Chương 48: Con cưng của bố
Ở Học Viện Ma Tộc, Chỉ Mình Tôi Là Con Người · Cybertronlk1234 · 158 chương · ~24 phút đọc · Tạo 18/09/2026
WN Thiếu nữ ma cà rồng, Anastasia.
Theo những gì tôi trực tiếp chứng kiến cho đến nay, cô bé chỉ đơn thuần là một thiếu nữ đáng yêu, lúc nào cũng cười hì hì và hòa đồng với mọi người xung quanh. Ngoại trừ việc lấy máu làm thức ăn chính, cô là người bình thường nhất trong số những kẻ quanh tôi.
Dĩ nhiên, điều này chỉ giới hạn trong phạm vi bên trong Học viện Pandemonium. Trong nguyên tác, Anastasia mà tôi mô tả không hề như thế này. Anastasia mà lại cười hì hì sao? Anastasia đó á? Thật là chuyện nực cười.
Là người đã trực tiếp viết và đọc lại cảnh nam chính nguyên tác đã phải chiến đấu thê thảm thế nào, bao nhiêu lần vượt qua lằn ranh sinh tử khi đối đầu với Anastasia, tôi đôi khi cảm thấy rất xa lạ trước bầu không khí thay đổi 180 độ của cô bé.
Mà thôi, nếu cứ đào sâu vào từng chi tiết thì chẳng bao giờ có hồi kết. Đâu phải chỉ có một hai nhân vật có cảm giác khác biệt so với nguyên tác. Chẳng nói đâu xa, ngoài Anastasia ra thì còn có Rujef, rồi cả Kaok nữa đấy thôi.
Có thể thực thể bí ẩn đã đưa tôi nhập hồn vào cuốn tiểu thuyết do chính mình viết ra đã cố tình thay đổi nội dung và tính cách nhân vật, nhưng tôi cảm thấy dường như không phải vậy.
"Không biết, không biết, không biết đâu!"
"Bố sai rồi mà... nhé?"
Về đại cục thì đã có sự thay đổi. Điều đó là chắc chắn.
Nữ hoàng Ma cà rồng Anastasia, kẻ cực ác từng thản nhiên thảm sát hàng trăm, hàng ngàn con người, vậy mà giờ đây lại biến thành một thiếu nữ giàu tình cảm và đáng yêu thế này. Sự cách biệt quá lớn khiến tôi khó lòng thích nghi nổi.
Tuy nhiên, nếu hỏi rằng liệu Anastasia ma cà rồng trong ký ế của tôi và Anastasia trước mắt kia có phải là hai người hoàn toàn khác nhau hay không... thì tôi chỉ biết lắc đầu.
Bởi lẽ, Anastasia của thời điểm quá khứ một chút so với mốc thời gian nguyên tác mà tôi từng tự tay phác thảo trước khi "sự kiện đó" xảy ra... và Anastasia trước mắt tôi lúc này quá đỗi giống nhau.
"Ơ, Alisha?"
"... A ha ha, bị phát hiện rồi. Chào cậu."
"À, ừm, đây là bố tớ, à không, là phụ thân. Còn đây là Alisha, bạn cùng lớp với con ạ."
Dáng vẻ thường ngày của Anastasia giống hệt như "hình ảnh Anastasia trước khi sự kiện đó xảy ra" mà tôi từng xây dựng khi viết tác phẩm. Thật không thể tin nổi Nữ hoàng Ma cà rồng tàn bạo ấy vốn dĩ lại là một cô thiếu nữ giàu tình cảm và dịu dàng đến thế.
"Ồ, ra là bạn của Asha nhà ta. Nhờ cháu giúp đỡ nó nhé."
"Đã bảo bố đừng gọi con như thế trước mặt bạn mà!"
"Xin lỗi, xin lỗi. Tại bố quen miệng quá."
Dù đây là thế giới tiểu thuyết giả tưởng, thậm chí là Ma giới nơi những kẻ phản diện sinh sống, và hơn thế nữa, họ còn là Chúa tể Ma cà rồng nắm giữ địa vị cao quý cùng con gái ngài, nhưng nhìn thoáng qua, họ chẳng khác gì một cặp cha con có thể bắt gặp ở bất cứ đâu.
Dù là học sinh của học viện quân sự Ma giới, nhưng cô bé mới chỉ khoảng mười bảy tuổi, cái tuổi vẫn còn thích nũng nịu. Nhìn cái cách cô bé cảm thấy xấu hổ về bố trước mặt bạn học, có vẻ như tuổi dậy thì cũng đã đến rồi. Đúng là cái tầm tuổi đó mà.
Dù tuổi hiện tại của tôi cũng tương đương với Anastasia, nhưng tuổi tâm hồn thì đã già dặn hơn nhiều. Dù sao cũng có chút kinh nghiệm sống, tôi quyết định giúp đỡ một tay để cải thiện mối quan hệ của cặp cha con đáng yêu này.
"Dân, cháu nhớ là giờ học dự thính đã kết thúc từ mấy tiếng trước rồi mà ạ..."
"Đúng đấy! Con cũng định nói thế! Bố về đi mà!"
"Hơ hơ, bố phải xem mặt bạn bè của Asha nhà mình chút chứ..."
"Bố... à không, phụ thân, ngài rảnh rỗi đến thế sao?!"
"Hôm nay bố giao hết việc cho phó quan rồi. Là ngày nghỉ mà."
"Ư ư ư ư!"
Anastasia vò rối mái tóc đen mượt mà vì bực bội. Đó là mái tóc đen giống hệt cha cô, Chúa tể Ma cà rồng.
"Chà, ta giới thiệu muộn quá. Ta là Vladimir, cha của Anastasia. Hy vọng cháu sẽ hòa thuận với con gái ta nhé."
"Cháu biết ạ. Ngài là Chúa tể Ma cà rồng đúng không ạ?"
"Ha ha. Ta không ngờ mình lại là người nổi tiếng đến thế đấy."
Gì mà không ngờ mình là người nổi tiếng chứ. Tôi suýt chút nữa là bật cười thành tiếng nhưng đã cố kìm lại. Dù tôi không phải cư dân Ma giới chính gốc, nhưng với tư cách là người thiết kế ra thế giới này, tôi biết rất rõ Chúa tể Ma cà rồng nắm giữ vị thế như thế nào.
"Làm sao mà không biết được ạ. Mấy ngày nay tin đồn đã râm ran khắp nơi rồi. Cái tin đồn khó tin về việc Ma vương và Chúa tể Ma cà rồng sẽ cùng ghé thăm trường chúng cháu ấy ạ."
"... Ha ha. Cháu quá lời rồi. Dù thế nào đi nữa, ta cũng không ở cùng đẳng cấp để được đặt ngang hàng với Ma vương đâu. Mà, vốn dĩ việc vị đó có đến hay không cũng chưa chắc..."
"Dạ?"
"Không có gì. Ta chỉ lẩm bẩm một mình thôi. Đừng bận tâm."
Ma vương không đến ư, thế nghĩa là sao?
Rõ ràng cả trường đã xôn xao vì tin đồn Ma vương trực tiếp ghé thăm Học viện Pandemonium cơ mà.
Dù tôi chưa tận mắt nhìn thấy, nhưng ngay trên đường đến đây, tôi đã nghe thấy vô số lời chứng thực sống động từ những học sinh khẳng định đã thấy Ma vương tận mắt.
Nếu chỉ là một hai người thì không nói, nhưng đằng này là hàng chục, hàng trăm người. Đến tầm này thì trừ khi cả thế giới đang hợp sức chơi khăm một mình tôi, bằng không thì không có chuyện Ma vương không đến.
"Bố nói gì vậy phụ thân? Hôm nay chính con cũng đã thấy rõ ràng mà. Con còn được bắt tay với Ma vương nữa! Ngài ấy còn trực tiếp nói với con rằng: 'Ra là con gái của Chúa tể Ma cà rồng, sau này hãy giúp đỡ Ma giới thật nhiều nhé' nữa kìa."
Anastasia cũng lộ vẻ thắc mắc, ngước nhìn cha mình. Trong lúc đó, cô bé còn cố tình hạ thấp giọng, bắt chước tông giọng của Ma vương như thể muốn diễn lại lời thoại của ngài.
"Hô, bắt chước khá giống đấy chứ?"
"Đừng có đùa giỡn nữa! Bố nói rõ cho con nghe đi."
"Chỉ là nói nhảm thôi. Khi nào có thời gian bố sẽ nói riêng sau. Vì cũng chưa có gì chắc chắn cả."
Chúa tể Ma cà rồng nói đến mức này nghĩa là chủ đề này nên kết thúc tại đây. Không giống như Anastasia, tôi là người biết nhìn sắc mặt nên đã chủ động khép lại câu chuyện và tìm kiếm chủ đề khác.
"Vậy, tại sao hai người lại ở đây giờ này ạ...?"
"Ta định gặp gỡ bạn bè của Asha một chút. Ta vốn muốn Asha trực tiếp giới thiệu, nhưng con bé cứ khăng khăng không chịu cho ta gặp ai, thật là... Ta còn chuẩn bị sẵn sàng để mời cả hội đi ăn một bữa nữa cơ."
"T-tớ cũng chẳng có ai đặc biệt để dẫn đến cả..."
Giọng của Anastasia ở câu cuối có chút buồn bã. Đến lúc này tôi mới hiểu ra ẩn tình đằng sau việc tại sao Anastasia lại không giới thiệu bạn bè cho cha mình.
"Vậy, cháu đã đến rồi, thế này là được rồi đúng không ạ?"
Anastasia không có bạn.
Nói một cách thẳng thừng thì cô bé thực sự không có bạn.
Về cơ bản, cô bé là một đứa trẻ hay làm người khác cười, nhưng lại không có một người bạn nào đủ thân thiết để luôn đi cùng nhau và chia sẻ những chuyện vụn vặt.
Vladimir, Chúa tể Ma cà rồng, người không hề biết về cuộc sống học đường của Anastasia, đã muốn gặp bạn bè của con gái nhân dịp hiếm hoi ghé thăm trường.
Nhưng đối với Anastasia, chẳng có mấy thành viên Ma tộc nào để cô bé có thể gọi đến. Với các học sinh khác, việc phải đối mặt với một nhân vật lần đầu gặp mặt, lại còn là người đầy uy quyền như Chúa tể Ma cà rồng, thì làm sao mà thoải mái cho được.
Thử đếm xem những Ma tộc mà Anastasia có thể gọi nào. Đầu tiên, có lẽ tôi là người có khả năng nhất đối với cô bé.
Nhưng tôi đang trong tình trạng gục ngã vì đau bụng kinh, và Anastasia dù có thiết tha đến đâu chắc cũng nghĩ rằng gọi một người đang đau đến chết đi sống lại lúc này không phải là một quyết định sáng suốt.
Vậy phương án tiếp theo là gì?
Rujef?
... Chắc chắn là không đến rồi.
Học sinh lớp khác? Hay là Ruhwa?
Mọi người đều không thân với Anastasia đến thế.
Thành thật mà nói, ngay cả tôi nhìn vào cũng thấy tình huống này thật sự khó xử.
Anastasia chắc cũng biết rõ điều đó nên mới không biết phải gọi ai. Có lẽ vì thế mà cô bé chẳng gọi được ai cả. Nhưng vì cái tôi cao, cô bé lại tỏ ra kiêu kỳ với cha mình rằng mình "không thèm" gọi chứ không phải là "không thể" gọi.
Vì tôi cũng từng trải qua thời kỳ nổi loạn đó nên không phải là không hiểu tâm trạng của Anastasia. Nhưng đồng thời, với tư cách là một người đàn ông, tôi cũng hiểu được nỗi lòng của Vladimir.
Một người nổi tiếng là cuồng con gái như thế, chắc hẳn ngài ấy đã rất muốn nghe những câu chuyện về con gái mình từ miệng bạn bè của nó. Nhân tiện còn có thể kể lể về quá khứ của Anastasia nữa. Nếu được vậy, chắc ngài ấy sẽ vui sướng như thể nhận được quà sinh nhật vậy.
"A, Alisha. Cậu thực sự thấy ổn chứ...?"
"Dĩ nhiên rồi. Chúng ta là bạn mà. Nhắc mới nhớ, tớ cũng chưa ăn gì."
"Tốt lắm, vậy quyết định thế nhé. Ta biết một quán ngon gần đây. Cùng đi nào!"
Khi nói rằng mình chưa ăn gì, tôi cảm thấy có chút gì đó cắn rứt lương tâm. Vừa nãy mới thấy cảnh Ma đạo Golem số 13 đang chuẩn bị món bít tết cá hồi cho mình mà giờ lại bảo đi ăn ngoài thì có hơi...
Không sao đâu!
Chắc là ổn thôi nhỉ?
Thì ăn cả hai là được mà!
Gửi một lời cầu nguyện đến cái dạ dày đã trở nên nhỏ bé đến khó tin so với thời còn là đàn ông, tôi bước theo sau Chúa tể Ma cà rồng Vladimir đang cười khà khà sảng khoái, và Anastasia đang rón rén nhìn sắc mặt tôi đi phía sau ngài.
* Cứ thế, tôi cùng Vladimir và Anastasia hướng đến một nhà hàng gần đó. Dù đã cư trú tại Học viện Pandemonium được một thời gian khá dài, nhưng số lần tôi ghé thăm các nhà hàng quanh đây lại ít đến mức kỳ lạ.
Bởi lẽ, bữa tối của tôi thường được giải quyết bằng lòng tốt của Ma đạo Golem số 13... hoặc là những chuyến thám hiểm mì tôm cùng Rujef, nên tôi hầu như chưa bao giờ đến một nhà hàng tử tế nào. Thực tế thì kỹ năng nấu nướng của Ma đạo Golem số 13 cũng đã ở đẳng cấp có thể "vả bôm bốp" vào mặt đầu bếp của hầu hết các nhà hàng rồi.
"Cứ tự nhiên dùng bữa nhé."
Sau đó, đúng như dự đoán, là màn khoe con gái liên miên của Vladimir. Bắt đầu từ việc Anastasia biết đi chập chững từ năm mấy tuổi, cho đến vô số thành tựu (theo tiêu chuẩn của Vladimir) mà cô bé đã đạt được cho đến nay.
Dĩ nhiên, vì tất cả đều dựa trên tiêu chuẩn của Vladimir, nên có nhiều điều khiến một người bình thường như tôi cảm thấy khá khó hiểu. Ví dụ như, tại sao ngài ấy lại nhớ cả cái ngày đầu tiên cô bé ăn máu lợn làm gì không biết.
"Thế nào, vị được chứ?"
"Vâng. Ngon lắm ạ..."
Thức ăn rất ngon.
Đúng là tiền nào của nấy sao? Những món ăn ngon đến mức khiến tôi nảy ra suy nghĩ đó. Nếu là nhà hàng được đích thân Chúa tể Ma cà rồng – tầng lớp quý tộc tối cao của Ma giới – tuyển chọn thì tôi cũng chẳng có tư cách gì để đánh giá thêm.
"Ta nói đến đâu rồi nhỉ. À, đúng rồi. Đến đoạn khi nghe tin Anastasia nhập học Pandemonium, mẹ nó và ta đã vui mừng đến mức như muốn bay lên trời luôn ấy..."
"Thôi mà bố..."
Giờ thì tôi đã có thể đồng cảm với lời của Anastasia. Dù tôi đã thiết lập ngài ấy là một kẻ cuồng con gái kinh khủng, nhưng không ngờ lại đến mức này. Cảm giác như máu sắp chảy ra từ lỗ tai tôi thật rồi.
Dừng lại đi.
... Làm ơn dừng lại đi mà.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn