Chương 4: Trước khi nhập học (2)
Ở Học Viện Ma Tộc, Chỉ Mình Tôi Là Con Người · Cybertronlk1234 · 158 chương · ~30 phút đọc · Tạo 18/09/2026
WN Nghĩ đi nghĩ lại, chuyện này đúng là đại họa mà.
Nếu lúc đó tôi không dùng hết sức bình sinh để vùng vẫy, không cố thốt ra dù chỉ là một tiếng động yếu ớt như sợi chỉ, thì chắc chắn Yurei đã không nhìn thấy tôi mà cứ thế đi ngang qua rồi.
Và rồi tôi sẽ trở thành một cái xác lạnh lẽo, dần dần nguội lạnh trong con hẻm nhỏ đó.
Có lẽ trong một thế giới song song nào đó mà tôi không nhập hồn vào thân xác này, mọi chuyện đã diễn ra như vậy.
"Dù sao thì, hứa với chị đi. Em nhất định phải nhập học Pandemonium, lấy cuốn sách đó rồi trở về Nhân giới."
"Em biết rồi. Dù sao em cũng phải về Nhân giới, nếu không còn cách nào khác thì đành chịu thôi."
Giả làm Succubus ư? Chuyện đó cũng chẳng khó khăn gì.
Để sống sót, tôi có thể làm bất cứ điều gì.
Đằng nào nếu cứ ngồi yên chịu trận thì cũng chỉ có chết. Thay vào đó, lẻn vào Pandemonium để sống sót thêm dù chỉ vài ngày chẳng phải tốt hơn sao?
……Nhưng khoan đã.
Hình như tôi vừa phát hiện ra một lỗ hổng lớn trong kế hoạch này.
"Chị ơi…… nhưng làm sao để nhập học ạ?"
Pandemonium không phải là ngôi trường mà ai muốn vào cũng được. Đó không phải là trường đào tạo Ma vương quân thông thường, mà là nơi đào tạo sĩ quan và quân đội tinh nhuệ của Ma vương quân.
"Hửm? Chỉ cần có năng lực là vào được thôi. Có khi em còn được vào lớp Hell, lớp đặc biệt chỉ dành cho những học sinh đứng đầu Pandemonium ấy chứ."
"Em á? Em chẳng có năng lực gì mà……?"
Lớp Hell. Tôi biết rõ nơi đó.
Hầu hết những kẻ sau này trở thành trụ cột của Ma vương quân đều tốt nghiệp từ lớp Hell của Pandemonium.
Không chỉ con trai Ma vương, mà ngay cả con gái của Chúa tể Ma cà rồng cũng học ở lớp Hell. Những thiên tài thuộc đủ mọi chủng tộc như Lizardman, Orc, Goblin, Troll, Thú nhân cũng nhập học lớp Hell để hoàn thành chương trình giáo dục đặc biệt.
Ý tôi là, nơi đó không phải là chỗ dễ dãi đến mức một con người bình thường không có năng lực đặc biệt như tôi có thể vào được.
"Này, không lẽ…… em quên mất mình có thể dùng ma pháp gì rồi sao?"
"M-Ma pháp ạ?"
Ma pháp? Tôi là Pháp sư sao? Đây là tin mừng nhất mà tôi được nghe kể từ khi rơi xuống thế giới này. Là ma pháp gì nhỉ?
Nếu là hỏa hệ ma pháp với sức công phá mạnh mẽ thì tốt biết mấy.
Băng hệ ma pháp để phong tỏa cử động của đối phương cũng không tồi.
Địa hệ ma pháp cũng tốt, mà thủy hệ ma pháp cũng chẳng tệ.
Còn nhiều loại khác nữa, không biết tôi thuộc loại nào đây?
"Lúc em đang ngủ, em cứ tung ma pháp vào chị suốt làm chị khốn đốn lắm đấy. Chị không ngờ là em lại quên mất cách dùng. Chắc phải từ từ tìm lại cảm giác thôi nhỉ?"
"Vậy, vậy rốt cuộc là em dùng ma pháp gì ạ?"
Yurei nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một đứa em gái nhỏ đáng yêu rồi chậm rãi xoa đầu tôi. Người này có thói quen xoa đầu à? Nhưng mà, cũng không tệ lắm.
Bị đàn ông đối xử thế này thì tuyệt đối miễn bàn, nhưng được một người chị xinh đẹp thế này ôm ấp xoa đầu thì cũng không tồi. Thậm chí là thích nữa là đằng khác?
"Alisha này, trong các loại tinh thần hệ ma pháp, chị thấy em có tố chất với huyễn tưởng ma pháp đấy. Thế nên chị mới gợi ý em cải trang thành Succubus."
"À, à…… huyễn tưởng ma pháp……."
Tôi hơi hụt hẫng.
Huyễn tưởng ma pháp sao, nghe chẳng lãng mạn chút nào.
Đã là ma pháp thì phải nổ bùm bùm các thứ chứ.
"Chán thật đấy……."
"Đó có khi lại là một tài năng thiên bẩm đấy nhé? Vốn dĩ Succubus có thể dùng mị hoặc ma pháp, một loại gần giống với huyễn tưởng ma pháp của em mà."
"Đúng là vậy."
"Nhưng mị hoặc ma pháp đó chỉ dùng được với người khác giới thôi. Succubus là nữ nên chỉ có tác dụng với nam giới, còn Incubus là nam nên ma pháp chỉ có tác dụng với nữ giới."
À, không lẽ vì thế mà……?
"Em là một Succubus có thể dùng mị hoặc ma pháp lên cả nữ giới. Trong số tất cả các Succubus từ trước đến nay, có lẽ em là người đầu tiên đấy! Khả năng vào lớp Hell là rất cao!"
"A ha ha……."
"Lớp Hell là nơi tiếp nhận những học sinh có tài năng đặc biệt. Một Succubus biết dùng mị hoặc ma pháp lên cả nam lẫn nữ thì cực kỳ hiếm có. Có khi Pandemonium còn đích thân đến mời em nhập học ấy chứ!"
"Oa, tuyệt thật đấy……."
Một Succubus có thể mê hoặc cả nam lẫn nữ.
Hơ hơ, đúng là một thân phận giả mạo đầy "quyến rũ" làm sao…….
* Khoảng một tuần đã trôi qua kể từ đó.
Tôi tiếp tục sinh hoạt tại nhà Yurei, vừa luyện tập huyễn tưởng ma pháp, vừa nỗ lực tập vật lý trị liệu để cử động tay chân.
[Kỳ thi nhập học Pandemonium sắp diễn ra rồi. Từ giờ đến lúc đó, em phải làm quen với việc điều khiển năng lực của mình hết mức có thể.] Nghe theo lời khuyên của Yurei, tôi phải cố gắng làm quen với thứ gọi là ma pháp mà cả đời mình chưa từng sử dụng.
Hơn nữa, vì ma pháp của tôi thuộc tinh thần hệ nên khi luyện tập nhất thiết phải có đối tượng, và thường thì Yurei sẽ tình nguyện đảm nhận vai trò đó.
"Chị chắc là không sao chứ?"
"Chị nói bao nhiêu lần rồi. Em có phải dùng ma pháp tẩy não đâu, vả lại giờ em còn yếu xìu, chẳng nhằm nhò gì với chị đâu."
Việc sử dụng ma pháp không khó lắm. Cảm giác rất quen thuộc, như thể cơ thể này vẫn còn ghi nhớ vậy. Tôi thậm chí đã thành công ngay từ lần thử đầu tiên.
Tuy nhiên, tôi đang đau đầu với việc cụ thể hóa huyễn tưởng đó và kéo dài thời gian duy trì.
"Nếu chỉ nghĩ đến việc sống sót thì huyễn tưởng ma pháp sẽ giúp ích rất nhiều cho Alisha đấy. Nếu lỡ bị phát hiện là con người, em cứ cho họ thấy vài ảo ảnh rồi lấp liếm rằng chắc họ nằm mơ thôi là xong."
"Chuyện đó, nghe hơi đáng sợ nhỉ……."
Ngoài ra, tôi cũng thử nghiệm nhiều cách khác nhau.
Chẳng hạn như vô thức nhận biết thứ đối phương thích nhất và cho họ thấy ảo ảnh liên quan đến nó.
"Chị thấy thế nào ạ?"
"Ừm, không tệ. Chị muốn sống mãi trong ảo ảnh này luôn ấy."
"Em xin lỗi. Chuyện đó chắc khó lắm. Dùng liên tục tốn sức lắm ạ."
"A ha ha, không sao, không sao. Ảo ảnh em cho chị thấy cuối cùng cũng chỉ là ảo ảnh thôi mà. Chị đằng nào cũng chẳng thể về lại Nhân giới. Đó chỉ là một giấc mơ hão huyền thôi."
Trở về Nhân giới là một giấc mơ bất khả thi đối với Yurei.
Cô ấy không có năng lực ma pháp đặc biệt như tôi, và chẳng bao lâu nữa bệnh tình sẽ trở nặng dẫn đến cái chết.
Vì biết rõ điều đó nên cả hai chúng tôi đều im lặng.
Hoặc, tôi cũng tập luyện huyễn tưởng ma pháp cho đối phương thấy cảnh tượng mà họ ghê tởm hoặc sợ hãi nhất. Loại này chắc sẽ được dùng nhiều trong chiến đấu.
"……Chị không sao chứ?"
"Hà, hà, ừ, ừm. Chà, hiệu quả thật đấy. Ác mộng cũng chẳng thấm tháp gì so với cái này. Alisha giỏi thật đấy."
"Em cảm ơn ạ……."
Tôi đã nhìn thấy tương lai mà Yurei sợ hãi nhất. Trong ảo ảnh đó, cô ấy không tìm thấy tôi. Và cô ấy cũng không thể giao lại cuốn sách mình đã biên soạn.
Không thể trở về Nhân giới, cũng không thể gửi sách về Nhân giới, cuối cùng cô ấy quằn quại trong bệnh tật, nôn ra máu, đốt trụi cuốn sách rồi tự kết liễu đời mình.
"Đây chính là Yurei trong nguyên tác……."
Tôi chính là hy vọng cuối cùng được trao cho cô ấy.
"Được rồi, hôm nay chúng ta ra ngoài thử xem. Giờ cơ thể em cũng khá hơn rồi, em cũng nên biết qua địa hình xung quanh đây cho tiện sau này."
"Vâng ạ."
Mong muốn Yurei mãi mãi ở bên cạnh bảo vệ mình là đòi hỏi ích kỷ của một đứa trẻ. Sau khi nhập học Pandemonium, Yurei sẽ không còn ở bên tôi nữa.
Biết đâu khi tôi quay lại nhà Yurei vào kỳ nghỉ, chỉ còn ngôi nhà trống không đón chờ tôi.
À, cũng không phải.
Chị ấy bảo sẽ bán ngôi nhà này đi mà.
"Hừm hừm, không biết bộ nào thì hợp đây ta?"
"Chị cứ cho em bộ nào giản dị thôi ạ……."
Lúc mới tỉnh dậy, tôi mặc một chiếc áo rộng thùng thình như giẻ rách vá lại, và một chiếc quần đùi không vừa size như thể ăn trộm của bố vậy.
Đây chỉ là suy đoán của tôi, nhưng có lẽ khi còn ở Nhân giới, thân phận của tôi cũng chẳng cao sang gì. Chắc là một kẻ sống vất vưởng qua ngày trong ngõ hẻm thôi.
"Hôm qua chị có mua vài bộ đồ cho Alisha đấy. Xem này, bộ này đẹp không?"
"Em mặc đồ có sẵn cũng được mà, cần gì phải thế."
"A ha, cái đó…… Alisha có số đo hơi khác chị nên mặc chung áo hơi khó. Đồ lót cũng nên mua riêng cho thoải mái, đúng không?"
"……."
Tôi im lặng nhìn vào ngực của Yurei.
Tôi đã nghĩ từ lúc được chị ấy ôm chặt vào lòng rồi, kích thước đó thật sự mang tính "bạo lực" đến mức tôi tự hỏi không biết chị ấy có phải con người thật không hay là một Succubus chính hiệu nữa.
Mà, nói vậy không có nghĩa là tôi sẽ giống như mấy nữ chính trong anime rom-com, đi so sánh cỡ ngực với Yurei rồi than vãn kiểu "Ư ư, mình thiếu nữ tính quá đi——!". Tuyệt đối không có chuyện đó.
Ngực to để làm gì chứ. Chỉ tổ bị đàn ông dòm ngó thôi. Tôi là đàn ông, nên tuyệt đối xin kiếu.
Thằng nào dám nhìn bằng ánh mắt đó, tôi sẽ cấy ngay vào não nó ảo ảnh con chim của nó bị kéo cắt phăng đi cho biết mặt.
Sau một hồi giằng co, cuối cùng tôi cũng bước ra đường với chiếc sơ mi giản dị và chiếc váy dài che đến tận cổ chân.
Tất nhiên là sau khi cả tôi và Yurei đều đã gắn cánh Succubus sau lưng và đuôi Succubus dưới thắt lưng.
Nhưng mà cái này…… cảm giác kỳ lạ cực kỳ.
Nó cử động theo ý muốn của tôi, nhưng cứ như thể trên cơ thể mọc thêm một bộ phận vốn không hề tồn tại vậy.
Và việc mặc váy cũng có lý do riêng của nó. Thật ra tôi đã mè nheo đòi mặc quần, nhưng có vẻ vì cái đuôi nên Yurei chẳng thèm cân nhắc đến quần luôn.
Hơn nữa, tôi chỉ có duy nhất chiếc quần mặc lúc ngất xỉu kia thôi. Cái loại quần ống rộng mà nếu không giữ chặt thắt lưng là nó cứ tụt xuống ấy.
Mặc cái đó ra ngoài thì tôi lo mình sẽ đi quảng cáo quần lót cho cả thiên hạ mất, nên đành chịu thôi.
"Đẹp quá đi mất, Alisha. Vì mặt em xinh nên mặc gì cũng hợp cả."
"A ha ha, em…… cảm ơn chị ạ……."
Tôi nghiến răng trả lời Yurei.
Đã thế này rồi còn bị Yurei ép mặc đồ lót phụ nữ, lại còn thêm cái váy lòe xòe làm lòng tự trọng của tôi tổn thương sâu sắc…… thế mà còn là đàn ông (trong thân xác nữ) được khen xinh nữa chứ?
Vì là ân nhân cứu mạng nên tôi nhịn…….
"Trước tiên mình đi dạo quanh khu chợ một chút nhé."
Tôi lủi thủi đi theo sau Yurei. Vì sợ đông người dễ lạc, Yurei nắm chặt tay tôi, mười ngón tay đan vào nhau.
Tay phụ nữ mềm thật đấy. Nhờ thân nhiệt nên rất ấm áp.
Khi tôi và Yurei nắm tay đi dạo, mọi ánh nhìn xung quanh đều đổ dồn về phía hai chúng tôi. Cũng phải thôi, trong mắt người khác chắc chúng tôi trông như hai chị em Succubus. Ít nhất thì họ sẽ không bao giờ tưởng tượng nổi chúng tôi là con người.
"Muốn ăn gì cứ bảo chị nhé. Chị có tiền mua đồ ăn vặt cho em mà."
"À, em cảm ơn."
Yurei trông có vẻ rất phấn khích. Cũng đúng thôi. Ở nơi đất khách quê người, à không, nơi đất Ma giới này, chắc chị ấy chưa từng nghĩ mình sẽ gặp được một người đồng hương.
"Chị Yurei, em muốn ăn gà xiên nướng."
"Gà xiên nướng hả? Được chứ, được chứ. Chị cũng thích gà xiên nướng lắm. À mà, chị bảo gọi là chị (Unnie) cơ mà. Gọi 'chị Yurei' nghe hơi xa cách."
"À, ừm. Em gọi thế này quen rồi ạ!"
"Vậy sao? Thế thì đành chịu vậy."
Thật sự xin lỗi, nhưng tôi không thể gọi là "Unnie" được.
Dù tôi có mặc đồ lót nữ! Có mặc váy đi chăng nữa! Nhưng tôi có linh cảm rằng nếu thốt ra từ "Unnie", thứ gì đó trong lòng tôi sẽ tan nát mất!
Nhưng gạt chuyện đó sang một bên, cái váy này cũng không tệ nhỉ.
Không phải vì tôi có sở thích giả gái đâu nhé.
Vốn dĩ quần thì bị kín mít nên đôi khi thấy bí bách, còn váy thì gió lùa vào mát mẻ thật.
Nhưng chết tôi cũng không mặc loại ngắn trên đầu gối đâu.
"A ha ha, ăn ngon lành chưa kìa. Ngon đến thế sao?"
Tôi và Yurei đi về phía mấy chiếc ghế được đặt sẵn xung quanh. Rồi ngồi xuống, vừa thổi vừa từ từ đưa xiên thịt vào miệng. Mà ngon thật đấy chứ.
"Ưm…… vâng. Cứ tưởng đồ ăn Ma giới sẽ kỳ cục lắm, ai ngờ lại ngon hơn em tưởng."
"Hì hì, may quá. Quán xiên nướng đó ngon có tiếng mà."
Thật ra tôi biết rõ đồ ăn Ma giới không phải toàn những thứ kỳ quái.
Bởi vì nếu muốn thế, tôi phải tự mình tưởng tượng và tạo ra từng món ăn kỳ lạ chỉ có ở Ma giới, mà nói thật là phiền phức lắm đúng không?
Nên tôi cứ mặc định là những món ăn ở thế giới hiện thực thì cư dân Ma giới cũng ưa chuộng, thế là xong.
Nhờ vậy mà xiên thịt tôi đang ăn bây giờ có vị y hệt gà xiên nướng ở thế giới thực.
Đang nhai nhồm nhoàm như vậy thì một quả táo Ma giới lăn đến chân tôi.
Mà, gọi là táo Ma giới chứ ngoài việc nó to hơn táo Nhân giới một chút thì chẳng có gì đặc biệt cả.
Chắc là một Ma tộc đoảng vị nào đó vô tình làm rơi từ túi táo đầy ắp của mình.
Tôi cúi người nhặt quả táo đỏ thắm đó lên.
"Này, của bạn……."
"Cảm ơn."
Gì đây, sao nói chuyện cộc lốc thế. Thật là xấc xược.
Vẫn cầm quả táo trên tay, tôi hơi nhíu mày rồi ngẩng đầu lên định nhìn xem kẻ vừa lên tiếng là ai.
Đập vào mắt tôi là một cô gái mặc bộ đồ hầu gái với mái tóc xanh cắt ngắn, đang đứng thẳng tắp.
"Ơ……."
"Vậy xin phép, cáo lui."
Cô hầu gái tóc xanh với vẻ mặt thản nhiên, buông lời chào từ biệt khô khốc rồi rời đi.
"Cái gì vậy trời? Trông rõ ràng là giống hệt con người mà? Sao thái độ lồi lõm thế không biết."
"Đó…… không phải con người đâu ạ."
"Thì thế. Chủng tộc gì mà không sừng, không đuôi, không cánh mà lại là Ma tộc nhỉ?"
Tôi biết cô gái tóc xanh đó.
"Chắc là Golem chăng……."
"Golem? À. Có lẽ vậy. Hèn gì trông chẳng giống sinh vật sống chút nào. Da dẻ thì như thép vậy."
Nhân vật phản diện giai đoạn đầu của tác phẩm, "Ma đạo Golem số 13."
Phiên bản hầu gái xinh đẹp…….
"Chết tiệt."
Cái lịch sử đen tối của chính tôi đang sống sờ sờ và di chuyển ngay trước mắt.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn