Chương 81: Ôi, chỉ nốt hôm nay thôi mà....
Tôi Đã Hóa Thành Nữ Chính Của Cuốn Tiểu Thuyết Mình Định Đọc · Cybertronlk1234 · 95 chương · ~21 phút đọc · Tạo 02/09/2026
WN (Han Jiyeon)
"Hì hì..."
Nụ cười cứ tự nhiên nở trên môi. Dù tôi có cố kéo khóe miệng xuống thì nó cũng chẳng chịu nghe lời, cứ thế mà vểnh ngược lên trời. Lần này, tôi chẳng buồn cố gắng kìm nén nữa.
Thì bởi vì... tôi vừa nhận được một tin vui đến nhường nào mà.
"Hi hi hi hi..."
Tôi. Đã mang thai được 5 tuần rồi.
Cách đây hai ngày, tôi chợt nảy ra ý nghĩ liệu có phải mình đã có thai không, và hôm qua sau khi đi bệnh viện về, chính miệng bác sĩ đã xác nhận điều đó, nên tin tức này chắc chắn không thể là giả được.
Tất nhiên, vì tôi đã chủ động... quyến rũ và ân ái với anh ấy rất nồng nhiệt, nên tôi cũng lo lắng không biết em bé có gặp vấn đề gì không. Nhưng khi nghe tin mọi thứ vẫn ổn định, tâm trạng tôi lại càng hân hoan hơn nữa.
'Trong bụng mình đang mang kết tinh tình yêu của Joo-hyuk...!'
Lần đầu tiên nghĩ đến chuyện mang thai, ý nghĩ có con ở tuổi 20 khiến tôi thoáng chút mịt mờ... Nhưng nghĩ kỹ lại, đây là tình huống tuyệt vời hơn bất cứ điều gì đối với tôi.
Hơn hết, việc này coi như đã chắc chắn hóa hôn nhân giữa tôi và Joo-hyuk. Không phải kiểu "harem" hay kết hôn chung chạ kỳ quặc gì đó như trong truyện, mà là một đám cưới chỉ có riêng tôi và Joo-hyuk mà thôi.
'Mình có thể khiến lũ đàn bà lẳng lơ kia tuyệt đối không bao giờ dám tơ tưởng đến anh ấy nữa.'
Nói cách khác, đây chính là một "Pure Love Ending" (Kết thúc thuần khiết) hoàn hảo. Một khi đã kết hôn, các nữ chính khác sẽ không có cửa xen vào, đây là cơ hội để tôi đóng dấu chủ quyền hoàn toàn lên người đàn ông của mình.
'Dù vậy, mình cũng không ngờ là lại mang thai ngay tuổi 20 thế này...'
Nhưng việc đã có thai rồi cũng khiến tôi cảm thấy hơi tiếc nuối một chút. Hiện tại chúng tôi vẫn dùng bao cao su, tôi vốn định sau này khi không dùng bao nữa, sẽ đón nhận thật nhiều...
"thứ đó" của Joo-hyuk rồi mới mang thai cơ.
Bởi vì nếu lỡ mang thai ngoài ý muốn, Joo-hyuk sẽ gặp khó khăn. Cho nên dù hơi tiếc nhưng tôi đã định kìm nén cho đến lúc đó...
"Biết thế chẳng thèm dùng bao cho rồi..."
Cảm giác tiếc nuối dâng lên, tôi tự hỏi hay là ngay từ đầu cứ để tự nhiên đi cho xong.
'... Nhưng mà, điều đó cũng có nghĩa là chúng tôi cực kỳ hòa hợp về chuyện chăn gối đúng không?'
Việc mang thai ngay cả khi đã dùng biện pháp bảo vệ khiến tôi nghĩ rằng sự tương thích giữa hai đứa là tuyệt nhất, nên dù có chút tiếc nuối thì tôi cũng thấy mãn nguyện. Nghĩ như vậy có vẻ còn khiến tôi hạnh phúc hơn là việc được Joo-hyuk "ăn sạch" mà không có đồ bảo hộ.
"Hì hì..."
Vì tâm trạng quá đỗi tuyệt vời, tôi rúc mặt vào lồng ngực Joo-hyuk, dụi qua dụi lại để mùi hương của anh ấy thấm đẫm lên mặt mình. Đó là một mùi hương vừa khiến tôi hưng phấn lại vừa thấy bình yên, khiến tôi càng thêm đắm đuối chỉ muốn nhìn ngắm mỗi mình anh.
'Đang mang thai mà...'
Dù bản năng đang gào thét muốn được Joo-hyuk vồ vập ngay lúc này, nhưng vì đang ở giai đoạn đầu thai kỳ, nguy cơ sảy thai cao, lại còn đang ở nhà mình nên tôi phải cố mà nhịn.
Tôi cọ chân mình vào chân Joo-hyuk, lặng lẽ ngẩng đầu nhìn gương mặt anh. Anh đang ngủ say. Bình thường anh hiếm khi mất đi vẻ điềm tĩnh... nhưng lạ thay, Joo-hyuk lại cực kỳ "yếu thế" trước giấc ngủ.
Thấy anh không hề tỉnh giấc dù tôi có khẽ cử động cơ thể (dù đã chuẩn bị tinh thần bị mắng), có vẻ như một khi đã ngủ là anh ngủ rất sâu.
'Cứ thế này thì có khi bị ai bắt cóc mất thôi.'
Chắc tôi phải dính chặt lấy Joo-hyuk suốt đời mới được. Chẳng còn cách nào khác rồi.
... Tất nhiên, việc Joo-hyuk ngủ sâu không phải là chuyện xấu. Ngược lại, nó còn tốt cho tôi nữa. Vì vào lúc rạng sáng khi anh không hay biết, tôi có thể tùy ý để lại dấu vết của mình trong khuôn miệng anh.
Dù biết là có khả năng bị lộ, nhưng qua kinh nghiệm suốt một tháng nay, tôi biết rõ rằng mức độ này sẽ không làm anh tỉnh giấc. Tôi biết hành động này là sai trái, nhưng biết sao được. Sở hữu mùi hương quyến rũ thế này thì có người phụ nữ nào cưỡng lại được cơ chứ? Tất cả là lỗi của Joo-hyuk hết.
"Ôi, chỉ nốt hôm nay thôi mà..."
Lặp lại câu nói của ngày hôm qua và cả những ngày trước đó, tôi đưa lưỡi mình vào trong miệng Joo-hyuk. Vị ngọt ngào từ nước mẻ của anh lại chạm vào đầu lưỡi tôi. Đến cả nước mẻ cũng ngọt ngào thế này, anh chẳng khác nào một khối Pheromone di động cả.
"Phù... vẫn thấy thiếu thiếu gì đó."
Sau khi dùng lưỡi thám hiểm khắp khoang miệng của Joo-hyuk đang ngủ say như mọi khi và làm nó ướt đẫm bởi dấu vết của mình, tôi lặng lẽ rút ra nhưng lại cảm thấy một sự trống trải khác lạ.
Và tôi nhanh chóng nhận ra lý do. Đã 3 ngày rồi tôi và Joo-hyuk chưa "gần gũi". Trước đây hầu như ngày nào cũng làm chuyện đó, nên khoảng trống 3 ngày là quá dài đối với cơ thể vốn đã được điều chỉnh để vừa khít với Joo-hyuk của tôi.
"Ưm..."
Nhưng nếu đòi làm chuyện đó thì em bé trong bụng sẽ gặp nguy hiểm, nên tôi lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.
"H-Hay là làm thêm một lần nữa chắc cũng không sao?"
Để lấp đầy khoảng trống đó, tôi chọn cách "xâm chiếm" miệng Joo-hyuk một lần nữa. Dù không thể bằng việc được anh chiếm hữu cơ thể, nhưng biết làm sao được. Cứ hôn thêm vài lần nữa chắc là sẽ bù đắp được thôi.
'Joo-hyuk cũng sẽ hiểu cho mình thôi... ừ.'
Tất nhiên là tôi chưa nhận được sự đồng ý của anh. Nhưng tôi nghĩ dù anh có biết thì cũng sẽ thông cảm thôi. Dù vậy, tôi vẫn không muốn để anh thấy dáng vẻ này của mình. Tôi muốn mãi là một cô gái thanh thuần và thuần khiết nhất trong mắt anh.
... Đến nước này thì cảm giác như tôi đã vượt quá giới hạn để được gọi là "thuần khiết" rồi, nên tôi đành phải làm lén lút thế này đây.
'... Tuyệt đối, tuyệt đối không được để Joo-hyuk bắt gặp dáng vẻ này.'
"Chụt..."
Nhất định không để bị lộ. Tự nhủ với lòng mình như vậy, tôi phải làm thêm khoảng ba lần nữa mới có thể dừng lại được.
==========
"Hừm..."
Tôi cứ ngỡ giờ này đã chuẩn bị quay về nhà Joo-hyuk rồi chứ, vậy mà tôi vẫn đang ở lại nhà bố mẹ cùng với anh. Hiện tại, tôi đang ở một mình trong phòng. Tất nhiên tôi có thể ra ngoài để bám lấy Joo-hyuk, nhưng ít nhất là lúc này thì không thể.
- Lịch trình kết hôn khi nào thì...
- Con định chọn nhà hàng tiệc cưới ở đâu?
"Ư ư..."
Bởi vì từ bên ngoài vọng vào là những lời bàn tán khiến tôi ngượng chín cả mặt. Thật ra, với một người đã "đi đến bước cuối cùng" như tôi thì chuyện bàn bạc đám cưới có là gì đâu, nhưng mà...
'Tại sao, tại sao chỉ mới nghĩ đến thôi mà mình lại thấy xấu hổ thế này...?'
Thật kỳ lạ, chỉ cần nghĩ đến thôi là mặt tôi đã đỏ bừng lên. Không biết là do đám cưới trong giấc mơ hồi đó quá ấn tượng, hay là vì sắp được kết hôn thật rồi mà...
'Nếu tổ chức đám cưới, mình sẽ mặc váy cưới nhỉ...?'
Và Joo-hyuk sẽ nhìn thấy dáng vẻ đó của mình. Nghĩ đến đó thôi là tôi lại càng thấy thẹn thùng hơn.
"A, mình cũng cho anh ấy xem cơ thể trần trụi nhiều rồi mà..."
Thực tế thì việc khỏa thân trước mặt Joo-hyuk tôi chẳng thấy nề hà gì, nhưng lạ thay, cứ nghĩ đến việc để anh thấy mình trong bộ váy cưới là mặt tôi lại nóng bừng không dứt. Có lẽ là do bình thường tôi toàn mặc những bộ đồ trông như sắp tuột đến nơi. Đang yên đang lành chỉ mặc áo hoodie hay đồng phục, giờ lại định mặc bộ đồ lộng lẫy và hở hang như thế nên cơ thể mới phản ứng dữ dội chăng?
'Nhưng... dù sao thì cũng phải mặc thôi đúng không?'
Vì đã mang thai và chuyện kết hôn là điều hiển nhiên, nên tôi bắt buộc phải mặc váy cưới. Người ta chẳng bảo hãy biến nguy cơ thành cơ hội đó sao? Thay vào đó, tôi sẽ được thấy dáng vẻ lịch lãm của Joo-hyuk trong bộ Tuxedo. Hơn nữa, đến lúc đó thai nhi đã ổn định, nếu mình trông thật xinh đẹp thì biết đâu trong phòng chờ cô dâu...
'M-Mình đang nghĩ cái quái gì thế này...!'
Tôi cố gắng trấn tĩnh lại những ảo tưởng đen tối đang vẽ ra trong đầu, nhưng càng cố thì lại càng thấy xấu hổ hơn. May mà Joo-hyuk không đọc được suy nghĩ của tôi, chứ nếu không anh sẽ thấy tôi chẳng khác nào một con "cái" đang động dục.
"... Có phải do mình làm chuyện đó quá nhiều không nhỉ?"
Tôi chợt nghĩ hay là mình đã bị nghiện chuyện đó mất rồi. Nếu thật sự tôi bị nghiện thì chắc chắn phải tiết chế lại thôi...
"Ư ư... liệu mình có nhịn nổi không đây?"
Tôi thật sự không biết liệu mình có thể chịu đựng được khi không làm chuyện đó với Joo-hyuk hay không. Mới có 3 ngày không làm mà đã thế này, nếu thời gian kéo dài hơn thì không biết sẽ tệ đến mức nào nữa. Chỉ nghĩ thôi đã thấy chóng mặt rồi. Cảm giác của những người không bỏ được thuốc lá chắc cũng giống thế này chăng.
"Thôi nào, chắc không phải nghiện đâu."
Mới cách đây một tháng tôi vẫn còn là "gái trinh" mà. Mới qua có một tháng mà đã bảo nghiện này nghiện nọ thì còn quá sớm.
'Chắc là mình lo xa quá thôi... nhỉ?'
Dù một chút bất an dâng lên trong lòng, nhưng tôi cố tình phớt lờ nó. Dù sao thì tôi cũng khác hẳn với lũ đàn bà lẳng lơ cứ muốn tiếp cận Joo-hyuk kia.
'Nhưng mà, không biết Joo-hyuk mặc Tuxedo sẽ bảnh bao đến mức nào nhỉ?'
Bình thường chỉ mặc đồng phục thôi mà dáng người và khuôn mặt của anh đã đẹp đến mức "vô thực" rồi. Nếu một người như Joo-hyuk mà mặc Tuxedo thì...
'Chắc mình chết vì sung sướng mất...'
Chỉ mới tưởng tượng thôi mà máu mũi đã chực trào ra khiến tôi giật mình lau vội, rồi lật đật cất bộ quần áo của Joo-hyuk mà mình vừa lôi ra định ngửi vào lại. Nếu để máu mũi dính vào quần áo của anh thì hỏng bét.
Dù hơi tiếc nhưng tôi quyết định sẽ vẽ tranh để thỏa mãn trí tưởng tượng về một Joo-hyuk trong bộ lễ phục. Tôi cầm bút chì lên bắt đầu phác thảo, nhưng vì gương mặt vẽ ra không đúng như ý muốn nên tôi sớm bỏ cuộc.
'Khi nào anh ấy mới vào nhỉ...'
Tôi vừa chờ đợi Joo-hyuk mau chóng quay lại phòng mình, vừa dành thời gian riêng tư để tưởng tượng về những việc sẽ xảy ra trong đám cưới.
... Việc tôi trở nên thế này hoàn toàn là tại Joo-hyuk hết. Không phải lỗi của tôi đâu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn