Chương 10: Ghét môn Thể dục quá đi mất...
Tôi Đã Hóa Thành Nữ Chính Của Cuốn Tiểu Thuyết Mình Định Đọc · Cybertronlk1234 · 95 chương · ~22 phút đọc · Tạo 02/09/2026
WN Thông thường trong những cuốn tiểu thuyết khác, vào tình huống này người ta sẽ chọn cách bỏ bữa mà rời khỏi nhà ăn, nhưng tôi thì không thể làm thế được.
'Ngon quá...'
Làm sao có thể từ bỏ món ăn ngon thế này mà đi cho đành.
Tôi tự biết rõ bản thân mình là người thiếu khả năng kiềm chế hơn bất kỳ ai, nên không tài nào vứt bỏ đống đồ ăn đang bày ra trước mắt này được.
Chắc chắn nếu tham gia thí nghiệm kẹo dẻo (Marshmallow Test), tôi sẽ là loại người thất bại ngay lập tức. Biết sao được, bản năng nó thế rồi.
Vậy nên, đáng lẽ tôi chỉ cần tập trung thưởng thức món ăn thôi là được, nhưng mà...
"..."
Chỉ vì cái tên Lee Joohyuk đang ngồi trước mặt mà tôi cứ không thể tập trung ăn uống, cứ phải liếc nhìn sắc mặt hắn ta.
Cái dáng vẻ của Lee Joohyuk khi nhìn tôi rồi bảo là tôi ăn trông rất ngon miệng, lại còn bày ra cái bản mặt "chỉ cần nhìn em ăn là tôi cũng thấy no rồi" cứ ám ảnh mãi trong đầu, làm sao mà tập trung ăn cơm cho nổi đây.
Cái đồ rác rưởi cuồng harem kia, ngươi tưởng ta sẽ đổ vì mấy chiêu đó sao? Ngươi nghĩ ta sẽ bị "tha hóa" thành con gái (Amta) chắc?
Cho đến tận khi tốt nghiệp học viện, ta nhất định sẽ kết thúc trong trạng thái "No Romance". Cuộc đời 20 năm ế bền vững thì có thêm 4 năm nữa cũng chẳng vấn đề gì.
Ngay từ đầu tôi cũng chẳng phải gay, và tôi cũng không muốn lợi dụng việc bị biến thân (TS) để đi hẹn hò với đàn ông.
Dù sao thì, tôi rất muốn ăn một miếng rồi tận hưởng cảm giác hạnh phúc ngập tràn, nhưng cứ mỗi lần định làm thế, tôi lại phải để ý quản lý biểu cảm vì sợ lộ ra vẻ mặt kỳ lạ, rồi lại lén nhìn Lee Joohyuk.
"Sao thế?"
"..."
Dĩ nhiên là tôi không dám nhìn chằm chằm lâu.
Mỗi khi Lee Joohyuk nhìn lại và hỏi gì đó, tôi chỉ biết ấp úng cúi gằm mặt xuống rồi lại tống thức ăn vào miệng.
"Hừm..."
Thà rằng đồ ăn không ngon thì tôi đã đổ quách đi rồi bỏ chạy thẳng cổ, đằng này nó lại quá ngon, bỏ đi thì phí của trời quá.
Cuối cùng, tôi lại bắt đầu dùng liệu pháp tự thôi miên.
Ở đây chỉ có mình mình thôi... Nơi này hiện tại không có ai khác ngoài mình cả...
Tất nhiên, bảo là chỉ có một mình thì hơi quá vì xung quanh cực kỳ ồn ào, chẳng giúp ích được bao nhiêu, nhưng tôi vẫn cố gắng phớt lờ Lee Joohyuk hết mức có thể để tống thức ăn vào họng.
A, thật sự ngon quá đi mất. Đây mới chính là "cực khoái" (Yass) chứ đâu.
Dù tôi chưa từng làm "chuyện ấy" thật sự bao giờ, nhưng chẳng phải thứ này còn mang lại khoái cảm tuyệt vời hơn cả chuyện đó sao?
Không, ngon đến mức đem so sánh với mấy chuyện giường chiếu kia còn thấy ngại cho đồ ăn ấy chứ.
"Tiếc quá..."
Dù rất muốn lấy thêm nhưng cái dạ dày đang ở trạng thái quá tải đã bắt đầu gào thét, nên tôi đành phải kết thúc bữa ăn tại đây.
Nếu còn nhồi nhét thêm gì nữa, chắc chắn tôi sẽ phải trải qua một cơn ác mộng trong nhà vệ sinh mất.
Tôi nhìn cái đĩa trống không chỉ còn sót lại chút nước sốt với ánh mắt hơi tiếc nuối, rồi đứng dậy dọn dẹp đĩa và rời khỏi nhà ăn.
"Làm tốt lắm, Han Jiyeon. Cứ tiếp tục phớt lờ như thế này thì Lee Joohyuk cũng sẽ mất hứng mà bỏ đi thôi..."
Và rồi, tôi bắt đầu tự khen ngợi chính mình.
Thấy chưa, làm được mà.
Dù vẫn còn hơi sớm để nói rằng đã hoàn toàn thoát khỏi nguy cơ bị "tha hóa", nhưng tôi cảm giác rằng nếu cứ đà này thì giấc mơ đó có thể thành hiện thực.
Bắt đầu từ trải nghiệm không màng đến sự hiện diện của Lee Joohyuk lúc cuối, từ giờ trở đi tôi cứ thế mà phát huy là được.
"Hôm nay lúc về phải mua Coca mới được."
Tôi quyết định mua Coca như một phần thưởng cho bản thân.
Thế này là một phần thưởng quá lớn lao rồi.
"Hừm hừm hưng~" Vừa ngân nga giai điệu vui vẻ, tôi vừa bắt đầu hướng về phía lớp học.
Mà không hề nhận ra rằng tiết tiếp theo chính là môn Thể dục.
========== Nếu hỏi tôi môn học nào đáng ghét nhất ở trường, tôi có thể trả lời ngay lập tức mà không cần suy nghĩ một giây: đó là môn Thể dục.
Tôi ghét Thể dục đến mức đó đấy.
Cơ thể tôi vốn rất yếu, chỉ cần chạy một chút là thở không ra hơi, chân tay rụng rời. Mỗi khi bắt đầu tiết học bằng việc chạy khởi động quanh sân vận động, đừng nói là một vòng, ngay cả nửa vòng tôi cũng không chạy nổi, cứ phải vừa đi vừa thở hồng hộc.
Thế là giáo viên thể dục sẽ hỏi tại sao không chạy, rồi bắt cả lớp chạy thêm một vòng nữa vì "trách nhiệm liên đới". Lúc đó, những ánh mắt đổ dồn về phía tôi thực sự rất đáng sợ.
Dù không phải chạy thêm vì trách nhiệm liên đới đi chăng nữa, thì việc nhìn thấy các bạn khác đã chạy xong và ngồi nghỉ, còn mình tôi vẫn lếch thếch vừa đi vừa thở dốc, cảm giác chẳng khác nào một con thú bị nhốt trong sở thú cho người ta nhìn ngó.
Ngoài ra, không biết có phải vì trước đây là con trai không mà chúng tôi chủ yếu chơi bóng đá và bóng rổ...
Bóng đá thì với cái thể lực rẻ rách và vóc dáng chẳng ra sao, tôi toàn bị đẩy đi làm hậu vệ, lúc bọn trẻ con đùa nghịch với quả bóng thì tôi chỉ biết nghịch cát trên sân một mình. Còn bóng rổ, với cái vóc dáng đó cộng thêm chiều cao khiêm tốn, chẳng những không thấy vui mà tôi còn cực kỳ ghét cay ghét đắng.
Sao mà trước khi xuyên không với sau khi xuyên không chiều cao vẫn y hệt nhau thế này?
Thế nên, sau vài lần ngất xỉu trong giờ thể dục và được đặc cách miễn tập, đối với tôi, tiết thể dục chẳng qua chỉ là cơ hội để thay bộ đồng phục khó chịu sang bộ đồ thể dục thoải mái hơn để chuẩn bị về nhà, không hơn không kém.
Đó là mức độ căm ghét của tôi dành cho môn học này.
Vậy nên... tại sao bây giờ tôi lại nói chuyện này ư?
"Ghét môn Thể dục quá đi mất..."
Bởi vì tiết này chính là tiết Thể dục.
Và cũng bởi vì tôi vừa mới ngã lăn ra khi đang chạy quanh sân và bị đuổi ra ngoài ngồi nghỉ xong.
Dù ghét thể dục thật đấy, nhưng tôi cũng từng có ý nghĩ muốn cơ thể khỏe mạnh hơn và ít nhất là có thể tập luyện được như bao người khác.
Vì vậy, sau khi xuyên vào nhân vật Han Jiyeon này, tôi đã ôm một chút kỳ vọng nhỏ nhoi.
Biết đâu thể lực của mình đã khá hơn trước thì sao? Nghĩ vậy nên dù ghét nhưng tôi vẫn có chút mong đợi.
"Cái quái gì thế này..."
Và cái kỳ vọng đó chẳng mất bao lâu để tan thành mây khói.
Thể lực đúng là có tăng lên so với trước.
Chỉ số thể lực của tôi là 6, nên tôi cũng nghĩ mình có thể làm được những việc tương ứng với con số 6 đó.
Vấn đề là chỉ số thể lực trung bình của người thường là 10.
Việc thể lực đã "tăng trưởng" mà cũng chỉ bằng một nửa mức trung bình đã hoàn toàn đập tan hy vọng của tôi.
"Thế rốt cuộc trước đây thể lực của đứa nhỏ này tệ đến mức nào vậy..."
Và việc dù thể lực đã tăng mà vẫn bị đuổi ra ngoài ngồi nghỉ càng khiến tôi cảm thấy thảm hại hơn.
Gì thế này không biết... Thà rằng cho tôi xuyên không thì cho thêm tí "buff" đi chứ. Định để cái cô nàng nhân vật chính yếu đuối này làm được tích sự gì cơ chứ?
"Em không sao chứ?"
"Dạ?! Dạ, dạ vâng..."
Trong lúc đang chìm trong mặc cảm tự ti, vừa nhận ra thầy giáo thể dục đã tiến lại gần, cơ thể tôi lập tức cứng đờ, lắp bắp run rẩy.
Có vẻ thầy là người cực kỳ yêu vận động, lượng cơ bắp trên người thầy thật không tầm thường chút nào. Nói hơi quá thì một người có thể hình to gấp đôi tôi đang tiến lại gần khiến tôi sợ muốn chết.
"... Em sợ thầy lắm à?"
"A, không ạ! Em, em tuyệt đối không sợ đâu ạ!"
Chắc thầy đọc được suy nghĩ của tôi rồi. Thầy giáo thể dục hỏi xem tôi có sợ thầy không.
Lúc đó tôi sợ đến mức muốn khóc luôn, nhưng vì đó là thầy giáo, lại sợ nếu nói thật lòng thì không biết cái thân hình đồ sộ kia sẽ làm gì mình, nên tôi liều mạng lắc đầu nguầy nguậy.
"Haha..."
Nhìn nụ cười chua chát của thầy, tôi bắt đầu lo lắng không biết mình có chọn sai cách trả lời không.
May thay, đó chỉ là lo hão, chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Có vẻ thầy chỉ định đến hỏi thăm vài câu thôi.
Nào là nếu sức khỏe không tốt thì không cần tập thể dục cũng được, nào là bình thường em có bệnh lý nền gì không, vân vân.
Có thể thấy thầy đang cố gắng nói chuyện một cách thân thiện.
"Dạ, không có ạ... Em, em xin lỗi thầy..."
"Ơ..."
Thế nhưng, trong lúc thầy cố gắng nặn ra một nụ cười thân thiện nhất có thể, thì cái vẻ mặt đó lại trông cực kỳ đáng sợ.
Chẳng biết tại sao mà lời xin lỗi cứ tự động thốt ra khỏi miệng tôi. Chỉ cần suy nghĩ một chút là thấy có gì đó sai sai, nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ nữa.
"Được rồi, thế em có biết mình có lỗi gì không?"
"A, cái đó. Chuyện là..."
Và trước câu hỏi đó của thầy, tôi bắt đầu vận dụng hết mọi nơ-ron thần kinh để nghĩ ra một cái cớ.
"Dạ... thì là..."
Chịu chết, chẳng nghĩ ra được cái gì cả.
"... Nếu sợ thì cứ nói là sợ cũng được mà."
"Dạ, vâng ạ...!"
"Thừa nhận ngay lập tức luôn hả...?"
Cũng may là có vẻ thầy không hỏi với ý định nghiêm trọng gì nên tôi đã vượt qua được.
Ngoài ra chúng tôi còn nói thêm vài chuyện khác nữa.
Lúc đầu vì ngoại hình của thầy quá đáng sợ nên tôi cảm giác không thể trò chuyện bình thường được, nhưng trước sự nỗ lực điều chỉnh để phù hợp với tôi của thầy, dần dần tôi đã thoát khỏi định kiến về ngoại hình và cảm thấy có thể nói chuyện được.
Thầy liên tục quan sát phản ứng của tôi, thỉnh thoảng lại đùa vài câu (dù không vui cho lắm) để giúp tôi bớt sợ, khiến lòng tôi dần mở rộng hơn.
Có vẻ như khác với những giáo viên thể dục tôi từng gặp trước đây, thầy giáo lần này là một người khá tốt bụng.
Thầy vừa nói chuyện vừa quan tâm đến sức khỏe của tôi, có lẽ vì đây là trong tiểu thuyết nên thầy còn tốt hơn bất kỳ giáo viên nào tôi từng thấy ngoài đời.
Nhưng mà, cái dáng vẻ trông như thể có thể tập Gym với mức tạ 600kg (3 đại môn phối hợp) của thầy vẫn đáng sợ lắm. Dù tự nhủ không được có định kiến nhưng vẫn không sửa được.
Thầy ơi em xin lỗi. Thú thật là lúc đầu em chỉ muốn bỏ chạy thôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn