Chương 161: Chương 159: "Cảm giác nghi thức"
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~23 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Đến cửa sau của tiệm súng A Phúc, Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu nhìn thấy An Như Hương đã chờ sẵn ở nơi đây.
Mà trong một căn phòng ở tầng hai, Bạch Thần và Long Duyệt Hồng cũng bị đánh thức thì qua cửa sổ theo dõi bốn phía, đề phòng chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Dưới ánh trăng đêm, An Như Hương ôm phần bụng dưới đã băng bó sơ qua, có thể thấy rõ vài vết máu trên tay, trên quần áo cô.
"Không sao chứ?" Tưởng Bạch Miên hỏi một câu quan tâm.
"Tạm ổn." An Như Hương khá trấn tĩnh.
Hiển nhiên vết thương của cô không quá nặng.
Tưởng Bạch Miên thở phào một hơi:
"Vậy lên rồi nói tiếp."
Trên phòng của bọn họ có hộp cấp cứu, có thể xử lý tốt hơn, phòng ngừa bị nhiễm trùng.
Chờ khi xong chuyện này, Tưởng Bạch Miên nói với Cốc Thường Lạc:
"Cô về đi, tiếp theo đừng quan tâm nữa. Nếu liên lụy vào chuyện này thì sẽ mang tới rắc rối không cần thiết cho cô đấy."
Cốc Thường Lạc nghĩ tới con mình, nên không có cậy mạnh, rời khỏi phòng của đám người Thương Kiến Diệu.
Sau khi đóng cửa, Tưởng Bạch Miên quay người lại, nhìn An Như Hương:
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Vừa rồi cô không hỏi luôn là vì An Như Hương không vội vã nói, điều này cho thấy không cần chạy đua thời gian, biết trước mười mấy phút đồng hồ cũng không bắt được hung thủ.
An Như Hương bình tĩnh nói:
"Tôi bị tập kích."
"Tập kích?" Tưởng Bạch Miên có chút ngạc nhiên.
Theo cô thấy, tập kích trực tiếp không phải phong cách của "Cha xứ".
An Như Hương thuật lại rành mạch:
"Buổi tối tôi còn làm 'giáo viên tạm thời' cho một chỗ khác nữa, dạy chữ cho những người bận rộn tới tối muộn mới rảnh.
Sau khi kết thúc vào mười một giờ rưỡi, tôi từ phố Tây quay về nơi ở, trên đường đi gặp phải một người."
Sau tám rưỡi tối, chỉ có phố Tây và phố Bắc là không mất điện, lớp học tạm thời kia ở trong nhà của một học sinh bên đó.
"Mặc áo gió màu đen, trông rất gầy, bệnh tật?" Thương Kiến Diệu hỏi chen vào.
An Như Hương không kinh ngạc, gật đầu đáp:
"Đúng."
"Quả nhiên là hắn." Thương Kiến Diệu nở nụ cười.
An Như Hương kể tiếp:
"Hắn đi tới trước mặt tôi, mở miệng nói 'Thưa cô, tri thức là nguồn cội hủy diệt thế giới cũ'. Tôi thì luôn đề phòng mấy kiểu người kỳ quặc này, lại nghĩ tới buổi chiều mấy người đi điều tra, nên không cho hắn cơ hội nói tiếp, trực tiếp rút dao găm ra làm cho hắn cách xa tôi một chút."
Đúng là phong cách của An Như Hương... Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu, biết sự việc xảy ra biến hóa khác biệt là từ chỗ này.
Thương Kiến Diệu thì hỏi đầy khó hiểu:
"Sao không bắn súng?"
"Lúc ấy chỉ muốn dọa cho người kia rút lui, rút dao ra thì càng dễ hơn." An Như Hương giải thích qua: "May là tôi rút dao chứ không phải súng."
"Hử?" Tưởng Bạch Miên hỏi với ngữ khí nghi hoặc.
An Như Hương chỉ vào vết thương bên trái bụng:
"Tay của tôi bỗng không do tôi điều khiển, mà tự đâm vào chính tôi."
"Lại là năng thực của người thức tỉnh..." Tưởng Bạch Miên thật sự không quá kinh ngạc, mà tỏ ra cảnh giác hơn.
"Tôi cũng cho là như vậy." An Như Hương cũng gặp được người Vô Tâm cao cấp, tiếp xúc thợ săn di tích thức tỉnh: "Nếu tôi rút súng, như vậy rất có khả năng sẽ tự bắn chính mình."
"Sau đó thì sao?" Tưởng Bạch Miên hỏi tiếp.
Vẻ mặt An Như Hương có vẻ hơi biến đổi:
"Người kia không nhân cơ hội tấn công tôi, cũng không trực tiếp bỏ đi. Hắn đứng ở đó, nhìn tôi và nói tiếp: 'Cô làm vậy là đầu độc nhân loại, xin hãy lập tức ngừng hành vi này lại, nếu không dây thừng của Chấp Tuế sẽ tới vì cô.'
Tôi khống chế được bản thân, không tiếp tục tấn công hắn. Hắn nói xong thì quay người bỏ đi."
"Bị thần kinh!" Tưởng Bạch Miên mắng một câu.
Thương Kiến Diệu thì cảm khái với vẻ thấu hiểu:
"Đúng là có cảm giác nghi thức mà."
Lúc Tưởng Bạch Miên trợn mắt với Thương Kiến Diệu, An Như Hương nói tới đoạn kết:
"Sau khi tôi băng bó sơ qua thì lập tức tới tìm các vị."
Bây giờ vừa rạng sáng.
"Chính là 'Phản Trí giáo', người tập kích cô rất có khả năng có biệt hiệu 'Cha xứ'." Tưởng Bạch Miên tiết lộ một chút thông tin mà mình nắm giữ.
Thương Kiến Diệu lập tức lắc đầu:
"Hắn thật đáng thương."
"Hả?" Lần này Tưởng Bạch Miên không thể hiểu được ý nghĩ của Thương Kiến Diệu.
Thương Kiến Diệu thở dài, nói một câu đầy cảm xúc:
"Đây là kết cục của giáo dục phản trí. Chuyện gì cũng phải tự mình ra tay, đám thuộc hạ căn bản không sử dụng được, chỉ biết cản trở thôi."
Tưởng Bạch Miên nghe vậy thì cười nói:
"Đúng thế. Ba lần tập kích liên tục đều là 'Cha xứ' tự mình ra tay, làm thủ lĩnh thế này thì quá thấp kém rồi, tôi còn cảm thấy mệt thay cho hắn."
Nói tới đây, Tưởng Bạch Miên đăm chiêu, "tự lẩm bẩm":
"Thảo nào hắn phải khống chế đám người Lôi Vân Tùng Lâm Phi Phi, với 'Phản Trí giáo' mà nói, một trợ thủ tốt thực là quá khó để có...
Ừm, một nguyên nhân khác cũng có thể là giá họa, châm ngòi."
Cô nghi ngờ Phản Trí giáo đã biết đám người Lôi Vân Tùng là nhân viên của Sinh Vật Bàn Cổ, nên mới ra tay với bọn họ, khống chế bọn họ làm mấy chuyện sẽ đắc tội thành Dã Thảo và thành Tối Sơ, từ đó khơi mào sự tranh chấp giữa hai thế lực lớn.
An Như Hương thường xuyên chú ý nhiệm vụ mà công hội tuyên bố, biết chuyện Lôi Vân Tùng, Lâm Phi Phi, nên không cảm thấy có gì kỳ quặc với những gì Tưởng Bạch Miên "tự lẩm bẩm".
Tưởng Bạch Miên nhanh chóng dừng dòng suy nghĩ, quay sang nói với An Như Hương:
"Tối nay cô ngủ ở đây đi. Chờ hưng đông tới chỗ quân thủ thành báo cáo chuyện này, sau đó phối hợp bọn họ, đến công hội công bố nhiệm vụ, tìm kiếm tên thủ lĩnh 'Phản Trí giáo' có biệt hiệu 'Cha xứ' kia."
An Như Hương là một tuyến manh mối không liên quan tới đám người Lôi Vân Tùng, Lâm Phi Phi, nên không sợ rút dây động rừng.
"Vì sao không phải hiện tại?" An Như Hương hỏi.
"Chỉ dựa vào quân thủ thành, nửa đêm nửa hôm thế này sẽ chẳng làm được gì cả, vẫn phải chờ khi công hội mở cửa." Tưởng Bạch Miên giải thích: "Hơn nữa có một số vấn đề nhỏ cần giải quyết."
An Như Hương không hỏi gì thêm:
"Được."
Lúc này Thương Kiến Diệu giơ tay:
"Tôi ngủ ở đâu?"
"Đương nhiên là anh ngủ giường của anh rồi." Tưởng Bạch Miên trợn trắng mắt: "An Như Hương sẽ ngủ cùng tôi."
"Ngược đãi người bị thương." Thương Kiến Diệu nghĩ sao nói thế.
"Vậy được!" Tưởng Bạch Miên không chút khách khí: "An Như Hương ngủ giường của anh, anh thì một là sang phòng đối diện ngủ với Long Duyệt Hồng, hoặc là ngủ trên băng ghế kia."
Tuy An Như Hương không hiểu tình huống tương tác giữa hai người đối diện, nhưng cô không có thói quen can thiệp vào chuyện của người khác, dựa theo an bài nằm lên trên giường, bắt đầu buồn ngủ.
Thương Kiến Diệu nhân cơ hội sang phòng bên cạnh, kể chuyện vừa xảy ra cho Bạch Thần và Long Duyệt Hồng.
Hắn không ngủ ở phòng đó, mà trở về phòng này, ngồi ở trên ghế trước bàn, bày ra tư thế nằm úp sấp.
Không biết bao lâu sau, An Như Hương đột nhiên bừng tỉnh, phát hiện cần cổ của mình đang ở trong một chiếc "thòng lọng", mà thứ cầm hai bên "thòng lọng" lại chính là tay của cô.
"Thòng lọng" kia nối liền với giường tầng trên, đủ để treo cổ chính cô.
Người đánh thức An Như Hương là Thương Kiến Diệu, dưới ánh trăng nửa đêm, đôi mắt hắn lấp lánh hữu thần.
Tưởng Bạch Miên ngủ ở tầng trên cũng tỉnh dậy, nằm bò ở bên này, nhìn phía dưới.
"Tôi tự làm?" An Như Hương rụt cổ ra khỏi "thòng lọng", chần chừ hỏi.
"Đây chính là vấn đề nhỏ cần giải quyết kia." Tưởng Bạch Miên cười giải thích.
Dựa theo kinh nghiệm từ phía Tăng Quảng Vượng, "tự sát" do thôi miên chỉ xảy ra một lần.
Đương nhiên chưa chắc nhất định là xảy ra khi đang ngủ.
An Như Hương nhớ lại những gì mình biết:
"Thôi miên?"
"Kiểu đấy." Tưởng Bạch Miên không nói gì nhiều.
Cô không để Thương Kiến Diệu dùng "chú hề suy luận" cởi bỏ hiệu quả của thôi miên, một mặt là không biết đặc điểm năng lực của "Cha xứ", sợ bỏ sót gì đó thì sẽ hại An Như Hương, mặt khác thì trong tình huống không thực sự cần thiết, cô không muốn bại lộ năng lực người thức tỉnh của Thương Kiến Diệu.
"Thế này là giải trừ rồi?" An Như Hương cẩn thận hỏi.
"Theo lý thuyết là vậy." Tưởng Bạch Miên đáp lại: "Cô ngủ tiếp đi, chúng tôi sẽ quan sát thêm."
Nếu là người khác mà nghe nói như vậy thì sẽ cảm thấy không được tự nhiên, dù sao có rất ít người có thể ngủ được khi người khác nhìn chằm chằm, nhưng An Như Hương thì chẳng có vấn đề gì, nhanh chóng chìm vào mộng đẹp.
Lúc này cô ngủ thẳng tới hừng đông.
Sau khi ăn sáng xong, chừng gần tám rưỡi, bọn họ phân công nhau ra ngoài, một bên đi chỗ quân thủ thành, bên kia tới công hội Thợ Săn tìm u Dick.
Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu vừa bước vào đại sảnh thì đã thấy u Dick ngồi ở khu vực ghế chờ.
"Chào buổi sáng." Thương Kiến Diệu chào một câu rất khí thế, hoàn toàn không có dấu vết của việc một đêm không ngủ.
u Dick gật đầu xem như đáp lại.
Sau đó anh ta chỉ vào cầu thang, nói:
"Thành chủ muốn gặp các vị."
"Được." Tưởng Bạch Miên đồng ý ngay tắp lự.
Đây chính là điều mà cô đang chờ đợi.
Theo u Dick lên tầng hai, đi được chừng mười mét, Tưởng Bạch Miên đột nhiên quay đầu nhìn Thương Kiến Diệu.
Thương Kiến Diệu cũng nhìn sang, vài giây sau hắn gật đầu.
Đi thẳng tới cuối hành lang, u Dick dừng lại trước một căn phòng có bốn gã thủ vệ vũ trang đầy đủ.
Anh ta nói nhỏ một lúc, giao ra súng đạn rồi bọn họ được phép có thể tiến vào.
Căn phòng kia rất lớn, hệ thống ánh sáng cũng đầy đủ, có vẻ khá sáng sủa.
Bên trong có để bàn công tác khá lớn với hai hàng giá sách, mấy chỗ quan trọng đều vó vệ sĩ vũ trang đầy đủ trông coi.
Người ngồi sau bàn làm việc là một thanh niên trẻ trung chừng hai mươi tuổi, hắn ta mặc một chiếc áo màu đen có vẻ chững chạc, mái tóc vuốt ra sau gọn gàng, dường như muốn làm cho bản thân trông trưởng thành hơn.
Hắn ta có chiều cao tầm trung, khuôn mặt khá góc cạnh sâu sắc, dường như có chút huyết thống Hồng Hà.
"Thành chủ, bọn họ đến rồi." u Dick tiến lên hai bước, nói.
Hứa Lập Ngôn khẽ gật đầu, chỉ vào mấy chiếc ghế ở phía đối diện bàn làm việc, nói:
"Ngồi đi."
Bên cạnh hắn ta còn một người khá cao lớn.
Người này mặc áo choàng đội mũ trùm, che bản thân kín kẽ không hở chút nào.
Sau khi chào hỏi qua, Tưởng Bạch Miên dẫn Thương Kiến Diệu ngồi xuống một cách khá tự nhiên.
Hứa Lập Ngôn đảo mắt nhìn qua khuôn mặt bọn họ, như có suy nghĩ hỏi một câu:
"Các vị là cùng nhóm với đám người Lôi Vân Tùng, Lâm Phi Phi?"
"Chúng tôi đang điều tra nguyên nhân bọn họ mất tích." Tưởng Bạch Miên tránh nặng tìm nhẹ, rồi hỏi ngược lại: "Thành chủ, lúc ấy bọn họ tới tìm anh rốt cuộc là định hỏi điều gì?"
Hứa Lập Ngôn cười nói:
"Mấy chuyện về Thiên Đường Máy Móc. Không biết bọn họ nghe được từ đâu rằng Thiên Đường Máy Móc có một 'đầu não', là 'đầu não' đã vận hành từ trước khi thế giới cũ bị hủy diệt."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn