Chương 11: Giờ tôi cũng biết dùng ma pháp rồi! ...Ơ kìa?
Tôi Đã Hóa Thành Nữ Chính Của Cuốn Tiểu Thuyết Mình Định Đọc · Cybertronlk1234 · 95 chương · ~21 phút đọc · Tạo 02/09/2026
WN
"Cậu không sao chứ?"
Vào ngày đầu tiên nhập học học viện, tôi đã chủ động bắt chuyện với một nam sinh.
Nếu hỏi tôi có phải kiểu người hay bắt chuyện với người khác trước không, thì câu trả lời là không.
Bình thường khi ra ngoài, tôi luôn cố gắng hành xử như một người bình thường nhất có thể, nhưng thực tế tôi là kiểu người cảm thấy lúng túng và luôn muốn né tránh việc giao tiếp.
Bạn bè xung quanh cứ thế thưa dần, không biết nên gọi đó là phúc hay họa, nhưng thời gian tôi ở nhà chơi một mình ngày càng nhiều hơn. Bản thân tôi cũng thích điều đó nên tình trạng này lại càng trở nên trầm trọng.
Ngoại trừ anh trai ở nhà ra... tôi chẳng có ai để mở lòng tâm sự cả.
Mối quan hệ xã hội hạn hẹp và vụng về đến mức đó, vậy mà thật kỳ lạ, tôi lại vô thức bắt chuyện với cậu bạn ấy.
Cậu ấy là người đỗ Á khoa trong kỳ thi lần này, và mới vừa nãy thôi, cậu ấy còn bị lũ trẻ ranh cậy thế cha mẹ mỉa mai, chỉ trích đủ điều nào là trẻ mồ côi, nào là tiền bảo hiểm, làm vẩn đục cả bầu không khí.
Gương mặt cậu ấy đẹp trai hơn hẳn người thường, nhưng không phải tôi cảm thấy rung động hay gì cả, chỉ là thấy tội nghiệp nên mới tiến đến hỏi thăm trước.
Cậu nam sinh ấy cứ ngồi lặng lẽ, ánh mắt nhìn xa xăm.
Dáng vẻ có chút u sầu với đôi mắt vô định ấy khiến người ta nảy sinh ham muốn được bảo vệ, đồng thời với gương mặt cực phẩm đó, cậu ấy toát ra một khí chất vô cùng đặc biệt.
"…."
Nhưng trước cái nhìn chằm chằm không nói lời nào của cậu ấy, tôi bắt đầu cảm thấy bối rối và sốt ruột.
'M-mình nên phản ứng thế nào trong tình huống này đây? Thường thì đến tầm này là mọi chuyện phải được giải quyết êm đẹp rồi chứ nhỉ...?'
Nói ra điều này có vẻ hơi tự phụ, nhưng tôi biết mình xinh đẹp.
Lần đầu tiên tôi nhận thức được gương mặt mình xinh đẹp là khi thấy đám con trai nhìn mình bằng ánh mắt thèm khồng, còn lũ con gái thì nói xấu sau lưng rằng tôi là loại "con giáp thứ mười" chỉ biết cậy cái mặt mà làm càn.
Có lần tình cờ nghe được những lời đàm tiếu đó, tôi đã về nhà khóc nức nở và đòi mẹ cho nghỉ học... À mà thôi, chuyện đó bỏ qua đi.
Rốt cuộc, tôi đã chạy thử các kịch bản đối thoại trong đầu, cứ ngỡ cậu nam sinh này cũng sẽ có suy nghĩ giống họ, nhưng phản ứng nằm ngoài dự đoán này khiến tôi không khỏi lúng túng.
"Ờ... ơ kìa...? Này bạn ơi...?"
Vẻ mặt bình tĩnh (poker face) của tôi đã hoàn toàn sụp đổ, vì lo sợ cậu ấy ghét mình nên tôi cất tiếng gọi với giọng run rẩy.
"…À."
Có vẻ như vừa rồi cậu ấy chỉ đang thẩn thờ, tiêu cự đôi mắt dần quay trở lại và bắt đầu nhìn thẳng vào tôi.
"E hèm, hừm."
Nhìn dáng vẻ ngây người của cậu ấy, dù có vẻ đã muộn nhưng tôi vẫn cố gắng lấy lại vẻ điềm tĩnh để cứu vãn tình hình.
"Cậu, cậu không sao chứ?"
"À, vâng."
Cậu ấy trả lời và nở một nụ cười cay đắng.
Dáng vẻ đó mang chút gì đó mộng mị và đẹp đẽ đến lạ kỳ.
"Tớ... ờ, liệu tớ có thể biết tên cậu là gì không...? À, thật sự không có ý đồ gì khác đâu... Chỉ là tớ thật lòng muốn biết tên cậu thôi... Th-thật sự không phải hỏi với ý đồ xấu đâu!"
"Ờ... tôi tên là Lee Joohyuk."
"Joohyuk... Tên cậu nghe hay thật đấy. À, không phải. Ý tớ không phải khen theo kiểu đó đâu...!"
"…."
Cứ như vậy, tôi bắt đầu tiếp cận người khác sau một thời gian dài, một cách chẳng giống tôi chút nào.
Đó chính là thời điểm mối nhân duyên giữa tôi và Joohyuk chính thức bắt đầu.
==========
"Ư ư..."
Hôm nay tâm trạng tôi tệ một cách kỳ lạ.
Lần đầu tiên kể từ khi xuyên vào tiểu thuyết, tôi nằm mơ khi ngủ, nhưng đó là một giấc mơ quái dị với cảm giác rất khó tả khiến tôi thấy khó chịu ngay khi vừa thức dậy.
Hình như là một giấc mơ liên quan đến lễ khai giảng... Thật lạ là cứ hễ cố nhớ lại thì ký ức về giấc mơ đó lại mờ mịt.
Nhưng cảm giác khó chịu và một thứ cảm xúc không thể gọi tên cứ liên tục giày vò tôi, như thể khẳng định rằng giấc mơ đó có gì đó không ổn.
Một cảm giác ngứa ngáy, mơ màng mà tôi vừa ghét lại vừa muốn đắm chìm vào... Tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi đó rốt cuộc là cảm giác gì.
Cái cảm giác này rốt cuộc là gì nhỉ? Tôi cứ mải mê suy nghĩ nhưng vẫn không tìm ra lời giải.
- ♩♬~ Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, tiếng chuông vang lên, giáo viên bước vào lớp và buổi học bắt đầu. Tôi đành gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ đó sang một bên để tập trung vào bài giảng.
Ngay ngày đầu tiên đi học mà tôi đã tự hủy hoại hình tượng bằng một màn bùng nổ rồi, nên giờ phải học hành thật chăm chỉ để lấy lại hình ảnh học sinh gương mẫu trong mắt giáo viên.
"Thầy là Lee Jihoon, người phụ trách môn Ma pháp cơ bản của lớp 1-1 năm nay. Rất vui được gặp các em."
Sau khi viết tên Lee Jihoon lên bảng, thầy giáo tự giới thiệu.
Bộp bộp bộp-!
Tiếng vỗ tay vang lên xung quanh. Tôi cũng nhìn ngó xung quanh rồi bắt đầu vỗ tay theo mọi người.
"Có em nào biết Ma pháp cơ bản nghĩa là gì không? À, mời em sinh viên kia?"
Sau khi tiếng vỗ tay dứt hẳn, buổi học chính thức bắt đầu.
"Chẳng phải là ám chỉ ma pháp Đất, Lửa, Nước và Gió sao ạ?"
"Đúng rồi. Thầy có thể biết tên em là gì không?"
"Em là Lee Haeun ạ."
"Em Lee Haeun, thầy cộng cho em 2 điểm chuyên cần."
Nói rồi, thầy giáo viết lên bảng bốn chữ: Đất, Lửa, Nước, Gió.
"Ma pháp cơ bản là thuật ngữ dùng để chỉ các nguyên tố đóng vai trò là nền tảng và điểm bắt đầu của mọi loại ma pháp. Dùng lửa để thiêu rụi, dùng nước để dập lửa, dùng đất để lấp nước, dùng gió để bào mòn đất, hay dùng gió để thổi bùng ngọn lửa... có thể coi tất cả những điều này chính là toàn bộ nội dung của ma pháp cơ bản."
'Nước, Đất, Gió, Lửa... ghi chú lại.'
Vì chỉ nghe giảng thôi thì không thể trở thành học sinh giỏi được, nên tôi lấy sổ tay ra và bắt đầu tốc ký lời thầy giảng một cách chăm chỉ.
Từ xưa tôi đã tự tin rằng mình tốc ký giỏi hơn bất cứ ai, nên tôi vừa viết thoăn thoắt vừa vểnh tai nghe kỹ từng lời thầy nói để không bỏ sót chữ nào.
"Tuy nhiên, nếu thầy hỏi các em rằng liệu bốn nguyên tố này có phải là tất cả hay không, thì chắc chắn các em sẽ trả lời là không. Ma pháp cơ bản đúng như tên gọi của nó, chỉ là nền tảng chứ không phải là toàn bộ thế giới ma pháp.
Lấy ví dụ nhé, trong hệ Thủy có một ma pháp diện rộng thuộc hệ Băng cực kỳ nổi tiếng tên là Blizzard. Đó là ma pháp tạo ra một trận bão tuyết chết chóc để đóng băng vạn vật xung quanh. Nhìn qua thì có vẻ chỉ có thuộc tính Thủy, nhưng thực chất nó là ma pháp chuyên sâu kết hợp giữa hệ Thủy và hệ Phong."
Vừa nói, thầy vừa tạo ra một cơn bão tuyết nhỏ ngay trong lòng bàn tay để thị phạm.
Vì anh trai chưa bao giờ cho tôi xem ma pháp chuyên sâu, nên tôi nhìn chằm chằm vào màn trình diễn đó với đôi mắt lấp lánh đầy ngưỡng mộ.
Ngầu vãi chưởng.
"Tất nhiên, tùy vào cơ địa của mỗi cá nhân mà thuộc tính các em sử dụng tốt hay không tốt sẽ khác nhau. Hôm nay chúng ta sẽ kiểm tra cơ địa đó. Từng em hãy lên đây lấy một quả cầu này về."
Dứt lời, một chiếc hộp bỗng nhiên xuất hiện trên bàn giáo viên, khi mở ra, bên trong là những quả cầu tròn trịa.
Đây là... ma pháp sao?
Gì thế này, ngầu quá đi mất. Khí chất ngời ngời luôn.
Một đứa có ma lực chỉ vỏn vẹn 20 như mình cũng làm được trò đó sao...?
Vừa nghĩ tôi vừa lên lấy một quả cầu.
"Quả cầu này là một cổ vật (artifact) được gọi là 'Quả Cầu Giám Định Đặc Tính'. Nếu các em truyền mana của mình vào đây, các em sẽ biết được nguyên tố đặc hóa của bản thân. Mọi người thử làm xem nào?"
Lời thầy vừa dứt, đám học sinh xung quanh bắt đầu truyền mana vào quả cầu để kiểm tra thuộc tính của mình.
'Lee Joohyuk là... hệ Thổ nhỉ.'
Tôi liếc nhìn Lee Joohyuk ngay lập tức để kiểm tra thuộc tính của cậu ấy.
Không hiểu sao hôm nay tôi lại đặc biệt để ý đến Joohyuk.
"Sao thế?"
"?! …."
Ngay lập tức, Joohyuk cảm nhận được ánh mắt của tôi và lên tiếng hỏi, khiến tôi đỏ bừng mặt quay đi chỗ khác.
Tuyệt đối không phải tôi thích Joohyuk đâu, nhưng tình huống này cứ như thể bị bắt quả tang khi đang rình mò người ta vậy, xấu hổ chết đi được.
'Thôi thì cứ kiểm tra cơ địa của mình xem sao...'
Vì tôi có [Chúc Phúc Của Tinh Linh Nước (Tối Thượng)] nên chắc chắn sẽ ra hệ Thủy thôi, nhưng mở "hộp quà ngẫu nhiên" lúc nào chẳng thú vị?
Vốn dĩ dù biết trước kết quả thì người ta vẫn cứ thích chơi gacha mà. Cảm giác khi chơi gacha là dù biết chắc sẽ ra rác nhưng vẫn không khỏi ôm một tia hy vọng mong manh.
"Ồ..."
Khi mana thoát ra khỏi cơ thể, tôi cảm thấy một cảm giác thật kỳ lạ.
Hơi rùng mình một chút, nhưng vì đây là lần đầu tiên tôi thực sự sử dụng ma pháp nên tôi thấy rất thần kỳ và hạnh phúc, muốn được cảm nhận nó thêm lần nữa.
"Giờ mình cũng biết dùng ma pháp rồi!"
Dù chỉ là lẩm bẩm một mình nhưng tôi vẫn thốt lên đầy phấn khích và tiếp tục truyền mana vào quả cầu.
Bên trong quả cầu, tôi có thể thấy nước đang dâng lên sóng sánh.
Dù đã được anh dạy cách dùng ma pháp nhưng đây là lần đầu thực chiến nên tôi vô cùng háo hức mong chờ.
Từ giờ mình cũng có thể dùng ma pháp như nhân vật chính trong mấy bộ truyện fantasy khác rồi!
Với tâm trạng phấn chấn đó, tôi cứ dán mắt vào quả cầu.
"…Ơ kìa?"
Thế nhưng, quả cầu bắt đầu có gì đó lạ lắm.
Nước đã dâng đầy rồi mà mana vẫn tiếp tục bị hút vào, quả cầu đột nhiên rung bần bật và...
Đoàng-!
"Á á á?!"
Quả cầu bất ngờ nổ tung khiến tôi giật bắn mình hét lên kinh hãi.
Và ngay sau đó, cảm nhận được những ánh mắt đổ dồn về phía mình, tôi cảm thấy vô cùng nhục nhã. Chỉ muốn được ở một mình ngay lập tức, tôi chui tọt xuống dưới gầm bàn ngồi thu lu một góc.
Tại sao chẳng có việc gì tôi làm cho ra hồn hết vậy...?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn