Chương 171: Chương 169: Cẩn thận thăm dò
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Điều khiến Tưởng Bạch Miên cảm thấy may mắn là vì những dân du cư hoang dã đã chặn quảng trường trung tâm và tấn công phố Bắc, u Dick không thể quay trở lại công hội Thợ Săn, chỉ có thể ở lại phủ thành chủ.
Cứ như thế, bọn họ không chỉ có thể trả lại xe, hơn nữa còn không cần gián tiếp liên hệ để tìm cơ hội thẩm vấn "Cha xứ" giả.
Đây không phải là điều có thể làm được chỉ với một tờ giấy thông hành đặc biệt.
Bước vào phủ thành chủ, sau khi nhìn thấy u Dick ở đại sảnh, Tưởng Bạch Miên một bên ném chìa khóa xe qua cho anh ta, một bên hỏi thẳng:
""Cha xứ" tỉnh chưa?"
Ẩn ý của cô là "Anh đã hoàn thành vòng thẩm vấn đầu tiên chưa?"
u Dick khẽ gật đầu nói:
"Hắn ta tin tưởng chắc chắn rằng mình là 'Cha xứ', kế hoạch dự bị là: Dẫn chúng ta cắn câu, tìm cơ hội 'Thôi miên' tôi, để tôi làm đồng phạm của hắn. Trong quá trình này, dựa vào những hạt giống được gieo từ trước, gây ra một cuộc bạo động lớn, tạo ra môi trường thích hợp nhất cho vụ ám sát cuối cùng."
"Nếu như không biết rằng thành chủ Hứa suýt chết trong công hội Thợ Săn, kế hoạch này thoạt nghe có vẻ giống thật." Tưởng Bạch Miên nhận xét.
Thương Kiến Diệu ngay lập tức nói thêm:
"Thật không may là hắn ta quá yếu, không thể đảm đương kế hoạch như vậy."
Nói đến đây u Dick đột nhiên có chút xấu hổ, bởi vì đối mặt với một đối thủ "yếu" như vậy, anh ta lại giống như không có chút tác dụng, vừa mới bắt đầu thì đã rơi ngày vào địa ngục hắt xì.
Tưởng Bạch Miên không lãng phí thời gian trừng mắt nhìn Thương Kiến Diệu, thay vào đó hỏi:
"Đã tìm ra tung tích đồng đội của Lôi Vân Tùng và Lâm Phi Phi chưa?"
Đây là điều cô quan tâm nhất.
u Dick lắc đầu:
"Cha xứ' giả đã giao họ cho một người có biệt danh là 'Người Câm', sẵn sàng sử dụng để vu oan hãm hại sau khi ám sát thành công.
Hắn ta không rõ bộ dạng của 'Người Câm' kia trông như thế nào, sống ở đâu, chỉ sử dụng thông tin liên lạc ước định trong 'Phản Trí giáo' để liên lạc, mà bây giờ bên ngoài phố Bắc quá hỗn loạn, chúng tôi không có cách nào sử dụng phương tiện tương ứng để liên hệ."
Sau khi nghe xong, Tưởng Bạch Miên trầm ngâm nói:
"Liệu 'Người Câm' này có phải là 'Cha xứ' thật hay không? Sự giao tiếp giữa hắn ta và 'Cha xứ' giả thực chất cũng là một loại 'thôi miên'?"
"Có khả năng đó." u Dick cũng có những suy đoán về vấn đề này.
Hiện tại bọn họ có chung nhận thức là:
"Cha xứ" giả là những người thức tỉnh đã bị "Cha xứ" thật thôi miên hoặc giả xuyên tạc ký ức, cho nên, từ trong thâm tâm hắn ta nghĩ rằng mình là một "Cha xứ" thực sự, đã hoàn thành nhiều nhiệm vụ khác nhau theo chỉ thị của cao tầng của giáo phái.
Mà cao tầng đó có khả năng cao là "Cha xứ" thực sự.
Đồng thời, hán ta cũng có thể là một người hợp tác là "câm".
Lúc này, Thương Kiến Diệu đột nhiên hỏi:
"Tại sao 'Cha xứ" giả cũng biết 'Thôi miên'?"
"Vị 'Cha xứ' thật chuyên tìm những người thức tỉnh có năng lực 'thôi miên'? Chỉ như thế thì mới có thể tạo ra một người thay thế hoàn hảo." Tưởng Bạch Miên đoán.
Nếu "Cha xứ" giả không biết "thôi miên", vậy thì không những người khác sẽ không tin rằng hắn ta là "Cha xứ" thật, mà chính hắn cũng sẽ nghi ngờ điều đó, từ đó dao động về nhận thức tương ứng.
u Dick vô thức nói ra:
"Làm thế nào để tìm ra chính xác người thức tỉnh biết 'thôi miên'..."
Không chỉ có số lượng người thức tỉnh rất ít, hơn nữa họ đều quen che giấu những đặc điểm năng lực của bản thân.
Còn chưa nói xong, u Dick đột ngột dừng lại, bởi vì anh ta đã nghĩ ra câu trả lời.
Thương Kiến Diệu có chút hào hứng nói:
"Mỗi khi một nhóm người thức tỉnh được sinh ra từ 'Phản Trí giáo', thì đều muốn quyết định một 'Cha xứ'.
Lĩnh vực của Chấp Tuế tháng Ba "Mạt Nhân" là về mặt thôi miên và trí nhớ, trong giáo phái tín ngưỡng vị thần linh này, số người thức tỉnh trong lĩnh vực tương ứng không thể nói là có ưu thế tuyệt đối, nhưng chắc chắn sẽ có không ít.
"Khi số người thức tỉnh có khả năng 'thôi miên' đạt đến một con số nhất định, gom bọn họ lại với nhau, nhốt họ ở một nơi nào đó, 'tàn sát' lẫn nhau? Cuối cùng, người đi ra sẽ là một "Cha xứ" thật và nhiều "Cha xứ" giả?" Tưởng Bạch Miên cố gắng dịch nghĩa những lời của Thương Kiến Diệu.
Càng nghĩ cô càng nhận ra đây có thể là sự thật.
Điều này hoàn toàn phù hợp với học thuyết của "Phản Trí giáo"!
"Hầu hết mọi người không cần đầu óc, bọn họ chỉ là một con rối của Mạt Nhân, chuyện suy nghĩ đều giao cho người được thần lwajc họn tương ứng..." Tưởng Bạch Miên vừa cảm khái vừa buồn cười nói, "Sự hiểu biết trước đây của tôi về 'Phản Trí tuệ' vẫn còn quá hời hợt, trong lực lượng người thức tỉnh trung kiên của giáo phái mà bọn họ cũng làm như vậy, đúng là sự thống nhất giữa nhận thức và hành động..."
Đây là loại tinh thần gì thế này!
Trong tiếng thở dài, Tưởng Bạch Miên phát hiện ra rằng trong khóe mắt Thương Kiến Diệu có một chút háo hức.
Cô có đủ lý do chính đáng để nghi ngờ rằng, tên này đang muốn cạnh tranh danh hiệu "Cha xứ" thực sự này.
Mặc dù Tưởng Bạch Miên không nghĩ rằng hắn chắc chắn có thể sử dụng "Chú Hề Suy Luận" để giải quyết "Cha xứ" thật, thậm chí có thể bị đối phương "thôi miên" hoặc giả mạo ký ức, nhưng kết quả cuối cùng có thể sẽ là "Cha xứ" thật cố gắng dọn dẹp đống lộn xộn cho "Cha xứ" giả này, sau khi trải qua nhiều lần, cực kỳ ghét bỏ quyết định đuổi hắn ra khỏi hàng ngũ "Cha xứ", sau đó ngạc nhiên phát hiện, cái tên này đã lấy đi tất cả "Cha xứ" giả, tổ chức lại một "Hội anh em các Cha xứ", chỉ để lại một mình "Cha xứ" thực sự cô đơn nơi đó.
Phù... Tưởng Bạch Miên thở hắt một hơi, quyết định gác lại mọi suy nghĩ lung tung của mình.
Nếu như không có cách nào để biết được tung tích của "Cha xứ" thật và hành tung của đám người Ngụy Ngọc từ "Cha xứ" giả, Tưởng Bạch Miên đành phải quay sang hỏi:
"Anh có gặp thành chủ không? Có hỏi anh ta chi tiết về cuộc tấn công?"
Cô tự hỏi liệu có thể từ vụ việc này tìm ra những chi tiết để điều tra hay không.
u Dick không che giấu, kể chi tiết về cuộc tấn công mà anh ta biết được từ Hứa Lập Ngôn, tất nhiên, điều này không bao gồm đặc điểm năng lực của thầy tu máy móc Tịnh Niệm, Hứa Lập Ngôn đã trực tiếp bỏ qua điều này.
Cho tới bây giờ, anh ta rất bội phục khả năng của Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu, chẳng qua là cảm thấy đầu óc của bọn họ có thể hơi bất thường, có khi đây chính là cái giá phải trả của bọn họ.
Tương tự, Tưởng Bạch Miên tin vào khả năng lợi dụng giấc mơ để lấy được khẩu cung của anh ta, không yêu cầu tự mình thẩm vấn "Cha xứ" giả.
Nghe nghe, vẻ mặt của Tưởng Bạch Miên dần trở nên nghiêm túc, nhưng sắc mặt của Thương Kiến Diệu không thay đổi.
Khi u Dick nói xong, Thương Kiến Diệu hào hứng hỏi:
"Thiền sư Tịnh Niệm có biết thiền sư Tịnh Pháp không?"
"Hẳn là có biết..." u Dick trả lời bằng giọng không chắc chắn.
Mặc dù không có nhiều thầy tu máy móc, hầu hết đều biết nhau, nhưng anh ta không phải là thầy tu máy móc, vẫn không dám đưa ra nhận định chính xác.
Sau cuộc trò chuyện này, Tưởng Bạch Miên suy tư nói:
"Tôi nghĩ rằng cuộc tấn công này có điều gì đó không ổn, có ít nhất ba điểm có vẻ kỳ lạ."
"Ba điểm nào?" u Dick cũng cảm thấy rất kỳ quái, chỉ là nhất thời không nhìn ra vấn đề ở chỗ nào.
Tưởng Bạch Miên giơ ngón tay lên nói:
"Đầu tiên, dựa trên thời gian của cuộc tấn công và hoàn cảnh vào thời điểm đó, 'Cha xứ' giả bên này dường như là vô dụng. Cho dù đó là đưa anh rời khỏi công hội, hay là dẫn dắt dân du cư hoang dã gây ra một cuộc bạo động, đều không trợ giúp gì thêm cho chính cuộc tập kích.
Anh nghĩ thử xem, trong trong tình huống bình thường, anh cũng sẽ không ở lại công hội suốt ngày, mà chắc chắc là ra ngoài tìm kiếm manh mối, mà cuộc bạo động cũng chỉ ảnh hưởng đến đội quân thủ thành và vệ đội thành chủ, đối với thiền sư Tịnh Niệm và bốn vệ sĩ trong công hội, cũng làm cho sự căng thẳng trở nên lớn hơn, họ sẽ không bị phân tâm hay mất tập trung vì điều này."
"Ừ." u Dick biểu thị đồng ý.
Kế hoạch "Cha xứ" thật giả tưởng chừng như rất tinh vi, nhưng nghĩ lại, thì "Cha xứ" giả dường như không cần thiết tồn tại.
Tưởng Bạch Miên gập một ngón tay khác:
"Thứ hai, dưới tình huống nắm rõ danh tính và khả năng thực sự của thiền sư Tịnh Niệm thông qua "Ảo cảnh chân thật", quá trình xử lý tiếp theo của 'cha xứ' thật quả thực, quả thực..."
Thương Kiến Diệu thấy thế, giúp thêm vào:
"Như không có đầu óc."
Tưởng Bạch Miên không phản bác, tiếp tục:
"Khi thành chủ mở cửa, hắn ta không cần phải trả lời, làm bộ bản thân mình là một vệ sĩ thực sự, trước tiên hắn ta hẳn là nên sử dụng lại "Ảo cảnh chân thực" để ảnh hưởng đến thiền sư Tịnh Niệm, khiến bốn vệ sĩ đã bị 'thôi miên' phụ trách giải quyết thành chủ, thay vì buông bỏ điểm đe dọa nhất kia, vây bắt mục tiêu như ong vỡ tổ.
Nếu 'Cha xứ' sử dụng kế hoạch này, anh hẳn là chỉ có thể nhìn thấy di ảnh của thành chủ rồi."
u Dick cân nhắc nói:
"Biết đâu, trong lúc vội vàng, 'thôi miên' chưa đủ, nhất định phải do hắn ta hướng dẫn, những vệ sĩ khác mới có thể làm trái trách nhiệm, bắn chết thành chủ?"
Đây là lời giải thích của thiền sư Tịnh Niệm về tình hình lúc đó.
"Điều này thực sự có khả năng." Tưởng Bạch Miên giơ ngón tay thứ ba lên.
"Đầu tiên không đề cập đến việc Christina của công hội Thợ Săn có phải là đồng bọn của hắn ta hay vô tội bị cuốn vào, từ các nguồn lực do 'Cha xứ' nắm giữ và các thế lực đứng sau hắn ta, cuối cùng hắn ta lựa chọn bắn súng thật sự quá đơn giản.
Ở khoảng cách đó, ném một quả lựu đạn, lấy một ít khí độc và buộc một vòng tròn bom điều khiển từ xa hiệu suất cao do công ty 'Quả Quýt' phát minh, thiền sư Tịnh Niệm có muốn bảo vệ thành chủ cũng không thể bảo vệ được, hoặc đã quá muộn để bảo vệ."
Ý của cô là, không phải chính "Cha xứ" thật đứng vào hàng ngũ vệ sĩ, mà là tử sĩ bị 'thôi miên', dù sao thì bốn vệ sĩ kia cũng tin rằng đội có năm người - điều này chỉ cần chiếu hình dạng của tử sĩ dưới ảnh hưởng của "Ảo cảnh chân thật", mà không phải là sự xuất hiện của chính Cha xứ.
"Thực sự là không đúng lắm..." u Dick suy nghĩ kỹ lại, cảm thấy nếu như nữ thợ săn phía đối diện lập kế hoạch, thành chủ Hứa không biết đã chết bao nhiêu lần rồi.
Lúc này, Thương Kiến Diệu vỗ hai bàn tay, chợt nhận ra:
"Tôi hiểu rồi."
Thấy u Dick nhìn về phía mình, hắn nghiêm túc nói:
"'Cha xứ' đang chơi đùa với Thành chủ Hứa!"
Khóe miệng u Dick khẽ co giật, Tưởng Bạch Miên thở hắt ra nói:
"Có vẻ như 'Cha xứ' không muốn giết thành chủ. Vậy hắn ta phí bao nhiêu công sức, ra tay, tấn công thành chủ, là vì cái gì?"
Vào lúc này, một từ xuất hiện trong tâm trí u Dick:
"Thôi miên!"
"Cha xứ" đã cố gắng hết sức để thu hẹp khoảng cách giữa mình và Hứa Lập Ngôn, hoàn thành giao tiếp bằng mắt, từ đó "thôi miên" đối phương!
Đây cũng là câu trả lời của Tưởng Bạch Miên, cô vội vàng hỏi:
"Bây giờ thành chủ đang ở đâu?"
"Trong phòng nghị sự Quý tộc, thảo luận với tất cả quý tộc về việc đối phó với bạo loạn của đám dân du cư hoang dã..." u Dick vừa nói tới điều này, đột nhiên hiểu ra một điều.
Đây có thể là ý nghĩa của việc "Cha xứ" gây ra bạo loạn trong của đám dân du cư hoang dã!
"Đi!"u Dick đột ngột quay lại, lao ra khỏi đại sảnh phụ.
Đồng thời, anh ta lấy điện thoại di động ra.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn