Chương 36: Vì một sự hòa giải
Ở Học Viện Ma Tộc, Chỉ Mình Tôi Là Con Người · Cybertronlk1234 · 158 chương · ~25 phút đọc · Tạo 18/09/2026
WN Sau khi sự náo động nhất thời kết thúc, tôi lại lao vào luyện tập kiếm thuật chăm chỉ như thường lệ. Dù mồ hôi nhễ nhại khi được Ruhwa chỉnh sửa những tư thế kiếm thuật cơ bản, nhưng trong đầu tôi vẫn không ngừng hiện lên những chuyện xảy ra ngày hôm qua.
Một Rujef vốn luôn giữ vững bộ mặt lạnh lùng nay lại hốt hoảng đến rối bời, và một tôi thì nở nụ cười gượng gạo đầy lúng túng.
A, mình chẳng thích tình huống này chút nào…
Trước khi nhập hồn vào đây, thỉnh thoảng tôi cũng từng gặp phải những chuyện như thế này. Tất nhiên, ý tôi không phải là tôi từng khen ngợi vòng một của ai đó đâu. Mà là, tôi nghĩ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua cảm giác mối quan hệ với bạn bè hay họ hàng bỗng chốc trở nên cực kỳ gượng gạo chỉ vì một chuyện cỏn con.
Vấn đề ở đây là, với tình trạng hiện tại, tôi không biết phải giải quyết thế nào.
Vốn dĩ tôi đã rất vụng về trong việc xây dựng mối quan hệ với mọi người, hay giải quyết những mâu thuẫn nảy sinh… những thứ mà người ta thường gọi là kỹ năng sống hay giao tiếp xã hội.
Nói thật lòng thì, chẳng riêng gì tôi, bất cứ ai rơi vào hoàn cảnh này cũng sẽ thấy khốn đốn thôi. Cứ thử đưa mấy cao thủ giao tiếp xã hội lừng lẫy đến đây xem, gặp tình cảnh của tôi chắc họ cũng phải chào thua thôi.
Cũng phải thôi, có bao nhiêu người trên thế giới này vốn là đàn ông rồi đột ngột biến thành phụ nữ, kết bạn với Ma giới Vương tử, rồi trong lúc trò chuyện đưa đẩy thế nào lại được hắn khen ngợi về vòng một cơ chứ.
Một người bình thường chắc chỉ nghe mô tả thôi cũng đã thấy khó hiểu rồi. Có là mấy tên "hướng ngoại" chính hiệu đi chăng nữa thì chắc chắn cũng phải bó tay thôi.
- Vút!
Vừa vung thanh mộc kiếm tập luyện mượn từ Ruhwa vào không trung, tôi vừa liếc nhìn về phía Rujef – người vừa đến Câu lạc bộ Kiếm thuật muộn hơn chúng tôi một bước.
Vừa đến nơi, hắn đã hùng hổ đòi đối luyện với tiền bối Ruhwa để rồi bị hạ gục trong nháy mắt, giờ thì đang đứng quan sát Anastasia vung kiếm.
Bình thường Rujef sẽ chẳng bao giờ làm chuyện đó… nhưng đây là lời nhờ vả của Ruhwa, người đã đánh bại hắn một cách dễ dàng. Có vẻ như trong lúc Ruhwa dạy tôi, Rujef sẽ đảm nhận việc chỉ dạy cho Anastasia.
"Ngáp……."
Tất nhiên… đúng là "giang sơn dễ đổi bản tính khó dời", hắn vừa ngáp dài vừa tựa người vào kiếm, lộ rõ vẻ mặt chẳng muốn làm chút nào.
Nhưng buồn cười ở chỗ, Anastasia – người vốn luôn bị hắt hủi – cũng chẳng thèm nói gì trước thái độ hời hợt của Rujef.
Nhìn cái cách cô ta hăng hái vung kiếm vào không trung giống tôi, có vẻ cô ta không phải là không muốn tập, mà chỉ là vì lòng tự trọng nên không muốn học hỏi từ Rujef mà thôi.
"Ngáp… Hự!"
Rujef với đôi mắt ngái ngủ nhìn Anastasia vung kiếm một cách thờ ơ, cuối cùng như thể không muốn nhìn thêm nữa, hắn há hốc miệng ngáp dài rồi quay ngoắt đầu đi.
Nhưng đúng lúc đó, thật là một sự trùng hợp đến lạ kỳ, hắn lại chạm mắt ngay với tôi. Hình ảnh hắn đang ngáp dở mà phải nén lại ngay lập tức trông thật ấn tượng.
Chính là lúc này. Thời cơ đến rồi.
Để phá vỡ sự gượng gạo này, chỉ có thể là bây giờ.
Dù có chút do dự trong thoáng chốc, tôi đã nhanh chóng đưa ra quyết định. Tôi nghiến răng mỉm cười, xòe rộng bàn tay không cầm kiếm và giơ lên.
"A, chà……."
"Đúng là Ma cà rồng có khác, chậm chạp đến phát bực. Ta phải làm mẫu bao nhiêu lần nữa đây? Ta đã nói rõ là phải vung như thế này cơ mà."
"Ờ……."
Thế nhưng, lại một lần nữa đúng lúc, Rujef quay đầu đi. Thực ra, thay vì nói là trùng hợp… tôi cảm giác như hắn vừa thấy tôi là đã vội vàng né tránh vậy.
Trên gương mặt Rujef, bộ mặt lạnh lùng vừa mới tan biến khi chạm mắt với tôi đã được "tái trang bị" từ lúc nào.
Nghĩ lại thì, rõ ràng tôi từng mô tả Rujef là một Ma tộc lạnh lùng, toan tính và luôn giữ vững bộ mặt lạnh lùng cơ mà, sao giờ hắn lại biến thành tên ngốc cứ chạm mắt với tôi là lại lắp bắp thế này.
Bối cảnh tiểu thuyết của tôi là ở tương lai so với thời điểm hiện tại. Thế nên, dù có thể lấy cớ là vì Rujef vẫn còn trẻ… nhưng dù thế nào đi nữa, đường đường là một Vương tử mà lại bị một Succubus xoay như chong chóng thế này sao.
Thế này thì làm sao lên làm Ma vương được hả, cái thằng ranh này.
Tôi khẽ thở hắt ra một hơi rồi lại bắt đầu vung kiếm.
…Nhưng mà chuyện này phải tiếp diễn đến bao giờ đây.
* Sau khi kết thúc buổi tập ở Câu lạc bộ Kiếm thuật, tôi lại hướng về phía ký túc xá như mọi khi. Tôi đã định tranh thủ lúc đi từ câu lạc bộ về ký túc xá để bắt chuyện với Rujef, nhưng hắn đã biến mất từ lúc nào không hay.
Cái này rõ ràng là đang tránh mặt mình mà.
Tại sao kẻ gây ra chuyện là hắn, mà người cuống cuồng muốn hòa giải lại là mình cơ chứ? Cứ thế này trông tôi chẳng khác nào người con gái đang lụy tình trong một mối quan hệ yêu đương vậy.
"…Cái gì cơ?"
"Dạ? Sao thế ạ?"
"À không, không có gì. Chỉ là tôi đang nghĩ vẩn vơ thôi."
Mình vừa nghĩ cái quái gì thế này? Quan hệ yêu đương? Mình là phía con gái? Hả, chắc là do chưa ăn gì nên đầu óc mới toàn hiện ra mấy thứ nhảm nhí không đâu vào đâu thế này.
Tôi lắc đầu thật mạnh để xua đi những suy nghĩ lung tung rồi rảo bước nhanh hơn về phía ký túc xá.
Tất cả là tại cái bụng đói này đây. Nghe tiếng bụng kêu rồn rột này xem. Bụng dính sát vào lưng đến nơi rồi. Phải mua cái gì đó trên đường về, hoặc nhờ Ma đạo Golem số 13 nấu món gì đó đơn giản mới được.
Dù thấy hơi cắn rứt lương tâm vì cứ sai bảo tiền bối như chân sai vặt… nhưng biết làm sao được khi lần nào nhờ chị ấy cũng làm cho.
Dạo gần đây nhờ vận động mà tôi thấy khỏe khoắn hẳn ra, và cứ hễ nghe thấy tiếng bụng tôi kêu là số 13 lại tự động chuẩn bị bữa tối cho tôi mà không nói một lời. Không chỉ làm cho có, chị ấy còn cân đối cả thành phần dinh dưỡng nữa, thật khiến tôi không khỏi kinh ngạc.
Tôi ghé vào cửa hàng tạp hóa mua một túi bánh quy rồi lại tiếp tục bước đi. Phòng hờ trường hợp chị ấy đang ngủ hoặc bỗng nhiên đổi tính không muốn nấu cơm cho tôi nữa. Coi như là một khoản "bảo hiểm" vậy.
"Nhắc mới nhớ, mai là ngày đó rồi nhỉ."
Sau khi để Anastasia vào phòng, tôi cũng đặt tay lên nắm cửa phòng ký túc xá của mình và lẩm bẩm một mình.
Mỗi tuần một lần, tôi thường gặp Rujef để cùng ăn mì ly ở cửa hàng tạp hóa, và "lần hẹn tới" mà chúng tôi đã nói lần trước chính là ngày mai.
Chà, có lẽ vì mối quan hệ đang gượng gạo thế này nên Rujef chắc sẽ không ra ăn mì đâu… Nghĩ vậy tôi cũng thấy hơi tiếc.
Tuyệt đối không phải vì lý do nào khác đâu nhé. Tôi có căn cứ thực dụng cực kỳ rõ ràng. Nếu không chuẩn bị biện pháp gì, cứ đà này tôi sẽ mất đi mối quan hệ SSS với Ma giới Vương tử mất. Chỉ vậy thôi.
Vừa nãy chính tôi còn không hiểu nổi tâm trạng của mình… nhưng nghĩ theo hướng đó thì việc tôi trông giống người con gái đang lụy tình hơn cũng là điều dễ hiểu.
Rujef chắc cũng coi trọng tôi như một công cụ để kiềm chế Anastasia, nhưng đối với tôi, Rujef và Anastasia còn quan trọng hơn thế nhiều. Mạng sống của tôi đang nằm trong tay họ mà.
"Phù."
Tôi khẽ thở dài rồi mở cửa.
"Em về rồi đây."
"Ừ."
Đúng như dự đoán, bên trong phòng ký túc xá đã thoang thoảng mùi hương ngọt ngào. Kèm theo đó là tiếng xèo xèo vui tai của thứ gì đó đang chín trên chảo.
"Cảm ơn chị……."
"Không có gì. Là để nâng cao tay nghề của tôi thôi."
"Em ghen tị với kỹ năng nấu nướng của chị thật đấy."
Đó là sự thật. Dù là khi còn sống đời tác giả kiêm sinh viên trước khi nhập hồn, hay là bây giờ cũng vậy.
Tôi luôn phải gọi đồ ăn giao tận nơi hoặc bỏ tiền ra ngoài ăn… Nếu tôi biết tự nấu cơm nhà, chất lượng cuộc sống chắc chắn sẽ cao hơn nhiều.
A, nhắc mới nhớ, mấy đứa xuất hiện hôm nay với tham vọng to lớn là chiếm phòng của Câu lạc bộ Kiếm thuật chính là thành viên của Câu lạc bộ Nấu ăn nhỉ.
Cái gọi là Câu lạc bộ Nấu ăn đó, chắc chắn tay nghề cũng tầm thường thôi, chẳng thể nào so bì được với "người chị xinh đẹp nấu ăn ngon" – tiền bối Ma đạo Golem số 13 của tôi đâu. Mấy cái đứa đó lấy tư cách gì mà tự xưng Câu lạc bộ Nấu ăn rồi đi tấn công Câu lạc bộ Kiếm thuật chứ?
"Tiền bối đúng là đa tài thật đấy. Em vừa mới nghĩ ra, lẽ ra chị nên vào Câu lạc bộ Nấu ăn mới phải. Có khi chị đã trở thành át chủ bài của câu lạc bộ đó rồi cũng nên…."
"Hử?"
Ma đạo Golem số 13 nghiêng đầu như thể không hiểu tôi đang nói gì. Vì số 13 vốn là người ít cảm xúc nên tôi cứ ngỡ chị ấy sẽ không phản ứng gì, hoặc cùng lắm là nhún vai thôi, nhưng phản ứng của chị ấy lại nằm ngoài dự đoán.
"Tôi chưa từng nói với hậu bối về câu lạc bộ của mình nhỉ."
"Dạ? Chị nói vậy là ý gì ạ…."
"Tôi, Câu lạc bộ Nấu ăn. Trưởng câu lạc bộ."
……Cái gì cơ?
Một câu trả lời hoàn toàn nằm ngoài dự tính.
Tôi, người đang ngồi vào ghế trước bàn ăn chờ bữa cơm ngon lành và dán mắt vào bóng lưng đang nấu nướng của Ma đạo Golem số 13 trong chiếc tạp dề, bỗng trợn tròn mắt.
"Tiền, tiền bối là Trưởng câu lạc bộ Nấu ăn á? Chị không đùa đấy chứ, là thật ạ?"
"Ừ. Tôi không nói dối."
"Cái tình tiết chuyển ngoặt gấp gáp gì thế này…."
Hai người tiền bối thân thiết nhất với tôi lại là trưởng của hai câu lạc bộ đang đối đầu nhau sao? Đang đóng phim Civil War (Nội chiến siêu anh hùng) đấy à? Rồi tôi phải đứng về phe ai đây?
Hàng loạt suy nghĩ lướt qua khiến đầu óc tôi quay cuồng, nhưng tôi cố gắng vỗ nhẹ vào má để lấy lại sự tỉnh táo.
Phải rồi, nghĩ kỹ lại thì tình tiết này cũng không phải là không hợp lý.
Ngay từ đầu, chính tôi cũng thấy lạ khi một người có kỹ năng nấu nướng tuyệt vời như Ma đạo Golem số 13 lại không thuộc Câu lạc bộ Nấu ăn. Nhìn theo cách nào đó, đây có lẽ là một lẽ dĩ nhiên.
Nhưng mà, là Trưởng câu lạc bộ thì hơi sốc thật đấy.
"Trưởng câu lạc bộ… ạ?"
"Ừ. Ở Câu lạc bộ Nấu ăn, người nấu giỏi nhất sẽ làm trưởng. Vì tôi nấu giỏi nhất nên được làm trưởng."
"A, a ha… hóa ra là vậy sao…?"
"Ừ. Tôi chỉ nấu ăn thôi chứ không can thiệp vào việc gì khác. Cứ để họ tự làm đi. Tôi chỉ giúp nấu ăn thôi."
Tôi chậm rãi gật đầu. Theo lời chị ấy nói, dù là trưởng câu lạc bộ nhưng số 13 không hề có ý định gây hại cho Câu lạc bộ Kiếm thuật.
Thực tế thì vì số lượng thành viên Câu lạc bộ Kiếm thuật quá ít nên lời của đám thành viên Câu lạc bộ Nấu ăn có lẽ cũng đúng một nửa, nhưng chẳng có quy định nào của trường cho phép chiếm dụng phòng của câu lạc bộ khác cả.
"Ây da, vậy thì cũng chẳng có gì thay đổi cả."
Tôi chỉ nhận ra là Ma đạo Golem số 13 nấu ăn giỏi hơn tôi tưởng thôi chứ cũng chẳng thu hoạch được gì thêm.
Trên thực tế chị ấy chỉ là trưởng câu lạc bộ trên danh nghĩa, nên dù số 13 có bảo đám thành viên dừng lại ngay đi chăng nữa thì chắc chúng cũng chẳng nghe đâu.
Nghe nói thường thì học sinh năm ba trở lên mới làm trưởng câu lạc bộ, nhưng việc Ma đạo Golem số 13 mới năm hai đã làm trưởng cho thấy Câu lạc bộ Nấu ăn hoàn toàn dựa trên thực lực.
Ngược lại, có vẻ như vì là người nấu ăn giỏi nhất nên chị ấy cũng không phải quán xuyến các công việc hành chính hay vận hành thực tế.
"Xong rồi đây."
Sau một hồi xôn xao ngắn ngủi, món cơm chiên và thịt xông khói nóng hổi của Ma đạo Golem số 13 đã được bưng ra, và tôi ngấu nghiến ăn sạch như bị bỏ đói lâu ngày.
Sau khi vét sạch đĩa, tôi lặng lẽ nhìn chiếc đĩa trống không, và bỗng nhiên một ý tưởng lóe lên trong đầu. Một ý tưởng mới mẻ để có thể hòa giải với Rujef.
"Tiền bối."
"Gì thế."
"Xin hãy dạy em nấu ăn!"
"…Cái gì?"
Số 13 đang rửa bát bỗng nghiêng đầu thắc mắc.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn