Chương 168: Chương 166: Đa dạng
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Điều mà Tịnh Niệm cảm thấy may mắn nhất chính là, tuy hắn không phải một vệ sĩ chuyên nghiệp, nhưng vẫn ghi nhớ một điều: Không rời khỏi chủ thuê dù chỉ giây lát, luôn ở trong phạm vi có thể sử dụng cơ thể đỡ đạn giúp hắn ta.
Cho nên, Tịnh Niệm vừa sử dụng "cõi Súc Sinh", vừa bật khớp xương kim loại nhào tới trên người Hứa Lập Ngôn.
Coong coong coong, những phát đạn bắn lên đầu, lên lưng hắn ta, tóe lên tia lửa và dấu ấn lờ mờ.
Đây không phải khiên chắn thịt người, mà thực sự là lá chắn thiết giáp!
Bịch!
Hứa Lập Ngôn bị đẩy ngã xuống sàn, suýt nữa bị thầy tu máy móc vốn cực kỳ nặng này ép cho ngất xỉu.
Mà lúc này đây, "cõi Súc Sinh" của Tịnh Niệm đã sinh ra hiệu quả.
Năm tên vệ sĩ kia đều nằm bò xuống, dường như không thích ứng được việc đứng bằng hai chân. Bọn họ đều hú lên tiếng "grào", hoặc định giơ chân sau lên đi tiểu.
Chỉ có kẻ mà mắt khá thâm quầng kia là còn tạm thời đứng thẳng được, chỉ có buông thõng đôi tay hệt như một con vượn xâm nhập thế giới loài người.
Tranh thủ trước khi Tịnh Niệm đứng dậy, gã như một con vượn vừa chạy vừa nhảy xông tới cầu thang, đè lên lan can rồi nhảy xuống dưới.
Trong quá trình đó, gã không phát ra tiếng dã thú hú lên, mà cất giọng hô to như bị điên:
"Nổ chết bọn chúng! Nổ chết bọn chúng!"
Tịnh Niệm như có lắp lò xò, xoạt cái lập tức kéo Hứa Lập Ngôn đứng dậy.
Hắn ta đưa mắt nhìn cầu thang, cẩn thận nói:
"Chúng ta nhảy xuống qua cửa sổ."
"Được." Hứa Lập Ngôn suýt thì bị mưa đạn bắn chết nên vẫn còn hoảng hốt, chỉ có thể tin tưởng hoàn toàn vào thiền sư Tịnh Niệm.
Tịnh Niệm dùng một tay ôm lấy Hứa Lập Ngôn, hai đầu gối nhún xuống, nhẹ nhàng nhảy tới trước cửa sổ, đánh vỡ kính thủy tinh rồi nhảy xuống dưới.
Bốn tên vệ sĩ biến thành dã thú cũng trở lại bình thường.
Bọn họ mờ mịt nhìn nhau, sau đó theo bản năng chạy theo Tịnh Niệm, từ chỗ cửa sổ vữa nhảy tới bên ngoài cửa sau của công hội Thợ Săn.
Lúc này, vệ đội thành chủ gần đó đã tập kết lại, bao vây Hứa Lập Ngôn chặt như nêm cối.
Sau khi ngồi lên xe chống đạn được chế tạo đặc biệt, Hứa Lập Ngôn lấy lại trấn định, trầm giọng ra lệnh cho lái xe:
"Về phủ."
Dứt lời, hắn ta nhìn thầy tu máy móc Tịnh Niệm ngồi vào bên cạnh, nói với sự tột cùng cảm kích:
"May nhờ có thiền sư ngài, không thì tôi đã chết rồi."
"Nam mô A Nậu Đa La Tam Miểu Tam Bồ Đề, cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp." Tịnh Niệm đáp lại với giọng nói điện tử.
Ông ta khẽ ngừng lại rồi nói thêm một câu:
"Mong thành chủ nhớ rõ hứa hẹn lúc trước, cho phép giáo phái chúng tôi được vào thành Dã Thảo giảng kinh."
"Không thành vấn đề." Hứa Lập Ngôn đáp rất chắc chắn: "Nhưng tiền đề là các vị thiền sư các ông không được phái những thầy tu dễ phát cuồng đến, không thì tôi khó mà ăn nói với mọi người được."
Nói thật, lúc đối mặt với Tịnh Niệm thì hắn ta cũng thường xuyên bất an, bởi vì không biết khi nào sẽ chạm tới vảy ngược của đối phương, làm cho ông ta mất lý trí.
Lúc bọn họ nói chuyện, xe chống đạn đóng cửa lại.
Đoàn xe không tính là nhiều này lập tức lái vào phố Tây, trở về phía bắc.
Ở tầng ba của công hội Thợ Săn, trong phòng làm việc của phó hội trưởng.
Christina đứng sau cửa sổ thủy tinh chăm chú nhìn cảnh tượng này, mỉm cười nói:
"Hy vọng những gì xảy ra sau này sẽ theo ý muốn của anh, bằng không tôi sẽ bị gọi về thành Tối Sơ."
Một bóng người đi tới bên cạnh cô ta. Người này cao chừng một mét tám, mặc quần áo màu đen, để mái tóc ngắn thông thường, tuy khuôn mặt trông cũng tạm được, nhưng vành mắt thâm quầng thấy rõ, trông khá ủ rũ mệt mỏi, dường như đã lâu không được ngủ ngon giấc.
Gã chính là người vừa mới xen lẫn vào đám vệ sĩ của Hứa Lập Ngôn. Sau khi nhảy xuống tầng trệt, gã lại từ một bên khác lên tới tầng ba này.
Điều khác với lúc trước là gã đã thoát khỏi ảnh hưởng của "cõi Súc Sinh".
Người này giơ tay che miệng ngáp một cái:
"Tiếp theo liệu có biến số gì không, tôi không cách nào đảm bảo cho cô, chỉ có thể nói là hy vọng thành công rất lớn. Vả lại cô hoàn toàn không hề thực sự tham dự, sao phải sợ sau này bị thanh toán chứ?"
Christina chỉ xuất hiện một lần trong "ảnh cảnh chân thật" kia, không ai có thể dùng nó để chỉ trích cô.
Christina nhìn người bên cạnh, cười nói với đôi mắt có chút ươn ướt:
"Nếu Hứa Lập Ngôn có thể sống sót, bất kể thế nào hắn cũng sẽ đề phòng tôi, ra sức yêu cầu tổng bộ điều tôi đi. Vả lại, nào có nhiều đạo lý để nói như thế chứ, cứ khống chế tôi luôn, dùng năng lực người thức tỉnh của u Dick để tìm kiếm manh mối, không phải là không có khả năng.
Nếu không phải bề trên ra lệnh, tôi thực sự chẳng muốn xen vào chuyện này của anh chút nào.
Nhắc tới thì năng lực 'ảo cảnh chân thật' vừa rồi của anh không giống đến từ lĩnh vực của 'Mạt Nhân' cho lắm, trái lại càng giống với ơn huệ từ 'Toái Kính'."
"Toái Kính" là Chấp Tuế cái quản tháng Mười Một, hay còn được gọi là "Thần Ảo Giác".
Người có đôi mắt thâm quầng kia cười cười, không để ý tới lời nói của Christina.
Năng lực kia quả thật thuộc về lĩnh vực của "Mạt Nhân", chẳng qua gã chơi chiêu.
Tên của nó là "Hành Trình Mộng Ảo", có thể kích phát ký ức nào đó của mục tiêu, từ đó khiến mục tiêu sinh ra ảo giác rất thật.
Đối với người thức tỉnh có được năng lực như thế này mà nói, bọn họ thường chỉ lợi dụng đến mức độ này, khiến cho kẻ địch từ đó chìm vào trạng thái mờ mịt, ngu ngơ, sợ hãi và mụ mị.
Bọn họ xem nhẹ một chuyện đây là năng lực thuộc loại phạm vi, có thể kích phát ký ức của nhiều cá nhân cùng một lúc, chế tạo nhiều ảo cảnh cùng tồn tại.
Gã trải qua nhiều lần thử nghiệm và "tiến hóa", cuối cùng nắm giữ được kỹ xảo để ghép nối các ảo cảnh này với nhau.
Vì vậy, một tràng ảo cảnh chân thật cỡ lớn đã được trình diễn.
Mà trước khi mục tiêu tỉnh táo, ảo cảnh này có thể duy trì được mấy phút đồng hồ, vì vậy gã sẽ đổi năng lực, dùng kỹ xảo "thôi miên" dẫn dắt "tình tiết" phát triển.
"Thôi miên" là một năng lực có khoảng cách hiệu quả cực kỳ nhỏ, mỗi lần muốn sử dụng bắt buộc phải tiến vào phạm vi cách kẻ địch năm mét, còn phải tiếp xúc bằng mắt, những khi tinh thần của đối phương mở rộng ra ngoài, nối liền với người khác, cùng chìm vào trong một ảo cảnh, người thôi miên có thể thông qua việc ảnh hưởng vào ảo cảnh để làm chút "thôi miên" đơn giản.
Nói đơn giản thì chính là, đầu tiên "thôi miên" bản thân, thay đổi ảo cảnh tương ứng của chính mình, sau đó thông qua việc nối tiếp tinh thần để ảnh hưởng lên ảo cảnh của người khác, lợi dụng sự thay đổi của ảo cảnh để gieo xuống "ám chỉ" ở một mức độ nhất định.
Làm như vậy thì có thể đạt được hai hiệu quả: Một là diễn thử trong ảo cảnh chân thật xem tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, "quan sát" xem đám người mục tiêu sẽ ứng đối kiểu nào, có được năng lực gì; Hai là làm vài hành vi "thôi miên" đơn giản có lợi cho hành động tiếp sau.
Thông qua hiệu quả thứ nhất, người đàn ông có quầng mắt thâm nặng này biết được phần lớn năng lực của Tịnh Niệm, đã tự thôi miên bản thân mình trước, làm cho một khi bản thân không còn ý thức con người nữa thì sẽ hóa thành một con vượn biết xu lợi tị hại mà bỏ chạy thật nhanh, và nói được tiếng người, dùng điều này để ứng phó lại "cõi Súc Sinh".
Mà lợi dụng hiệu quả thứ hai khiến gã làm cho Tịnh Niệm và Hứa Lập Ngôn chấp nhận có năm vệ sĩ, lặng lẽ giả mạo, thôi miên thêm vài "đồng bọn".
Christina thấy đối phương không trả lời, chỉ có thể cảm thán một câu:
"Hẳn là anh đã tìm thấy bản thân trong 'biển Khởi Nguyên', chỉ cần chiến thắng bản thân là có thể đi vào 'Hành lang Tâm Linh'."
"Cô cảm thấy thế nào thì là thế đó." Người đàn ông mắt thâm quầng cười, dời mắt rồi đi tới cửa phòng làm việc.
Christina gọi với theo gã:
"Nhớ mang mấy người của Sinh Vật Bàn Cổ tới phố Bắc, dù sao cũng phải dựng lên một nhân vật phản diện chứ."
"Tôi đã cho bọn họ qua đó rồi." Người đàn ông mắt thâm quầng bình thản nói.
Christina nhìn gã một cái, lại hỏi:
"Anh mới là 'cha xứ', vậy người ở bệnh viện là ai?"
Người đàn ông mắt thâm quầng cười nói:
"Khi hắn ta tự cho mình là 'cha xứ', vậy hắn chính là 'cha xứ'."
Dứt lời, gã giơ hai tay lên che mắt mình, hành lễ thuộc "Phản Trí giáo":
"Xin hãy toàn tâm toàn ý tin tưởng thần."
Sau khi làm lễ xong, gã quay người đi ra cửa phòng.
Hình tượng về gã trong đầu Christina đột nhiên trở nên có chút mơ hồ, không nhớ được đặc điểm đặc trưng nào.
Đôi mắt cô ta càng thêm ướt át, khép hai chân lại, thở dài đầy nuối tiếc:
"Đáng tiếc..."
...
Bệnh viện Số Một thành Dã Thảo, phố Bắc.
Tuy đã phát hiện vấn đề, nghi ngờ người trước mắt chưa chắc là "cha xứ" thật sự, nhưng Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu vẫn ở lại hiện trường, chuyển u Dick, Lôi Vân Tùng, Lâm Phi Phi và kẻ tự xưng là "cha xứ" ra bãi đất trống bên ngoài, thử nhanh chóng đánh thức u Dick, Lôi Vân Tùng và Lâm Phi Phi.
Bọn họ làm như vậy là vì nghĩ đến bên người Hứa Lập Ngôn có một người bất tử, đảm bảo về mặt an toàn, vả lại Hứa Lập Ngôn không có quan hệ gì với bọn họ, hai bên mới gặp nhau một lần, giữa hai bên cũng chỉ tồn tại lời hứa miệng, thực ra Tưởng Bạch Miên hoàn toàn chẳng quan tâm tới sự an nguy của hắn ta.
Cô quyết định phải nhanh chóng làm cho Lôi Vân Tùng và Lâm Phi Phi "tỉnh táo" lại, hỏi tung tích Ngụy Ngọc, Lô Kế Kỳ và Vân Hạ.
Cứu người như cứu hỏa!
Đây mới là nhiệm vụ đúng chức trách của tổ điều tra thế giới cũ khi đến thành Dã Thảo này.
Có lẽ là do mũi xảy ra vấn đề, hoặc có lẽ là do ngửi quá nhiều mùi dấm, hắt hơi nhiều quá dẫn tới suýt ngất xỉu nên u Dick hít vào ít khí gây mê, bản thân lại đủ khỏe mạnh, nên anh ta trở thành người đầu tiên tỉnh lại.
Anh ta nhìn Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu, vùng người ngồi dậy:
"Cha xứ' đâu?"
"Đừng ầm ỹ hắn." Thương Kiến Diệu giơ ngón tay lên làm động tác nhỏ giọng thôi.
"Hắn không dễ tỉnh lại như vậy đâu." Tưởng Bạch Miên nhanh chóng chặn hành vi khiến người khác không hiểu này.
Đương nhiên Tưởng Bạch Miên đoán được sơ qua ý của Thương Kiến Diệu: Năng lực của "cha xứ" khá mạnh, giỏi về thôi miên, một khi tỉnh lại sẽ rất phiền toái.
Lúc hai người nói chuyện, u Dick đứng dậy, nhìn quanh một lượt.
Anh ta không hỏi có phải hai người đã giải quyết được "cha xứ" không, bởi đây là một câu hỏi có thể thấy rõ luôn đáp án.
Anh ta chỉ cảm thán một tiếng:
"Hai người mạnh hơn tôi tưởng tượng rất nhiều."
Ngay từ đầu anh ta đã đoán hai người phía đối diện mình đến từ thế lực lớn, có trình độ nhất định.
Ai ngờ trình độ này lại cao tới mức đáng sợ.
"Bây giờ không phải lúc nói lời này." Tưởng Bạch Miên chỉ vào người đàn ông tái nhợt nghi là "cha xứ", nói: "Tôi cảm giác hắn ta chưa chắc đã là 'cha xứ' thật sự, tốt nhất là anh nên liên lạc thành chủ đi."
u Dick hồi tưởng chuyện lúc trước, cũng có đôi chút nghi ngờ, bèn vội vàng lấy sản phẩm điện tử mà thế giới cũ gọi là "di động", lợi dụng trạm cơ sở của Thiên Đường Máy Móc bấm số.
Điện thoại nhanh chóng kết nối.
u Dick nhắc nhở trước, sau khi được đáp lại, mới báo cáo sơ qua tình hình bên này.
Bởi vì Thương Kiến Diệu luôn chớp mắt ra hiệu, uốn éo qua lại "ám chỉ", u Dick không nói cụ thể bọn họ đã phát huy tác dụng gì.
Sau khi cúp điện thoại, u Dick nói với Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu:
"Bên phía thành chủ quả thực bị 'cha xứ' thực sự tập kích, may là ở đó có một vị vệ sĩ lợi hại. Một bộ phận vệ đội của thành chủ sẽ nhanh chóng tới đây tiếp nhận."
Tưởng Bạch Miên cúi đầu nhìn Lôi Vân Tùng và Lâm Phi Phi còn đang hôn mê:
"Chúng tôi có thể mang hai người này đi không? Tên 'cha xứ' thật thật giả giả này giao lại cho anh."
u Dick với chiếc mũi đỏ bừng im lặng vài giây rồi nói:
"Được. Các vị mang người như vậy thì không tiện, rất dễ khiến người ta chú ý, lái xe của tôi đi."
Xe việt dã màu đỏ của anh ta ngay gần cửa chính của bệnh viện số Một.
"Cảm ơn." Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên đồng thanh nói.
Ngay sau đó, Tưởng Bạch Miên thân thiết hỏi:
"Anh có hỏi xem bên phố Nam xảy ra chuyện gì không?"
Mặc dù cô có suy đoán, nhưng vẫn cần tin tình báo xác thực.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn