Chương 187: Chương 182 Gia Đình
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~23 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 2 Chẳng rõ vì chuyện gì mà hai người họ lại nằm cùng một giường, nhưng nhóm Swoo quyết định tạm thời cứ để mặc họ ngủ mà không đánh thức.
Tách! Tách! — Nhân tiện, Swoo cầm máy lên chụp ảnh lia lịa. Vì đây là thiết bị liên lạc rẻ tiền nên không có tính năng tắt âm thanh camera, nhưng Drayna vẫn chìm vào giấc ngủ sâu đến mức tiếng động đó cũng chẳng thể làm cậu tỉnh giấc.
Điều này thật kỳ lạ.
Drayna không thể ngủ. Chính xác hơn là các Sexroid không thể ngủ. Việc một Sexroid nhắm mắt chỉ đơn thuần là chế độ tiết kiệm năng lượng, và họ sẽ tỉnh lại ngay nếu nghe thấy âm thanh xung quanh.
Nhóm của Swoo vào phòng cũng chẳng phải là im lặng tuyệt đối. Ngay lúc này, thiết bị liên lạc của Swoo vẫn đang phát ra tiếng tách tách liên hồi. Thế nhưng Drayna vẫn nằm im bất động.
'Chắc là không phải ai đó đã nhấn nút nguồn đâu nhỉ.'
Swoo biết John, và cô tin tưởng anh. Cô biết chắc chắn anh sẽ không bao giờ dám nhấn nút nguồn của Drayna. John là kiểu đàn ông có "dâng tận miệng cũng không dám ăn".
Vậy thì tại sao Drayna lại không thức dậy?
'Tự mình nhấn sao?'
Tự mình loay hoay rồi nhấn nút nguồn? Khả năng này không phải là không có, nhưng Swoo nghĩ sự thay đổi của Drayna chắc cũng không nhanh đến mức đó.
Draco mà Swoo biết là một người có cái tôi cực kỳ lớn. Đồng thời cũng là một gã đàn ông hừng hực khí chất. Dẫu đã trải qua những chuyện khiến bản thân sụp đổ, nhưng cô không nghĩ tiến triển lại xa đến mức này.
Vậy thì chỉ còn một khả năng.
'Đang giả vờ ngủ rồi.'
Drayna hiện đang giả vờ ngủ.
Người khác thì không rõ, nhưng Swoo biết chắc chắn Drayna không hề ngủ. Việc cậu không tỉnh lại chỉ có thể là vì John cũng đang thức.
'Hửm...'
Swoo thử tưởng tượng lại tình huống dẫn đến việc Drayna leo lên chiếc giường đó. Chẳng cần phải suy nghĩ quá lâu.
Dạo gần đây, mỗi khi vào chế độ tiết kiệm năng lượng, Drayna thường ôm lấy Bori mà nằm. Khi không có Bori, cậu sẽ không vào chế độ tiết kiệm năng lượng, hoặc sẽ ôm gối ôm mà nằm.
Còn ở đây thì sao?
Drayna khi sắp cạn kiệt pin đã buộc phải vào chế độ tiết kiệm năng lượng, và sau đó theo thói quen, cậu đã lần mò tìm vật để ôm rồi leo lên giường. Dẫu cơ thể không ngủ nhưng tinh thần vẫn cần được nghỉ ngơi, nên có lẽ cậu đã hành động theo vô thức.
Sau đó, John đang ngủ bỗng mở mắt ra, nhận ra Drayna đang ở bên cạnh mình thì...
'Chắc là đã giả vờ ngủ.'
Một John dâng tận miệng cũng không dám ăn — à không, một John đầy lòng vị tha chắc chắn đã quyết định giả vờ ngủ tiếp cho đến khi Drayna thức dậy để cô không phải khó xử.
Thế nhưng một Drayna nhạy bén chắc hẳn cũng nhận ra điều đó và nằm chờ cho đến khi John ngủ lại... Cứ thế cho đến khi nhóm Swoo ập vào.
"Hì hì."
"... Sao tự nhiên cô lại cười thế? Swoo, John là bệnh nhân đấy. Đùa quá đà là cậu ấy chết thật đấy."
Enoch thì thầm rồi ấn Swoo ngồi xuống ghế.
"Ta không có đùa."
Swoo không thèm thì thầm. Điều đó khiến cả nhóm giật mình nhìn cô.
Lúc đầu Swoo bảo họ phải im lặng nên ai nấy đều nín thở, giờ thì cô lại là người duy nhất nói to. Dẫu giọng Swoo không phải là lớn nhưng họ vẫn cảm thấy có chút oan ức.
"Miko."
"Dạ?"
"Chị có đoạn video nào đã quay lúc nãy không?"
"Video ạ...?"
"Ừ, video lúc chúng ta tiến vào văn phòng ấy."
"À, dĩ nhiên là tôi có quay chứ."
"Cả đoạn cho đến lúc tới Clinic này luôn sao?"
"Hiện tại tôi vẫn đang quay đây ạ."
Vì nhận được lời nhờ vả của Miki nên Miko vẫn đang quay phim liên tục. Nhân vật chính của video là Enoch. Cả đoạn video cậu đi săn lũ Ubermensch cũng được quay lại vô cùng chi tiết.
Miko quay để nghiên cứu vũ khí của Enoch, còn Miki thì đơn giản là vì thích Enoch...
Dĩ nhiên video cá nhân của Enoch thì Miki có thể tự quay. Nhưng vì các Implant nhãn khoa của Miko đã được Porting và cải tiến nên có hiệu năng tốt hơn, vì thế cô nhóc đã nhờ chị mình.
"Vậy hãy gửi cho ta đoạn video từ lúc vào văn phòng cho đến lúc tới đây đi."
"Gửi vào đâu cho ngài ạ?"
Swoo có tổng cộng ba ID. Hai thiết bị liên lạc và một bộ Implant ngoại vi dạng Headset cũ mà cô vẫn hay dùng. Nghe bảo Swoo vẫn trân trọng bộ Implant đó khiến Miko không khỏi cảm động.
"Gửi vào thiết bị này cho ta."
"Việc biên tập thì sao ạ?"
"Ưm... ngắn gọn và dễ nhìn thôi. Chỉ cần cắt những sự kiện chính là được."
"Nếu ngài cho biết mục đích, tôi sẽ biên tập cho phù hợp ạ."
"Ta sẽ đăng nó lên cộng đồng mà Lephando vẫn hay hoạt động."
Giật mình, cơ thể John khẽ run lên. Swoo nhìn thấy rõ mồn một điều đó nhưng vẫn thản nhiên nói tiếp.
"Tiêu đề là: Lephando, kẻ sắp sửa đạt được giấc mơ?"
Lần này đến lượt cơ thể Drayna khẽ run lên.
Drayna biết rõ ý nghĩa thực sự của cái tên Lephando.
Leina-chan-Pansi-Doduk (Kẻ trộm quần lót của Reina-chan). Nghe Swoo nói nhiều đến mức cậu không thể nào không biết được.
Thế mà lại bảo là sắp sửa đạt được giấc mơ sao?
'Cái con nhóc điên rồ này đang nói cái quái gì vậy...?'
Drayna đã nói rõ lòng mình với John. Rằng cậu từng là đàn ông, là con người, và đừng có mong chờ những việc đại loại như của một Sexroid.
Dẫu John đã buông ra lời nhảm nhí rằng anh cũng thích cả thể loại chuyển giới, nhưng Drayna dĩ nhiên nghĩ đó chỉ là lời đùa cợt.
Ngay từ đầu, đây đâu phải là cơ thể người. Nếu yêu nhau, người xung quanh sẽ nhìn anh như một kẻ biến thái. Nếu kết hôn, họ sẽ nhìn anh với ánh mắt thương hại. Nếu cứ thế cô đơn già đi mà không có con cái, họ sẽ coi anh là một kẻ thâm thần.
Đã vậy, linh hồn bên trong lại là đàn ông. Tệ của tệ, Drayna chính là thực thể hội tụ tất cả những điều kiện kinh khủng nhất ở dưới đáy xã hội.
Thế mà lại là sắp sửa đạt được giấc mơ sao?
Dẫu có là một John yêu Reina đến mấy, Drayna cũng không nghĩ anh lại muốn làm chuyện đó với mình lúc này.
"Giấc mơ? Giấc mơ của Lephando-ssi là gì vậy ạ?"
"Ta chưa giới thiệu Lephando cho ba người nhỉ."
Việc Swoo dùng từ "giới thiệu" thay vì "giải thích" cho thấy cô thực sự coi John là Lephando.
John ban đầu cứ ngỡ đó chỉ là lời đùa. Nhưng càng nhìn, anh càng thấy Swoo thực sự coi mình là Lephando... khiến John bắt đầu cảm thấy lo lắng. Lo cho Swoo, và lo cho cả cái danh xưng của chính mình nữa...
"Lephando là viết tắt của 'Kẻ trộm quần lót của Reina-chan' đấy."
"... Reina là ai vậy đại ca?"
Topas vốn im lặng nãy giờ bỗng trầm giọng hỏi.
"Không phải người đâu, là tên thương hiệu của một dòng Sexroid."
"S-Sex... Sex..."
"C-Chị ơi...! Bỏ từ 'roid' đằng sau đi nghe nó kỳ cục lắm."
May mà Sui đang ngủ. Nếu nhóc mà mở to đôi mắt long lanh rồi hỏi Swoo:
"Mẹ ơi, Sex là gì vậy ạ?"
, thì không biết Swoo sẽ buông ra câu trả lời kinh dị nào nữa... Thật không dám tưởng tượng.
"Đại ca, vậy... giấc mơ của gã đó là có được qu- không, có được quần lót của Sexroid sao? Và giấc mơ đó sắp trở thành hiện thực...?"
"Có thể coi là vậy."
Swoo gật đầu đầy mãn nguyện.
Những ánh mắt khinh bỉ của Topas, Miko và Miki đồng loạt hướng về phía John. Đến hôm nay John mới biết ánh mắt cũng có sức nặng. Dẫu đang nhắm mắt nhưng anh vẫn cảm nhận được bằng cả da thịt rằng ba người kia đang lườm mình cháy mặt...
"Dù sao thì nếu lần này anh ta làm tốt việc được giao, ta đã định sẽ tặng quà cho anh ta. Đợi khi nào anh ta tỉnh lại ta sẽ đưa. Chắc chắn Lephando sẽ thích lắm cho xem."
Cơ thể Drayna chấn động mạnh.
Mới lúc nãy họ còn đang bàn về cái tên Lephando, bàn về giấc mơ của anh ta. Thế mà giờ lại bảo là tặng quà? Bảo John chắc chắn sẽ thích sao?' rốt cuộc nhóc định tặng cái gì chứ!?'
Lúc đầu... cậu đã không định mặc đồ lót. Dẫu có là một bản sao nhân cách giả tạo, thì Drayna vẫn mang tâm hồn của một người đàn ông. Bảo cậu mặc đồ lót phụ nữ nhỏ nhắn xinh xắn sao?
Dĩ nhiên là chuyện không tưởng.
Nhưng cậu buộc phải mặc. Cái thân xác Sexroid chết tiệt này... luôn duy trì sự ẩm ướt để có thể sử dụng bất cứ lúc nào. Ẩm ướt đến mức có thể làm ướt cả đồ lót.
Đó là thiết kế cố định từ khâu sản xuất nên dẫu có muốn cũng không thể thay đổi được. Vì vậy... cậu buộc phải thay đồ lót hai lần mỗi ngày.
Thế nên có lẽ, không... chắc chắn là vậy. Với những kẻ có thiên hướng biến thái thì chúng sẽ cực kỳ thích đồ lót đã qua sử dụng... cậu nghĩ vậy.
'Dạo gần đây có bộ đồ lót nào bị mất không nhỉ...?'
Cậu không rõ. Vì chẳng cần quan tâm đến kiểu dáng nên Drayna cứ mua đi mua lại cùng một loại đồ lót. Có mất một cái chắc cậu cũng không biết được.
"... Đại ca, món quà đó là gì vậy ạ?"
"Bí mật. Lát nữa đợi Lephando đập hộp rồi cùng xem."
"Đại ca... trộm cắp là phạm pháp đấy ạ."
"Ta dùng tiền của mình mua mà. Trộm cắp đâu mà trộm cắp."
Swoo đúng là đã dùng tiền của mình để mua đồ lót cho Drayna. Bởi Drayna lúc đó chẳng có lấy một đồng dính túi.
'Cái con nhóc điên rồ này...! Nhóc định tặng quần lót của mình thật sao?'
Drayna nhắm nghiền mắt đắn đo. Có nên dậy không?
Có nên dậy rồi hỏi cho ra lẽ xem cô ta đang nói cái quái gì không?
Dẫu bây giờ có ngượng ngùng nhưng chẳng phải ngăn chặn tình huống còn ngượng ngùng hơn sắp tới là việc nên làm sao?
Dù nghĩ vậy, nhưng trong thâm tâm cậu vẫn có một niềm tin... rằng John sẽ không nhận món quà đó. Anh ấy đã luôn biết quan tâm, nhường nhịn mình cơ mà?
John là kiểu đàn ông như vậy. Một người luôn quan tâm đến Reina, đến Drayna hơn là dục vọng của bản thân.
Cậu đang cố gắng tin tưởng như thế... nhưng.
Thình thịch— Thình thịch— Tiếng tim đập của John ngày càng dữ dội hơn so với lúc nãy đã đánh sụp niềm tin của Drayna.
'... Đúng là điên mất rồi.'
Anh định làm gì với bộ đồ lót ướt át đó chứ?
Ngay từ đầu nó còn chẳng phải là của con người... nó chỉ là thứ nhân tạo thôi mà, vậy mà anh lại định...
'Đồ biến thái...! Đồ tồi! Thế mà tôi đã tin anh!'
Vì cảm giác bị phản bội vô cớ, Drayna cấu mạnh vào sườn John một cái. Sau đó cậu định bật dậy để cãi nhau tay đôi với Swoo.
"Ơ, m-mọi người đến từ bao giờ vậy...?"
John mở mắt trước. Nhưng anh không ngồi dậy. Vốn dĩ cơ thể anh đang rất khó khăn để cử động, thêm vào đó anh cũng không muốn làm Drayna – người đang tựa vào mình – phải khó xử.
"Ơ... ờ... sao Drayna-ssi lại ở đây nhỉ..."
Cứ thế, John chỉ ngóc đầu lên một cách gượng gạo rồi nở một nụ cười ngây ngô như một gã đần.
"Chắc là... trong lúc ngủ say tôi đã vô ý ôm lấy cô ấy chăng... ha, ha ha ha... Phải làm sao bây giờ đây... ừm..."
Dáng vẻ thật gượng gạo và ngốc nghếch.
Dẫu vậy, cảm giác đó cũng không hề tệ chút nào.
'... Tôi sẽ tin anh thêm một lần này nữa thôi đấy.'
Nở một nụ cười nhạt, Drayna buông bàn tay đang cấu vào sườn John ra và nhẹ nhàng vuốt ve anh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn