Chương 178: Chương 176: "Mục giả" Bouillon
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~27 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh
"Sửa lại kí ức ư?" Tưởng Bạch Miên nghiêng đầu nhìn về phía Thương Kiến Diệu, lặp lại từ ngữ then chốt.
Tiếng rống cuồng loạn của Quách Chính khiến cô thoáng cảm thấy kinh sợ.
Sự sợ hãi không chỉ bắt nguồn từ biểu hiện và thanh âm của đối phương mà còn vì kí ức là thứ quý báu và riêng tư nhất của mỗi người, nếu như đến điều đó cũng có thể bị người ta bóp méo thì đúng là không cách nào có thể phân biệt rõ ràng, thứ gì là chân thực, thứ gì mới là giả tạo.
Đến khi đó, chưa biết chừng chỉ còn cách tự giác gia nhập giáo đoàn tăng lữ, ngày ngày niệm "tứ đại giai không", "ảo ảnh trong mộng", "Mọi thứ trên thế gian đều là hư vô".
Thương Kiến Diệu không hề tỏ ra sợ hãi, nghiêm túc gật đầu nói:
"Năng lực của 'Cha xứ' ổn đấy."
"Quả thực..." Tưởng Bạch Miên phục hồi tinh thần, thở hắt ra một hơi.
Từ những tin tức đã biết này, ba năng lực người thức tỉnh của "Cha xứ" thật là: Thôi miên, bóp méo kí ức, và xây dựng ảo cảnh chung.
So với "Cha xứ" giả, điều này không liên quan đến vấn đề thao túng thân thể, không đề cập tới năng lực đấu trực diện, nhưng thứ năng lực kia càng khiến người ta sợ hãi, càng lộ vẻ thần bí và đáng sợ.
Lúc này, "Cha xứ" giả Quách Chính rống lên xong thì bình tĩnh trở lại, ngồi xuống ghế, hào hển thở từng hơi.
Thương Kiến Diệu nhìn gã qua màn ảnh, bỗng nhiên cười nói:
"Vậy thì ở đây lại nảy sinh một vấn đề, nếu 'Cha xứ' thật có thể bóp méo kí ức của người khác, vậy tại sao không trực tiếp yêu cầu anh ghi nhớ thật sâu rằng mình chính là 'Cha xứ' chân chính? Nếu như vậy thì không cần lo đến chuyện hiệu quả thôi miên bị người ta phá mất rồi."
Phòng tuyến tâm lí vừa bị đánh vỡ, lời chọc thủng những nhận thức giả này cũng không còn tác dụng gì nữa.
Quách Chính trầm mặc, chừng hơn mười giây sau mới nói:
"Có lẽ là vì hắn không cho phép 'Cha xứ' giả trở thành 'Cha xứ' thật. Dù chỉ là 'Cha xứ' thật trong nhận thức của chính mình, thì cũng không được.
'Cha xứ' thật chỉ có một, đó là chính hắn."
Khi một người tin rằng mình chính là "Cha xứ" thật thì bất luận phải chịu tra khảo cỡ nào, anh ta cũng vẫn là "Cha xứ" thật.
Tưởng Bạch Miên vừa định nói ý tưởng đó thật là điên cuồng và nguy hiểm, Thương Kiến Diệu lại tỏ vẻ đồng tình:
"Lí do này tôi thấy đúng."
"..." Tưởng Bạch Miên yên lặng liếc nhìn một cái.
Cô hỏi thêm:
"Trừ việc kí ức bị bóp méo, anh có còn nhớ được bất kì chuyện gì có liên quan đến 'Cha xứ' thật hay không? Ví dụ như, cái giá hắn phải trả là gì?"
Quách Chính lắc đầu:
"Điều duy nhất có thể khẳng định là, bọn tôi là một nhóm được thức tỉnh đồng thời."
Loại vấn đề này, Tưởng Bạch Miên tin chắc u Dick cần phải mượn cảnh trong mơ để tìm kiếm đáp án, nếu anh ta không nhắc nhở người anh em tốt của mình là Thương Kiến Diệu phải chú ý điều gì, vậy có nghĩa là những kí ức liên quan đến "Cha xứ" giả hoặc là không tồn tại, hoặc là có vấn đề.
Cô gạt chuyện này sang một bên, bắt đầu hỏi vấn đề khác.
"Anh biết được bao nhiêu trưởng lão trong 'Phản Trí giáo'?"
Dưới Giáo Hoàng là các trưởng lão trong "Hội đồng tám người".
"Tôi chỉ từng tiếp xúc với một vị, chính là vị đã chủ trì nghi thức thức tỉnh chúng tôi, sau này, người ra lệnh cho tôi cũng là ông ta." Khi trọng tâm câu chuyện không còn liên quan đến "Cha xứ" thật, trạng thái tinh thần của Quách Chính khá lên rõ rệt, "Ông ta là người Hồng Hà, tên là Bouillon, phụ trách đại khu thành Tối Sơ, ừm, không phải tất cả các thế lực trong thành Tối Sơ mà là một thành thị nào đó cùng với khu vực quanh đó."
[note102474] Thủ phủ thành Tối Sơ của thế lực "Thành Tối Sơ" là thành phố được công nhận là phồn hoa nhất khu Đất Xám, còn được gọi là "Thành phố Khát Vọng".
"Ông ta trông thế nào? Có khả năng đánh thức năng lực gì của người khác? Kiểm tra kí ức của nhiều người cùng lúc, hẳn chỉ là một ứng dụng của năng lực nào đó thôi." Mắt Tưởng Bạch Miên sáng lên.
Đây chính là một con cá lớn.
Đương nhiên, việc này thoạt nhìn có vẻ không nằm trong khả năng xử lí của "tổ điều tra thế giới cũ" bọn họ, nói theo cách của Đỗ Hành thì, chưa biết chừng những người này đều là người thức tỉnh đã tiến vào "Hành lang tâm linh", bất kể là phạm vi năng lực hay là số lượng mục tiêu có thể ảnh hưởng đều là cực lớn.
"Cô nghĩ tôi có thể nhớ nổi diện mạo ông ta ư?" Quách Chính tự giễu cười nói, "Biệt hiệu của ông ta là 'Mục giả', giọng nói luôn làm người ta cảm thấy khá khó chịu, như thể cổ họng bị thương chưa khỏi vậy."
Tưởng Bạch Miên suy nghĩ thật nhanh, tìm được một điểm có khả năng có vấn đề:
"Nếu 'Mục giả' Bouillon phụ trách khu vực thành Tối Sơ thì tại sao anh lại bị phái đến thành Dã Thảo, nhiệm vụ chỉ đơn thuần là ám sát Hứa Lập Ngôn thôi ư?"
"Thành Dã Thảo là khu vực chưa nằm dưới sự phủ sóng của giáo phái, ai đến truyền giáo trước thì người đó được quản lí nơi này." Quách Chính giải thích đơn giản, "Dù sao thì cũng phải đi ám sát Hứa Lập Ngôn, chi bằng thuận tiện truyền giáo luôn."
Tưởng Bạch Miên lại hỏi xem thuộc hạ của Quách Chính gồm những mục sư nào, phát triển được bao nhiêu tín đồ rồi, bình thường thu giữ vật tư ở đâu, Quách Chính chỉ cười cười:
"u Dick hẳn cũng đã thông qua mộng cảnh để biết rõ tình hình rồi, các vị cứ báo cáo lại với Hứa Lập Ngôn là được, cần gì phải bắt tôi nói lại lần nữa?"
"Đây là thủ tục thôi." Người lên tiếng không phải Tưởng Bạch Miên mà là Thương Kiến Diệu.
Đúng thế... Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu, im lặng tỏ vẻ tán thành.
Đợi khi "Cha xứ" giả Quách Chính trả lời xong, Thương Kiến Diệu nhân cơ hội hỏi thêm:
"Anh hiểu gì về 'Hành lang tâm linh'?"
"Giáo Hoàng tiến vào Thế giới mới là chuyện thế nào? Thế giới mới ở đâu?"
Quách Chính bật cười:
"Đây đều là những chuyện tuyệt mật trong tuyệt mật, chả nói gì tôi, ngay cả 'Cha xứ' thật cũng chưa chắc đã biết đâu.
Tôi chỉ có một ấn tượng mơ hồ: Trưởng lão Bouillon có món đồ nhỏ khá là kì diệu, nghe nói là Chấp Tuế ban cho.
Ha ha, tôi còn phải đối mặt trực tiếp với sự sợ hãi trong nội tâm ở 'Biển Khởi Nguyên', còn cách 'Hành lang tâm linh' xa lắm."
Nói đến đây, Quách Chính bỗng ngẩn người, bắt đầu tự lẩm bẩm:
"Thảo nào... chẳng trách tôi mãi vẫn không qua được hòn đảo nhỏ ấy... Người bị thôi miên vĩnh viễn không bao giờ thành công được."
Tưởng Bạch Miên gật đầu vẻ suy tư, lại hỏi một vấn đề trọng điểm:
"Anh biết bọn Lôi Vân Tùng là người của 'Sinh vật Bàn Cổ' từ lúc nào? Từ đâu mà biết được cái giá mà u Dick đã phải trả? Là Phó hội trưởng của Công hội Thợ săn Christina?"
"Không phải cô ta, là 'Câm Điếc' đấy, ha ha, có lẽ đó là tin tình báo mà 'Cha xứ' thật báo cho tôi." Quách Chính lắc đầu nói, "Ban đầu tôi chỉ muốn kiếm mấy tay giúp đỡ không liên quan đến giáo phái, thuộc loại có thể dùng chán thì bỏ bất cứ lúc nào, ai ngờ 'Câm điếc' lại đi kiếm cho tôi được tình báo về một đống người này, sau đó, tôi mới bắt đầu thực hiện kế hoạch vu oan giá họa khơi dậy tranh chấp."
"Cha xứ' thật là vì bọn Lôi Vân Tùng muốn tới chào hỏi Hứa Lập Ngôn nên đã lật xem kí ức của bọn họ để tra thử, sau đó đặt sẵn thời gian để bọn họ tránh không được 'Cha xứ' giả?" Tưởng Bạch Miên âm thầm suy đoán.
Thẩm vấn đã sắp kết thúc, Thương Kiến Diệu hăng hái hỏi thăm:
"'Phản Trí giáo' của các anh cầu nguyện như thế nào, làm lễ như thế nào?"
Đây là một vấn đề dễ chịu hơn, Quách Chính thở hắt ra, xoa xoa huyệt Thái Dương, nói:
"Cầu nguyện là đung đưa đầu trước lúc ăn cơm, cụ thể bao nhiêu lần không nhất định, ý của nó là không cần phải suy nghĩ nữa, làm lễ chỉ cần để hai tay lên che mắt, biểu thị không nhìn không nghe không bắt bẻ, lời chúc phúc là 'Nguyện cho bạn mất đi trí tuệ', nếu liên quan đến Chấp Tuế thì nói 'Xin dùng toàn bộ thân thể và tâm trí để cùng tin tưởng thần', truyền giáo thì chủ yếu giảng giải về 'hoài nghi mọi thứ, không có chân lý' 'Suy nghĩ là bẫy rập, tri thức là thuốc độc'..."
Thương Kiến Diệu chẳng biết đã lôi một cuốn vở nhỏ ra tự bao giờ, đang chăm chú ghi chép:
"Mật hiệu là hình người không có mặt mũi hả? Lễ Thánh làm như thế nào?"
"Đúng, là một hình người không có mặt mũi." Quách Chính dựa người vào lưng ghế, nói, "Lễ Thánh của chúng tôi rất đơn giản, đầu tiên là nghe giảng đạo, nghe nói một chút về những điểm không hay của tri thức và tư duy, sau đó cùng hô khẩu hiệu với mục sư. Cụ thể hô cái gì, dùng kiểu âm thanh gì thì căn cứ vào tình huống lúc đó để quyết định, có thể sử dụng tiếng vỗ tay để thay thế."
Nghe đến đó, Tưởng Bạch Miên hiếu kì hỏi:
"Các anh truyền giáo như thế nào? Những người đó làm thế nào mà chân chính tin vào tín ngưỡng của các anh?"
Quách Chính nhìn vào màn hình trước mặt, giọng nói không có vẻ tức giận gì nhiều:
"Lúc đầu chỉ dùng đồ ăn để mê hoặc, sau đó tìm hiểu kĩ càng giúp các tín đồ vượt qua trắc trở, giải quyết chút khó khăn cho bọn họ, sau đó khiến bọn họ hoàn toàn ỷ lại chúng tôi, triệt để vứt bỏ khả năng tư duy."
"Nửa đầu thì còn bình thường, nhưng sau đấy thì..." Tưởng Bạch Miên hơi bĩu môi, "Tôi còn tưởng các anh trực tiếp dùng năng lực thôi miên để truyền giáo luôn cho lẹ."
"Không cần phải làm thế, chỉ có lúc tổ chức lễ Thánh thì bố trí một chút, để tăng cao hiệu quả." Quách Chính nở nụ cười hơi phức tạp, nói, "Đối với tuyệt đại đa số người trên vùng Đất Xám này mà nói, sống là một việc quá khổ cực, nếu có thể để bọn tôi suy tính thay cho họ, giúp họ sắp xếp mọi thứ, để bọn họ có được một cuộc sống tương đối ổn định, vậy thì dù họ biết giáo lí có vấn đề nhưng cũng sẽ tự mình lừa gạt bản thân, lựa chọn tin tưởng."
Phù... Tưởng Bạch Miên thở hắt ra, khép máy tính lại.
...
Tầng hai của tiệm súng A Phúc, trên lối đi chật hẹp ẩm ướt và mờ tối, Long Duyệt Hồng cắm tay trong túi áo, bước về phía cầu thang lên xuống.
Khi đi ngang qua một gia đình, anh ta hít một cái, ngửi được mùi thơm của thức ăn.
Ông chú đang ở cửa lấy than đốt lò, thấy anh ta đến bèn nhiệt tình chào mời:
"Nếm thử chút không? Tôi lấy đồ ăn còn thừa nấu chung với nhau theo cách làm món hỗn hợp mà anh nói đó."
Sau một lần hợp tác chiến đấu bảo vệ quê nhà với nhau, Long Duyệt Hồng và nhiều người trong tòa nhà này đã có qua lại khá thân thiết.
Anh ta xua xua tay liên tục, nói:
"Không cần, thôi không cần, vừa ăn cơm xong."
Anh ta không thích ăn đồ của những người ở đây, bọn họ đều đã gặp họa, còn cần lĩnh đồ cứu tế để duy trì cuộc sống mà.
Anh ta đi lướt qua ông chú kia, mặt vẫn treo nụ cười tươi, đặt bước lên cầu thang.
Một cô gái chừng mười bảy, mười tám từ lầu một lịch bịch chạy lên.
Gương mặt cô gái rất thanh tú, cô mặc chiếc áo bông xẹp lép màu tráng, miệng còn cắn một chiếc bánh ngô vàng.
"Ủa?" Long Duyệt Hồng thoáng kinh ngạc khi thấy cô.
Cô bé kia lấy chiếc bánh ra khỏi miệng, cười cười chào hỏi:
"Chào buổi sáng."
Cô đã nhận ra sự nghi hoặc của Long Duyệt Hồng, bèn thuận tiện giải thích:
"Gần đây không có việc gì, lại có đồ cứu tế, cô An cũng đồng ý lên lớp nhiều hơn thì được giảm giá, cho nên đương nhiên phải tranh thủ cơ hội rồi."
Nói xong, cô nhét cái bánh lại miệng, tươi cười xán lạn phất phất tay, bước nhanh lên cầu thang.
Long Duyệt Hồng cười theo, đi xuống tầng một, gặp được dì Nam ở chiếc cổng tò vò đi thông sang sân bên kia.
Nam Di dắt theo một cô bé tầm bảy, tám tuổi, đang đi vào trong.
"Chào buổi sáng." Long Duyệt Hồng chủ động bắt chuyện, sau đó tò mò hỏi, "Tiểu Đông đâu rồi?"
"Bà nội nó với mẹ nó đều còn sống, đến nhận nó về nhà rồi, nói là sang năm sẽ bán cửa hàng bên này đi, quay về thành Tối Sơ để kiếm sống." Nam Di bình thản nói, "Như vậy cũng hay."
Cô mỉm cười, vuốt nhẹ đầu cô bé kia:
"Dù sao thì tôi cũng sẽ không có con, vừa lúc ghép tròn một đôi."
Cô bé kia có vẻ hơi bối rối, lẻn ra phía sau dì Nam núp đi, đôi mắt đen nhánh chớp chớp.
Long Duyệt Hồng chân thành chúc phúc một câu rồi bước vào sân.
Anh ta chợt ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời vào đông chẳng sáng mà cũng không hẳn âm u, suy nghĩ bay xa.
"Đang nghĩ gì đó?" Bạch Thần tiến lại gần.
Long Duyệt Hồng dời ánh mắt, giọng nói mang theo chút ý cười:
"Mỗi lần đi lại trên hành lang nhỏ trên tầng, tôi đều có cảm giác như đã trở về công ty rồi ấy, hoàn cảnh khép kín, trên đường thỉnh thoảng lại gặp người quen, trò chuyện vài câu."
Anh ta lại ngước nhìn lên những đám mây chậm rãi trôi trên bầu trời, sắc mặt dịu dàng nói:
"Chỉ có điều, ở chỗ này, ra khỏi hành lang là có thể thấy bầu trời, thấy được mây, cảm thụ được gió.
Tôi đang nghĩ, không biết lúc nào mọi người mới có thể sống mà không cần lo lắng bị tấn công, đều có thể đứng trên mặt đất như thế này, cùng chào hỏi, trò chuyện với nhau, đi ra, là có thể thấy..."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn