Chương 175: Chương 173: Bạo loạn bình ổn
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Trên tầng chót của tiệm súng A Phúc.
Bạch Thần gác cây súng trường "Quả Quýt" lên sát cạnh lan can, tư thế không được tự nhiên lắm, ngắm xuống xạ kích.
Đoàng!
Trong đám dân du cư hoang dã đang nỗ lực tấn công đám chướng ngại vật ngoài cổng vào của sân, một người ngửa mặt ngã quỵ, máu tươi giàn giụa.
Bạch Thần không tham công, lập tức rụt người lại, tránh thoát những phản kích bằng bản năng của đám người kia.
Sau một hồi bắn loạn xạ, đám dân du cư hoang dã đã mất đi thủ lĩnh, mất đi người chỉ huy, lại bởi hỏa lực trong viện còn tương đối sung túc cho nên chỉ có thể hỗn độn rút lui, chia về nhiều hướng phân biệt tản mất.
Long Duyệt Hồng thấy một màn như vậy, thoáng thở phào nhẹ nhõm, nhanh nhẹn kiểm tra lại tình trạng của súng ống cá nhân, nạp thêm đạn.
Đây là khẩu súng trường mà anh ta mượn được từ tay ông chủ của tiệm súng A Phúc, cũng chính là em trai của dì Nam, đây là loại có thể dùng như súng ngắm.
Anh ta và Bạch Thần nương nhờ cứ điểm cao, phối hợp với những nhà hàng xóm làm chướng ngại vật trên đường, đối phó với đám dân du cư hoang dã và một ít đám quân thủ thành đã mất đi quân quy.
Trong lúc huấn luyện, Long Duyệt Hồng cũng đã nắm giữ kĩ thuật ngắm bắn, chỉ có điều bình thường không có cơ hội làm quen, lãng phí hơn chục phát đạn rồi, anh ta mới từ từ đi vào quỹ đạo, hai, ba phát đạn là có thể xử một kẻ địch.
So với anh ta, Bạch Thần không chỉ bắn bách phát bách trúng mà còn cực giỏi quan sát, luôn có thể tìm được thủ lĩnh của địch nhân lẩn giữa đám đông, điểm danh bọn họ.
Cứ như vậy, sau vài phát súng, đám địch nhân mất đi tổ chức này thường thường sẽ tự giải tán hết.
"Không biết đến khi nào mới kết thúc được đây..." Long Duyệt Hồng nhìn xuống bên dưới lan can, cảm thán một tiếng.
Tuy mấy lần phòng ngự đều rất thành công và rất nhẹ nhàng, nhưng nếu như bên trong thành tiếp tục loạn như thế, không ai có thể dự đoán được điều gì sẽ chờ đợi mình tiếp sau đó.
"Sắp." Bạch Thần quay đầu nhìn về phía bắc, "Chỉ cần cấp trên của thành Dã Thảo không bị tiêu diệt sạch, đợi khi bọn họ rảnh tay ra rồi, một lần nữa tổ chức lại đội ngũ, thì đám dân du cư hoang dã này không phải đối thủ của họ."
Một sự thật đơn giản nhất chính là, đánh mãi đến bây giờ, họ vẫn chưa thấy được quân phòng thủ thành ập đến.
Bọn họ có ngốc thế nào thì cũng là quân chính quy có kinh nghiệm huấn luyện, thường xuyên lên đảo hoang thực chiến, bất kể thế nào cũng không dễ dàng sụp đổ, hơn nữa, trong phủ của đám quý tộc phía bắc kia, mỗi nhà đều có thể đưa ra vài xe đại bác, lấy ra vài cỗ súng máy, tổ chức một đội tư quân có sức chiến đấu bất cứ lúc nào cần.
Mặt khác, Bạch Thần còn nghe nói, phủ thành chủ có nhờ sự giúp đỡ của nghiệp đoàn thợ săn, còn có hợp tác chặt chẽ với "Thiên Đường Máy Móc", chưa biết chừng còn có vũ khí bí mật gì ấy chứ.
Vừa dứt lời, Bạch Thần liền nghe thấy những tiếng nổ vang trầm trầm.
Ầm ầm! Ầm ầm! Ầm ầm!
Từ phía bắc, tiếng pháo liên miên không ngừng truyền lại, mặt đất cũng đang nhẹ nhàng chấn động.
Long Duyệt Hồng cảm thấy được sự chấn động của tòa nhà này, không rõ là quân thủ thành rốt cuộc cũng bắt đầu phản kích hay là dâu du cư hoang dã đã cướp được đủ đại bác, bắt đầu cường lực tấn công chướng ngại vật trên đường.
Sau một đợt pháo kích, tiếng súng dày đặc vang lên.
Không lâu sau, có tiếng huyên náo rất lớn từ hướng bắc xuôi về phía nam vọt tới, phảng phất như có một lượng người khổng lồ đang cuồn cuộn hướng về cửa thành.
Ngay sau đó, có tiếng kèn đồng vang tận mây xanh:
"Bỏ vũ khí xuống, ôm đầu ngồi xổm ngay."
"Chỉ cần các người đầu hành là có thể nhận được đồ cứu tế, còn có thể tiến vào trang viên, làm đầy tớ."
Tiếng thông báo lặp đi lặp lại quanh quẩn khắp thành, tiếng pháo và tiếng súng hỗn loạn trong đó chậm rãi lắng xuống.
Chỉ cần có một đường sống, rất ít người sẽ ngoan cố chống lại đến cùng.
Long Duyệt Hồng và Bạch Thần nhìn nhau, thở hắt ra:
"Cuối cùng cũng kết thúc..."
...
Tại phủ thành chủ, trong phòng họp quý tộc.
Thương Kiến Diệu ngồi đầu bàn, vuốt ve cái loa màu đen nhỏ có đế xanh, hài lòng nói với mọi người:
"Mọi người hòa thuận, chân thành đối ngoại như vậy chẳng phải tốt hơn sao?
Nếu thực sự có mâu thuẫn gì thì đấu một vũ điệu, chơi một ván vật tay, hoặc thi xem ai mở mắt được lâu nhất mà không nháy."
Hứa Lập Ngôn thở ra một hơi, cực lực tán thành:
"Đúng vậy đó, mọi người đều là chỗ anh chị em với nhau, nào có cái gì không bỏ qua cho nhau được?"
"Không được không được." Merich thong thả phản bác, "Việc nào ra việc đó, anh vẫn nên gọi bọn tôi là chú là bác đi."
"Thành chủ, đợt phản kích thứ nhất đã đánh tan đám dân du cư hoang dã rồi."
"Bởi vì có đưa ra hứa hẹn cứu tế cho nên có rất nhiều người không phản kháng, trật tự bên trong thành đang từ từ khôi phục lại."
"Quân phòng thủ thành phố bị mất liên lạc trước đó cũng đã tìm được và tổ chức lại."
Hứa Lập Ngôn thở phào nhẹ nhõm, lộ một nụ cười, nói:
"Quả đúng là vẫn phải làm cả hai việc cùng lúc, loại thời điểm thế này không thể keo kiệt được.
Nhân từ chưa chắc đã kém hơn ích kỉ, tình huống bất đồng cần dùng thủ đoạn bất đồng."
Trải qua một chiến dịch này, hắn ta nghĩ quyền uy của mình đã được dựng cao đến một trình độ nhất định, có điều, mọi người đều đã là anh em, có chuyện gì thì thương lượng với nhau là được, không cần thiết phải ép nhau quá đáng.
Hắn ta ban bố từng mệnh lệnh nhằm từng bước giải quyết hậu quả, lại thấy một gã thủ vệ khác vọt tới cửa.
"Thưa thành chủ, trạm gác hoang nguyên bên phía thành Tối Sơ có hồi báo.
Có một đội quân chính quy của thành Tối Sơ vừa xuất hiện, đang tập hợp cùng vài đội quân nô lệ khác."
Hứa Lập Ngôn hí mắt:
"Quả nhiên..."
Tưởng Bạch Miên hoàn toàn không hề bất ngờ trước việc này.
Xác nhận rõ mục đích thực sự của "Cha xứ" xong, cô lại hoài nghi chuyện thế lực nọ đang núp sau lưng "Thành Tối Sơ", hoặc có lẽ là, ý chí của viện Nguyên Lão "thành Tối Sơ".
Từ lâu, bọn họ đã muốn triệt để nuốt miếng thịt béo là thành Dã Thảo - nơi có quyền tự chủ cực lớn này.
Hứa Lập Ngôn lập tức nhìn quanh một vòng, mỉm cười nói:
"Nếu chúng ta không thể giải quyết nhanh chóng vụ bạo loạn này, bọn họ sẽ có đầy đủ lí do tiến vào chiếm giữ nơi này, để bình ổn thế cục thay cho thế lực dưới tay mình."
Nói xong, hắn ta nghiêng đầu nhìn về phía chú Lưu:
"Điều đội máy bay không người, bắn phá một vòng tại hoang nguyên phía trước đội quân chính quy kia, nói rằng ở đây đã dẹp yên được loạn dân, mong bọn họ đừng nên đến gần để tránh ngộ thương."
"Ha ha, trận pháo hoa cỡ lớn này có thể sẽ khiến cả khách và chủ đều vui mừng đấy."
"Vâng, thưa thành chủ." Chú Lưu đáp lại một câu, sau đó nhắc nhở, "Sau đó thì nên dĩ hòa vi quý."
"Tôi biết rồi." Hứa Lập Ngôn tuy đang phẫn nộ nhưng không hề mất đi lí trí.
Đối với bọn họ, bất kể là từ mặt nào, từ tài nguyên có thể thu hoạch được hay những con đường thương mại có thể gia nhập, sự bảo hộ có thể nhận được hay là khảo nghiệm trên trình độ tự trị, ở lại "thành Tối Sơ' luôn là lựa chọn tốt nhất.
Thấy thế cục đã thay đổi, các loại công việc đang dần đi vào quỹ đạo, Tưởng Bạch Miên nháy mắt ra hiệu cho Thương Kiến Diệu.
Thương Kiến Diệu nhanh chóng đứng lên, thả cái loa nhỏ kia vào ba lô ngụy trang, nói:
"Bọn tôi còn có việc cần làm, đi trước đây."
"Đợi khi nào vụ bạo loạn được triệt để dẹp yên, nhất định phải tới tham gia vũ hội đấy nhé." Con cả của Triệu Chính Kỳ lưu luyến mời.
"Nếu như có rảnh." Đôi mắt của Thương Kiến Diệu như chiếu xạ ra lời hồi đáp.
Hứa Lập Ngôn nhìn trái nhìn phải:
"Các vị không phải là còn mang theo ba người nữa cơ mà? Không có xe di chuyển không tiện lắm đâu.
Người đâu, đưa chiếc xe việt dã được cải tạo đặc biệt có tính chất chống đạn lái đến cửa cho tôi."
Dặn bảo xong, hắn ta nhìn Thương Kiến Diệu, vẻ mặt thành khẩn nói:
"Xin đừng chê nhé."
"Vậy tôi không khách khí đâu." Thương Kiến Diệu cười đáp.
...
Chiếc xe việt dã quân đội màu xanh biếc có chức năng chống đạn từ từ rời khỏi phủ thành chủ, men theo đường phía bắc chậm rãi phóng về phía toàn nhà thị chính.
Tưởng Bạch Miên liếc nhìn nhóm Ngụy Ngọc, hỏi thăm Thương Kiến Diệu đang lái xe:
"'Chú hề suy luận" của anh có thể duy trì được bao lâu?"
Điều này quyết định thời gian bọn họ chạy khỏi thành Dã Thảo.
Lúc trước, trong khi truy tìm, bọn họ phát hiện ra mấy thành viên tiểu tổ Lôi Vân Tùng như Ngụy Ngọc.
Ban đầu, tình huống vốn là khó tránh khỏi một cuộc chiến đấu kịch liệt, rất có khả năng mang đến tử thương, nhưng đúng lúc này có u Dick tham dự, nhờ hỏa lực áp chế, tìm được cơ hội khiến cho đám Ngụy Ngọc rời vào ngủ sâu.
Bởi lúc ấy có không ít thủ vệ ở quanh đó, Tưởng Bạch Miên không để Thương Kiến Diệu sử dụng "chú hề suy luận" để xử lí phần sau, cũng không có trực tiếp đánh thức đám Ngụy Ngọc dậy, thử phá giải "thôi miên", hàn huyên nhận người quen.
Cô chọn biện pháp gây mê trình độ nông, mang về xử lí sau.
Thương Kiến Diệu vừa lái xe vừa hơi lắc lư thân thể, nói:
"Đã tạo được luận chứng tuần hoàn, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chí ít cũng duy trì được mười ngày nửa tháng.
Dù trong cuộc sống bình thường có gặp phải những sự việc mâu thuẫn với "kết quả suy luận", chỉ cần không đặc biệt kịch liệt, cái loại hoàn toàn trái ngược ấy, thì cũng sẽ bị luận chứng tuần hoàn che dâu, trở thành vốn tích lũy, cho đến khi đạt được đến đường giới hạn."
"Vậy thì tốt rồi."
Tưởng Bạch Miên gật đầu một cái, sau đó tò mò hỏi, "Anh chỉ để cho bọn họ coi anh như anh em, bị tinh thần của anh làm cho cảm động, lựa chọn hỗ trợ. Điều này vốn không có liên quan gì nhiều đến cuộc sống thực tế, tỉ lệ xuất hiện phản lệ tương đối thấp. Nếu như, nếu như mãi vẫn không có phản lệ, thì sẽ thế nào?"
"Thì phòng họp quý tộc sẽ biến thành phòng quan hệ hữu nghị thôi." Thương Kiến Diệu nghiêm túc đưa ra suy đoán.
Tưởng Bạch Miên bật cười một tiếng:
"Khả năng này không lớn. Trong hiện thực, bọn họ kiểu gì chả có mâu thuẫn, theo thời gian trôi đi, sớm muộn cũng sẽ phát hiện điều không ổn."
Nói đến đây, Tưởng Bạch Miên nghiêng người sang, nhìn Thương Kiến Diệu, nghiêm túc hỏi:
"Chuyện vừa rồi, anh cảm thấy mình có chỗ nào làm chưa đúng không?"
Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút rồi nói:
"Tôi hẳn nên tách cô ra trước."
Tưởng Bạch Miên lườm một cái:
"Đó mới là lựa chọn sai lầm."
Cô thở dài, bất đắc dĩ nói:
"Trước khi làm gì, chí ít anh cũng nên ra hiệu cho tôi, đừng có đột nhiên tập kích."
"Nếu lúc đó tôi mà phản ứng chậm một chút là thực sự sẽ chết người đó."
"Được." Thương Kiến Diệu đồng ý Bọn họ trở lại ngõ hẻm bên cạnh tiệm súng A Phúc, trật tự trong thành đã khôi phục sơ bộ, chướng ngại vật ngăn trong sân đã được dọn sạch.
Bố trí xong xuôi cho đám Ngụy Ngọc, bọn họ không ra ngoài mà chỉ ở rịt trong phòng, nghe tiếng súng lác đác vang lên.
Đến tầm năm giờ chiều, sắc trời chậm rãi tối xuống, thành Dã Thảo rốt cuộc đã khôi phục ổn định.
Đám người Thương Kiến Diệu chia làm hai tổ, ra khỏi ngõ nhỏ, đi tới phố nam, xác nhận trạng thái trước mặt.
Lúc này, trước nhiều cửa hàng bị phá rách nát đều có người ngồi đó, bọn họ khom lưng nhìn mặt đất, khe khẽ khóc nhỏ, hoặc nhìn về mặt đường phía trước, lặng lẽ rơi lệ.
Trên đường, khắp nơi đều là quân thủ thành đi tuần tra, rất nhiều công dân và dân du cư đang hối hả đi hỗ trợ thu dọn thi thể để có thể thu được nhiều đồ ăn hơn.
Từng xác người bị kéo đi, để lại trên mặt đất những vệt máu đỏ gay mắt.
Long Duyệt Hồng đột nhiên cảm thấy trên mặt có chút lạnh lẽo, bèn vô thức ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.
Đám mây đen sà thấp xuống, từng viên nước đá vụn trong suốt hạ xuống, càng ngày càng nhiều.
Long Duyệt Hồng kinh ngạc nhìn tình cảnh trước mắt, vừa giơ tay phải ra đón vừa khe khẽ nói:
"Tuyết rơi..."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn