Chương 57: Ư... Không phải là mình ghét, mình cũng thích cậu ấy mà... Nhưng không phải là 'love' (yêu), mà là mối quan hệ kiểu 'like' (thích) thôi!
Tôi Đã Hóa Thành Nữ Chính Của Cuốn Tiểu Thuyết Mình Định Đọc · Cybertronlk1234 · 95 chương · ~23 phút đọc · Tạo 02/09/2026
WN
"…Undine."
- Gì thế?
Giữa khu rừng vắng lặng chỉ toàn cây cối bao quanh, tôi khẽ gọi Undine.
"Không lẽ... anh Joohyuk bỏ rơi mình rồi sao...?"
- Không có chuyện đó đâu.
- Đúng thế, đúng thế! Tên nhân loại đó đối đãi với con người chân thành đến thế nào cơ chứ!
"Th-thật sao? Hì hì..."
Vì bất an khi Lee Joohyuk không ở bên cạnh nên tôi mới hỏi Undine, nhưng nghe Undine và Nyx khẳng định chắc nịch rằng không có chuyện đó, tâm trạng tôi bỗng chốc tốt hẳn lên.
Dù biết có thể đó chỉ là lời an ủi đầu môi, nhưng khi nghe nói anh ấy chân thành với mình đến nhường nào, tôi không giấu nổi niềm vui sướng đang dâng trào.
"Vậy các cậu có biết anh Joohyuk đang ở đâu không?"
- …Khó lắm. Như thể có thứ gì đó đang can thiệp vào, nó làm chệch hướng mana từng chút một nên chắc là khó tìm ra vị trí của tên nhân loại đó rồi.
"V-vậy sao...?"
Nhưng khi nghe nói khó tìm được vị trí của Lee Joohyuk, tâm trạng tôi lại trùng xuống.
Tôi không ngờ rằng khi thiếu vắng người tên Lee Joohyuk này, cảm giác bất an lại lớn đến thế. Dẫu biết anh ấy như người thân trong gia đình, nhưng để nói là ngang hàng hoàn toàn với gia đình thì vẫn còn hơi khó khăn...
'Anh Joohyuk rốt cuộc đi đâu rồi nhỉ...? Kh-không lẽ nào. Anh ấy bỏ rơi mình để đi chơi với những cô gái khác rồi sao?'
Chẳng mấy chốc, những tưởng tượng đầy bất an bắt đầu hiện ra trong đầu.
Cái viễn cảnh Lee Joohyuk thấy tôi phiền phức nên đã bỏ rơi tôi để vui vẻ bên những người phụ nữ khác. Dù biết anh ấy đang lập harem nên chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra, nhưng...
'Tuyệt đối không... Mình nhất định sẽ ngăn chặn chuyện đó bằng mọi giá.'
Dạo gần đây, tôi cực kỳ ghét nhìn thấy anh ấy vui đùa cùng những cô gái khác. Tôi chỉ muốn anh ấy nhìn một mình tôi thôi.
'Mình đâu có điểm nào thua kém những cô gái đó đâu chứ...'
Vóc dáng? Một khi đã xuyên không vào nhân vật từng là nữ chính thì có thể nói vóc dáng của tôi vượt trội hơn hẳn.
Giọng nói? Cũng giống như vóc dáng, tôi tự tin mình hơn họ.
Tính cách? Nếu anh Joohyuk muốn, tôi sẵn sàng cống hiến tất cả những gì mình có thể làm.
Chiều cao... thì vẫn còn khả năng cao thêm nữa, nên chắc chắn sớm muộn gì tôi cũng sẽ thắng thôi.
Còn học hành... thì...
'... Thi xong rồi, từ giờ mình sẽ chỉ tập trung học thôi.'
Dù có nói gì đi nữa, vì vừa mới đánh lụi hết cả bài thi cuối kỳ xong nên về khoản học hành, tôi chẳng thể thốt nên lời nào.
Hay là anh Joohyuk thích những cô gái học giỏi nhỉ?
Dù gì thì tôi cũng từng là người đứng nhất toàn trường đấy nhé. Nếu quyết tâm thì dẫu là học hành, tôi cũng sẽ chinh phục được một cách dễ dàng thôi. Còn về ma pháp, tôi chỉ cần nhìn qua là có thể thi triển được hết rồi.
'Harem... Nhất định phải lập sao?'
Rõ ràng với tư cách là bạn bè, tôi đã định giúp anh ấy lập harem thật tốt. Nhưng giờ nghĩ lại, những người xung quanh anh ấy chẳng có ai là không thua kém tôi cả.
D-dĩ nhiên là về kích thước vòng một hay vòng ba thì tôi có hơi lép vế so với cô nàng tóc hồng đó thật, nhưng...
'Đó là do cô ả biến thái đó có vấn đề thôi! Làm sao một người dùng kiếm mà vóc dáng lại có thể...'
Ngay từ đầu, cô ta đã bị loại về mặt nhân cách rồi. Dù khả năng tôi trở thành người yêu của Lee Joohyuk là không cao, nhưng nếu điều đó xảy ra, thì ngoài tôi ra tất cả đều không xứng.
'Vậy thì... chẳng phải chỉ cần anh ấy sống cùng mình là được sao?'
Dù hiện tại vẫn còn nhỏ nên chưa được giao quyền quản lý, nhưng tôi cũng có kha khá tài sản riêng. Tôi có một căn nhà đứng tên mình, đủ rộng rãi cho hai người ở, và nếu rút hết tiền tiết kiệm mà mẹ đã lập cho, chúng tôi có thể sống hạnh phúc bên nhau cả đời.
Cảnh tượng hai đứa cùng thức dậy trên một chiếc giường, rồi nằm đó trò chuyện thủ thỉ với nhau...
"Hì hì... Anh Joohyuk..."
Chỉ mới nghĩ đến thôi mà tôi đã thấy hạnh phúc rồi. Sáng sớm thức dậy được ngắm nhìn anh Joohyuk và trò chuyện cùng anh ấy, còn điều gì hạnh phúc hơn thế nữa chứ?
- …Này nhân loại, không phải ngươi thực sự thích tên nhân loại đó rồi đấy chứ?
"Ơ?! Kh-không phải như vậy đâu!"
Đang mải mê chìm đắm trong mộng tưởng, tôi giật bắn mình trước đòn tấn công bất ngờ của Undine và vội vàng phủ nhận.
- Thật không?
"Thì... Không phải là mình ghét, mình cũng thích cậu ấy mà... Nhưng không phải là 'love' (yêu), mà là mối quan hệ kiểu 'like' (thích) thôi!"
- …Phụt.
"Undine?"
Vì phủ nhận như vậy nghe có vẻ hơi kỳ nên tôi có bồi thêm một chút phía sau, nhưng đáp lại chỉ là tiếng cười khẩy của Undine. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Undine cười, khiến tôi ngẩn người ra vì ngạc nhiên.
- Ha ha ha! Nhân loại đúng là kẻ nói dối! Không phải 'love' mà là 'like'... Phụt!
"Hứ...! N-Nyx! Cậu nói cái gì thế hả! Th-thật sự là như vậy mà...!"
- Thật không?
"……."
Thêm vào đó là lời trêu chọc của Nyx khiến mặt tôi đỏ bừng, không thể thốt nên lời.
Thú thật, bấy lâu nay tôi cứ khăng khăng nói là bạn bè nên mới vậy, nhưng chính tôi cũng hiểu rõ tình trạng của mình hiện giờ. Tôi không muốn dừng lại ở mức bạn bè, mà muốn tiến tới bước tiếp theo.
Tôi muốn độc chiếm Lee Joohyuk. Tôi muốn mọi tình yêu của anh ấy đều hướng về phía mình.
Nhưng với một người lần đầu trải qua cảm xúc này như tôi, việc tiến lại gần anh ấy thực sự quá đáng sợ.
"Hức... Thật là, cả hai cậu đều quá đáng lắm..."
Cuối cùng, tôi không cầm được nước mắt mà òa khóc. Nếu là bình thường thì tôi đã bỏ qua lời trêu chọc đó rồi, nhưng hôm nay tôi không thể làm thế được.
Bên tai tôi vang lên tiếng cuống quýt dỗ dành của Undine và Nyx, nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà để ý.
... Quả nhiên, tôi cần Lee Joohyuk. Ngay lúc này.
Sau một hồi khóc lóc và lấy lại bình tĩnh, tôi cố nén cảm giác xấu hổ và lập tức lên đường tìm kiếm Lee Joohyuk.
"... Đây là đâu nhỉ?"
Cho đến khi nhận ra mình đã lạc đường sau hai tiếng đồng hồ đi bộ mà không gặp bất kỳ bóng người nào.
==========
"Hỏng bét rồi..."
Đó là câu đầu tiên tôi thốt ra ngay khi nhận ra tình hình hiện tại.
Dù nội dung đã chệch đi khá nhiều so với nguyên tác, nhưng tôi không ngờ ngay cả chuyện này cũng bị thay đổi. Trong nguyên tác, lý do tôi có thể thành công dù ở trạng thái yếu hơn bây giờ là nhờ sự hỗ trợ hỏa lực của Han Jiyeon.
Nhưng giờ đây, sự hỗ trợ đó đã biến mất.
"Hà, chết tiệt... Phải làm sao đây."
Tôi hoàn toàn mất phương hướng, không biết phải làm gì tiếp theo. Điểm may mắn duy nhất có lẽ là tôi đã rơi xuống đúng địa điểm như trong nguyên tác. Bên trái là hoang mạc, còn bên phải là rừng rậm, ít ra thì điều đó cũng an ủi phần nào.
Dù vậy, tình cảnh hiện tại của tôi cũng chẳng khá khẩm gì khi quần áo bị lột sạch, chỉ còn đúng chiếc quần lót trên người.
'... Đành chịu thôi.'
Sau khi quan sát xung quanh thêm vài lần, tôi chuẩn bị di chuyển. Tôi chậm rãi nắm lấy thanh kiếm có khắc hình hoa sen với hình dáng khác lạ thường ngày.
- Này, cầm lấy cái này đi.
- Cái gì đây ạ... Điên thật chứ.
Đó là thanh kiếm mà Kim Joowon đã ném cho tôi vào một ngày trước kỳ thi cuối kỳ. Đó là thanh Liên Hoa Đao (연화도), thanh kiếm mà Kim Joowon từng sử dụng thường xuyên nhất trước khi vứt bỏ nó cùng với việc từ bỏ Liên Hoa Kiếm Thuật.
Trong truyện, đây là thanh kiếm mà Kim Joowon chỉ giao cho nhân vật chính ở giai đoạn cực hậu kỳ, sau khi độ thiện cảm đã đạt mức tối đa. Lúc đó, tôi đã đứng hình nhìn Kim Joowon vì không ngờ thanh kiếm ấy lại xuất hiện trước mắt mình sớm như vậy.
- Cái đó... lưỡi thanh kiếm ngươi hay dùng mẻ hết rồi, không khéo còn gãy nữa. Cứ coi như quà tặng đi.
- …Em cảm ơn thầy?
- Bình thường có bao giờ dùng kính ngữ đâu mà nay bày đặt. Nhớ quay về mà không bị trầy xước gì đấy nhé? Ta không muốn nghe tin đệ tử của mình bị thương ở đâu đó đâu.
Cú đập mạnh vào lưng lúc đó khiến tôi cảm nhận được rằng, dù gì đi nữa, thầy ấy cũng đã nảy sinh khá nhiều tình cảm khi tiễn tôi đi.
Dù sao thì việc có được thanh kiếm này ngay lúc này là một sự may mắn cực lớn. Đối với một "tân binh" như tôi, việc sở hữu một thanh kiếm cấp cao (high-end) chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh. Nếu chỉ xét về hiệu năng, nó ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với thanh kiếm tôi vẫn dùng thường ngày.
'Dù hiện tại mình vẫn chưa thể sử dụng nó một cách hoàn hảo.'
Vì năng lực còn thiếu sót nên tôi chưa thể phát huy hết sức mạnh của thanh kiếm mà chỉ dùng được một phần, nhưng dù vậy, nó vẫn mang lại hiệu quả gấp ba lần so với thanh kiếm cũ.
"…Ừm."
Đang mải mê suy nghĩ, tôi nhận ra mình đã bị bao vây bởi một nhóm học sinh có vẻ như đã lập đội với nhau.
"Này, nhưng mà có ổn không đấy...? Chẳng phải hắn ta là thủ khoa kỳ thi giữa kỳ sao?"
"Bên cạnh hắn không có Han Jiyeon. Thế thì chúng ta vẫn có cơ hội thắng!"
"Hơn nữa chúng ta đông thế này, chẳng lẽ không thắng nổi một mình hắn?"
Thường thì mấy đứa nói câu đó chắc chắn sẽ bị ăn hành. Nhìn đám người đang thốt ra những lời thoại điển hình của mấy nhân vật phản diện phụ sắp bại trận, tôi định nói gì đó nhưng rồi lại thôi vì sợ chỉ làm chúng thêm tức giận, nên tôi chỉ im lặng quan sát.
'Cũng đến lúc phải hành động rồi.'
Ưu tiên hàng đầu của tôi lúc này là tìm Han Jiyeon. Không chỉ vì sức mạnh của cô ấy, mà đối với tôi, Jiyeon đã trở thành một tồn tại không ai có thể thay thế được. Vì cô ấy là người quan trọng nhất với tôi lúc này, nên tôi phải tìm cô ấy ngay lập tức.
'Còn lũ "đỏ" đó... để sau tính cũng được.'
Dù sao thì chuyện đó cũng sẽ xảy ra vào đêm nay, tôi vẫn còn đủ thời gian để chuẩn bị. Việc gặp lại Han Jiyeon sớm và đồng hành cùng cô ấy quan trọng với tôi hơn nhiều.
"Làm gì thế? Sao không nhào vô đi."
Trước đó, việc cấp bách là phải xử lý đám nhân vật phụ đang tụ tập trước mặt này đã. Đã lâu rồi tôi chỉ đối đầu với Kim Joowon nên không biết sẽ đối phó với bọn này thế nào... nhưng chắc là cũng ổn thôi. Nếu chúng rơi vào trạng thái mất ý thức, học viện sẽ tự động Teleport chúng đi, nên tôi không cần lo lắng về việc lỡ tay giết người.
- Anh Joohyuuuk! Anh đã đi đâu mà giờ mới tới...
Có lẽ vì đã ở bên cạnh Han Jiyeon quá lâu, nên khi tưởng tượng ra phản ứng của cô ấy lúc gặp lại, tôi bất giác mỉm cười.
Và thế là, khi kỳ thi mới bắt đầu được khoảng 10 phút, một lượng lớn thí sinh đã bị loại. May mắn là đối thủ không quá mạnh, tôi chỉ cần phản đòn vài cái là chúng đã ngất xỉu, xử lý cực kỳ dễ dàng.
"Hừm... Phải đi hướng nào mới tìm thấy cô ấy đây."
Sau khi hạ gục tất cả, tôi lập tức lên đường tìm Han Jiyeon. Tôi đi mãi cho đến tận lúc mặt trời sắp lặn, tìm thấy tất cả mọi người trừ Han Jiyeon ra.
"…Cô nàng này đi đâu mất tiêu rồi?"
Tôi lẩm bẩm một mình, trong lòng không khỏi thắc mắc khi chẳng thấy bóng dáng Han Jiyeon đâu cả.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn