Chương 209: Chương 204 Chimera
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~28 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 2 Mọi chuyện loạn cào cào lên là điều đương nhiên.
Vốn dĩ đây là cây cầu lớn có nhiều xe cộ qua lại, thậm chí cả xe tải chở hàng cũng thường xuyên lưu thông nên thường xuyên xảy ra tắc nghẽn, nay lại thêm sự hỗn loạn này khiến người dân bắt đầu bỏ mặc xe cộ mà tháo chạy thục mạng.
Tuy nhiên, đó không phải là một ý kiến hay.
Bởi lẽ, cả phía trước lẫn phía sau cây cầu đều có Chimera án ngữ. Cách duy nhất để trốn thoát khỏi lũ Chimera là nhảy xuống dưới, nhưng bên dưới lại là dòng sông đang chờ đợi.
Nghĩ như vậy thì cũng không hẳn là tuyệt vọng hoàn toàn. Nếu đây là Trái Đất hiện đại thì có lẽ là vậy.
Nhưng đây là Cyberpunk. Đã có chữ "Punk" đi kèm thì thế giới này nát bét, và dòng sông tù đọng bên dưới cũng chẳng ngoại lệ.
Chưa nói đến khu vực Nosteria, chất lượng nước của những dòng sông không thuộc Nosteria thì chẳng cần phải bàn cãi.
Nói cách khác, chạy ra trước hay sau thì chết ngay lập tức, còn nhảy xuống thì chết từ từ.
Chính vì thế, dòng người cứ nhốn nháo, chen chúc xô đẩy nhau chạy ngược chạy xuôi trên cầu.
Hệ quả là, thỉnh thoảng lại thấy có người bị giẫm đạp đến chết hoặc bị rơi khỏi thành cầu. Và tất nhiên, cũng có những người bị đẩy dạt đến tận rìa cầu, nơi lũ Chimera đang chực chờ.
Trước khi Swoo và Enoch kịp có phản ứng gì, máu đã bắn tung tóe vào không trung.
Thực ra họ cũng chẳng thể làm gì sớm hơn. Cả hai vừa mới xuống xe và đang quan sát xung quanh.
Enoch thì không nói, nhưng Swoo bắt buộc phải phân biệt chính xác phe ta và phe địch. Nếu không, ngay cả thường dân cũng sẽ bị cuốn vào ma pháp của cô mà tan biến.
Nhìn dòng máu phun ra theo hình vòng cung đằng xa, Enoch rắc một cái nạp đạn cho Kiri.
"Trước, sau. Cậu định đi hướng nào?"
"Enoch, cậu có thể tự mình lo liệu được không?"
"Nếu cô muốn vậy thì bao nhiêu cũng được."
"Chỉ vậy thôi sao?"
"Phải, lời tôi muốn nói chỉ có vậy thôi. Cô cứ làm việc của mình đi. Tôi cũng sẽ làm việc mà tôi giỏi nhất."
Cậu không hỏi tại sao cô không triệu hồi phân thân. Đó là câu trả lời chứa đựng niềm tin của Enoch rằng cô làm vậy hẳn phải có lý do.
Dẫu vậy, Enoch không hề lộ ra vẻ mặt quyết tâm hừng hực.
Rắc, rắc— Cậu khẽ xoay cổ khởi động với ánh mắt đầy vẻ: "Chừng này thì có gì đâu".
Nhìn dáng vẻ đó của Enoch, Swoo mỉm cười hài lòng gật đầu.
Nếu phải chọn ra người đáng tin cậy nhất ở Eden này, Swoo sẽ không ngần ngại gọi tên Enoch.
Ban đầu Enoch còn khiến cô phải đắn đo đôi chút. Nhưng giờ thì ổn rồi.
Enoch của hiện tại đã trở thành một kẻ mạnh mà Swoo có thể yên tâm giao phó bất cứ việc gì. Dẫu lúc này cậu vẫn sẽ bị Kaiser hạ gục mà không kịp trở tay, nhưng thế là đủ rồi.
Bởi lẽ, Enoch còn có rất nhiều đồng đội bên cạnh.
"Vậy ta đi trấn an mọi người và giải quyết chút việc đây."
"Cái đống hỗn loạn này thì trấn an kiểu gì—" Lời của Enoch còn chưa dứt thì một luồng sáng lóe lên.
Ngay giữa ban ngày khi mặt trời còn đang treo cao, một tia sét còn sáng và nóng hơn cả mặt trời đã xé toạc bầu trời.
OÀNG OÀNG OÀNG OÀNG OÀNG——!!!
Ngay sau đó là một tiếng nổ kinh thiên động địa vang rền.
Dẫu cả cây cầu có sụp xuống cũng không thể phát ra âm thanh như thế này. Ngay cả khi bắn một quả tên lửa thổi bay cả một tòa nhà, tiếng nổ chắc chắn cũng sẽ nhỏ bé hơn tiếng gầm này.
Giống như bầu trời đang sụp đổ, những tiếng sấm liên tiếp vang lên khiến tai người ta ong ong điếc đặc.
"Hờ..."
Âm thanh lớn đến mức Enoch có cảm giác như xương cốt mình đang rung lên bần bật.
Đến khi tia sét chảy như rồng giữa những đám mây dứt hẳn, sự hỗn loạn của dòng người mới dần lắng xuống.
Sự kính ngưỡng trước một thiên tai vượt xa tầm nhận thức, nỗi sợ hãi trước một hiện tượng phi lý và dị thường.
Và Vệt Nhiễu.
"Kh-Không phải Vệt Nhiễu sao?!"
"Vệt Nhiễu kìa!! Cuối cùng thì Vệt Nhiễu cũng...!"
"Sống rồi..."
"C-Cứu với!! Con tôi... con tôi bị kẹt dưới xe rồi!"
Ngay khi Vệt Nhiễu lan tỏa trên bầu trời sau một thời gian dài im hơi lặng tiếng, những tiếng kêu cứu khẩn thiết của người dân cũng bắt đầu lan rộng.
Dẫu về mặt công khai, Eden coi Vệt Nhiễu là đối tượng cần xử lý, nhưng trong tình cảnh này, không còn ai khác để họ tin tưởng ngoài Vệt Nhiễu.
"Hạn chế dùng ma pháp, ưu tiên cứu người trước đi."
"Ừ."
"Ta sẽ đi vớt những chiếc xe bị rơi."
"Xong việc thì cứ thế biến mất là được đúng không?"
"Ừ. Nếu định biến mất thì nhớ bảo với Enoch một tiếng."
"Ừ."
"Enoch, hay là ta dùng lời nói nhé?"
"Hay là dùng ma pháp phát tín hiệu đây?"
Giọng nói của Swoo vang lên từ bên trong Vệt Nhiễu.
Nghe cuộc đối thoại thì có vẻ cô đã triệu hồi ba phân thân, nhưng Enoch không hề ngạc nhiên.
Bởi cậu tin chắc rằng dẫu có đi đâu, cô cũng sẽ dùng phân thân để cứu giúp mọi người.
"Sao cũng được hết."
"Ừ."
Câu trả lời của ba phân thân trùng khớp hoàn toàn.
Enoch khẽ nhếch môi cười rồi nhún chân lấy đà. Nhìn vào độ giật của Kiri và những sợi gân tăng cường vừa mới thay thế, cậu nghĩ mình hoàn toàn có thể làm được "chuyện này".
"Đi đây."
Hít một hơi thật sâu, Enoch chĩa khẩu Kiri xuống mặt đất. Khi lực đã tích tụ đủ, cậu bật người lên cao đồng thời khai hỏa Kiri.
ĐOÀNG!
Độ giật của Kiri cộng hưởng với sức bật của Enoch. Cơ thể cậu lao vút lên bầu trời như một mũi tên.
Một chuyển động cực nhanh và thô bạo. Có thể coi là gần tương đương với lúc Swoo sử dụng ma pháp lực đẩy dưới chân.
Nếu là trước đây thì cậu nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, nhưng nhờ bị Swoo lôi đi xềnh xệch bao nhiêu lần nên cậu đã quen với cảm giác này... và đầu óc cũng hơi có vấn đề một chút rồi.
Thế nên cậu có thể làm được. Và còn có thể tận hưởng nó.
"Khà!"
Enoch bật cười sảng khoái, nạp đạn cho Kiri ngay giữa không trung. Rồi một lần nữa, cậu chĩa súng ra sau lưng và bóp cò.
Cùng với tiếng nổ sướng tai, cơ thể Enoch lao mạnh về phía trước. Cậu xoay người trên không để điều chỉnh hướng rơi. Điểm đến là nơi lũ Chimera đang đứng.
Cậu đã khai hỏa hướng về bầu trời. Cơ thể cậu lao nhanh xuống mặt đất, hình ảnh lũ Chimera đằng xa dần trở nên rõ nét.
Lũ Chimera nằm đâu đó giữa ranh giới thú vật và con người. Nếu xét kỹ thì chúng khá giống Sua, nhưng lại mang dáng vẻ gần với con người hơn nhiều.
Việc suy nghĩ về lũ Chimera đến đây là kết thúc.
Quan sát tình hình từ trên cao, Enoch nhanh chóng hoàn thành lộ trình di chuyển của mình chỉ trong nháy mắt.
Bây giờ việc còn lại chỉ là chiến đấu với chúng thôi. Không, đúng hơn là một cuộc đi săn. Với Enoch của hiện tại, điều đó là hoàn toàn khả thi.
"Swoo——!!"
Tiếng gọi dõng dạc của Enoch vang lên, một hình bóng mờ ảo bắt đầu dao động quanh cơ thể cậu. Swoo đã dùng ma pháp để đề phòng trường hợp Enoch bị rơi chết.
Nở một nụ cười hài lòng, Enoch rút luôn cả Muguk ra và kích hoạt bộ đẩy Repulsor.
U u u u u u u u—— Nghe thấy tiếng khởi động vang lên trên đỉnh đầu, lũ Chimera ngẩng cổ lên nhìn. Nhưng chúng không kịp nhận ra đó là thứ gì.
Thứ chúng nhìn thấy là một luồng sáng đen loang loáng và họng súng shotgun chọc thẳng vào miệng.
ĐOÀNG!
Đầu của con Chimera nổ tung một cách thảm khốc.
Tuy nhiên, bản năng ghi dấu trong cơ thể vẫn khiến cái xác không đầu của nó tiếp tục cử động.
Enoch đâu phải kẻ dễ dàng bị trúng chiêu đó. Muguk liên tục vung lên, chém cơ thể con Chimera ra làm nhiều mảnh.
Xoẹt, xoẹt.
Cơ thể con Chimera bị xẻ làm tám phần rơi xuống cùng dòng thác máu phun trào. Lấy đó làm hiệu lệnh, lũ Chimera vốn đang xâu xé thi thể người dân đồng loạt lao về phía Enoch.
.
Trong lúc hai phân thân đang cứu những người gặp nạn và Enoch đang săn lùng lũ Chimera, Swoo tiến về nơi tỏa ra mùi hương quen thuộc.
Vừa đi, cô vừa suy nghĩ.
Lũ Chimera xuất hiện lần này được tạo ra ở đâu...
Đầu tiên, cô chắc chắn không phải là Neonic. Nếu là Chimera của Neonic gửi đến thì chúng phải có Implant. Mà kể cả không có thì phía Neonic cũng không dễ dàng gì mà dám động vào nhóm của Swoo.
Vậy thì chỉ còn lại Zyrek và Lu-Chen. Chimera của Zyrek cô từng thấy một lần ở vùng hoang dã, còn Chimera của Lu-Chen cô đã thấy vài lần ở Eden... Cô có cảm giác lũ Chimera hiện tại giống như sự pha trộn của cả hai loại đó.
Thêm vào đó, nhìn dáng vẻ của chúng, cô nghĩ chúng không được tạo ra để làm vật chứa mới mà chỉ thuần túy là những cỗ máy chiến tranh.
"Ông nghĩ sao?"
"Cô đang hỏi về cảm xúc của tôi khi thấy các người đánh cắp vũ khí của chúng tôi rồi mang ra sử dụng sao?"
Tại tầng trên cùng của một tòa nhà có tầm nhìn bao quát toàn bộ cây cầu. Swoo cất tiếng hỏi người đàn ông đang ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Ta đang nói về lũ Chimera kia kìa. Ta đang thắc mắc liệu chúng là do Zyrek gửi đến, hay là của Lu-Chen."
"Cứ ngồi xuống đã. Những gì tôi có thể trả lời, tôi sẽ trả lời hết sức có thể."
"Được thôi."
Swoo rảo bước tiến lại rồi ngồi phịch xuống ngay cạnh người đàn ông.
Cô không bao phủ Vệt Nhiễu. Bởi người đang ngồi cạnh đã biết rõ thân phận của cô, hơn nữa ông ta cũng không mang theo vệ sĩ nên cô nghĩ mình cũng nên để lộ diện mạo thật.
"Đây là lần đầu tiên tôi được nhìn cô ở khoảng cách gần như thế này đấy."
"Cảm tưởng của ông thế nào?"
"Khá là huyền bí. Đặc biệt là loại ma pháp cô sử dụng. Thế nên tôi mới thấy thèm muốn đấy. Chỉ cần một lần dùng ma pháp thôi là có thể thay đổi cả cục diện chiến tranh rồi."
Người đàn ông đang quan sát tình hình trên cầu quay đầu lại. Swoo cũng quay sang nhìn thẳng vào mắt ông ta.
Ngay sau đó, người đàn ông chìa tay ra đề nghị bắt tay.
"Tôi là Silas Richter của Zyrek Tech."
Ông ta không nói chức danh của mình. Vì ông ta là kiểu người không cần phải nói ra chức danh.
Bởi ông ta chính là Zyrek, và Zyrek chính là ông ta. Không cần thiết phải giải thích chức vụ của mình làm gì.
"Chào, ta là Swoo."
Chủ tịch của Zyrek Tech, Silas Richter. Swoo nắm lấy tay ông ta và lắc lên lắc xuống.
"Lũ Chimera kia là do phía ông gửi đến à?"
"Chúng tôi là một doanh nghiệp quân sự, một công ty kiếm tiền từ chiến tranh. Và chiến tranh... như cô biết đấy, có bộ luật quy định không được đụng đến dân thường."
"Nghĩa là không phải do Zyrek gửi đến."
Silas im lặng nhấp một ngụm cà phê. Có lẽ ý ông ta là chuyện đó không đáng để trả lời. Swoo cũng nhấp thử ly cà phê đặt trước mặt mình rồi mở lời.
"Nhưng ta cũng không nghĩ là do Lu-Chen gửi đến."
"Tại sao cô lại nghĩ vậy?"
"Vì lão ta chẳng có lý do gì để làm vậy cả."
Trước câu trả lời của Swoo, Silas nhìn cô đăm đăm một hồi rồi khẽ cười gật đầu.
"Cô đã gặp lão già đó rồi sao."
"Chẳng phải ông đã biết rồi à? Ta cứ tưởng Luhaochen liên lạc với Zyrek để thăng chức cho Elise cơ đấy."
"Có liên lạc thật. Nhưng việc hai người gặp nhau thì tôi cũng không biết. Sự riêng tư của lão già đó vốn cực kỳ nghiêm ngặt mà."
Dẫu nói vậy nhưng có vẻ Silas không mấy khó chịu. Phải chăng giữa ba tập đoàn lớn, với tư cách là những đối thủ cạnh tranh đồng thời là những Megacorp cùng đẳng cấp, đã nảy sinh một chút sự thân mật?
Cô nghĩ với Zyrek và Lu-Chen thì hoàn toàn có thể. Không giống như Neonic vốn quá áp đảo, hai doanh nghiệp này luôn phải tranh giành từng tấc đất với nhau.
"Anastasia."
Từ miệng Silas thốt ra một cái tên khá quen thuộc.
"Chắc chắn là do mụ đàn bà điên đó gây ra rồi."
"Ta tưởng mụ ta làm gì có công nghệ để tạo ra Chimera. Vậy là bị rò rỉ công nghệ à?"
"Phải. Tôi biết là có gián điệp. Việc mụ ta tuồn ra ngoài một hai con Chimera tôi cũng đã nắm bắt được. Nhưng tôi không ngờ mụ ta lại có thể tạo ra chúng nhanh đến thế."
Silas khẽ thở dài một hơi.
"Nếu biết chuyện đó dễ dàng như vậy, tôi đã đem nghiền nát cả những kẻ có ích chứ không chỉ những kẻ vô dụng rồi."
"Ông nói chuyện thẳng thắn thật đấy."
"Chẳng phải cô cũng muốn vậy sao. Thực lòng tôi cũng chẳng mặn mà gì với việc phải tỏ ra nghiêm nghị và đạo mạo cho lắm."
Có vẻ hài lòng với hành động của Silas, Swoo gật đầu nhấp thêm một ngụm cà phê.
"Có phải lũ Chimera ta thấy ở vùng hoang dã là một nhóm tội phạm không?"
"Có cả tội phạm và cả những kẻ không phải tội phạm."
"... Ồ."
Ngẫm nghĩ về ý nghĩa của câu nói đó một lát, Swoo không khỏi thốt lên lời tán thưởng.
Nghĩa là. Silas không coi những kẻ không cần thiết cho Eden này là con người. Điển hình như những kẻ lang thang hay lũ Scavenger. Có lẽ ông ta đã biến cả những kẻ không giúp ích gì cho công ty mà ngược lại còn gây cản trở thành Chimera chăng?
Chắc chắn là vậy rồi.
"Vậy cô đến tận đây là để nói chuyện gì?"
"Chẳng phải Silas là người đã gọi ta đến sao."
"Việc cô đáp lại lời gọi chẳng phải đồng nghĩa với việc cô cũng có nội dung muốn nói sao?"
"Cũng đúng."
"Nói đi. Những gì có thể trả lời, tôi sẽ trả lời."
"Irina Tish Morozova."
Biểu cảm trên gương mặt Swoo vụt tắt. Đôi đồng tử xẻ dọc, hình dáng đôi sừng bắt đầu trồi lên một cách thô bạo, và tiếng sấm rền như thể mây đen đang nhai nuốt và nhả ra.
Trong bầu không khí đó, Swoo khẽ thì thầm.
"Tại sao các ông lại đang giữ cô ấy?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn