Chương 84: Ch.80 : Pháp Sư Hoàng Cung ②
Đại Ma Pháp Sư Sống Trên Giường · Hajum_eleve🌸 · 96 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Wn Ch. 80: Pháp sư Hoàng cung ② Luna rên rỉ đau đớn trong phòng tắm.
Hiển nhiên, người phát ra những âm thanh như sắp chết đó chính là tôi.
Odette khăng khăng rằng đây là quy trình chăm sóc tiêu chuẩn mà mọi học viên đều phải trải qua trước các sự kiện quan trọng, nhưng theo góc nhìn của tôi, đây chẳng khác nào một màn tra tấn và hành hạ.
"Tiểu thư Lunaris, xin ngài vui lòng nâng tay lên một chút nữa."
"Odette, chỗ đó nhạy cảm lắm... Á Á Á!!"
"Ngài làm quá rồi đấy. Chúng ta thậm chí còn chưa bắt đầu mà."
Các hầu gái nhân cơ hội này (?) để nhào nặn tôi thật kỹ lưỡng. Tinh dầu thơm hảo hạng trượt trên da, và một thứ gì đó sắc bén không rõ nguồn gốc bắt đầu cạo sạch đi lớp bụi bẩn tích tụ bao năm qua.
Khoan đã... đâu cần phải chạm vào chỗ đó... đằng nào thì nó cũng bị che khuất dưới mấy lớp đồ lót và quần áo rồi mà...
... Á! A-Ai vừa làm thế vậy?! Đó chắc chắn là một pha sờ soạng có chủ đích! [note102369] Sau khi bị luộc chín và chà xát cẩn thận trong làn hơi nước nóng bức suốt hàng chục phút đồng hồ...
"Giờ thì chúng ta ra ngoài thôi."
Cứ tưởng bản thân đã thoát khỏi phòng tra tấn (?), nhưng thử thách thực sự lúc này mới chỉ bắt đầu.
"Hmm~ Giờ thì em bắt đầu trông giống con người rồi đấy."
Giáo sư Raymond đang đứng vững chãi ngay trước cửa.
"Nhưng nhìn em thế này lại khiến ta nổi hứng muốn làm nhiều hơn."
Phía sau giáo sư là một núi vải vóc đang chất đống.
"Mấy bộ áo choàng ta vừa mua từ Tháp Ma Thuật đã giao tới rồi đây. Chúng ta thử hết nhé?"
"... Hả?"
"Trong lúc giáo sư chọn đồ cho ngài, chúng tôi sẽ hoàn thiện phần tạo kiểu."
Khoan đã, chẳng phải họ bảo chúng ta đang vội sao...?
Hình như bảo là xe ngựa từ Hoàng cung đang đợi, nên chúng ta cần phải khẩn trương.
"Ư... hừ, á á..."
Nhưng những lời phản đối của tôi đã bị bịt kín bởi mấy bàn tay đang xoa bóp mặt và miệng tôi.
Cuối cùng, tôi đành đầu hàng vô điều kiện và giao phó bản thân cho giáo sư cùng các hầu gái.
"Trưởng hầu gái, bộ này trông không đẹp hơn sao?"
"Chẳng phải màu này sẽ hợp với màu tóc của tiểu thư Lunaris hơn ư?"
"Nhưng lần này em ấy đã tạo được tiếng vang với ma thuật ánh sao ở Tháp Ma Thuật. Ta muốn tạo điểm nhấn ý nghĩa bằng một màu sắc mang tính biểu tượng."
"Vậy thì màu này sẽ hợp hơn nhiều..."
"Không, không. Bộ này mới tốt hơn..."
... Mấy người này, không phải họ đang lấy tôi ra chơi trò búp bê thay đồ đấy chứ?
* Nửa ngày trời đã trôi qua như thế.
"Xong rồi."
Cùng với tiếng tuyên bố của Odette, các hầu gái lùi lại phía sau và rít lên vì thích thú.
"Ngài thấy sao?"
Tôi xoay cái cổ đang cứng đờ của mình và đứng trước chiếc gương toàn thân.
"...?"
Một người lạ đang đứng trong gương.
Mái tóc từng rối bù của tôi giờ đã được chải chuốt gọn gàng, buông xõa đầy thanh lịch.
Chẳng biết họ đã dùng liệu pháp gì, nhưng mớ tóc xám tro của tôi giờ đã biến thành một dải ngân hà trắng sữa.
Bộ lễ phục màu xanh đen thẫm tựa bầu trời đêm trông khá là sang trọng.
Lớp trang điểm không quá đậm, vừa đủ để làm nổi bật những đường nét trên khuôn mặt tôi một cách thanh thoát.
"Ồ ồ ồ...!"
Giáo sư Raymond đưa tay che miệng với vẻ trầm trồ.
"Gốc gác mà đã đẹp thì lúc tạo kiểu mới thỏa mãn làm sao! Hoàn hảo lắm, học viên Lunaris!"
"Chà~ Trông em đúng là giống một người khác thật."
Tôi thờ ơ lẩm bẩm trong lúc ngắm nhìn bản thân trong gương.
Hừm, cũng tạm ổn.
"Nhưng Odette này."
"Vâng, thưa tiểu thư Lunaris."
"Cổ áo này có vẻ hơi chật."
Odette mỉm cười rạng rỡ trong khi nhẹ nhàng chỉnh lại cổ áo cho tôi.
Chỉ với một động tác nhỏ, việc hít thở đã trở nên dễ dàng hơn hẳn.
"Dù có không thoải mái thì ngài cũng phải cố chịu đựng vì cái đẹp thôi."
"... Được rồi."
Khi tôi theo thói quen định đưa tay lên gãi đầu, Odette liền phát một cái vào tay tôi. Cô ấy bảo làm thế sẽ phá hỏng hết công sức tạo kiểu của họ mất.
... Mặc bộ đồ này đúng là phiền phức thật đấy.
"Thôi nào! Đi thôi. Chúng ta đã chậm trễ quá nhiều rồi."
"Đợi một chút. Đôi giày này đi khó chịu quá..."
Sau khi để Giáo sư Raymond đi trước, ngay lúc tôi chuẩn bị rời khỏi Hội trường Linea...
"Luna?"
Tôi tình cờ chạm mặt Công chúa Celestina đang đi lên từ tầng hầm ký túc xá.
"Wow~ Cậu trông xinh quá! Suýt chút nữa thì mình không nhận ra đấy!"
"Ưm... Cảm ơn cậu."
"Có dịp gì thế? Cậu định đi đâu... Ồ."
Công chúa thốt lên một tiếng ngạc nhiên ngắn ngủi rồi nở nụ cười rạng rỡ.
"Đến Hoàng cung sao?"
Trong một khoảnh khắc, tôi tự hỏi không biết có phải do mình tưởng tượng không, dường như có một ranh giới vô hình vừa được vạch ra giữa tôi và công chúa.
"Đúng vậy, ừm... Mà này, ngài không đi sao, Thưa Công chúa?"
"Mình có vài việc cần phải giải quyết."
Một nụ cười cay đắng thoáng hiện trên môi Công chúa Celestina.
"... Vậy tôi xin phép đi trước."
Tôi chớp mắt một cách ngơ ngác, sau đó khẽ gật đầu rồi lướt qua mặt công chúa, tiến về phía cỗ xe ngựa.
Ngay cả việc chào hỏi cũng phải biết ý mà nhìn sắc mặt người ta nữa.
Hoàng cung, đúng là một nơi phiền phức.
*
"Công tước Adrian không đến sao?"
Nghe thấy lời của một gã quý tộc, bàn tay Muriel siết chặt lấy ly champagne.
Lại nữa.
Cô chẳng thể đếm nổi mình đã nghe câu hỏi này bao nhiêu lần rồi.
Muriel giả vờ như không màng tới, giữ một nụ cười thanh lịch trên môi khi quay đầu lại.
"Cha tôi có công việc khác cần giải quyết, nên tôi đến đây với tư cách là người đại diện của Gia chủ."
"Hmm... Ra là vậy sao?"
Tên này là ai ấy nhỉ?
Gương mặt hắn trông khá quen, rất có thể là người thuộc phe của Nhị Hoàng tử giống như Công tước Adrian.
Một kẻ thậm chí chẳng dám ngẩng mặt lên trước mặt Công tước, giờ lại dám ngẩng cao đầu hống hách trước Muriel.
"Có vẻ như Công tước không coi trọng buổi lễ nhậm chức này cho lắm nhỉ."
"..."
"Chà, dẫu sao ngài ấy cũng là một người bận rộn mà, nên tôi cũng hiểu... E hèm!"
Lời lẽ của hắn ta toàn là gai góc.
Bỏ qua thực tế đây là lễ nhậm chức của vị Đại Pháp sư trẻ tuổi nhất trong lịch sử đế quốc...
Mặc dù biết Nhị Hoàng tử đang tỏ ra hứng thú với vị Đại Pháp sư mới, Công tước vẫn chỉ cử một người đại diện đến.
"Vậy mà lại cử đứa con thứ hai, kẻ mờ nhạt nhất trong ba anh em làm người đại diện... chậc chậc!"
"Ngài vừa nói cái gì cơ?"
"Ấy chết! Tôi lỡ lời mất rồi. Thành thật xin lỗi, Tiểu thư Muriel. Xin gửi lời chào của tôi tới Công tước."
Hắn ta quay lưng đi như thể đã mất hứng thú và hòa mình vào một nhóm quý tộc khác.
Chẳng mấy chốc, những tiếng thì thầm bàn tán bắt đầu vang lên từ phía sau cô.
Họ bảo rằng họ biết Công tước có việc bận, nhưng không ngờ ngài ấy lại phái đứa con thứ hai của mình đến.
Họ đã hy vọng được diện kiến mỹ nhân nổi tiếng của gia tộc Adrian sau bấy lâu nay, nhưng thay vào đó, em gái của cô ấy lại đến.
Bất chấp sự thiếu tôn trọng rành rành đó, Muriel chỉ đành mỉm cười như thể cô chẳng nghe thấy gì cả.
Tất nhiên, ngọn lửa tức giận đang bùng cháy dữ dội trong lòng cô.
Dù cô đang thống trị như một nữ hoàng tại Học viện Elterion...
Thì ở Hoàng cung này, cô chẳng qua chỉ là đứa con mà Công tước Adrian ít màng tới nhất.
Muriel hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.
Mục tiêu của ngày hôm nay rất đơn giản.
Đưa Lunaris Evermoon đến trước mặt Nhị Hoàng tử.
Nếu thành công, cô có thể sẽ lọt vào mắt xanh của Hoàng tử.
Sự công nhận từ cha cô sẽ là một phần thưởng thêm.
Thế nhưng, hiện tại khi đang đứng trong Hoàng cung, chuyện này có vẻ chẳng dễ dàng chút nào.
"Quá nhiều đối thủ cạnh tranh..."
Muriel thở dài khi đưa mắt nhìn xung quanh.
Hoàng cung hôm nay đông đúc một cách bất thường.
Đặc biệt là sự xuất hiện của rất nhiều những pháp sư mặc áo choàng luộm thuộm.
Đây chính là những pháp sư từ Tháp Ma Thuật mà dạo gần đây cô thường bắt gặp ở học viện.
"Ngài nghe tin gì chưa? Về cuốn sách ma thuật bàn về việc ứng dụng ma năng tự nhiên được tung ra tại buổi Đấu giá của Tháp Ma Thuật ấy."
"Người trúng đấu giá đã tiết lộ năm trang đầu tiên, và chỉ bấy nhiêu nội dung thôi cũng đủ để làm giới học thuật đảo lộn hoàn toàn rồi."
"Hàng chục bài luận văn đã được xuất bản..."
"Nghe đồn cô ấy mới 16 tuổi. Thật không thể tin nổi."
"Nghe bảo cô ấy đã xóa sạch Đặc Kỹ Ma Thuật của Phó Tháp chủ chỉ trong một đòn..."
Đề tài bàn tán của đám pháp sư đó xoay quanh mỗi một mình Lunaris.
Tất cả những pháp sư này đều đang khao khát được trao đổi vài lời với Lunaris.
Trong số những pháp sư hạ phàm từ Tháp Ma Thuật đến đây để gặp Lunaris, có một nhân vật mà Muriel hoàn toàn không có cửa để cạnh tranh.
"Chúa ơi... Tôi không ngờ ngay cả Tháp chủ cũng đích thân đến đây."
"Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối Tháp chủ rời khỏi Tháp Ma Thuật nhỉ? Ba mươi năm chăng?"
"Tôi nghe râm ran mấy tin đồn rằng Tháp chủ đã chấm cô ấy làm người kế vị..."
Tháp chủ Eleanor.
Nếu một nhân vật tầm cỡ như vậy cứ bám riết lấy Lunaris, Muriel có khi sẽ chẳng còn lấy một cơ hội nào để tiếp cận cô nàng.
'Phiền phức rồi đây...'
Ngay lúc cô đang khẽ thở dài và đưa tay day trán...
"Cô ấy vừa bước xuống xe ngựa và đang tiến vào kìa!"
Nương theo tiếng hét của một ai đó, sự chú ý của mọi người đều đổ dồn về phía cánh cửa.
Chẳng mấy chốc, hai nữ pháp sư đã xuất hiện trong sảnh đường.
Đi đầu là một nữ pháp sư trung niên được đắp hàng hiệu từ đầu đến chân, Raymond Cloud.
Nếu nhìn kỹ, cô ấy trông giống một vị phu nhân quý tộc tiêu xài hoang phí hơn là một pháp sư.
Và theo ngay sau cô ấy.
"Ồ ồ!"
Những tiếng cảm thán nổ ra khắp xung quanh khi mọi người nhìn thấy thiếu nữ đầy thanh lịch đi theo sau Giáo sư Raymond.
"Đứa trẻ đó hẳn là người trong lời đồn rồi."
"Lunaris Evermoon...!"
Mái tóc bạch kim buông xõa rực rỡ tựa những vì sao trên nền chiếc áo choàng xanh đen thẫm mang bóng hình của bầu trời đêm.
Bất chấp gương mặt trẻ trung, đôi mắt màu chàm của cô dường như chứa đựng toàn bộ chân lý của thế giới này.
Muriel trong vô thức hít một ngụm khí lạnh.
Cô gần như không thể tin đây lại là cùng một Lunaris mà cô từng biết ở Học viện Elterion, kẻ luôn mang bộ dạng ngái ngủ và ngáp ngắn ngáp dài như thể mọi thứ trên đời này đều quá đỗi phiền phức.
'Rốt cuộc thì trong kỳ nghỉ đã xảy ra chuyện quái quỷ gì vậy?!'
Nhìn Lunaris, người đang tỏa sáng rực rỡ đến mức làm lu mờ cả khung cảnh Hoàng cung nhạt nhẽo, Muriel càng cảm thấy bản thân mình trở nên vô cùng nhỏ bé.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn