Chương 206: Chương 201 Chimera
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~22 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 2
"Để ta tắm cho."
Chẳng hiểu vì lý do gì, Swoo lại đích thân đề nghị muốn tắm cho Sua.
Thấy vậy, Enoch và Angela cứ ngỡ cuối cùng bản năng làm mẹ trong Swoo cũng đã thức tỉnh. Thế nhưng chẳng bao lâu sau, chứng kiến cảnh Sua kêu ăng ẳng rồi chạy thục mạng ra ngoài, cả hai chỉ biết thở dài thườn thượt.
"Tại ta thấy cái đuôi của nhóc mềm quá, nên mới lỡ cắn thử một cái thôi mà."
"Swoo à, nếu chị cắn đuôi em thì em thấy sao hả?"
"Chị Angela thì cắn lúc nào cũng được."
"... Tôi thì chắc chắn là không được rồi."
"Uu, Enoch-guild, uu."
"Tự nhiên lại... không, thôi bỏ đi. Chịu thua cô luôn đấy."
"... Dù sao thì, để chị tắm cho nhóc ấy."
Cuối cùng, Angela – người có bản năng chăm sóc vượt trội – đã nhận việc tắm cho Sua. Trong khi đó, Swoo ra tiễn các đồng đội chuẩn bị quay trở lại với công việc.
Bình thường cô chẳng mấy khi làm chuyện khách sáo này, nhưng vì hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện nên cô không thể để họ rời đi một cách thản nhiên được.
"Hãy suy nghĩ kỹ về những gì ta đã nói."
"... Về chuyện cha ruột sao?"
"Ừ. Nhưng tuyệt đối đừng tự mình tìm đến ông ta."
Seung-ah có thể sẽ kiên nhẫn chờ đợi, nhưng Sena thì khác, rất có thể cô nàng sẽ tự mình tra cứu thông tin rồi trong lúc nóng nảy mà tìm đến tận nơi.
Lúc này thì chưa được. Không phải vì lo Yu Seung-chul sẽ làm hại họ, mà là vì lo cho những kẻ xung quanh muốn hãm hại Yu Seung-chul.
Dẫu Lu-Chen hay Zyrek đang bận rộn nên có thể bỏ qua, nhưng hàng tá doanh nghiệp cấp thấp dưới trướng đều đang rình rập để kéo Neonic xuống bằng mọi thủ đoạn.
Việc Nguyệt Hạ thuộc quyền quản lý của Lu-Chen cũng chẳng thay đổi được gì. Ngược lại, chúng rất dễ lợi dụng lúc Lu-Chen đang dồn sức cho Dự án Khai thác phía Tây để nhắm vào Sena.
Serena dường như cũng nghĩ đến điều đó, cô gật đầu nói:
"Hay là để Swoo bắt cóc rồi giữ cô ấy ở lại đây luôn đi?"
"Sena dạo này rảnh lắm sao?"
"Dẫu Nguyệt Hạ không rảnh, nhưng đó cũng không phải là doanh nghiệp sẽ ngừng hoạt động nếu thiếu đi người đại diện."
Là cấp trên trực tiếp, Serena hiểu rõ điều này. Nhìn bề ngoài thì Sena có vẻ đanh đá và khó tính, nhưng cô lại là người cực kỳ chú trọng phúc lợi nhân viên.
Cô làm điều đó một cách âm thầm, khiến mức độ hài lòng của nhân viên tại Nguyệt Hạ luôn đứng top đầu. Thế nên năng suất làm việc của họ cực cao, dẫu sếp có vắng mặt một hai tháng thì công ty vẫn vận hành trơn tru.
"Vậy hay là để cô ở lại văn phòng luôn nhé?"
"Tôi nghĩ đó là ý hay đấy."
"K-Khoan đã... Chuyện của tôi mà sao không ai hỏi ý kiến của tôi... vậy ạ?"
"Tôi là cấp trên của cô."
"Ta là bạn của Sena."
"K-Không được. Tôi phải về làm việc... ạ."
Sena kịch liệt lắc đầu rồi trừng mắt nhìn Swoo. Cô chẳng dám trừng mắt với sếp trực tiếp là Serena đâu...
"Vậy thì hứa đi. Không được tìm đến hay liên lạc với Chủ tịch Yu Seung-chul."
"Tôi đâu phải trẻ con, chẳng lẽ không chờ nổi chút chuyện đó sao?"
"Ừ."
"Ưm..."
"Tôi thấy đúng là cô không chờ nổi thật."
"Lòng người mà, thực sự... không thể tự mình kiểm soát được đâu."
Swoo gật đầu, Seung-ah tránh ánh mắt, Serena đồng tình, còn Elise thì cười cay đắng khi nhớ về quá khứ. Người đồng cảm sâu sắc nhất lúc này chính là Elise.
Khi cô định giết Thompson, nếu Swoo không ở bên cạnh, có lẽ cô đã gây ra chuyện lớn rồi tự kết liễu đời mình.
Giờ nghĩ lại cô cũng chẳng hiểu sao lúc đó mình lại có ý định đó, nhưng lòng người vốn dĩ là vậy.
Đặc biệt là khi người ta đã phải nhẫn nhịn quá lâu, một khi cảm xúc bộc phát thì rất khó để kiểm soát.
"Tôi nghĩ Swoo giữ cô ấy lại là tốt nhất."
"Chị Elise, sao ngay cả chị cũng vậy... Không được, tôi phải về."
"Vậy thì đi cùng nhóc này đi."
"Phải đấy, đi cùng ta này."
Sena tròn mắt kinh ngạc khi nghe thấy hai giọng nói của Swoo vang lên cùng lúc. Cô rụt người lại, quay đầu sang thì thấy phân thân của Swoo đang đứng ngay cạnh mình.
"Cô xuất hiện từ bao giờ vậy...?"
"Vừa mới ra thôi. Dù sao thì hãy đi cùng ta. Như vậy thì dù có chuyện gì xảy ra, Sena cũng sẽ không chết."
"Serena, Elise và Seung-ah có muốn mỗi người một đứa không?"
"... Cô coi như đang tặng búp bê đấy à. Thôi được rồi, tôi tự lo được."
"Tôi cũng ổn. Với lại tôi vẫn chưa chính thức thăng chức nên văn phòng riêng cũng hơi chật hẹp."
Serena và Elise từ chối ngay lập tức, nhưng Seung-ah chẳng hiểu sao cứ dán mắt vào phân thân của Swoo. Đó chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Cảm nhận được vạt áo mình bị kéo kéo, Seung-ah giật bắn mình lùi lại.
"Seung-ah đi cùng ta nhé."
"Hộc..."
Đó là phân thân thứ hai mà Swoo triệu hồi.
"Th-Thực sự được chứ ạ...?"
"Ừ. Sự an toàn của hai cô là quan trọng nhất."
"Đứa lớn và đứa nhỏ, đi theo phải ngoan và nghe lời đấy."
Trao thiết bị liên lạc cho hai phân thân xong, Swoo vẫy tay nhẹ rồi bước ngược vào văn phòng.
"Nếu có chuyện gấp, cứ gửi vị trí qua tin nhắn. Nếu không thể gửi, hãy mở tường lửa ra. Ta sẽ tự tìm đến."
Còn bốn tháng nữa cho đến khi dự án của Lu-Chen bắt đầu. Swoo chắc chắn rằng quãng thời gian đó sẽ không bao giờ yên bình.
.
Quả thực năng lực của Angela rất đáng nể.
Sua lúc này đã sạch sẽ hơn rất nhiều, nhóc đang nằm gọn trong vòng tay của Sui – đứa trẻ cũng đã ngủ thiếp đi vì mệt. Những vết thương rỉ dịch đã được băng bó, mái tóc bù xù cũng được chải chuốt gọn gàng hơn. Dẫu giờ đây lại bị Sui ôm ấp rồi quệt đầy nước mắt nước mũi vào, nhưng trông Sua vẫn khá khẩm hơn hẳn lúc mới đến.
Sự thay đổi lớn nhất chính là mùi hương. Sua, đứa trẻ từng tỏa ra mùi chó con dầm mưa khắp nơi, giờ đây đã mang trên mình mùi hương giống hệt cái đuôi của Swoo.
"Thấy sảng khoái không?"
"Gừ gừ..."
Cái đuôi của Sua khẽ vẫy một cái. Chỉ vậy thôi Swoo cũng hiểu nhóc muốn nói gì. Dù là Bori hay Sua, dẫu không nói được ngôn ngữ con người, nhưng trong tai Swoo, tiếng của chúng chẳng khác gì lời nói bình thường.
"Hiện tại thì chưa có ở đây, nhưng sắp tới sẽ có một người bạn tên Bori đến văn phòng. Nhóc có thể chơi cùng bạn ấy."
"Khừ?"
"Một Chimera mèo. Nghe bảo nó thấm nhuần triết học và sở hữu trí tuệ cực cao, nói chuyện rất giỏi. Nó còn biết dùng đuôi để viết chữ nữa."
Sua chớp mắt rồi vẫy đuôi. Đó là cách nhóc bảo rằng mình cũng biết dùng đuôi viết chữ.
"Bori viết trên cát, nhưng Sua mà chạm vào cát thì có thấy rát không?"
"Khừ."
"Quen với nỗi đau không có nghĩa là không đau."
Đôi đồng tử vàng khè của Sua nhìn Swoo trân trân.
"Nếu muốn, ta có thể làm cho nhóc hết đau."
Sua cũng là kiểu người chẳng cần nói nhiều cũng hiểu ý. Nhìn qua lại giữa Sui và Swoo, Sua nhận ra luồng khí của Swoo đang chảy trong cơ thể Sui. Và cô bé cũng hiểu luồng khí đó chính là tuổi thọ...
"Khừ."
Cái đuôi của Sua vẫy theo chiều ngược lại. Nhóc lắc đầu ra hiệu không cần. Bình thường Sua sẽ lắc đầu như người, nhưng vì đang bị Sui ôm chặt nên phải dùng đuôi để biểu đạt.
"Giờ cứ thế đi. Nhưng nếu sau này nhóc thực sự cần, ta sẽ tự mình xử lý."
Dẫu có vẻ không hài lòng nhưng biết không thể cãi lại ý của Swoo, cái đuôi của Sua ỉu xìu cụp xuống. Swoo vẫy tay chào Sua rồi đóng cửa bước ra ngoài.
"Cô cũng thấy mình kỳ lạ lắm đúng không?"
Enoch, người đang uống cà phê trên ghế sofa, cười cay đắng.
"Từ Chủ tịch Megacorp cho đến những thực thể phi nhân loại, cô có thể trò chuyện bình thường với tất cả bọn họ, tôi thấy thật kỳ lạ."
"Vì ta là rồng, vượt xa các chủng tộc khác nên mới thấu hiểu và sử dụng được mọi ngôn ngữ đấy."
"Nghe cái chuyện tào lao này mãi, tôi cũng bắt đầu thấy có vẻ đúng rồi đấy."
Swoo ngồi xuống đối diện rồi nốc cạn ly cà phê của Enoch, cô khẽ thở dài. Đúng là một ngày mệt mỏi về nhiều mặt. Đặc biệt là việc phải kìm nén thôi thúc khi nhìn thấy dáng vẻ của Sua thực sự chẳng dễ dàng gì.
"Sui sao rồi?"
"Như cô thấy đấy, khóc cười chán chê rồi mệt quá lăn ra ngủ rồi."
"Cậu có hiểu Sua nói gì không?"
"Tôi không hiểu, nhưng lúc này có vẻ chuyện đó không quan trọng. Chỉ có Sui nói còn Sua thì nghe thôi."
"Vậy thì cần ma pháp thông dịch hay thần giao cách cảm là được."
"Cũng có loại đó sao?"
"Ừ."
Swoo thản nhiên khẳng định, dù thực tế chẳng ai biết loại ma pháp đó có tồn tại hay không. Đơn giản vì đó là ma pháp, nên cô nghĩ chẳng có gì là không thể.
"Angela đâu rồi?"
"Nghe bảo đi xem quần áo cho Sua."
"Có cả đồ bán cho sói sao?"
"Cô ấy bảo có quen một nhà thiết kế."
Chắc hẳn Angela muốn dùng quần áo để che đi những vết sẹo, nhưng với ngoại hình của Sua thì dù có mặc gì đi chăng nữa cũng sẽ thu hút mọi ánh nhìn mà thôi.
"Sua dù sao cũng từng là người, nên chắc cũng biết xấu hổ."
Đã là con người thì việc khỏa thân đi lại chắc chắn sẽ thấy hổ thẹn, vì họ có trí tuệ. Thế nên Sua, người đang nằm đâu đó giữa ranh giới sói và thằn lằn, có lẽ cũng sẽ thấy ngại ngùng vì có lý trí.
Vậy thì Bori không thấy ngại sao?
Chắc là không. Sua vốn là người nhưng Bori sinh ra đã là mèo. Trí tuệ tích lũy khi làm người và trí tuệ ngộ ra khi làm mèo, chắc chắn sẽ có sự khác biệt như vậy.
"Còn cô là rồng nên không biết xấu hổ à? Làm ơn hãy có chút liêm sỉ đi chứ. Đặc biệt là lúc đi tắm. Cô, cô tại sao không bao giờ mang theo khăn tắm vào vậy? Nếu lỡ quên thì cứ bảo tôi mang giúp cho, tại sao nhất định cứ phải trần truồng đi ra ngoài rồi mới lau hả?"
"Đi lại khỏa thân trước mặt cún con Enoch thì có gì mà phải xấu hổ?"
"Đừng có coi con người là chó, đồ điên này."
"Là như vậy đấy."
"Đã bảo là đừng có làm thế."
"Mà này, Enoch."
"Không được. Ghét lắm. Đừng có làm."
Cảm thấy rợn người trước tiếng gọi của Swoo, Enoch bật dậy vơ lấy áo khoác. Cậu định đi hút một điếu thuốc để tránh bị cuốn vào cuộc trò chuyện.
"Cậu không cần vũ khí mới sao?"
"......"
"Ví dụ như một khẩu Double-barrel shotgun chẳng hạn."
Thế nhưng, trước hai từ mà cánh đàn ông không thể cưỡng lại được, bước chân của Enoch bỗng khựng lại.
"... D-Double-barrel shotgun... có sao?"
"Ừ. Nhân lúc bọn trẻ đang ngủ, giờ đi luôn không?"
"Còn Angela thì..."
"Cứ bảo là ra ngoài có chút việc là được. Hôm nay chúng ta sẽ hành động trong im lặng nên không sao đâu."
Dẫu cô nói vậy, nhưng chắc chắn ngày mai chuyện này sẽ lên mặt báo cho mà xem.
Thế nhưng Enoch quyết định tin Swoo nốt ngày hôm nay.
Với một khẩu Double-barrel shotgun thì lời nói của Swoo hoàn toàn đáng giá để tin tưởng...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn