Chương 211: Chương 206 Bạn bè
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~26 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 2 Trước nụ cười đầy ẩn ý của Swoo, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng Enoch.
"Cô... cô định làm trò gì nữa đây?"
"Giả kim thuật. Sắp tới ta sẽ cho cậu thấy một ma pháp cực kỳ tuyệt vời."
"Cái đó mà cũng gọi là ma pháp được sao?"
"Vật lý vượt qua giới hạn chính là ma pháp đấy."
Dường như đang rất phấn khích, nắm đấm của Swoo vung vẩy trong không trung phát ra những tiếng vút vút. Cứ mỗi lần cô hô "Záp záp!" tiếp khí thế, không khí nơi đầu nắm đấm lại nổ tung những tiếng đoàng! đoàng! như bị xé toạc...
Trông thì đúng là giống ma pháp thật. Hoặc có lẽ, Enoch chỉ muốn tin đó là ma pháp để bớt đau đầu...
"Đúng là... ma pháp thật rồi."
"Ừ, nhưng ở Eden thì không dùng được đâu. Sau này ra phía Tây ta sẽ cho cậu xem. Chắc chắn sẽ hoành tráng lắm."
Swoo càng hào hứng, lời nói càng nhiều và tông giọng càng cao. Enoch thì ngược lại, cô càng nói cậu càng thấy bất an. Cảm giác nếu để cuộc trò chuyện này kéo dài, cậu sẽ vô tình biết thêm những thông tin mà lẽ ra mình không nên biết, nên Enoch quyết định lảng sang chuyện khác.
"Ờ thì... cái vụ đóng băng ấy, nó chỉ đơn giản là đóng băng thôi à?"
"Ừ, đại loại là nếu cậu mang theo cơm hộp thì ta có thể bảo quản để nó không bị hỏng. Còn việc đóng băng những thứ đang di chuyển thì chắc phải nghiên cứu thêm một chút."
"Dù sao thì ma pháp của cô chắc chắn vẫn đáng tin cậy hơn mấy cái thiết bị làm lạnh mini rồi."
"Đúng thế, đúng thế!"
Nghĩ đến việc sắp được bắn Thiên thạch (Meteor), lại cộng thêm việc được Enoch công nhận ma pháp, tâm trạng Swoo vui vẻ hơn bao giờ hết.
"Hi hi."
Thực ra cái vế sau không quan trọng lắm. Thiên thạch. Chỉ ba chữ đẹp đẽ và hùng vĩ đó thôi đã khiến trái tim cô đập rộn ràng.
"Thế tóm lại là cô vừa đi gặp ai về?"
"Silas Richter."
"Phụt!"
Enoch, người vừa định hớp một ngụm nước, đã phun thẳng ra ngoài. Phân thân thứ nhất làm nước chảy lệch đi, phân thân thứ hai tránh được, bản thể chính thì hất văng nước ra, kết quả là toàn bộ số nước đó đổ nhào lên mặt Enoch.
Cậu vuốt mặt, trừng mắt nhìn Swoo.
"Cô... cô bảo là Chủ tịch của Zyrek á?"
"Ừ. So với Luhaochen thì ông ta là người khá thoải mái."
"Cô đến đó làm gì?"
Swoo dùng gió thổi bay những vệt nước trên mặt Enoch rồi đáp:
"Ông ta đang bảo vệ Irina."
"... Cái gì?"
Enoch, người đang ngơ ngác lau nước, bỗng chốc cứng đờ người.
Chẳng phải Irina chính là người đã có mối quan hệ sâu sắc với Enoch sao?
Có lẽ họ đã trao cho nhau những điều quý giá nhất. Vì thế, việc Enoch phản ứng gay gắt là điều hoàn toàn tự nhiên. Nếu lúc này cậu mà phản ứng bình thường thì đúng là đã trở thành một gã rác rưởi không thể cứu vãn.
"Bảo vệ sao? Cô ấy bị thương ở đâu à?"
"Tứ chi đều bị đứt lìa và hiện đang hôn mê. Đã qua cơn nguy kịch nhưng tình trạng vẫn không mấy khả quan."
Môi Enoch mấp máy một hồi lâu, cậu gặng hỏi từng chữ một:
"Cô ấy đang ở đâu?"
"Trụ sở chính của Zyrek."
"Tôi đi ngay đây."
"Silas đã đồng ý dọn trống khu bệnh viện ở trụ sở rồi. Lúc đó chúng ta sẽ cùng đi."
Enoch, người đang vội vã thu dọn hành lý, khựng lại quay lưng hỏi:
"Không phải do Zyrek làm đấy chứ?"
"Ừ. Zyrek thực sự đã cứu Irina."
Cũng đúng thôi. Nếu Zyrek là kẻ gây ra chuyện đó, Swoo đã chẳng thể ngồi đây mà cười tươi như hoa thế này.
"Chắc lão ta không làm không công đâu, cái giá là gì?"
"Ta sẽ trả nên không sao đâu."
"Cô đã đưa ra cái giá gì mà lão ta lại đồng ý?"
"Thông tin về bộ Power Suit từng hoạt động trong Chiến tranh Abyss."
"Có phải cái thứ mà chúng ta nhặt được ở bãi rác lúc trước không?"
"Ừ."
Nếu giao thông tin đó cho Zyrek, chẳng phải thực lực quân sự của họ sẽ tăng vọt sao?
Một thoáng lo lắng xẹt qua tâm trí Enoch.
Nhưng đó cũng chỉ là một thoáng lo lắng. Dẫu có mặc bộ Power Suit đó đi chăng nữa thì bên trong vẫn là con người. Mà là con người thì vẫn có thể giết được. Chưa kể, bên cạnh cậu còn có Swoo cơ mà.
"Tôi hiểu rồi."
Enoch gật đầu.
Hơn một tiếng sau khi việc dọn dẹp trên cầu hoàn tất, một chiếc sedan hạng sang lướt êm ru vào bãi đỗ xe nơi Swoo và Enoch đang đợi.
"Cô Elise đi xe xịn thật đấy."
"Chị em nhà Meier giàu mà."
"Hừm."
"Chẳng lẽ cậu lại định tán tỉnh—"
"Tôi định làm thế từ bao giờ hả?!"
Enoch dứt khoát ngắt lời Swoo rồi hì hục quay tay quay để hạ cửa kính xuống.
"Cô đến rồi à."
"Chuyện... chuyện này là sao... Chủ tịch vừa liên lạc với tôi. Ờ, bảo là đến bệnh viện...? Bệnh viện sao?"
Elise, người vừa vội vã chạy đến chỗ xe của hai người, mặt cắt không còn một giọt máu.
Đây là lần đầu tiên họ thấy một Elise vốn luôn kiêu sa và điềm tĩnh lại hoảng hốt đến mức này. Dĩ nhiên, việc đột nhiên nhận được điện thoại từ Chủ tịch Zyrek thì phản ứng như vậy cũng là dễ hiểu.
Tiếc là Angela không được chứng kiến cảnh này. Swoo nghĩ thầm rồi bảo Elise lên xe.
"Giải thích chi tiết sau nhé, lên xe đi đã."
"À, vâng..."
Elise lên xe như kẻ mất hồn. Đúng là cái câu thoại đó mang sức mạnh ma thuật mà. Nếu bất chợt đang đi trên đường mà có kẻ lạ mặt ném cho Swoo câu đó, cô cũng sẽ lên xe như bị bỏ bùa mất.
"Ta vừa gặp Silas Richter."
"... Dạ?!"
"Ông ta nói đang bảo vệ Irina."
"I-Irina-san... cô ấy bị thương nặng lắm sao?"
"Có thể coi là tình trạng không được tốt cho lắm."
Bàn tay Enoch siết chặt lấy vô lăng đến mức phát ra tiếng rắc rắc.
"Dù sao thì chúng ta sẽ đi thăm Irina. Hãy dẫn đường đến khu bệnh viện trụ sở Zyrek đi."
"Còn những người ở bên trong thì sao?"
"Silas bảo sẽ cho người rút lui một lát."
Cứ Silas, Silas nghe như bạn thân hàng xóm vậy, nhưng thực tế hoàn toàn không phải thế. Silas Richter chính là kẻ đã đưa Zyrek lên vị trí một trong ba tập đoàn lớn bằng những phương thức bạo lực nhất.
Ngay cả các cán bộ cấp cao ở trụ sở cũng phải khiếp sợ lão, vậy mà Swoo lại nói chuyện thản nhiên như không...
Cảm giác như mọi thế giới quan của Elise đang bị sụp đổ hoàn toàn.
"Swoo thật là... vĩ đại quá."
"Đúng vậy. Ta rất vĩ đại."
"... Trước hết cứ đi đã ạ. Vì cậu đã biết vị trí trụ sở rồi nên tôi sẽ dẫn đường khi vào bên trong."
"Tốt lắm."
Tạch tạch tạch tạch- Chiếc xe của Enoch bắt đầu lăn bánh với những tiếng động tồi tệ.
'Biết thế này mình đã đi xe của mình đến cho rồi.'
"Ưm."
Ngay cả Elise cũng thấy chiếc xe này đúng là quá nát. Nhưng cô không nói ra điều đó.
Chị ơi, tuyệt đối không được nhục mạ chiếc xe của Enoch nhé. Lý do thì... em hơi khó nói, nhưng chị cứ nhớ kỹ như vậy là được. Hiểu chứ?
Dẫu Swoo có cố tình dụ dỗ chị nói ra thì cũng đừng có mắc bẫy đấy.
Elise vẫn nhớ lời cảnh báo của Angela. Một cô em gái vốn luôn dịu dàng mà đã nói vậy thì chắc chắn là điều cấm kỵ.
Elise khẽ liếm môi, thận trọng hỏi:
"Enoch. Tôi có xe ở đây, cậu muốn đổi sang xe tôi không?"
"Tôi không thể để một người vừa vội vã chạy đến dẫn đường cho mình lại phải lái xe được."
"Enoch tự lái cũng được mà. Cậu sẽ không gây tai nạn đâu, đúng chứ?"
"Chuyện đó thì đúng là vậy, nhưng..."
Với khả năng tăng cường thần kinh từ Hord, Enoch chắc chắn không thể gây tai nạn trên đường được.
"Vậy cứ làm thế đi. Ghế sau xe cô Elise cũng rộng rãi, Swoo-nim ngồi sẽ thoải mái hơn đấy."
"Ta đồng ý."
"... Vậy thì làm theo ý cô."
Enoch đáp một cách thản nhiên, nhưng thực ra đây là chiếc xe mà cậu cũng muốn thử lái một lần. Tiếng động cơ từ chiếc xe của Elise có thứ gì đó thực sự khiến trái tim đàn ông phải thổn thức.
.
"Đến rồi à."
"Vừa mới tán dóc với Vệt Nhiễu xong mà giờ lại giả vờ chào đón như không biết gì, trông nực cười thật đấy." (Lucian)
"Xưa nay tính nóng nảy của ông vẫn chẳng đổi nhỉ. Cứ bình tĩnh thì tôi sẽ giải thích hết thôi."
Chậc, Silas tặc lưỡi một cái, đặt điếu xì gà đang hút dở xuống rồi quay đầu lại.
"Lucian, con gái ông suýt chết nhưng chúng tôi đã cứu mạng nó rồi đấy."
"Nghĩa là nó vẫn chưa chết."
"Trước mặt tôi mà ông cũng phải ra vẻ đạo mạo thế sao?"
Nhìn trân trân vào mắt Silas một hồi, Lucian khẽ thở dài rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
"Tình trạng nó thế nào?"
"Ngoài việc tứ chi bị đứt lìa ra thì mọi thứ vẫn ổn."
"Đã tỉnh lại chưa?"
"Chuyện đó thì tùy vào ý chí của con gái ông thôi."
Lucian nhắm mắt im lặng một lát, rút từ trong người ra một điếu thuốc lá sợi nặng đô rồi châm lửa. Ngay cả Silas, người cũng hay hút thuốc, cũng phải nhăn mặt vì mùi khói quá nồng. Lucian thản nhiên nhả khói rồi nói:
"Lý do ông nói chuyện này với tôi là gì?"
"Hãy kiềm chế Neonic trong cuộc chiến sắp bắt đầu đi."
Một nụ cười lạnh lẽo thoát ra từ miệng Lucian.
"Đó không phải việc của tôi."
"... Cái gì?"
"Nghĩa là nhiệm vụ của tôi trong cuộc chiến lần này đã được định sẵn rồi."
"Ông... định tự mình hành động sao?"
"Dĩ nhiên không phải tự nhiên rồi. Tôi nhận được một lời ủy thác từ lão Salvador. Và chuyện đó có lẽ... nằm trong kế hoạch lớn của con mà ông vừa mới gặp đấy."
"Hờ..."
Silas nghiền ngẫm lời nói của Lucian một hồi lâu rồi bật cười lắc đầu.
"Không lẽ, vai trò của ông là tạo ra mâu thuẫn giữa thế lực của Neonic và Anastasia sao?"
Lucian không đáp lại, nhưng sự im lặng đó chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
"Điên rồi. Hoàn toàn điên rồ. Không ngờ một vị tướng sẵn sàng bán nước vì con gái lại đang ngồi ngay trước mặt tôi đây."
"Chuyện đã rồi, nên thù lao cho việc cứu con gái tôi, ông hãy đưa ra yêu cầu khác đi."
"Lucian, cái thằng bạn ngốc nghếch này. Ông không biết nếu làm vậy thì kết quả sẽ ra sao sao? Chắc chắn không phải là ông vô ý làm vậy đâu. Thế mà ông vẫn định để hai bên đó cắn xé nhau còn các ông thì rút lui hoàn toàn à?"
Lu-Chen và Vệt Nhiễu.
Zyrek và Hugo.
Neonic và Anastasia.
Ba chiến trường. Sáu con quái vật. Chúng đều đang lăm lăm chực chờ cắn vào cổ họng nhau và tin rằng mình sẽ là kẻ chiến thắng.
Nhưng đó là một sự ảo tưởng. Đây không phải là một giải đấu, mà chỉ là một đoàn diễu hành tự sát để xem kẻ nào sẽ bước lên đoạn đầu đài trước mà thôi.
Hãy thử nghĩ mà xem. Giả sử Lu-Chen đánh bại được cái Vệt Nhiễu đáng gớm đó, thì vào khoảnh khắc tiếng vang chiến thắng cất lên... Lu-Chen còn lại gì?
Chỉ còn lại những băng đạn rỗng tuếch, lớp lá chắn rách nát và những bộ não bị thiêu rụi vì quá tải.
Vào lúc đó, ngay cả lũ sâu bọ bình thường không dám chạm vào cái bóng của Lu-Chen cũng có thể chém đầu người khổng lồ. Bởi lẽ trên đời này chẳng có việc gì dễ dàng hơn việc xử lý một kẻ chiến thắng đã dốc hết sức bình sinh và thân hình đầy thương tích.
Với một cái bao cát chỉ cần chạm nhẹ là đổ, thì cần gì chiến lược vĩ đại?
Chỉ cần một cú thọc nhẹ là đủ.
Cuối cùng, kẻ thắng trước trong ván bài này lại chính là kẻ chết sớm nhất. Một kẻ ngã xuống sẽ kéo theo hiệu ứng domino, chúng sẽ lần lượt đâm sau lưng nhau và cùng diệt vong.
Chẳng có vinh quang chiến thắng nào cả. Thứ còn lại chỉ là đống sắt vụn cháy đen và những vũng máu chẳng rõ của ai.
Lucian chắc chắn cũng không thể thu lợi trong cấu trúc này. Nếu tất cả những gã khổng lồ đều nhảy vào bàn cờ mà hệ thống Aegis lại đứng ngoài một mình, thì cuối cùng nó sẽ trở thành mục tiêu đầu tiên bị tiêu diệt.
Bởi lẽ sáu thế lực kia không phải lũ ngốc, chúng chắc chắn sẽ tiêu diệt thực thể đe dọa nhất đối với mình trước tiên.
Nhưng nếu Aegis kiềm chế Neonic khiến họ không thể nhúng tay vào cuộc chiến, thì ít nhất lũ sâu bọ kia cũng không dám nổi dậy vì sợ Neonic. Thế lực của Anastasia phía đối diện cũng vậy, chúng sẽ dè chừng Neonic mà không dám hành động tùy tiện.
Nếu vậy, giờ đây chỉ còn một điều cần lưu ý. Đó là việc Neonic sẽ ra mặt vào phút cuối để quét sạch tất cả. Việc kiềm chế chuyện đó không khó. À không, thực ra chẳng cần kiềm chế làm gì. Chỉ cần ăn một phần nhỏ nhất rồi rút lui, phần còn lại cứ đem bố thí cho lũ sâu bọ là xong.
Nếu Neonic không để lại thứ gì có thể ăn được, mọi chuyện sẽ được giải quyết.
Thế nhưng, Vệt Nhiễu lại không mong muốn điều đó.
"Tình hình đau đầu thật đấy."
Chỉ khi nhìn thấy trạng thái của Lucian, Silas mới nhận ra. Con quái vật rợn người kia đã hoàn thành kế hoạch lật đổ toàn bộ các Megacorp chỉ trong một nốt nhạc rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn