Chương 212: Chương 207 Bạn bè
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~25 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 2 Ánh đèn thành phố trải dài xa tăm tắp.
Silas đưa mắt quan sát tình hình trên cây cầu lớn đã được dọn dẹp sạch sẽ, lão cất giọng:
"Ông vẫn chưa hiểu tại sao Vệt Nhiễu lại bày ra ván cờ này sao? Nó nắm thóp cách lật đổ Megacorp một cách chính xác và rõ ràng hơn bất cứ ai. Nó hiểu rõ ý nghĩa tồn tại, vai trò và vị thế của ba đại tập đoàn tại Eden này. Vậy mà ông vẫn quyết định đi theo kế hoạch của nó?"
Ba đại tập đoàn tuy bề ngoài luôn cạnh tranh và cấu xé lẫn nhau, nhưng thực tế họ đang cùng tồn tại. Nếu thay vì con số 3 mà là 4, Eden này đã sụp đổ từ lâu rồi.
Hiểu rõ điều đó, họ luôn kiềm chế sự phát triển của các doanh nghiệp khác để giữ vững vị thế độc tôn.
Nhưng Vệt Nhiễu lại muốn phá vỡ thế cân bằng đó đó. Nó tập hợp một đội ngũ nhân lực tối thiểu nhưng ai nấy đều là những kẻ đứng đầu đầy năng lực. Nó không để lại nợ nần mà để lại ân huệ, khiến tất cả cùng đồng lòng tiến bước.
Sự đoàn kết ấy không thể bị chia rẽ dễ dàng bằng những chiêu trò ly gián. Nhưng nhìn lại ba đại tập đoàn mà xem?
Dù chung một công ty, chín trên mười kẻ luôn lăm lăm muốn dẫm nát cấp trên của mình.
Đó là lý do tại sao đòn ly gián của Vệt Nhiễu lại hiệu quả, những cuộc tấn công qua truyền thông lại sắc bén, và cuối cùng nó đã thành công trong việc điều khiển những gã khổng lồ Megacorp theo ý mình.
Ngay cả Aegis – vốn luôn giữ thái độ trung lập – giờ đây cũng bị cuốn vào kế hoạch lớn của nó. Lucian chắc chắn cũng đã suy tính và đi đến cùng một kết luận với Silas. Vậy mà ông ta vẫn đưa ra lựa chọn này.
Silas thở dài một hơi nặng nề:
"Lucian, ông mất trí rồi à?"
"Mất trí? Câu hỏi nực cười thật. Nhìn những việc tôi đã làm bấy lâu nay, ông thấy tôi giống người tỉnh táo sao?"
"Chúng tôi mà sụp đổ thì ông cũng tiêu đời. Hệ thống Aegis của ông sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Hãy nhớ lại tâm niệm của ông khi lập ra Aegis đi. Làm ơn tỉnh táo lại đi, ông bạn."
Lucian nhả ra một làn khói trắng xóa để che giấu cảm xúc:
"Silas. Tôi đã mất tất cả rồi. Từ khoảnh khắc tôi nảy ra ý định dùng chính con gái mình làm công cụ để đạt được mục tiêu... tôi đã chẳng khác gì một kẻ chết rồi. Nếu đã không thể dừng lại, tôi sẽ làm tất cả những gì có thể cho nó rồi mới sụp đổ. Đó là ý nghĩa tồn tại của Aegis, và cũng là sơ tâm của tôi."
Nhưng làn khói cũng nhanh chóng tan biến. Silas nhìn thấy biểu cảm của Lucian sau làn khói đó, lão nhíu mày, thở dài... rồi bật cười khan.
"Không lẽ ông—"
"Thôi đi."
Lucian dụi tắt điếu thuốc lên mặt bàn rồi đứng dậy:
"Cần gì cứ liên lạc sau. Và... chân thành cảm ơn ông vì đã cứu con gái tôi."
"Thằng điên."
"Tất cả chúng ta đều điên cả thôi."
Trong cái thế giới này, không điên thì chẳng thể sống nổi.
"Hoặc có lẽ, chính thế giới này đã điên mất rồi."
"Lucian. Con người không thể vượt qua được Arcana đâu."
"Ít ra thì đó cũng là một lý do để giải thích tại sao tôi lại từ bỏ việc làm người."
Khi Lucian quay lưng bước đi không chút luyến tiếc, Silas nói vọng theo:
"Con bé đang ở bệnh viện trụ sở chính Zyrek."
Bước chân Lucian khựng lại. Chỉ một thoáng thôi, nhưng cảm xúc của ông dường như đã đọng lại ở đó rất, rất lâu.
"Đồng đội của nó chắc đã đến rồi."
"Phải."
"Vậy thì được rồi."
Lucian tự thấy mình là một người cha tồi tệ. Không, thậm chí không xứng đáng làm người. Một kẻ như ông, giờ đây chẳng còn tư cách để đóng vai người cha nữa.
Nên thế là đủ rồi. Con bé đã có những người đồng đội quý giá, những người bạn thực sự quan tâm đến nó... Như vậy là quá đủ.
"Đúng là một gã phức tạp."
Silas hiểu thâm tâm của Lucian. Dẫu vậy, lão vẫn muốn nói thêm điều gì đó, có lẽ vì tình bạn cũ từ thuở hàn vi, hoặc vì tình nghĩa đồng chí khi cả hai cùng lật đổ Chủ tịch tiền nhiệm Zyrek Richter để gầy dựng nên Zyrek Tech.
Silas vốn không phải kẻ hay đắn đo, lão muốn nói là sẽ nói. Friend mà, đâu cần giữ kẽ.
"Nếu có dịp thì uống với nhau một ly nhé. Tôi có chai Single Malt Whiskey quý lắm đấy."
Lucian không đáp, cho đến khi đứng trước cửa, ông mới khẽ cười và trả lời:
"Tôi thích Blended Whiskey hơn. Ông cứ giữ lấy mà uống một mình đi."
"Đến cả rượu mà cũng không biết uống. Thằng khốn. Biến mau đi cho khuất mắt."
Két— Cánh cửa mở ra. Cả Silas lẫn Lucian đều không ngoảnh lại. Dẫu linh cảm đây là lần gặp gỡ cuối cùng, họ cũng không chào tạm biệt.
Bởi họ chưa bao giờ làm thế. Họ tin rằng chẳng bao lâu nữa sẽ lại gặp nhau thôi, và bạn bè thực sự thì vốn là như vậy. Hy vọng lần này cũng thế.
'Có lẽ chỉ mình mình là nghĩ như vậy thôi.'
Silas ngậm điếu xì gà, phóng tầm mắt nhìn xuống phố đêm Eden trải dài. Khung cảnh mà trước đây lão từng thấy thật trong lành và đẹp đẽ, giờ đây chỉ còn lại vẻ đục ngầu và bẩn thỉu.
Nhưng lão không thể bỏ cuộc. Bởi đó chính là trách nhiệm của kẻ đứng đầu một Megacorp.
.
"... Có vẻ lão ta đã dặn dò kỹ rồi."
"Ừ."
Đúng như lời Enoch nói, khu bệnh viện của trụ sở Zyrek cực kỳ sạch sẽ và ngăn nắp. Dẫu vậy, nơi đây vẫn không hề vắng vẻ, các bác sĩ và y tá vẫn đang hối hả chạy ngược chạy xuôi. Tiếng chuông điện thoại, tiếng quát tháo điều phối vang lên khắp nơi. Những bệnh nhân cấp cứu liên tục được đưa vào.
Nhưng nơi thu hút sự chú ý nhất chính là phòng bệnh nằm sâu bên trong cùng. Một căn phòng có rất đông bác sĩ và y tá đang đứng túc trực và ghi chép. Enoch linh cảm Irina đang ở đó.
Elise và Swoo cũng có cùng cảm nhận.
"Chắc là ở phía trong kia rồi."
"Đi thôi, chị Elise."
"... Được."
Enoch dẫn đầu, hai người theo sau. Các bác sĩ và y tá dường như không mảy may để tâm đến họ. Chẳng rõ là do Silas đã can thiệp, hay do họ bản năng tránh né, hay đơn giản là họ quá bận rộn. Cả ba cũng chẳng bận tâm, cứ thế tiến thẳng về phía phòng bệnh của Irina.
"Tôi nghĩ cậu nên chuẩn bị tâm lý một chút đi, Enoch."
Elise biết mối quan hệ giữa Enoch và Irina. Tuy không tận mắt chứng kiến nhưng qua những gì được nghe kể... cô đã hiểu ra phần nào.
Nhưng Enoch mạnh mẽ hơn cô tưởng. Cậu đã chuẩn bị xong xuôi ngay từ trên đường đến đây rồi. Sống trong một thế giới mà ngón tay luôn phải đặt trên cò súng như Enoch, cậu đã luôn lường trước được việc này sẽ xảy ra nếu cậu có một người quan trọng.
Cậu từng cố vạch ra một ranh giới để sống, nhưng một khi đã bước qua, cậu chấp nhận gánh vác mọi thứ.
"Tôi không sao."
"... Nếu cậu đã nói vậy thì tôi tin cậu."
"Vả lại cái nhóc Swoo kia dường như cũng định lao thẳng vào đó rồi... nên chúng ta đi thôi."
Swoo đã bắt đầu sải đôi chân ngắn tiến về phía phòng bệnh. Gương mặt cô thản nhiên nhưng có lẽ cô cũng đang lo lắng chẳng kém gì Enoch.
"Ta vào được chứ?"
Swoo hỏi một bác sĩ đứng gần đó một cách tỉnh bơ, rồi chẳng đợi câu trả lời, cô lách qua dòng người tiến vào trong.
"Vào đây."
Cánh cửa ngăn cách thứ nhất mở ra, làn khói khử trùng phun ra nồng nặc. Ở cửa thứ hai, một người mặc đồ bảo hộ béo mạp bước ra, Swoo vì cái đuôi nên chẳng thể mặc được loại đồ đó. Nhưng cô cũng chẳng cần, cô dùng ma pháp kiểm soát không khí xung quanh để ngăn virus phát tán.
Cửa thứ ba tiếp tục khử trùng, và sau khi nhận khẩu trang ở cửa thứ tư, họ mới thực sự bước vào phòng bệnh của Irina. Enoch và Elise đi sau đã mặc đồ bảo hộ kín mít và đeo mặt nạ chống độc, cộng thêm đôi găng tay cao su trắng toát.
"Chào Irina."
Irina đang nằm đó, tấm chăn che kín người chỉ để lộ khuôn mặt. Bên dưới tấm chăn là vô số dây nhợ kết nối để theo dõi tình trạng cơ thể cô. Những thiết bị này giúp bác sĩ có thể can thiệp ngay lập tức nếu nhịp thở của cô bị ngắt quãng hoặc có triệu chứng co giật.
Giữa đống máy móc ấy, Swoo nhìn thấy cả thiết bị duy trì sự sống. Bảo là đã qua cơn nguy kịch, nhưng có vẻ cô đang phải dựa hoàn toàn vào đống máy móc này.
"Lâu rồi không gặp, Irina."
Enoch nói với giọng khá điềm tĩnh. Nhưng Swoo đứng cạnh biết rõ cậu đang phẫn nộ đến nhường nào. Một giọng nói chứa đầy sự căm thù hướng về Anastasia – kẻ đã gây ra nông nỗi này, và cả sự tự trách bản thân vì đã mải chơi suốt hai tháng qua:
"Tôi đúng là kẻ đần độn nên đêm đó... đã không hiểu hết những lời cô nói. Mọi chuyện dường như đều là lỗi của tôi."
Enoch muốn vuốt lại mái tóc rối bù của cô nhưng lại chẳng dám chạm tay vào. Dáng vẻ của Irina lúc này mỏng manh đến mức tưởng như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ tan vỡ.
"Đêm đó cô oai phong là thế, vậy mà giờ... hờ."
Enoch đưa tay vuốt ngược mái tóc một cách thô bạo rồi tự cười giễu mình. Swoo im lặng nhìn cậu rồi quay sang nhìn Elise. Elise cũng đang nhìn Swoo với biểu cảm tương tự.
Cả hai đã nhận ra cùng một điều.
'Chị Elise, chúng ta để họ riêng tư thêm một lát nhé?'
'Dẫu không hiểu ánh mắt đó nghĩa là gì, nhưng tôi sẽ làm theo ý cô Swoo.'
Sau một cuộc đối thoại bằng mắt chớp nhoáng, cả hai lùi lại nhường chỗ cho Enoch.
"Irina Tish Morozova."
Enoch bước lại gần vị trí của mình. Cuối cùng, cậu đưa tay ra khẽ vuốt ve mái tóc cô một cách dịu dàng.
"Tôi..."
Giọng nói của cậu trầm xuống, nặng nề như đang nhai nát từng chữ:
"Tôi... nhất định sẽ báo thù cho cô."
Đây là lần thứ hai cậu bị Anastasia cướp đi thứ gì đó.
"Từ nay về sau, tôi sẽ không bao giờ để chuyện này xảy ra nữa, tôi..."
Enoch nghiến răng ken két. Bàn tay đang xoa đầu cô cuộn lại thành nắm đấm tỳ xuống cạnh giường.
"Tôi sẽ bảo vệ cô—"
"Phụt."
Một tiếng cười vang lên.
Đó là tiếng cười như thể đã kìm nén từ rất lâu rồi mới bật ra được.
Enoch nhíu mày quay lại.
Dẫu gì đi nữa, khi đồng đội quý giá đang nằm đây mà lại cười như thế thì thật là...
"Ta không có cười."
"Cũng không phải chị đâu, Enoch."
"... Vậy là sao."
Tiếng cười khúc khích lại vang lên sau lưng cậu. Đôi mắt Enoch mở to kinh ngạc.
"À... thực sự là... khó nhịn quá đi mất."
Một giọng nói mỏng manh tưởng chừng như sắp tan biến vang lên từ phía sau cậu.
"Bảo vệ cái gì mà... bảo vệ chứ."
Giọng điệu tuy có vẻ mỉa mai, nhưng trong đó chứa đựng một tình cảm rõ rệt. Enoch run rẩy quay đầu lại.
"Tôi... không muốn trở thành gánh nặng của cậu đâu. Nói ra trong tình cảnh này thì hơi nực cười, nhưng tôi vẫn có thể tự bảo vệ chính mình được. Huống hồ, cậu còn nhỏ tuổi hơn tôi mà."
Nếu còn đôi tay, cô đã nắm lấy nắm đấm đang đặt cạnh đầu mình kia. Rồi cô sẽ nhìn vào gương mặt bối rối của gã đàn ông đó, mỉm cười đầy vẻ ung dung của một người đàn chị và thì thầm vào tai cậu.
Irina tặc lưỡi đầy tiếc nuối rồi mở mắt. Quả nhiên, sau khi chết đi sống lại, cô thấy gương mặt Enoch dường như lại càng đẹp trai hơn trước.
Đúng là một gã đàn ông kiêu ngạo hết chỗ nói.
"Enoch, bớt nói mấy câu sến súa đi và đi lấy cho tôi chút nước. Tôi muốn súc miệng một cái rồi hôn cậu một lần."
"H-Hôn... k-khoan đã. N-Nước...? Cô có uống được nước không đấy?"
"Dẫu tôi bảo không được thì cậu định tính sao? Enoch, không lẽ ở trụ sở Zyrek cậu lại không dám cử động thoải mái à? Nhát rồi sao?"
"... Tôi sẽ mang đủ từ nước lạnh đến nước nóng cho cô."
"Cảm ơn cậu."
Enoch im bặt, nhìn Irina thêm một lần nữa rồi bước ra khỏi phòng bệnh. Trong phòng chỉ còn lại Swoo và Elise, Irina khẽ cười cay đắng:
"Lâu rồi không gặp, Swoo."
"Ừ. Lâu rồi không gặp, Irina."
"Tuy tôi chưa nghe giải thích tại sao mình lại ở đây... nhưng thôi, sống là tốt rồi. Tôi sẽ báo cáo ngay diễn biến tại sao tôi lại ra nông nỗi này. Có lẽ tôi không thức được lâu đâu nên phải nói nhanh thôi."
"Không cần vội đâu. Chúng ta còn nhiều thời gian mà."
"Như tôi đã nói, tôi không muốn làm gánh nặng."
Swoo nhìn sâu vào mắt Irina một hồi lâu rồi khẽ gật đầu. Cuộc tường trình của Irina bắt đầu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn