Chương 177: Chương 172 Catastrophe
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~28 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 2 Khu vực 4 và Khu vực 3 của West Town. Khu vực 7 và Khu vực 9.
Con đường dẫn đến Nosterica, đường hầm hướng về Eastheim, cùng vài phòng thí nghiệm của Lu-Chen đều bị Swoo đập nát toàn bộ.
Việc đó không khó, nhưng lại cực kỳ, cực kỳ phiền phức.
Bọn chúng lúc nào cũng trong trạng thái sẵn sàng tự sát. Tất nhiên không phải là một cái chết sạch sẽ. Cách chúng ra đi cũng bẩn thỉu và tồi tệ hệt như những việc chúng làm vậy.
Trước khi chết, bọn chúng đã dùng quá liều loại ma túy từng lan tràn ở South Peak trong quá khứ. Đúng là loại ma túy khiến người dùng nhả ra khói xanh và biến thành những tên Chrome Psycho.
Nhìn hơi thở của Elena cũng thoang thoảng khói xanh, có vẻ như nhóc đã bị ép tiêm loại ma túy này. Tuy nhiên, vì trên người không có nhiều Implant như những kẻ khác nên chắc nhóc vẫn có thể sống sót.
Nếu không dùng loại ma túy đó, thì cũng là một quả bom khổng lồ được giấu dưới lòng đất.
May mà lúc nãy viện cớ bắt Salvador để sơ tán người dân, chứ nếu nổ vào lúc bình thường, nó dư sức giết chết hàng nghìn người.
Thực tế thì đã có một quả phát nổ, nhưng Swoo đã dùng ma pháp để thu hẹp phạm vi ảnh hưởng hết mức có thể. Trong quá trình đó, da của Swoo cũng bị sém đen, nên chắc chẳng cần phải giải thích thêm về uy lực của quả bom đó.
Sau khi vượt qua đủ mọi thứ phiền phức như vậy, cuối cùng Swoo cũng tìm ra tên của tổ chức này.
Cái tổ chức đã bắt cóc Elena và từng tấn công gia đình Enoch trong quá khứ có tên là Ubermensch.
Chắc hẳn là lấy từ khái niệm Übermensch của Nietzsche. Bởi biểu tượng trang trí trên tường ở mỗi cứ điểm đều mang ý nghĩa đại diện cho Ubermensch.
Từng nghe nói bọn chúng dùng tay chân hay nội tạng của thi thể để trang trí tường. Thậm chí trên quần áo cũng vẽ biểu tượng đó.
Dù xem qua đoạn Video của Marco thì không nhìn rõ lắm, nhưng khi đích thân đến tận nơi tận mắt chứng kiến, cô ấy đã hiểu chúng đang vẽ cái gì.
Bọn chúng dùng các bộ phận cơ thể người để vẽ khuôn mặt của một con Sư tử.
Sư tử trong thuyết Übermensch là thực thể từ chối mang những gánh nặng như một con Lạc đà và bỏ chạy ra ngoài hoang dã. Sau đó, để chống lại mệnh lệnh của Rồng là "Ngươi phải làm", Sư tử gầm lên "Ta muốn làm" nhằm vươn lên trở thành chủ nhân của chính mình.
Nói một cách đơn giản, Sư tử chính là thực thể phủ nhận và phá vỡ trực diện những giá trị cũ, đạo đức hay tôn giáo.
Tuy nhiên, Sư tử chỉ biết phá hủy. Nó không có khả năng sáng tạo sau khi đã phá hủy.
Thế nhưng, để sáng tạo ra những giá trị mới, trước tiên phải giải phóng bản thân khỏi những giá trị cũ. Và để có được sự tự do đó, cần phải có "Dũng khí của Sư tử"...
Có vẻ như bọn chúng đã nghĩ như vậy. Chắc hẳn bọn chúng cho rằng, sau khi phá hủy rồi tiến tới cảnh giới sáng tạo mới là lúc Ubermensch được hoàn thiện.
Và có lẽ bọn chúng nghĩ kẻ sẽ giúp hoàn thiện điều đó chính là Anastasia.
"Ừm..."
Vừa lấy tay che mắt Sui, Swoo vừa chụp lại bức tường trang trí rồi nhanh chóng xóa sạch mọi thứ.
"Sư tử không thể thắng được Rồng đâu."
"Rồng là mạnh nhất sao?"
"Ừ, dù có một trăm con sư tử xông vào thì Rồng vẫn sẽ thắng."
"Hả..."
"Không có gì phải ngạc nhiên cả. Sui cũng là Rồng mà."
"Sui là Rồng sao?!"
"Ừ."
Swoo gật đầu rồi bỏ bàn tay đang che mắt Sui ra. Ngay lập tức, cô chạm phải ánh mắt tròn xoe ngỡ ngàng của cô bé.
Đôi mắt của cô bé đang lấp lánh hệt như lúc Swoo lần đầu tiên nhìn thấy ma pháp vậy. Cô ấy định trêu nhóc một chút, nhưng cảm thấy lúc này chưa thích hợp nên đành nhịn lại.
"Ta và Sui đều là Rồng."
"Oa!"
"Nhưng trừ vài người ra, nhóc tuyệt đối không được tiết lộ cho người khác biết đâu đấy."
"Mạnh nhất mà sao lại không được?"
"Vì mạnh nhất nên mới phải vậy. Lũ Sư tử hay Chó sói tự xưng là mạnh nhất sẽ từ khắp nơi kéo đến. Lúc đó thì Sui sẽ thấy cực kỳ, cực kỳ phiền phức luôn."
"Phiền phức...?"
"Lúc đi loanh quanh tìm ta, nhóc thấy thế nào?"
"Thích lắm! Tim đập thình thịch! Con nhớ mẹ lắm! Như thế là phiền phức sao?"
Swoo ngây người chớp chớp mắt rồi đưa tay xoa đầu Sui. Chẳng rõ lý do, bàn tay cô ấy tự động di chuyển. Giống hệt như chiếc đuôi đang ngoáy tít của cô lúc này vậy.
Chắc là vì nghĩ đến việc sẽ dạy cho nhóc biết sự phiền phức là gì nên cô thấy phấn khích chăng. Sai đi mua Hamburger, sai rót nước, bắt dọn dẹp văn phòng, bắt cọ rửa nhà vệ sinh...
Nếu biết được sự phiền phức mà con người phải chịu đựng khi sống trên đời, chắc chắn Sui cũng sẽ thích thôi.
"Cái đó không phải phiền phức. Phiền phức là gì thì lát nữa về nhà ta sẽ dạy cho nhóc. Cái đó cũng sẽ thú vị lắm đấy."
"Làm gì cùng với mẹ cũng thú vị hết!"
Chẳng màng đến ý đồ sâu xa của Swoo, đứa trẻ chỉ cười thật tươi. Được một lát, Sui lại nghiêng đầu dò xét sắc mặt của Swoo.
"Nhóc muốn biết có thể nói cho ai biết đúng không?"
"Ơ, ơ ơ... sao mẹ biết hay vậy...?"
"Ta chuyện gì cũng biết hết."
"Mẹ tuyệt quá!"
Phập! Bị chiếc đuôi đang vung vẩy của Sui quất trúng sườn, Swoo thầm nghĩ có nên cắn đứt cái đuôi đó không... nhưng rồi cũng ráng nhịn mà mở miệng.
"Nói cho bạn bè biết thì được."
"Bạn... bè."
Swoo đã suy nghĩ xem có nên giải thích từ "bạn bè" là gì không, nhưng có vẻ là không cần thiết nữa. Cô bé cúi đầu, hai ngón tay vân vê vào nhau vẻ mặt sầu não.
"Bạn bè... Sui không có bạn bè..."
Dù không hiểu khái niệm "bạn bè" là gì, nhưng cô bé hiểu cảm giác đó như thế nào.
Bởi vậy nên bây giờ Sui có thể hiểu rõ. Người bạn từng tồn tại trong quá khứ giờ đây không còn nữa.
Cô bé đã tận mắt chứng kiến người bạn ấy thối rữa hệt như đồ ăn hỏng ngay bên cạnh mình.
Cô bé đã thấy người bạn từng che giấu và bảo vệ mình bị tan chảy trong một loại chất lỏng kỳ dị.
Cô bé đã nhìn thấy cả nụ cười và nỗi buồn của người bạn luôn chảy máu ròng ròng để đưa nhóc ra bên ngoài.
Kể từ đó, Sui không còn dũng khí để kết bạn nữa. Bởi những người làm bạn với nhóc đều phải nhận kết cục tồi tệ.
"Bây giờ sẽ có lại thôi."
"Th-Thật sao...?"
"Cũng sẽ không chết. Không bao giờ phải chia xa."
"Ư ưi... ưi i..."
Những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt Sui. Swoo nhét một miếng Socola vào miệng đứa trẻ, rồi xếp lại tư thế của Elena cho gọn gàng hơn.
Suốt từ nãy đến giờ nhóc ấy luôn phải vác cô ấy trên vai, nhưng từ nay thì không cần phải làm thế nữa.
"Bạn đến rồi kìa."
"Bạn..."
Sui ngẩng đầu lên với vẻ mặt đầy lo âu.
Đó là một chú tóc đen và một chú tóc vàng. Một người thì đẹp trai nhưng đáng sợ, còn người kia thì nhìn thẳng vào đã thấy đáng sợ.
Hai người đàn ông với thân hình to lớn và ánh mắt sắc lẹm, mang dáng vẻ khiến đứa trẻ gợi nhớ lại ký ức khi còn bị nhốt trong căn phòng trắng toát.
Run rẩy vì sợ hãi, Sui cuối cùng cũng rúc vào sau lưng Swoo và túm chặt lấy vạt áo cô ấy.
"Ư ư..."
"Chào hỏi đi. Đây là Sui."
"... Sui? Không phải phân thân, mà là Chime... Khụ khụ. Là một con Rồng khác sao?"
"Ừ. Sui cũng chào đi. Cái người tóc đen kia là Enoch, còn người tóc vàng là Kou."
"U uô!! Sui-chan! Tôi là Ibaraki Kou! Tôi là bạn của Swoo nên cứ gọi là Kou đi! U—"
"Hai chú này là bạn của mẹ sao...?"
"U, ư hờ...?"
Kou chớp mắt ngỡ ngàng.
"Mẹ? Sui, nhóc vừa nãy... gọi Swoo là mẹ sao?"
"Vâng... Mẹ Swoo..."
Kou nhìn Sui với vẻ mặt đần độn như thể vừa bị ai đó giáng mấy cú trời giáng vào gáy.
Trông nhóc rất giống Swoo. Dù không thể nói là giống hoàn toàn, nhưng thực sự là rất giống. Giống đến mức nếu kéo một người qua đường lại hỏi, họ sẽ ngay lập tức thốt lên: "Hai chị em à?".
Vậy mà lại gọi là mẹ? Nếu nói vậy thì khoảng cách tuổi tác...
Ánh mắt Kou run rẩy lướt qua màu tóc của Sui. Đôi mắt, chiếc đuôi, và cả mái tóc đều có màu đen nhánh.
"Ơ..."
Xung quanh Kou, người có mái tóc đen kịt như vậy chỉ có đúng một người.
"Enoch, thằng chó điên này...!"
Kou lao tới túm chặt cổ áo Enoch. Dẫu có là bạn thân chí cốt, dẫu có là một con người cao thượng luôn tôn thờ tình yêu thuần khiết, thì chuyện này vẫn hơi khó chấp nhận.
"Thằng khốn kiếp này! Cậu, cậu...! Cậu!!"
Enoch khẽ liếc mắt cầu cứu Swoo, nhưng rồi cô ấy chỉ nhìn cậu với ánh mắt đầy ẩn ý, khiến Enoch đành nhắm nghiền mắt lại.
Nhìn cái khuôn mặt ngây thơ vô tội đến mức không tưởng kia kìa. Swoo ngay từ đầu đã có ý định gài bẫy cậu rồi. Nhận ra sự thật đó, cậu như bị rút cạn chút sức lực cuối cùng.
"Không phải đâu..."
Cậu chẳng còn đủ sức lực để thanh minh hay giải thích cặn kẽ nữa. Cậu biết rằng có nói cũng vô ích, thậm chí có thể lại càng lún sâu vào vũng bùn hơn.
"... Thật sự không phải đâu."
Chính vì thế, Enoch chỉ biết lắc đầu và liên tục phủ nhận.
Màn thanh minh diễn ra không quá lâu.
"Sui, bịt tai lại một lát nhé."
"Vâng!"
"Sui là Chimera. Có lẽ là bản sao được nhân bản từ ta."
Nhiêu đó là quá đủ để giải thích rồi. Đúng như lời Swoo dặn, Enoch đã nói cho Kou biết sự tồn tại của Rồng.
Ban đầu Kou còn bán tín bán nghi, nhưng sau khi được xem đi xem lại mấy đoạn Video và hình ảnh Swoo mọc đuôi, anh buộc phải tin. Nhờ vậy mà anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nên dẫu có thấy cả đuôi của Swoo và Sui liên tiếp thì cũng không bị sốc nặng.
Tuy nhiên, khi lần đầu nghe đến khái niệm Chimera thì anh không thể không kinh ngạc.
Từng nghe Honoka thoảng qua nói rằng trên đời này có sự tồn tại của thứ đó, nhưng anh chưa từng tưởng tượng nổi nó lại ở ngay gần mình đến thế. Hơn nữa bản gốc của con Chimera đó lại chính là Swoo.
Người ta bảo quá sốc thì đầu óc sẽ trống rỗng đúng không. Thực tế đúng là vậy. Kou chỉ biết ngây người ngồi nghe Enoch và Swoo trò chuyện.
"Mẹ ơi mẹ ơi, biểu cảm của chú kia buồn cười quá."
"Ừ, ta cũng thấy buồn cười."
"Hì hì."
"... Có rất nhiều điều tôi muốn hỏi, chắc là phải đợi mọi chuyện xong xuôi hết rồi hẵng hỏi cô nhỉ?"
"Cậu định đập nát tuổi thơ của Sui sao Enoch?"
"Tuổi thơ cái quái gì chứ, từ bao giờ chị lại để tâm đến chuyện đó vậy?"
"Mẹ ơi, tuổi thơ là gì vậy?"
"Khi nào Sui mọc sừng thì sẽ biết thôi."
"... Hơ."
Enoch bật ra một tiếng cười khan. Có phải là... cô ấy hơi tốt quá mức cần thiết không?
Tất nhiên, nếu một đứa trẻ dễ thương như Sui mà hỏi thì Enoch cũng sẽ dịu dàng trả lời, nhưng Swoo mà lại hành xử như vậy thì đúng là cực kỳ ngượng ngùng.
Không chỉ ngượng ngùng mà còn có chút rùng mình.
"Enoch."
"Đừng có gọi tôi nữa."
"Ta đã tìm ra tên của cái tập đoàn này rồi."
Cứ tưởng cô ấy lại định trêu đùa tiếp, ai ngờ cô ấy lại vào ngay vấn đề chính. Enoch liền chỉnh lại tư thế ngồi và tập trung lắng nghe.
"Ubermensch. Biểu tượng của bọn chúng là khuôn mặt sư tử."
"Khuôn mặt sư tử... nghe cô kể thì cũng giống khuôn mặt sư tử thật đấy."
Ngay cả hình vẽ bọn chúng in trên áo cũng mang dáng dấp các bộ phận cơ thể người nên lúc đầu cậu không nhận ra, nhưng nhìn tổng thể thì đúng là giống mặt sư tử.
Enoch gật đầu, định tra cứu ý nghĩa của từ Übermensch nhưng rồi lại thôi. Cậu cảm thấy chẳng cần thiết phải biết. Đằng nào cũng sẽ tìm và diệt sạch bọn chúng, biết ý nghĩa cái tên thì cũng có thay đổi được gì đâu.
"Đương nhiên là ta cũng đã nắm được mọi cứ điểm của chúng ở đâu rồi. Tất cả là nhờ cái Shard mà cậu mang về đấy."
"Đã phân tích xong rồi sao?"
"Ông nội bảo đã phân tích xong rồi. Vì chưa kiểm tra xong tính toàn vẹn nên vẫn đang giữ, nhưng chắc vì tình huống hiện tại nên ông ấy cứ thế đưa cho ta luôn."
"Việc kiểm tra tính toàn vẹn giờ có lẽ cũng chẳng cần nữa đâu."
"Ừ, ta đang tự mình kiểm tra đây này."
"Cứ điểm tiếp theo ở đâu? À không, cứ giao toàn bộ thông tin cho tôi là được. Tôi phải biết cái đám khốn kiếp đó đang ẩn náu ở cái xó xỉnh nào mới được."
"Giao thông tin thì được thôi. Nhưng chắc giờ này bọn chúng đang bắt đầu tập trung về căn cứ chính rồi. Bọn chúng chắc cũng đoán được ta đã nắm thóp mọi thông tin."
Elena đã được cứu. Không cần phải loanh quanh ở các cứ điểm khác nữa. Phán đoán chính xác nhất lúc này là phải đập nát căn cứ chính của bọn chúng càng sớm càng tốt, trước khi toàn bộ nhân lực của chúng kịp tụ họp.
Enoch cũng biết rõ sự thật đó. Nhưng cậu lại không muốn làm vậy.
Dẫu có ý nghĩa hay không, dẫu có ngu ngốc hay không, dẫu có nguy hiểm hay không, Enoch cũng muốn xóa sổ sự tồn tại của bọn chúng khỏi Eden này một cách triệt để nhất. Và Swoo đã đoán trước được Enoch sẽ phản ứng như vậy.
"Có nghĩa là việc phá hủy các cứ điểm khác đã trở nên dễ dàng hơn rất nhiều đúng không."
"Hà."
Enoch bật cười như thể thật hết nói nổi.
Nếu cô lo lắng cho tôi thì không cần phải làm thế. Nó quá nguy hiểm nên tôi sẽ đi một mình... Cô ấy đã không nói những lời như vậy.
Bởi nếu đổi lại vị trí, Enoch chắc chắn cũng sẽ hành động giống như Swoo.
Bởi họ là một Đội, là Đồng đội. Sự tin tưởng dành cho nhau không đòi hỏi sự đáp đền, thế nên giờ đây họ đã có thể gọi nhau là Gia đình.
"Vậy ý cô là sau khi phá hủy toàn bộ cứ điểm rồi mới tiến vào căn cứ chính sao?"
"Ừ."
"Tổng số người cô dự đoán là bao nhiêu?"
"Hơn một nghìn nhưng dưới hai nghìn."
"Cô định hiên ngang bước vào một căn cứ có đông người như vậy sao?"
"Ừ."
"Đúng là điên rồ."
"Cậu không định đi sao?"
Trước câu hỏi của Swoo, Enoch đáp lại như thể chẳng cần phải suy nghĩ.
"Đi thôi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn