Chương 42: Chương 41: Đến Cả Cầm Thú Cũng Biết Yêu
Cựu binh nhí hôm nay cũng đến học viện · Glodia · 201 chương · ~30 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương Vài tháng trước khi chiến tranh kết thúc.
Vào thời điểm phòng tuyến của quân ta sắp sửa bị chọc thủng, quốc gia đồng minh đã tung ra phương án cuối cùng bằng cách thả một chiếc hộp xuống ngay giữa chiến trường.
Thứ bước ra từ chiếc hộp đó là một con búp bê khớp nối có kích thước tương đương con người.
Ngoại trừ khuôn mặt nhẵn nhụi và các khớp nối giống người ra thì nó chẳng có đặc điểm gì nổi bật, nhưng ngay khi con búp bê đó bắt đầu cử động, một cuộc thảm sát kinh hoàng đã diễn ra lấy điểm rơi làm tâm chấn.
Những món hung khí mọc ra từ cơ thể đó xé xác con người không chút nương tay, và lượng ma lực khổng lồ phóng ra từ nó đã thiêu rụi và nghiền nát mọi thứ xung quanh.
Đúng như mong đợi từ một phương tiện được để dành đến phút cuối, cuộc hành quân điên cuồng không phân biệt địch ta đó cứ lặp đi lặp lại không ngừng cho đến khi cơ thể nó bị phá hủy hoàn toàn, quét sạch cả quân địch lẫn quân ta bên ngoài phòng tuyến.
Đó là một thực thể chỉ biết đập phá mọi thứ trong tầm mắt, một thứ đáng gọi là vũ khí thảm sát hoặc vũ khí tự sát.
Giờ nghĩ lại, thứ đó có vẻ cũng được tạo ra bằng "kỹ thuật cổ đại" giống như cánh tay giả mà gã cướp kia đã dùng, nhưng dù là gì đi nữa, tôi chỉ mong mình sẽ không bao giờ phải đối mặt với loại thực thể đó.
Phải, tôi đã từng nghĩ như vậy, thế mà.....
"Amy, vẫn chưa xong sao?"
"…Đừng có giục. Xong ngay đây."
Giọng nói vô cảm của thứ vũ khí sát nhân vang lên từ phía sau tấm rèm phòng thay đồ.
Dù không có ác ý hay thù địch gì, nhưng sau khi biết nó không phải con người, lòng tôi không tránh khỏi cảm giác lấn cấn.
Cho dù ngoại hình là một cô gái nhỏ nhắn và được học viện công nhận là học sinh một cách bình thường, nhưng bản chất của nó chắc chắn phải giống với thứ mà tôi từng biết.
Và kẻ đã giới thiệu tôi với cái thứ này chính là người phụ nữ đó. Chết tiệt, hèn gì cô ta lại hợp tác dễ dàng như vậy, hóa ra là lại chơi xỏ tôi một vố đau thế này…….
-Xoạt!
…Nhưng khoan đã.
Tiếng gì thế này?
"Cậu gặp khó khăn khi thay đồ sao? Nếu cần giúp đỡ thì tôi sẽ....."
Trong lúc tôi đang mải mê gặm nhấm sự bực bội thì tấm rèm bỗng nhiên bị kéo toạc ra.
Giật mình vì hành động đó, tôi lỡ tay buông bàn tay đang tháo móc áo ra, khiến nội y trượt xuống và để lộ toàn bộ phần thân trước.
Và ánh mắt của con búp bê thiếu nữ bỗng chốc dán chặt vào vùng ngực vừa lộ ra đó...
"…Ồ."
"Ồ cái gì mà ồ!! Sao cậu lại đột ngột mở rèm ra hả!?"
"Thấy cậu mãi không ra, tôi cứ ngỡ cậu chưa biết cách thay đồ. Cậu có cần giúp đỡ không?"
"Cậu nhìn tôi giống kẻ ngốc đến mức đó sao!? Được rồi, mau ra ngoài đi!"
Ngay khi tấm rèm bị kéo đóng sầm lại một cách thô bạo.
Tôi thở dốc nhìn xuống cơ thể mình, một cảm giác uất ức trào dâng.
Chết tiệt, tôi đã cố gắng không để ý rồi, vậy mà cái đứa đó tự nhiên lại mở rèm ra làm gì không biết…….
"……Quả nhiên là lại to hơn lần trước rồi."
Phải, cơ thể phụ nữ đúng là phiền phức ở điểm này.
Bị thiến thì ngoại trừ lúc đi vệ sinh ra chẳng có gì bất tiện trong sinh hoạt, nhưng cái đống hành lý này thì càng lúc càng to ra, khiến cử động trở nên chậm chạp.
Dù cho đến giờ tôi vẫn có thể dùng băng ép để giải quyết, nhưng dạo này cảm giác tức ngực ngày càng rõ rệt, thật sự rất khó chịu.
Thế nên tôi đã định bụng hôm nay cứ thả rông một ngày xem sao……. Nhưng mà, quả nhiên thả rông thì có hơi quá nhỉ?
Vụ cướp vừa mới xảy ra cách đây không lâu, và quan trọng hơn là ngay bên ngoài tấm rèm này đang có một đứa có thể chính là thứ vũ khí sát nhân mà tôi từng thấy năm xưa.
"Amy, sắp đến giờ họp buổi sáng rồi. Nếu cậu không biết cách thay đồ thì để tôi giúp cho."
"Sắp xong rồi nên cậu cứ đứng yên đó đi."
Cái đứa này chẳng biết người ta đang khổ sở vì ai mà cứ giục giã mãi…….
À, thôi kệ đi. Vấn đề gì thì tính sau, giờ cứ thay đồ cho nhanh đã.
Dù sao thì chẳng nơi nào có sự phòng bị nghiêm ngặt như học viện này, huống hồ là ở bên trong trường thì chắc cũng có thể thoải mái hơn một chút.
-Sột soạt.
Sau khi vội vàng thay bộ đồ đã được chuẩn bị sẵn và kéo rèm ra, ánh mắt của con búp bê đang chờ bên ngoài lập tức dán chặt vào tôi.
"... Hừm."
Con búp bê dùng đôi mắt vô cảm nhìn tôi từ đầu đến chân.
Cái nhìn đó cứ như đang muốn phân tích tôi, khiến tôi cảm thấy hơi rợn người.
Nếu đứa này thực sự giống với con búp bê sát thủ tôi từng thấy, thì cũng giống như việc tôi cảnh giác với nó, nó cũng có thể đang cảnh giác với tôi.
"Rất hợp với cậu đấy."
Nhưng trái lại, thứ thốt ra từ miệng nó lại là một lời đánh giá tích cực dành cho tôi, người đang mặc bộ đồ hầu cận giống hệt nó.
Thật không thể tin nổi lời này lại thốt ra từ miệng một thứ vũ khí sát nhân từng giết người như ngóe…….
Một lời đánh giá tầm thường đến mức không tưởng.
"Hợp sao... Ý cậu là gì?"
"Nghĩa đen thôi. Thêm nữa là lúc mặc đồng phục thì không rõ lắm, nhưng Amy có dáng người đẹp đến không ngờ đấy."
Dáng người đẹp sao. Một thứ thậm chí không phải con người mà cũng biết đánh giá chuyện đó à?
Thấy tôi nhìn với vẻ nghi hoặc, nó vừa giữ tư thế chống cằm vừa bắt đầu giải thích.
"Maki tôi tuy không phải con người, nhưng với tư cách là một thực thể có cái tôi riêng, tôi đang trong quá trình học tập để thích nghi với xã hội loài người. Trong quá trình đó, tôi cũng đã học về các tiêu chuẩn thẩm mỹ, và Amy phù hợp với hình mẫu mỹ nhân khách quan mà tôi đã học được."
"…Hơ, cậu đang khen tôi đấy à?"
"Tôi nghe nói không gì tốt bằng lời khen để con người trở nên thân thiết với nhau. Vì vậy, Maki tôi muốn thu hẹp khoảng cách với Amy, người sẽ chỉ dẫn cho tôi, nên tôi đã chú ý đến những ưu điểm lộ ra trước mắt để khen ngợi."
Ánh mắt của con búp bê thản nhiên đáp lại lời tôi rồi từ từ hạ xuống thấp hơn.
Cái nhìn đó bỗng dừng phắt lại ở một chỗ, và đôi mắt nó bắt đầu nheo lại.
"Đặc biệt là như tôi đã cảm nhận lúc nãy, ngực cậu to đến không ngờ……."
"Cậu, cậu đang nhìn đi đâu thế hả!!"
Cảm giác lạnh sống lưng ập đến.
Trước cái nhìn quái gở đó, tôi lấy tay che ngực lùi lại phía sau, con búp bê thiếu nữ liền nghiêng đầu thắc mắc.
"Sao lại thế? Tôi rõ ràng là đang khen ngợi Amy mà, sao Amy lại có phản ứng khó chịu như vậy?"
"Nói thẳng thừng mấy chuyện đó ra là kỳ quặc lắm đấy! Cậu không có chút phép tắc cơ bản nào à?"
"Tôi nghe nói khen ngợi lẫn nhau cũng là một phần của phép tắc mà, chẳng lẽ khen ngực to không phải là khen ngợi sao?"
Cũng phải tùy hoàn cảnh chứ. Nếu ngoại hình nó không phải là một thiếu nữ xinh đẹp thì tôi đã kiện nó vì tội quấy rối tình dục ngay lập tức rồi.
Chết tiệt, liệu tôi có thực sự nên để cái đứa này hướng dẫn trong ngày hôm nay không đây?
Dù sao thì, sau một hồi tranh cãi, tôi theo chân con búp bê đến phòng sinh hoạt của Câu lạc bộ Tình nguyện, nơi diễn ra buổi họp sáng.
Ở đó có khoảng ba mươi học sinh mặc đồng phục hầu gái và quản gia đang đứng nghiêm chỉnh, đối diện với Olga, người tự xưng là cố vấn kiêm quản gia trưởng của Câu lạc bộ Tình nguyện.
"Như các em đã làm từ trước đến nay, công việc chính của Câu lạc bộ Tình nguyện chúng ta là giúp đỡ những nơi cần sự trợ giúp trong học viện này. Dù đó là những việc vặt như dọn dẹp, nấu nướng hay những việc hành chính như sắp xếp hồ sơ, nghĩa vụ của chúng ta là giúp đỡ hết mức có thể trong phạm vi cho phép."
Buổi họp diễn ra với giọng nói đầy uy nghiêm và chuẩn mực.
Nhìn dáng vẻ của những học sinh đối diện, tôi thấy rõ cái gọi là quân kỷ đã được thiết lập một cách chắc chắn.
Không hẳn là được huấn luyện tốt, mà đúng hơn là tinh thần cơ bản của họ rất vững vàng... Chà, chắc hẳn hầu hết những đứa trẻ ở đây cũng đã vượt qua kỳ thi đó rồi.
Dù là gian lận hay học hành tử tế thì cũng không phải dạng vừa, nên bầu không khí thế này cũng là điều dễ hiểu.
"Nhưng đối với những người hầu cận như chúng ta, lao động là thứ phải được xem là thiêng liêng. Đừng quên tâm thế đó, và trong ngày hôm nay, hãy tận tâm tận lực phục vụ vì học viện này."
-Chát chát.
Buổi họp kết thúc cùng với tiếng vỗ tay ra hiệu đặc trưng.
Ngay sau đó, các học sinh tập trung tại Câu lạc bộ Tình nguyện bắt đầu chuẩn bị những dụng cụ cần thiết để rời khỏi phòng.
"Việc dọn dẹp kho bãi cứ giao cho chúng tôi."
"Vậy chúng tôi sẽ đi dọn dẹp sân thượng và mái nhà."
"Nghe nói phòng giáo vụ có việc cần sắp xếp hồ sơ, ai muốn học về kế toán thì hãy đi theo tôi."
"Hôm nay ai trực ban hỗ trợ nhà ăn ấy nhỉ?"
Các học sinh phối hợp với nhau một cách nhịp nhàng rồi rời khỏi phòng.
Cuối cùng, một người còn sót lại liếc nhìn tôi rồi đưa cho tôi một chiếc giẻ lau và một xô nước.
"Và Maki tôi hôm nay phụ trách đào tạo tân binh. Mong Amy hãy nghe theo lời tôi cho thật tốt."
"À, ừ."
Trước tiên là bắt đầu từ việc dọn dẹp sao.
Thú thật là tôi không muốn bận tâm đến mấy chuyện đó, nhưng cũng không cần phải vội vàng.
Điều quan trọng là đi khảo sát học viện, và nếu vừa dọn dẹp vừa chiều lòng nó thì tôi sẽ tự nhiên kiểm tra được khắp nơi thôi.
"Vậy thì trước tiên chúng ta sẽ dọn dẹp hành lang ở đây. Đầu tiên là lau cửa sổ bên này theo kiểu xoẹt, xoẹt, sột, sột……."
Con búp bê làm mẫu cho tôi thấy mình phải làm gì.
Tôi đã hơi lo lắng nhưng động tác cũng như lời giải thích của nó hoàn toàn giống với con người nên không khó để hiểu.
"Cứ dồn hết tâm trí vào việc lau cửa sổ như thế này là được."
"Chỉ cần làm theo là được chứ gì?"
"Không chỉ đơn giản là lau thôi đâu. Mỗi khung cửa sổ của học viện này đều được các nghệ nhân đúc bằng cả tâm huyết, nên cậu phải lau bằng tình yêu và sự tận tâm như đang phục vụ chủ nhân vậy."
"…Rồi rồi."
Tôi đáp lại một cách hời hợt rồi đưa chiếc giẻ đã vắt khô nước lên cửa sổ và bắt đầu lau.
Tất nhiên là tôi chẳng dồn chút tâm huyết nào như nó nói cả.
Dù tôi đang khoác trên mình bộ đồ hầu gái nhưng tâm hồn không thể thay đổi theo được, và quan trọng hơn là dồn tâm huyết vào một cái cửa sổ thậm chí không phải con người là chuyện nực cười.
Tôi chỉ nghĩ đơn giản là cửa sổ của học viện này cứng đến mức quái đản, nên nếu có vết bẩn thì cứ dùng sức mà chà thật mạnh là được.
-Xoẹt, xoẹt. Sột, sột.
…Tốt, không có gì khó khăn cả.
Dù dọn dẹp là việc dễ dàng nhất, nhưng tôi nghĩ dù là việc gì đi nữa, việc được đi lại khắp nơi trong trường cũng rất phù hợp với mục đích điều tra và thăm dò.
Hơn nữa nghe nói thỉnh thoảng còn phải hầu hạ đám con em tầng lớp thượng lưu, việc đứng bên cạnh nghe ngóng chuyện của chúng có khi lại giúp ích cho việc thu thập thông tin.
"Cửa sổ ở đây xong rồi, giờ phải làm gì tiếp.... Ơ?"
Ngay khi tôi đang cân nhắc việc hoạt động tích cực trong Câu lạc bộ Tình nguyện, tôi chợt thấy con búp bê ngừng lau và nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
"……Cậu làm gì ở đó thế?"
"Suỵt."
Con búp bê đưa ngón tay lên môi và chỉ ra hiệu cho tôi im lặng.
Cảm thấy thắc mắc, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy những chú chim nhỏ đang quây quần bên nhau trên cái cây trồng phía bên kia.
Những chú chim đang hót líu lo, phát ra những âm thanh thân thiết với nhau.
"Lũ chim đang hót đấy."
"Ờ, ừ. Đúng vậy nhỉ."
"Amy có biết không? Tiếng hót của loài chim là để tán tỉnh lẫn nhau."
Khóe môi của con búp bê đang nhìn cảnh tượng đó hơi nhếch lên.
Phải, nó đang cười.
Thứ mà tôi từng nghĩ là giống hệt với thứ vũ khí sát nhân mà tôi đã đối mặt trong quá khứ…….
"Đến cả những sinh vật nhỏ bé như vậy cũng biết yêu thương nhau giống con người. Thật kỳ diệu."
Chỉ là một con búp bê thiếu nữ có ngoại hình điềm đạm.
Đang nhìn ngắm khung cảnh thân thương bắt gặp trong giờ dọn dẹp sáng sớm.
"…Đúng vậy nhỉ. Những loài động vật nhỏ bé đó cũng biết đến cái gọi là tình yêu."
Phải, điểm chung duy nhất giữa nó và con búp bê tôi thấy năm xưa chắc chỉ là việc có cái tôi riêng mà thôi.
Dẫu sao thì học viện này cũng chẳng đời nào để một thứ vũ khí hủy diệt đi lại nhởn nhơ như vậy.
Về mặt kỹ thuật có thể giống nhau, nhưng đứa trẻ này suy cho cùng cũng chỉ là một con búp bê có cái tôi riêng, đang hòa nhập vào giữa các học sinh mà thôi.
Nhận thức đó khiến lòng tôi dần trở nên nhẹ nhõm, và trong lúc tôi cũng đang mỉm cười lắng nghe tiếng chim hót líu lo.
"Nghĩ đến việc từ giờ lũ chim đó sẽ làm tình một cách hỗn loạn, tôi bỗng thấy có hứng thú đấy."
-Rầm!
Trước lời nói đột ngột đó, tôi vô thức đập mũi vào cửa sổ.
Khoan đã. Khoan đã nào....
Cái đứa này vừa nói cái quái gì thế?
"Amy? Sao cậu tự nhiên lại đập đầu vào cửa sổ thế?"
"... Cậu còn hỏi mà không biết sao?"
"Cậu muốn đập vỡ cửa sổ à?"
"Làm gì có chuyện đó!"
Vốn dĩ cái cửa sổ này có đập đầu vào cũng chẳng vỡ nổi.
Ngược lại, lời mà cái đứa trước mặt tôi vừa thốt ra đủ khiến tôi sốc đến mức muốn đập đầu vào cái cửa sổ đó ngay lập tức.
"Này, này. Cậu đấy. Cậu có biết cái lời vừa rồi có nghĩa là gì không mà lại nói thế?"
"Vừa rồi?"
Chớp mắt, chớp mắt.
Con búp bê dường như không hiểu lời tôi nói, cứ chớp mắt liên tục.
"Tôi đã nói gì sai sao? Tôi chỉ nói là lũ chim có vẻ sắp bắt đầu làm tình thôi mà……."
"Không, cái đó mà cũng nói thẳng ra được à……!"
"Á, Amy. Nhìn đằng kia kìa."
Ngay khi tôi vừa định nổi khùng lên quát tháo thì con búp bê lại hướng mắt ra ngoài cửa sổ.
Trong khoảnh khắc tôi cứ ngỡ có cuộc tập kích từ bên ngoài nên đã căng thẳng thần kinh, nhưng hướng nó chỉ lại là cảnh một chú chim nhỏ đang leo lên lưng một chú chim nhỏ khác.
"Chim trống đã đưa cơ quan sinh dục ra hướng về phía chim mái rồi. Đây là cảnh tượng quý giá nên tạm thời chúng ta cứ đứng đây quan sát……."
"Này, thật là!"
-Rầm!
Tôi đấm mạnh vào cửa sổ khiến lũ chim giật mình bay mất.
Tất nhiên là cửa sổ không vỡ, và cơn đau truyền thẳng vào tay tôi.
Chết tiệt, cái cửa sổ này sao mà cứng thế không biết.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn