Chương 86: Ch.82 : Pháp Sư Hoàng Cung ④
Đại Ma Pháp Sư Sống Trên Giường · Hajum_eleve🌸 · 96 chương · ~26 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Wn Ch. 82: Pháp Sư Hoàng Cung ④
"Tiểu thư Lunaris, ta có một câu hỏi về lý thuyết ma pháp tự nhiên mà cô vừa công bố gần đây..."
"Tiểu thư Lunaris, nếu không quá đường đột, cô có thể cân nhắc làm gia sư cho gia tộc chúng ta không? Dù chỉ trong kỳ nghỉ... hay thậm chí là một buổi thôi cũng được!"
"Vậy cô định tiếp nhận vị trí Trưởng lão của học phái nào? Dù học phái Mộng Tưởng là của Tháp chủ, nhưng gốc rễ của cô lại ở học phái Tự Nhiên mà..."
Bữa tiệc tiền hội nghị đúng nghĩa là một cơn ác mộng.
Ngay khi Tháp chủ Eleanor và Viện trưởng Raymond rời đi để gặp gỡ những người quen khác, vô số người đã lập tức vây kín lấy tôi.
Những giọng nói, những câu từ từ khắp mọi phía dồn dập đổ vào tai khiến tôi nhức cả óc.
Tiếng cười giả tạo cùng những lời thì thầm đầy toan tính đen tối cứ bám chặt lấy tai tôi như keo.
A... Cảm giác như màng nhĩ của mình sắp chảy ra luôn rồi...
Đã vậy, mùi nước hoa nồng nặc còn xộc thẳng vào mũi đau rát.
Và cả những ánh mắt dính dấp, nhớp nhúa cứ bắn về phía tôi từ mọi ngóc ngách.
Ư, thật là. Đây chính là lý do tôi ghét cay ghét đắng việc phải đến Hoàng cung mà.
Tôi chỉ biết gật đầu bâng quơ rồi cố lách người qua đám đông.
Nếu họ không chịu tránh đường, tôi đã định dùng niệm lực để dọn lối đi cho nhanh, nhưng may mắn là(?) mọi chuyện không đến mức tồi tệ như vậy.
Góc ban công, phía sau một cây cột lớn.
Nơi này đúng là góc khuất hoàn hảo để trốn.
Mình muốn về nhà.
Tôi nhớ chiếc giường êm ái của mình quá.
Tôi nhớ cái gối ôm dễ chịu ở phòng ký túc xá nữa.
Cả cảm giác ấm áp, nặng trịch khi đắp chăn nữa chứ.
Chiếc ma pháp điều hòa ở phòng tôi chắc lúc này cũng đang khóc ròng vì mong chủ nhân về tận hưởng luồng gió mát lạnh đây.
"Ơ? Luna!"
Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên giữa bầu không khí ồn ã.
Khi quay đầu lại, tôi bắt gặp một mái tóc màu xanh lá tươi tắn đang đung đưa trước mắt.
Nhìn thấy hình ảnh dịu mát ấy, đôi vai đang căng cứng của tôi bỗng chốc thả lỏng hoàn toàn.
"Chào cậu, Claire."
Khóe môi tôi bất giác cong lên.
Đây là gương mặt đáng mừng nhất mà tôi nhìn thấy kể từ khi đặt chân vào Hoàng cung đến giờ.
"Sao cậu lại ở đây?"
"Không ở đây thì ở đâu được chứ! Mình đến tham dự lễ sắc phong của cậu mà. Dù sao thì, chúc mừng cậu nhé, Đại Pháp Sư! Cậu thực sự thành công vang dội rồi đó!"
Claire vừa nói vừa vỗ mạnh vào vai tôi.
Lời chúc mừng nhẹ nhàng, tự nhiên như thể chúng tôi chỉ đang ăn mừng việc cô ấy đạt điểm cao trong kỳ thi vậy.
Không giống như đám quý tộc ngoài kia luôn dồn ép tôi bằng đủ loại mỹ từ sáo rỗng, sự xuất hiện của Claire giúp tôi như được hít thở lại bầu không khí trong lành.
"Ừ, cảm ơn cậu."
"Này! Nhưng mà nói thật đi, cậu có thấy mình quá đáng lắm không? Rõ ràng cậu đã hứa là sẽ đến thăm lãnh địa của mình trong kỳ nghỉ mà."
"Hử... Mình nói thế bao giờ cơ?"
Đời nào tôi lại tự chuốc lấy rắc rối bằng cách hứa hẹn một việc như vậy chứ.
"Cậu bảo cậu sẽ suy nghĩ mà!"
À, ra là thế.
"Mình bảo là sẽ suy nghĩ, chứ đâu có bảo là sẽ đi."
"Oa... Cậu lạnh lùng quá đi mất. Nếu là mình thì ít nhất cũng phải nể mặt mà đến một lần chứ."
"Thì tại... đi lại phiền phức lắm..."
Claire phồng má, lầm bầm cằn nhằn.
"Với lại! Cậu chẳng thèm gửi cho mình lấy một bức thư nào!"
"Cậu cũng có gửi đâu."
"Mình có gửi mà!"
"... Hả?"
"Từ lúc về lãnh địa, cứ ba ngày là mình lại viết thư cho cậu một lần đấy!"
Tôi khẩn trương hồi tưởng lại những gì mình đã làm trong kỳ nghỉ qua.
Đúng là tôi đã dành phần lớn thời gian ở học viện.
Trong suốt thời gian đó, tôi... ngủ, nghiên cứu, rồi lại ngủ, rồi huấn luyện...
Khoan đã? Chẳng lẽ tôi thực sự đã sống một cuộc đời bận rộn đến mức không có cả thời gian để nhận thư sao?
Lối sống lười biếng, thảnh thơi của tôi đã bay đi đâu mất rồi?
"Chắc cậu không tin đâu, nhưng mà dạo này mình bận đủ thứ chuyện thật."
Quá nhiều chuyện ập đến... mệt mỏi rã rời luôn ấy chứ...
"Rồi rồi. Cậu là Đại Pháp Sư bận trăm công nghìn việc mà, mình hiểu. Lần này mình bỏ qua cho đó..."
"Hắng giọng! Claire à, cha biết hai đứa lâu ngày gặp lại thì rất vui, nhưng con không định giới thiệu bạn mình cho cha sao?"
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm khàn, ồm ồm vang lên từ phía sau Claire.
Khi tôi quay đầu lại, cả tầm mắt liền bị lấp đầy.
Đó là một người đàn ông có vóc dáng hộ pháp như gấu, làn da rám nắng cùng những khớp xương tay to dày, thô ráp.
Ông ấy cứ liên tục chỉnh lại cổ áo như thể rất không thoải mái, trông giống hệt một người nông dân vừa vội vàng khoác lên mình bộ lễ phục trang trọng.
Là người duy nhất mang theo mùi hương của đất cát giữa một rừng quý tộc sực nức mùi dầu thơm quyến rũ.
Có lẽ nhờ vậy mà ông ấy đem lại cho người đối diện một cảm giác vô cùng ấm áp và dễ chịu.
"Ôi đúng rồi, để mình giới thiệu! Đây là cha mình!"
Claire vừa nói vừa khoác tay ông ấy.
"Cha, đây là Lunaris Evermoon."
"Ta đã nghe con gái kể rất nhiều về cháu. Ta là Nam tước Lauren."
Nam tước Lauren cúi người chào tôi một cách lịch sự, dù động tác có chút lóng ngóng, ngượng nghịu.
Đó là một lời chào vụng về, nhưng lại vô cùng chân thành và không hề giả tạo.
"Cháu là Lunaris Evermoon, bạn của Claire ạ."
Tôi cũng lịch sự cúi đầu chào lại.
Không phải với tư cách một Đại Pháp Sư, mà là bạn của Claire.
"Ta nghe nói cháu đã giúp đứa con gái kém cỏi này của ta giành được học bổng xuất sắc của khoa. Ta thực sự không biết phải làm sao để đáp lại ân tình này..."
"C-cha nói cái gì thế?!"
Claire giật nảy mình, lớn tiếng kêu lên.
"Cha! Luna toàn bắt nạt con thôi đó! Điểm số của con tốt lên đều là nhờ con tự nỗ lực, học đến mức chảy cả máu mũi đấy nhé!"
"Chậc chậc. Làm cha như ta còn lạ gì thực lực ma pháp của con nữa."
Nam tước tặc lưỡi.
"Ở khoa Ma Pháp con chỉ lẹt đẹt ở mức trung bình, tiền học phí với phí nhập học suýt chút nữa đã làm lãnh địa của chúng ta phá sản rồi, con không nhớ sao?"
"Ch-chuyện đó là hồi xưa rồi..."
"Lúc đó ta đã vô cùng hổ thẹn và biết ơn người dân trong lãnh địa đến mức không dám ngẩng đầu lên. Họ đã tự nguyện quyên góp tiền học phí cho con, bảo là phải nuôi dạy tiểu thư nhà mình thành một người có ích..."
"Ôi trời ơi! Thế nên lần này con mới giành được học bổng toàn phần còn gì!"
"Thế con nghĩ ai là người đã giúp con giành được học bổng toàn phần hả? Nếu không có một thiên tài Đại Pháp Sư kề bên chỉ dẫn tận tình, thì một đứa như con có làm nên trò trống gì không?"
"Á! Con nói thật mà! Sao cha cứ xem thường con thế hả?!"
Nhìn Claire dậm chân bành bạch vì uất ức, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Đây chính là lý do tôi không thể ngừng trêu chọc Claire được.
"Bác nói đúng ạ. Claire thực sự đã rất cố gắng. Cháu chỉ đứng bên cạnh xem cậu ấy giải bài tập thôi."
"Ôi trời... cháu không cần phải khiêm tốn thế đâu..."
Nam tước Lauren gãi đầu ngượng ngùng, rồi lấy bàn tay to như hộ pháp vỗ mạnh một phát vào lưng Claire.
"Bộp! Sao cha lại đánh con?!"
"Con phải học hỏi bạn con đi chứ, đồ ranh con này. Dù không bằng người ta về tài năng ma pháp, thì ít nhất con cũng phải học được sự khiêm tốn và nhân cách của người ta chứ."
"Ơ hay! Cha thì biết cái gì chứ!"
Claire ấm ức bĩu môi dài cả thước.
"Cha có biết cậu ấy là người có tính cách tệ nhất trên đời này không? Lúc con đang vắt óc giải bài tập, cậu ấy cứ đứng bên cạnh cười cợt cười nhả! Con thức trắng đêm học bài thì cậu ấy lăn ra ngủ ngáy khò khò! Thế mà lần nào đi thi cũng được điểm tối đa, đáng ghét chết đi được... Á!"
"Cái con bé này! Sao con lại nói về bạn mình như thế?!"
Cú vỗ lưng yêu thương thứ hai lại đáp xuống lưng Claire không trượt phát nào.
"Thật ngại quá. Con bé vẫn còn trẻ con lắm..."
Nam tước Lauren tỏ vẻ nghiêm khắc mắng con gái, rồi quay sang nhìn tôi với nụ cười hiền hậu.
Tôi đã hiểu vì sao Claire lại có thể sống rạng rỡ và vô tư đến thế. Có một người cha tuyệt vời như vậy, điều đó cũng là lẽ đương nhiên.
"Mà này, ta thấy thật ngại khi đến tay không thế này. Thực ra ta rất muốn tặng cháu một bó hoa, nhưng con bé này cứ nhảy dựng lên bảo là không cần thiết."
"Không sao đâu ạ. Cháu nhận rồi cũng chẳng biết để đâu."
Đúng vậy. Claire quả nhiên là Claire. Cậu ấy quá hiểu tính tôi rồi.
"Nếu có thời gian, cháu nhất định phải ghé qua lãnh địa của ta chơi nhé. Ở đó tuy chẳng có gì cao sang để ngắm, nhưng món phô mai thì tuyệt hảo lắm."
Nam tước Lauren hào hứng vẽ ra viễn cảnh sẽ chuẩn bị một buổi đón tiếp hoành tráng xứng tầm Đại Pháp Sư nếu tôi ghé thăm.
"Bác không cần gọi cháu là Đại Pháp Sư đâu ạ, cứ đón tiếp cháu với tư cách là bạn của Claire là được rồi."
Nghe tôi nói vậy, Nam tước Lauren bật cười sảng khoái.
"Thế thì ta lại càng phải chuẩn bị một buổi tiệc đón tiếp long trọng hơn nữa rồi."
* Nam tước đặt tay lên vai Claire, cô nàng lúc này vẫn đang phụng phịu bĩu môi.
"Claire là kho báu quý giá nhất của ta, và người bạn thân thiết của kho báu ấy đương nhiên cũng là quý khách tối cao của ta rồi."
*
"Hóa ra cô ở đây, Lunaris."
Ngay khi Claire và Nam tước Lauren vừa rời đi, một bóng người đột ngột bước ra từ sau cây cột và chặn đường tôi.
Thời điểm xuất hiện chuẩn xác đến mức kinh ngạc, cứ như thể người này đã đứng đợi sẵn từ lâu chỉ để chờ tôi một mình vậy.
"Hôm nay trông cô xinh đẹp lắm. Ta suýt chút nữa là không nhận ra rồi. Đây là tác phẩm của Trưởng hầu gái đúng không?"
Một bộ váy khá giản dị.
Nhưng mái tóc đỏ lại được tạo kiểu vô cùng tỉ mỉ.
Không ai khác, chính là tiền bối Muriel.
"Vâng, chắc là vậy."
Giọng tôi lạnh tanh không chút cảm xúc.
Hiện tại tâm trạng tôi đang cực kỳ tồi tệ, vừa mệt mỏi rã rời sau một ngày dài trải qua đủ thứ chuyện phiền toái, lại vừa bị tóm gáy ngay lúc đang định chuồn về đi ngủ.
"Nếu không có việc gì nữa thì tôi xin phép đi trước, tôi mệt rồi."
"K-khoan đã!"
Tiền bối Muriel cuống cuồng bước lên chặn đường tôi một lần nữa.
Tôi dụi dụi đôi mắt mỏi mệt, cố nuốt một cái ngáp dài vào trong.
"Chị có việc gì sao? Định giới thiệu cha của chị cho tôi luôn à?"
"Ch-chuyện đó..."
Nhìn kỹ lại thì, tiền bối Muriel của ngày hôm nay hoàn toàn khác biệt so với một Muriel kiêu ngạo mà tôi từng biết ở học viện Elterion.
Dù chị ta đang cố chống nạnh để tỏ ra kiêu hãnh, nhưng đôi chân lại đang run bần bật.
Đến cả bờ môi cũng mím chặt lại, run rẩy như thể đang bị ai đó truy đuổi phía sau.
Chị ta bị ốm à?
Hay là đồ ăn của Hoàng cung có vấn đề gì rồi?
"Không phải cha ta, mà là ta muốn giới thiệu cho cô một người khác..."
"...?"
"N-ngày mai!"
Tiền bối Muriel nuốt nước bọt một cái ực rồi nói tiếp.
"Ngày mai, sau khi lễ sắc phong kết thúc, cô hãy chừa ra một khoảng thời gian trống đi."
"Tại sao?"
"C-có lý do thì mới bảo chứ?!"
Chị ta đột ngột cao giọng, rồi như thể giật mình hoảng hốt, vội vàng dáo dác nhìn quanh một lượt.
Sau đó mới hạ giọng xuống.
"Ta bảo chừa thời gian thì cứ chừa đi. Sao cô hỏi nhiều thế hả?"
"Tôi không muốn. Lễ sắc phong xong là tôi sẽ về thẳng ký túc xá đi ngủ luôn."
"Ư...!!"
Tiền bối Muriel trừng mắt nhìn tôi với vẻ mặt như sắp khóc đến nơi.
Không, nhìn kỹ thì đó giống một ánh mắt cầu xin khẩn thiết hơn là trừng mắt tức giận.
"L-làm ơn..."
"...?"
"Làm ơn đi! Ta xin cô đấy!"
"???"
... Oa.
Tôi chưa bao giờ nghĩ những từ như "làm ơn" hay "xin cô" lại có thể thốt ra từ miệng của vị tiền bối kiêu ngạo này đấy.
"Chỉ một lát thôi! Lễ sắc phong xong ta sẽ đi tìm cô, nên cô tuyệt đối không được đi đâu đấy! Nghe rõ chưa?!"
Tiền bối Muriel vội vã nói hết những lời mình muốn nói rồi quay lưng chạy biến, chẳng thèm đợi tôi trả lời.
Bóng lưng chị ta vội vã lách qua đám đông, tà váy tung bay như thể đang chạy trốn sau khi phạm phải một tội lỗi tày đình nào đó.
Tôi đứng ngơ ngác tại chỗ, ngẫm nghĩ lại cuộc đối thoại vừa rồi.
Chuyện gì thế nhỉ? Tôi cứ tưởng chị ta đến để kiếm chuyện, nhưng...
Hơn cả thế, việc chị ta hành xử hoàn toàn lệch pha so với nhân vật tiền bối Muriel trong nguyên tác làm tôi thấy có chút bất an.
Chắc không phải lại có tình tiết nào bị xáo trộn đấy chứ...?
"... Chịu thôi."
Dù sao thì ngày mai cũng sẽ rõ cả thôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn