi có thể bị học viện kiện ra tòa đấy.
Nhưng dường như không hề hiểu cho nỗi lòng của tôi, cuối cùng tôi vẫn bị Lee Joohyuk lôi cổ quay lại lớp học...
"... Chuyện này là sao."
"...."
Cuối cùng, nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của Lee Joohyuk khi chứng kiến lớp học tan hoang do chính tay mình phá hủy, tôi đỏ bừng mặt, cúi gầm đầu để giấu đi khuôn mặt đang nóng bừng như lửa đốt.
"Khủng bố sao...? Nhưng mà, lẽ ra chưa đến lúc có khủng bố chứ..."
"Ư ư..."
Mỗi khi Lee Joohyuk lẩm bẩm tự hỏi liệu đây có phải là một vụ khủng bố hay không, mặt tôi lại càng đỏ thêm, tôi không thể chịu nổi khi nghe những lời đó nữa.
Vì đó không phải khủng bố, mà là do tôi làm.
"Không, chuyện đó là, cái đó... chuyện là, tức là... không phải tôi cố, cố ý làm vậy đâu..."
"...."
Cuối cùng, tôi đã thú nhận với Lee Joohyuk sự thật rằng chính mình là kẻ đã phá nát lớp học.
"... Trời đất ơi."
"Xin, xin lỗi..."
Nghe xong, Lee Joohyuk chỉ thốt lên một câu ngắn gọn rồi nhìn tôi trân trân, tôi chỉ biết lí nhí lời xin lỗi và chuẩn bị tư thế chịu phạt.
Nhưng ngay khi tôi vừa định thực hiện tư thế hối lỗi, Lee Joohyuk đã hốt hoảng ngăn tôi lại.
========== Lẽ dĩ nhiên, học viện đã rơi vào tình trạng hỗn loạn.
Một lớp học của học viện bị phá hủy như một đống đổ nát, một số học sinh bị ngất xỉu, thậm chí có một học sinh bị thương nặng, nên phía học viện đang nhìn nhận tình hình này một cách vô cùng nghiêm trọng.
Hơn nữa, ngoài hai học sinh là tôi và Lee Joohyuk ra thì không còn ai tỉnh táo, nên cả hai chúng tôi bị áp giải lên văn phòng giáo viên như những nghi phạm chính.
Nói trắng ra là...
"Vậy, trong hai em ai là người phá? Ji-yeon? Joohyuk? Hay là cả hai?"
""....""
Chứ còn gì nữa. Tôi đang được trải nghiệm thực tế cái gọi là "nghiệp quật" đây.
"Thầy sẽ thấu hiểu cho các em hết, nên hãy mau nói cho thầy biết được không? Chúng ta kết thúc nhanh chuyện này nào."
"Ừm..."
"... Hức."
Lời nói nhẹ nhàng, bình thản của thầy giáo hôm nay sao nghe đáng sợ đến lạ lùng.
'Phải nói... đúng không? Nhưng mà, nên nói vào lúc nào đây...?'
Cứ ngậm chặt miệng thế này thì lương tâm cắn rứt quá, tôi định tự thú nhưng mãi không tìm được thời điểm thích hợp, cứ thế liếc nhìn sắc mặt của Lee Joohyuk và thầy giáo mà chẳng thốt nên lời.
"Em, em..."
Cuối cùng, nhận thấy cứ thế này chỉ tổ làm mất thời gian, tôi quyết định sẽ nói thẳng với thầy giáo.
"Là em đã làm ạ."
"Em đã... hả?"
Đang lúc tôi định nói thì Lee Joohyuk bất ngờ cắt ngang và nói dối rằng chính hắn là người đã làm chuyện đó.
"... Tại sao em lại làm vậy?"
"Vì cậu ta đã xúc phạm mẹ em. Dù em vốn là đứa con bất hiếu, nhưng em không thể ngồi yên khi cha mẹ mình bị lăng mạ ngay trước mặt."
Chứng kiến cuộc đối thoại giữa thầy giáo và Lee Joohyuk, đầu óc tôi quay cuồng.
'Chuyện, chuyện này là sao...'
Tôi hoàn toàn bàng hoàng.
Tôi chưa từng tưởng tượng nổi Lee Joohyuk lại đứng ra nói dối và nhận tội thay cho tôi.
Khi tôi nhìn Lee Joohyuk với ánh mắt ngơ ngác, dường như cảm nhận được cái nhìn của tôi, hắn khẽ mỉm cười với tôi.
"...!"
Giây phút đó, tôi không thể suy nghĩ được gì thêm.
Vừa nhìn thấy nụ cười của Lee Joohyuk, đầu óc tôi bỗng chốc trống rỗng, tôi cứ ngây người ra nhìn nụ cười ấy như một kẻ ngốc.
- Thình thịch, thình thịch.
Nhịp tim tôi bỗng nhiên đập liên hồi.
'Cái, cái gì thế này? Không lẽ mình lại đi cảm nắng một tên con trai sao...'
Trước phản ứng bất ngờ của cơ thể, tôi không thể suy nghĩ chín chắn được nữa, đành phải cúi gầm mặt xuống lần nữa.
Lần này là vì tôi không muốn để Lee Joohyuk nhìn thấy khuôn mặt này của mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn