Chương 165: Chương 163: Vòng này nối vòng kia
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh
"Cha xứ" đang tiến hành thôi miên không ngờ đối phương lại làm mặt quỷ.
Không chỉ hắn ta không ngờ, mà đến chính cả bản thân Thương Kiến Diệu cũng không ngờ tới.
"Cha xứ" hơi ngẩn ra, sau đó nhanh nhẹn nhào sang bên cạnh.
Trong tiếng súng nổ, hai tay Thương Kiến Diệu di chuyển họng súng rất vững, định kéo ra một tuyến hỏa lực phủ lên khu vực mà "Cha xứ" có khả năng né tránh.
Nhưng đúng lúc này, đôi tay hắn không tự chủ được giơ lên, quay ngược họng súng lại nhắm thẳng vào đầu mình.
"Cơ thể tự động"!
Thương Kiến Diệu không những không kinh hoảng, mà còn nở nụ cười.
Bởi vì đây là một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ.
Ngón tay của hắn sẽ bóp cò súng, tự nã cho bản thân một phát.
Nhưng, nó đột nhiên quên mất động tác này, cứ đặt ở cò súng mà không biết tiếp theo nên làm gì.
Thương Kiến Diệu tự cho bản thân một "Khuyết thiếu động tác hai tay".
Lúc này, hắn nghiêng đầu nhìn về phía u Dick, dường như đang nói là tới lượt anh ta.
Phát súng vừa rồi của hắn vốn không phải để bắn trúng "Cha xứ", mà mục đích là dồn "Cha xứ" sang bên u Dick, làm cho khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại.
Về chuyện này, Tưởng Bạch Miên ăn ý với hắn dị thường, cho nên trong lúc vội vã, mới nã bừa một phát súng vào bên trái của "Cha xứ", cũng là bên phía xa u Dick nhất.
Phát súng đó khiến "Cha xứ" chỉ có thể nhào về phía đoạn hành lang nơi u Dick đang ở.
u Dick bỏ qua mục tiêu vừa rồi, hơi xoay người dán sát vào bức tường, tập trung "Cha xứ".
"Cha xứ" còn chưa kịp lăn người lần thứ hai, đôi mắt lập tức mất đi ánh sáng, mí mắt cứ trùng xuống không cách nào chặn lại được.
Trên chiến trường kịch liệt này, hắn ta lại sinh cơn buồn ngủ, sắp ngã xuống đất.
Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, hai tay bọn họ vừa được khôi phục thì lập tức dịch chuyển họng súng, nhắm thẳng vào "Cha xứ" đang lung lay sắp đổ kia.
Nhưng trước bọn họ, một phát súng từ một bên hành lang cách xa u Dick bắn tới.
Với góc độ của viên đạn đó thì hoàn toàn không thể bắn trúng được u Dick, nhưng nó mang tới tiếng súng nổ "đùng".
Âm thanh này chấn động màng nhĩ, làm cho "Cha xứ" bừng tỉnh khỏi giấc ngủ say.
Hắn ta không kịp phân biệt thế cục, một bên thì thuận thế ngã xuống đất, tiếp tục lăn đi, một bên thì chọn bừa một mục tiêu, làm cho hai tay của mục tiêu đó chủ động giơ họng súng lên.
Pằng! Pằng!
Viên đạn của Tưởng Bạch Miên bắn vào một đèn huỳnh quang trên trần nhà, khiến lượng lớn kính vỡ rơi rầm xuống dưới.
Khu vực quanh đó cũng tối xuống.
Viên đạn của Thương Kiến Diệu thì bắn trúng chỗ "Cha xứ" đứng ban nãy, làm văng ra chút đốm lửa.
Cha xứ mặc áo gió lăn vào trong một căn phòng trống, dừng lại, sau đó lấy một chai thủy tinh không lớn ra khỏi túi áo, quẳng nó về phía u Dick.
u Dick không dám khiến món đồ này tới gần người, bèn giơ tay bắn vỡ nó.
Một giây sau, mùi giấm chua nồng nặc lan tràn ra.
u Dick biến sắc, không chút nghĩ ngợi lập tức guồng chân chạy ra khỏi hành lang, quay trở lại đại sảnh, rời xa khu vực này.
Nhưng anh ta mới chạy được hai bước thì đã hắt xì liên tục.
Cơn hắt hơi ấy kịch liệt và liên tục như vậy, thế cho nên u Dick không tự chủ được dừng lại, khom lưng xuống, hoàn toàn không làm ra được động tác nào khác.
Chóp mũi anh ta nhanh chóng đỏ bừng lên, thoạt trông khá buồn cười.
Thấy cảnh tượng đó, Tưởng Bạch Miên lập tức biết được một chuyện.
Đó chính là cái giá phải trả của u Dick e rằng có liên quan tới mũi, khứu giác.
Anh ta dị ứng mùi giấm, dị ứng khá nghiêm trọng!
Điều này làm cho Tưởng Bạch Miên nhớ lại lần đầu nhìn thấy u Dick: Thoạt trông chín chắn điềm tĩnh, nhưng chóp mũi đỏ bừng như tên hề.
Bởi vậy Thương Kiến Diệu mới đánh giá rằng mũi nhọn quá không tốt, dễ bị gió lạnh thổi cho đỏ bừng.
Bây giờ nghĩ lại, ngày đó hẳn là u Dick đi ngang qua phố Nam, ngửi thấy chút mùi giấm nên hắt hơi nhiều.
Mà "Cha xứ" lại biết rõ cái giá phải trả của u Dick, chuẩn bị sẵn từ trước, vào thời khắc quan trọng nhất phế bỏ được vị thợ săn hùng mạnh một chọi một không sợ tuyệt đại đa số người thức tỉnh.
Hắn ta không vẩy dấm chua trong đại sảnh trước là vì nếu làm như vậy, u Dick sẽ không bước vào.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Tưởng Bạch Miên lựa chọn rút lui.
Cô vừa chạy như điên vừa lăn người nhanh chóng tới gần khu vực cửa.
Không phải cô muốn bỏ Thương Kiến Diệu lại tự mình bỏ chạy, mà là đang nhanh chóng kéo giãn khoảng cách, tranh thủ không bị năng lực người thức tỉnh của "Cha xứ" ảnh hưởng.
Mà chỉ cần không bị khống chế, với cô mà nói thì khoảng cách hiện tại chỉ có thể coi là tầm trung, gần như có thể bách phát bách trúng.
Một giây sau, đôi chân cô cứng ngắc lại, làm cô suýt ngã nhào xuống.
"Cha xứ" một tay đút túi, đi ra khỏi căn phòng mà hắn ta lao vào né tránh lúc trước, cười nhạt nói:
"Vô dụng thôi. Cả tòa nhà này đều trong phạm vi năng lực của ta. Vừa rồi chủ yếu là để khống chế u Dick nên mới kéo ngắn khoảng cách lại."
Sắc mặt hắn ta tái nhợt, kết hợp với hoàn cảnh xung quanh thì trông khá là bệnh tật.
Thương Kiến Diệu không dịch chuyển, bởi hắn đang đấu tranh với đôi tay của chính mình.
Nếu hắn không dùng "Khuyết thiếu động tác hai tay" đúng lúc, vừa rồi hắn đã "tự sát" thành công rồi.
Trong quá trình đó, thi thoảng hắn còn chuyển dời hiệu quả năng lực này sang bên Tưởng Bạch Miên, tránh cho cô cũng nổ súng tự sát.
"Cha xứ" đang không ngừng đối mục tiêu ảnh hưởng, dùng nó để một chọi hai khống chế kẻ địch.
Điều này làm cho hắn ta không cách nào điều khiển một cách chính xác được, ví dụ như làm cho Tưởng Bạch Miên tự động "đi" tới bên tường, đâm đầu vào tường tự sát.
Thương Kiến Diệu vừa chú ý trạng thái của mình và Tưởng Bạch Miên, luôn trong trạng thái sử dụng năng lực, lại vừa tỏ ra hưng phấn, cười nói:
"Nhân vật phản diện luôn chết vì nói nhiều, chẳng lẽ mày không biết sao?"
Vị "Cha xứ" mặc áo gió màu đen, trông như mới khỏi bệnh nặng cười cười:
"Ta nói nhiều như vậy, không phải cũng là vì không còn chuyện nào khác để làm hay sao?
Khi sử dụng một loại năng lực là không cách nào sử dụng năng lực thứ hai, trừ phi tiến được vào 'Hành Lang Tâm Linh', lấy được một số 'đồ vật' đặc biệt.
Thân là người thức tỉnh, mày hẳn nên biết rõ lúc này mày hoàn toàn không thể sử dụng năng lực khác được."
Nói cách khác, hiện giờ "Cha xứ" hoàn toàn không sợ bị chơi.
"Cha xứ" lập tức nhìn xung quanh một cái, khẽ cười nói:
"Mà ta còn hai tên đầy tớ nữa."
Hắn ta vừa dứt lời, mỗi bên hành lang đi ra một người, bọn họ nhanh chóng tới gần bên này, để lộ hình dạng của mình: Một người đội mũ lưỡi trai, lông mày như kiếm, khuôn mặt ưa nhìn, chỉ là đôi mắt khiến người ta cảm thấy như chưa mở hết. Người kia thì tóc búi lên, khuôn mặt hiền dịu, khí chất dịu dạng, trong lông mày như có một nốt ruồi màu đen.
Lôi Vân Tùng! Lâm Phi Phi!
Bọn họ, mất tích gần hai tháng, đôi mắt có vẻ hơi đờ đẫn. Cả hai đều giơ khẩu súng trong tay lên, nhắm vào Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên.
Lúc này, nụ cười trên mặt "Cha xứ" lại càng tươi tắn hơn:
"Đúng rồi, quên nói cho các người một việc. Ta ra ngoài thành đi một vòng không phải là để tăng cường hiệu quả nghi thức thôi miên lúc trước. Viện quân mà các người chờ mong có lẽ không kịp đến đây rồi."
...
Trong lúc u Dick, Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên truy lùng "Cha xứ", lái xe chạy tới phía bắc, bên ngoài tường thành, vô số dân du cư hoang dã vẫn đang quỳ gối hoặc ngồi như trước, hệt như vô số cơ thể đã đánh mất linh hồn.
Hôm nay trời lạnh một cách khác thường, dường như tuyết sẽ rơi bất cứ lúc nào, mà người ra khỏi thành trở nên cực kỳ ít, số người muốn mua nô lệ và các loại người rách nát cũng đã mua đủ rồi.
Một người đàn ông để râu dài không rõ bao lâu không cạo ngồi ở hang ổ mình đào ra, ngơ ngác nhìn vợ con đói sắp ngất đi.
Lúc này, một người đàn ông mặc áo bông rách đi tới, trông cũng vô cùng bẩn thỉu, mặt đầy râu.
"A Tài, chúng ta ắt phải nghĩ cách thôi." Người đàn ông này nói với đồng bọn trong ổ.
A Tài chậm rãi nghiêng đầu nhìn lên:
"Lý Đầu, còn biện pháp nào nữa?"
Lúc nói trông hắn ta như thể rất yếu ớt.
Lý Đầu nở nụ cười trông khá dữ tợn:
"Xông vào! Mọi người cùng nhau xông vào! Nếu không xông, tuyết mà rơi xuống thì không sống quá đêm nay, nếu xông vào, chí ít vẫn còn chút đường sống!"
"Xông vào trong thế nào? Không phải lúc trước chưa từng thử qua sao..." A Tài nhìn vợ con, có chút động tâm.
Lý Đầu nghiêm túc nói:
"Lần đó quá liều lĩnh lỗ mãng, mà còn chưa đủ ác nữa. Chúng ta có thể xen lẫn đám người bên phía cổng thành trước, tìm cơ hội xử lý đám thủ vệ gác cổng, sau đó kêu gọi mọi người cùng nhau xông vào! Súng trên tường thành nhiều đi chăng nữa, đạn có nhiều đến mấy, thì liệu có nhiều bằng người của chúng ta?"
Trong lúc nói, hắn kéo áo lên, để lộ ra một khẩu súng lục cũ.
"Anh không bán khẩu súng này?" A Tài có chút kinh ngạc.
Khóe mắt Lý Đầu khẽ giật giật:
"Có lẽ là 'ăn' tới quá no, gần đây không ai ra thu mua, muốn bán cũng không bán được. Tôi biết còn nhiều người cũng ở trong tình huống tương tự, tập hợp bọn họ lại thì cũng phải được mấy chục trên trăm khẩu súng, còn sợ không xông được vào trong? Có lẽ đây chính là mệnh rồi."
"Không biết bao nhiêu người sẽ phải chết..." A Tài chậm rãi đứng dậy.
"Sợ cái gì? Mọi người đến cả đêm nay còn chưa chắc sống qua nổi, còn sợ chết?" Vẻ mặt Lý Đầu trở nên vô cùng âm trầm: "Nếu thật sự không xông vào được, chúng ta có thể đi cướp các trang viên gần đây, đám người kia càng ít hơn, súng cũng ít hơn, đồ ăn lại nhiều hơn. Nếu thế mà cũng không được, chết nhiều người như vậy, chẳng lẽ không đủ cho anh ăn no?
A Tài, tôi thật sự cũng chẳng muốn đi tới bước đường này, đều do ông trời khốn kiếp cả! Anh muốn nhìn A Tú và Thiên Ngưu nhà anh cứ chết đói như thế? Anh nghĩ chờ tới khi thực sự không chịu nổi nữa, chúng ta đổi con, chúng tôi ăn Thiên Ngưu nhà anh, nhà các anh ăn Tiểu Nhị Hắc nhà tôi, tránh cho không ra tay được?"
Sắc mặt A Tài khẽ biến đổi, vẻ mặt dần trở nên ác độc:
"Được! Tôi đi theo anh! Có chết cũng không làm mấy chuyện tồi tệ đó!"
Lý Đầu hài lòng nói:
"Cái loa rách kia anh vẫn chưa bán đâu nhỉ?"
"Chưa." A Tài lắc đầu nói: "Vẫn còn dùng được."
"Được, lát nữa đưa cho tôi, tôi muốn khiến tất cả mọi người nghe được giọng của tôi." Lý Đầu hít vào một hơi thật sâu, rồi lại chầm chậm thở ra: "Nói thật, mọi người không cùng nhau liều mạng thì thực sự chết chắc rồi!"
A Tài không dị nghị, vội hỏi:
"Còn chỗ nào cần dùng tới tôi? Còn phải tìm ai?"
"Không cần, tôi đã liên lạc được nhóm người thứ nhất rồi." Lý Đầu nói xong, quay sang nhìn về phía cổng thành.
Ánh mắt hắn ta dần hung ác, vành mắt hơi ửng đỏ.
A Tài và không ít người xung quanh cũng nhìn về bên đó với ánh mắt tương tự.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn