Chương 16: Phân phòng ký túc xá
Ở Học Viện Ma Tộc, Chỉ Mình Tôi Là Con Người · Cybertronlk1234 · 158 chương · ~32 phút đọc · Tạo 18/09/2026
WN Những con nhỏ ranh con mới nứt mắt ra đã dám lén lút chửi rủa tôi vào giờ nghỉ trưa ở trường. Có ai hiểu được tâm trạng của một tác giả tiểu thuyết (vốn là nam) xuyên không vào chính tác phẩm của mình, để rồi phải ngồi im lặng trong buồng vệ sinh nữ mà nghe lũ nhóc đó nói xấu sau lưng không?
Dĩ nhiên, lũ nhóc đó cũng là nhân vật trong truyện, nhưng tôi chưa bao giờ thiết lập chi tiết đến từng đứa như vậy cả!
Ngay đến đám học sinh lớp Hell tôi còn chưa nhớ hết, thì nói gì đến mấy nhân vật quần chúng Extra này? Elena là đứa nào chứ, đồ dở hơi!
"Bởi vậy mới nói. Succubus á, phụt! Cái giống ôn gì thế không biết? Gọi tụi nó là lũ điếm thì còn có vẻ đề cao quá không?"
"Kìa, nói là điếm thì hơi quá…"
"Cái loại đó gia nhập Ma vương quân thì làm được tích sự gì? Để tăng nhuệ khí cho đám binh lính nam chắc?"
"Elena giận quá rồi kìa! A ha ha, bình tĩnh nào, bình tĩnh đi."
"Tao thấy mặt nó trắng bệch ra chắc là trát cả tấn phấn lên thôi. Chắc ngoài cái đó ra thì chẳng biết làm gì khác đâu."
"A ha ha…"
Mà công nhận.
Trải nghiệm trực tiếp nghe nữ sinh nói xấu sau lưng trong nhà vệ sinh nữ đúng là khá mới mẻ. Nếu đối tượng bị nói xấu không phải là tôi, chắc tôi đã im lặng bỏ qua rồi.
Nhưng nói thế không có nghĩa tôi là một thiếu nữ yếu đuối đến mức bị tổn thương bởi mấy lời đó. Dù tôi có khóc khi thấy con lợn rừng chết thật, nhưng dù sao thì tôi cũng không mong manh đến thế đâu.
Vả lại, trong lời tụi nó nói chẳng có lấy một câu nào đúng cả. Đa phần chỉ là những lời chửi rủa thô tục xúc phạm chủng tộc Succubus… mấy thứ đó chẳng có ý nghĩa gì với tôi hết.
À, dĩ nhiên là tôi cũng chẳng có lòng tự trọng hay niềm tự hào gì đặc biệt với cái chủng tộc Succubus này.
Dù sao thì Succubus cũng chỉ là thân phận giả của tôi mà thôi.
Không hơn không kém. Thế nên đó là chuyện đương nhiên.
- Rào rào rào!
Tôi nhấn nút xả nước bồn cầu và nhanh chóng thu dọn xong xuôi.
"Phù."
Chuyện nào ra chuyện đó, tính cách của tôi cũng chẳng tốt lành gì đến mức bị lũ nhóc ranh con đó chửi bới mà lại chịu ngồi yên.
Nếu không nghe thấy thì thôi, chứ đã nghe mồn một ngay trước mũi mà vẫn nhịn sao? Thế thì không phải nam nhi rồi.
Người ta bảo tác giả giống như cha mẹ đã sinh ra tất cả nhân vật trong tiểu thuyết của mình vậy. Thế nên, ta cũng chẳng khác gì bố của các ngươi đâu. Để ta dạy dỗ các ngươi một bài học.
Dĩ nhiên, tụi nó không phải nhân vật do chính tay tôi tạo ra, vả lại tôi đã bỏ dở giữa chừng nên cũng chẳng phủ nhận việc mình là một người cha rác rưởi bỏ rơi con cái.
Nhưng vẫn phải cho một trận mới được. Chuyện này tuyệt đối không thể nhịn.
Gần đây tôi đã được rèn luyện bởi những người phụ nữ đáng sợ như Yurei, Miho, Anastasia nên cỡ này chẳng là gì cả.
- Két…
Tôi mở toang cửa buồng vệ sinh, hiên ngang bước ra trước mặt đám nữ sinh đó. Chắc vì tôi vào buồng trước khi tụi nó bước vào nhà vệ sinh, nên lũ nhóc này hoàn toàn không ngờ rằng tôi đã nấp sẵn trong đó và nghe sạch sành sanh câu chuyện từ nãy đến giờ.
Tôi không cố ý nấp đâu, chỉ là tình cờ rơi vào hoàn cảnh đó thôi. Tự dưng thấy hơi ngại.
"Hức…"
Đứa nào đứa nấy nhìn thấy mặt tôi đều giật bắn mình, trợn tròn mắt, mồm há hốc, nhưng tôi vờ như không quan tâm, tiến lại bồn rửa tay và rửa thật sạch sẽ.
"Kh… khụ! Dù sao thì cái lũ Succubus thấp kém cũng…!"
- Chát!
Và thế là tôi vung tay tát thẳng vào mặt đứa tên Elena – kẻ chủ mưu chửi bới tôi hăng nhất.
Lại còn tát bằng bàn tay vẫn còn dính nước nữa chứ.
"…… Hả?"
Elena ngơ ngác nhìn vào mắt tôi.
Cái bộ dạng ngu ngơ đó khiến tôi không nhịn được mà bật cười khẩy.
"C… con khốn này! Mày lại đây! Này! Này!"
"Kìa, sao thế Elena?"
"Tỉnh lại đi!"
"Tụi mày không thấy con nhỏ đó vừa tát tao à?! Bạn bè kiểu gì mà lại đi cản tao…"
"Nó tát bà hồi nào đâu……?"
Đến lúc này Elena mới nhận ra có điều gì đó không ổn. Tiếng "chát" vang lên rõ mồn một ngay bên cạnh như thế, sao tụi nó lại không biết được chứ?
Nhưng rõ ràng đám bạn của nó đều nhìn Elena bằng ánh mắt kỳ quặc, như thể chuyện đó chưa từng xảy ra.
Tôi đứng cách đó một bước chân, thưởng thức vở hài kịch của tụi nó, rồi khẽ mỉm cười quay đi.
"Không, thật mà! Tao không nói dối đâu…"
"Elena, bà hơi lạ rồi đó."
"Ừm. Hay là bà xuống Phòng y tế thử xem sao…?"
"Đã bảo không phải mà! Tao bình thường mà?!"
Elena ôm lấy cái má sưng đỏ, chìa ra trước mặt đám bạn mới quen ngày đầu để minh oan, nhưng đám bạn đó giờ đã sợ đến mức lùi lại xa dần.
"Phụt!"
À, trò này vui thật đấy.
Không sao đâu. Cô đúng là đã bị tôi tát một cú trời giáng rồi.
Chỉ là trong khoảnh khắc tôi ra tay, tôi đã gieo vào đầu hai nhân chứng bên cạnh một huyễn tưởng rằng tôi chỉ đang lẳng lặng rửa tay mà thôi, nên chẳng ai tin lời cô đâu.
Thế nên, việc cô bị đánh là thật. Bạn cô sai rồi.
Nhưng cô chẳng có cách nào để chứng minh điều đó cả.
Ngược lại, cô sẽ bị đám bạn mới quen gắn mác là đứa dở hơi, tự dưng đứng không cũng bù lu bù loa bảo bị người mình vừa nói xấu đánh.
Cứ thế rồi cô cũng sẽ dần thấy hoang mang thôi. Sẽ tự hỏi không biết mình có bị đánh thật không. Ký ức vốn dĩ là thứ rất mơ hồ mà.
Biết đâu vài tiếng sau, cô lại lầm tưởng rằng mình bị tâm thần thật cũng nên.
Nhưng mà, chuyện đó tính sau.
Giờ tôi đã hiểu tại sao mấy bà cô giàu có trong phim truyền hình cứ hở ra là tát bạn gái của con trai mình rồi.
Tát một cái xong thấy sướng cả người.
* Thành công mỹ mãn.
Vì tôi không nhìn vào huyễn tưởng mà họ khao khát hay chán ghét, nên cũng chẳng có cơ hội để bị cuốn vào đó.
Chỉ cần gieo rắc một huyễn tưởng do tôi tự tạo ra cho phù hợp với hoàn cảnh là xong, một quá trình cực kỳ đơn giản.
Oa, thành công trong việc giữ khoảng cách với đối tượng trúng Huyễn tưởng ma pháp rồi!
Phải rồi. Thế này mới là bình thường chứ. Cái vụ con lợn lửa (Flame Boar) lúc nãy chỉ là trường hợp bất thường thôi. Tôi vẫn ổn.
Tự dưng thấy tự hào ghê gớm. Một nụ cười mỉm hiện lên trên môi.
"Sao bà đi lâu thế?"
"À, không có gì đâu."
"Uống cái đó vào là hay buồn tiểu lắm hả?"
"Không phải!"
Tôi quay mặt đi, hắng giọng một cái rồi nhấp một ngụm sữa trong bình giữ nhiệt để thấm giọng.
Miho nhìn tôi bằng ánh mắt trêu chọc, còn Anastasia thì có vẻ hứng thú với cái bình giữ nhiệt của tôi.
"Mùi thì hôi kinh khủng, mà Alisha ăn uống ngon lành thật đấy. Không biết vị nó thế nào nhỉ……"
"C… cậu cũng uống máu còn gì! Sao cứ nhắm vào tôi thế!"
"Sư cứ nhắm vù tơi thế~"
"Miho, cậu cũng ăn gan còn gì!"
"Gan thì bà cũng ăn cùng còn gì, đồ mít ướt."
Kỹ năng cãi lộn của Miho… mạnh quá xá…!
"Mùi máu thì tôi ngửi quen khi đi săn ở quê rồi, nhưng Alisha à, cái thứ cậu hay uống đó… nói thật là cảm giác hơi lạ lẫm."
"Đúng đấy, máu ngon lắm luôn!"
"Không sao đâu Alisha. Ta không giống mấy người phụ nữ này, ta đã ngửi mùi đó nhiều rồi. Đừng để ý quá."
Cứ hễ câu chuyện bắt đầu xoay quanh tinh khí của đàn ông – thức ăn chính của Succubus – là tôi chỉ còn nước im lặng chịu trận. Theo kinh nghiệm của tôi, trong những cuộc đối thoại kiểu này, dù tôi có phản ứng thế nào thì trông cũng rất kỳ cục.
Mà cái tên Kaok kia, lời hắn nói là đang quan tâm hay an ủi vậy… nhưng mà chẳng giúp ích gì được cả….
"Chà, giờ nghỉ trưa cũng sắp kết thúc rồi nhỉ? Chúng ta quay lại lớp thôi!"
Anastasia vỗ hai lòng bàn tay vào nhau tạo tiếng chát.
Lớp Hell bao gồm học sinh từ năm nhất đến năm tư, tổng cộng khoảng 100 người, nhưng lại chiếm trọn cả một tòa nhà.
Năm nhất ở tầng 1, năm hai tầng 2, năm ba tầng 3 và năm tư tầng 4. Mỗi khối chỉ có duy nhất một lớp, và mỗi lớp cũng chỉ có chừng hai mươi học sinh.
Thật kinh ngạc khi chỉ có khoảng hai mươi học sinh mà lại chiếm dụng và sử dụng nguyên một tầng của tòa nhà chuyên dụng cho lớp Hell, vốn to lớn và lộng lẫy hơn hẳn các tòa nhà thông thường khác.
Đây chính là chủ nghĩa tinh hoa sao? Dù là thiết lập do tôi tạo ra, nhưng lớp Hell này có vẻ được hưởng quá nhiều ưu đãi rồi. Học sinh bình thường chắc sẽ buồn lắm đây.
Mà vị trí địa lý cũng cực kỳ đắc địa. Vừa bước ra khỏi tòa nhà có nhà ăn sinh viên, đi bộ một chút để tiêu cơm là tới ngay tòa nhà của lớp Hell.
Thực tế, tòa nhà lớp Hell nằm ngay trung tâm khuôn viên Học viện, nên đi đâu cũng dễ mà về cũng tiện.
"Chắc chẳng có ai tận dụng giờ nghỉ trưa triệt để như tụi mình đâu. Định đi ăn canh sườn thì tự dưng đi săn lợn rừng, rồi dùng luôn con lợn đó giải quyết bữa trưa."
"Đúng là Học viện Pandemonium, cơ sở giáo dục hàng đầu Ma giới có khác. Ngay ngày đầu tiên đã được đi săn thế này…!"
Trong khi mọi người đang bàn tán xôn xao trên đường quay lại lớp học lớp Hell năm nhất ở tầng 1, tôi lại mải mê với những suy nghĩ riêng.
"Này, Anastasia."
"Dạ?"
Có một chuyện tôi thắc mắc từ nãy đến giờ, nhưng vì không chắc chắn nên cứ chần chừ mãi.
"Tụi mình bắt và xử lý con lợn lửa đó đâu có im ắng gì, lại còn ồn ào như thế, xung quanh cũng có bao nhiêu nhân chứng… liệu có bưng bít được không?"
Rõ ràng Anastasia đã nhận bữa trưa ngon lành với điều kiện sẽ hợp tác để chuyện này trôi qua trong êm đẹp. Nhưng nhìn thế nào tôi cũng thấy vụ này không thể giấu nhẹm đi được.
Ở thế giới thực, nếu một con lợn rừng đột ngột xuất hiện ở trường học vùng quê thì dù không lên tin tức, cả làng đó cũng sẽ đồn ầm lên thôi. Ở đây thì còn hơn thế nữa.
"Hừm, đúng nhỉ? Không biết họ định lấp liếm kiểu gì đây?"
"Cái gì?"
"Hóng quá đi mất!"
Anastasia che miệng cười khẽ rồi bước vào lớp. Dáng người nhỏ nhắn của cô ấy nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt tôi.
"Chậc."
Tôi đứng ngẩn ra đó, gãi đầu ngượng nghịu.
Mà thôi, tụi mình cũng chẳng làm gì sai. Thấy Anastasia cũng chẳng mấy bận tâm nên tôi cũng chẳng việc gì phải cuống cuồng lo lắng.
Dù cho lão đầu bếp đó có bị bắt quả tang khi đang cố thuyết phục tụi mình che giấu vụ lợn lửa xổng chuồng rồi bị đưa đi diện kiến Ma vương thì cũng có sao đâu.
Tôi đâu phải học sinh thực thụ của cái học viện Ma tộc này, tôi chỉ là một con người mạo danh Succubus đang chật vật sống sao cho không bị lộ thân phận mà thôi.
Đừng có lo chuyện bao đồng nữa, lo việc của mình đi.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi bước vào lớp.
- Đing đong đeng đong Ngay lúc đó, một tiếng chuông quen thuộc vang lên. Thực ra tiếng chuông này cũng là một phần trong thiết lập của tôi, vì lấy cảm hứng từ tiếng chuông trường học quen thuộc nhất với mình nên nó giống hệt tiếng chuông ở thế giới thực.
Biết sao được! Mô phỏng là mẹ của sáng tạo mà!
[Thông báo gửi đến các em học sinh.] Giọng nói này nghe quen quen. Hình như lúc nãy tôi đã nghe thấy rồi, mà cũng có khi là chưa.
[Lễ khai giảng hôm nay xin được kết thúc tại đây.] [Yêu cầu các em học sinh quay về phòng ký túc xá đã được phân phối và nghỉ ngơi thoải mái trong ngày hôm nay.] [Bắt đầu từ ngày mai, lịch trình sinh hoạt tại Học viện Pandemonium sẽ chính thức bắt đầu. Chúc các em nỗ lực hết mình trong học tập và phát triển bản thân.]
"Nếu thế thì bắt tụi mình lên lớp làm gì không biết?"
"Thà cứ để ăn cơm xong rồi cho về ký túc xá luôn đi."
"Đúng đấy. Hay là có chuyện gì xảy ra rồi?"
Ngay sau khi thông báo kết thúc, học sinh ùa ra ngoài tạo nên một bầu không khí náo nhiệt.
Mà nhắc đến phòng ký túc xá đã được phân phối, tôi có nhớ mình được phân phòng nào đâu, giờ biết đi đâu đây.
- Vút!
Đúng lúc đó, như thể nghe thấy lời tôi nói, một mảnh giấy nhỏ hình chữ nhật cỡ tấm danh thiếp bỗng nhiên hiện ra giữa không trung rồi rơi xuống tay tôi.
"Ơ?"
Tôi cầm mảnh giấy lên xem xét kỹ lưỡng.
[Tòa A, phòng 207] Lớp Hell còn có ký túc xá riêng nữa. Đây là ký túc xá chỉ dành cho học sinh lớp Hell, phòng đôi thì miễn phí còn phòng đơn thì chi phí khá chát, nên trước khi nhập học tôi đã chọn phương án phòng đôi.
Dĩ nhiên, tôi nghe nói cơ sở vật chất của phòng đơn cực kỳ lộng lẫy. Nhưng phòng đôi cũng không đến nỗi nào. Dù sao cũng là phòng cho học sinh lớp Hell mà, "cùi" cỡ nào thì cũng phải có đẳng cấp của nó.
"Bạn cùng phòng à."
Hồi còn đi học ở thế giới thực, tôi chưa bao giờ có bạn cùng phòng. Từ cấp hai, cấp ba cho đến đại học, tôi toàn đi học từ nhà nên chưa từng ở ký túc xá.
Sống chung với bạn bè sao, tự dưng thấy tim đập thình thịch quá.
Hơn nữa bây giờ tôi là con gái, nên dĩ nhiên bạn cùng phòng cũng sẽ là nữ sinh giống tôi rồi?
Ngoại trừ việc bạn cùng phòng chắc chắn là nữ, thì mọi thứ còn lại hoàn toàn là ngẫu nhiên. Không biết chủng tộc nào, cũng chẳng biết học năm mấy.
Nghĩa là đó có thể là một tân sinh viên mơn mởn vừa nhập học năm nay giống tôi, hoặc cũng có thể là một đàn chị năm tư sắp tốt nghiệp.
Dù là ở chung với một đứa con gái bằng tuổi hay một đàn chị xinh đẹp quyến rũ, thì cuộc sống chung sắp tới chắc chắn sẽ rất thú vị.
Tôi cố kìm nén sự phấn khích, trên đường đi tới phòng ký túc xá, trong đầu tôi hiện ra đủ thứ suy nghĩ.
Lỡ người ta ngáy to quá thì sao?
Lỡ gặp phải mấy đứa đầu gấu còn đáng sợ hơn cả Miho thì tính thế nào?
Hay lỡ tụi nó dẫn bạn trai về phòng rồi làm mấy chuyện bậy bạ thì sao?
Làm ơn gặp được người nào bình thường một chút.
Lúc đầu thì háo hức, nhưng rồi mấy cái phốt về "bạn cùng phòng hãm lờ" huyền thoại từng đọc trên mạng xã hội cứ thế ùa về, khiến tôi chỉ biết cầu nguyện cho mình gặp được một đứa bình thường.
[Phòng 207] Mải suy nghĩ, tôi đã đứng trước cửa phòng ký túc xá được phân từ lúc nào không hay. Tôi hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi thở ra. Sau đó gõ cửa.
- Cộc cộc!
"Tôi vào nhé!"
Rồi tôi truyền ma lực vào dấu ấn ma pháp trên mảnh giấy lúc nãy, chuyển nó sang đầu ngón tay mình.
Thiết lập dấu ấn ma lực này cũng là do tôi tạo ra, nó giống như hệ thống nhận diện dấu vân tay ở thế giới thực vậy.
Giờ đây, tôi đã có quyền mở cánh cửa này.
- Két….
Tôi dùng lực vặn tay nắm cửa. Chắc vì cơ sở vật chất tốt nên tay nắm xoay rất mượt mà như được tra dầu, cảm giác mở cửa rất thích tay.
Vừa mở cửa ra, tôi đã sững sờ trước căn phòng rộng lớn ngoài sức tưởng tượng.
Tôi há hốc mồm, đi loanh quanh ngắm nhìn nội thất bên trong, thì bỗng thấy bóng dáng một người đang mải mê dỡ hành lý ở đằng kia.
Tôi lập tức cúi người chào hỏi.
"Xin chào ạ?"
"……?"
Khoảnh khắc người phụ nữ đó quay lại, tôi kinh ngạc đến mức quên cả cách thở.
Đó là một gương mặt quen thuộc, nhưng cũng chính vì thế mà nó nằm ngoài dự đoán của tôi.
"Hậu bối. Chào mừng."
Nghe lời chào đầu tiên có phần cứng nhắc đó, tôi bối rối không biết phải làm gì, chỉ biết đứng đó ngọ nguậy mấy ngón chân.
A, thật là.
…… Sao trong bao nhiêu người, bạn cùng phòng lại là cô ta chứ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn