Chương 169: Chương 167: Hỗn loạn
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~27 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh u Dick quăng lựu đạn không lâu thì rơi vào trạng thái hắt hơi liên tục không ngừng được, sau đó trực tiếp hôn mê, hoàn toàn không có ấn tượng gì về dị biến ở phố Nam, chỉ mang máng có chút phát hiện. Ban nãy tình hình khẩn cấp, nên đương nhiên là không kịp lấy được tin tức khác từ chỗ thành chủ Hứa Lập Ngôn.
Anh ta lắc đầu nói:
"Tôi hỏi ngay đây."
Dứt lời, anh ta cầm di động lên bấm số khác.
Nhân cơ hội này, Tưởng Bạch Miên ngồi xổm xuống, lục soát người "Cha xứ" giả, xem liệu có tìm được manh mối hữu dụng nào không.
Cô nhanh chóng móc được một tờ giấy ra từ trong túi áo "Cha xứ" giả.
Bên trên có viết bằng cả chữ Đất Xám và Hồng Hà:
"Đây là lệnh thông hành do thành chủ đặc biệt phê chuẩn."
Ngoài dòng chữ này thì trên giấy không còn gì khác, đừng nói con dấu, đến cả chữ ký còn không tồn tại.
"Hắn dùng lệnh thông hành này mà dễ dàng vào được phố Bắc?" Tưởng Bạch Miên hỏi với chút buồn cười.
"Còn có thể như vậy sao...." Thương Kiến Diệu mắt tỏa sáng, dường như có chút rục rịch.
Tưởng Bạch Miên phát hiện, bèn quay sang mắng một câu:
"Đừng có thử, anh đâu biết thôi miên."
Cho dù muốn thử thì cũng phải tìm một khúc củ cải khắc dấu ấn rồi đóng dấu mới được.
Lúc này u Dick đã nói chuyện xong, quay sang nói với bọn họ:
"Dân du cư ngoài thành gây rối, đã xông vào trong rồi, tình cảnh khá hỗn loạn."
"Quả nhiên..." Tưởng Bạch Miên gỡ bộ đàm treo ở đai vũ trang, định dùng nó liên lạc Bạch Thần và Long Duyệt Hồng.
Nhưng không thành công.
"Ngoài phạm vi..." Tưởng Bạch Miên thở hắt một hơi, rồi nói với u Dick: "Chúng tôi phải về phố Nam tìm mấy người bạn, tránh bọn họ gặp chuyện trong lúc biến loạn này."
u Dick tỏ ra lý giải:
"Lái xe của tôi đi, tiện thể mang cả hai người kia theo."
"Được, sau đó chúng tôi trả xe cho anh thế nào?" Tưởng Bạch Miên không lãng phí thời gian vào chuyện khách sáo.
"Nếu biến loạn nhanh chóng chấm dứt thì cứ đến công hội, còn nếu không thì tới bên ngoài phủ thành chủ, trên xe còn một tờ giấy thông hành đặc biệt." u Dick nói sơ qua.
Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên không nói gì thêm, chia nhau cõng Lôi Vân Tùng và Lâm Phi Phi chạy tới gần cửa chính của bệnh viện Số Một, dùng chìa khóa u Dick đưa cho mở cửa lên xe, phóng ra ngoài.
Mãi tới lúc này, vệ đội thành chủ được phân công sang bên đây mới chạy tới.
Bởi vì bọn họ có giấy thông hành đặc biệt, không tốn sức mấy thoát khỏi vòng vây, ra phố Bắc, tiến vào quảng trường trung tâm.
Đến nơi đây, tiếng súng lại càng vang rõ, đến từ bốn phương tám hướng. Dưới đất là vô số xác chết, có thanh niên trẻ trung, có trẻ con, đàn ông rồi đàn bà, người ăn mặc khá chỉnh tề, kẻ thì quần áo rách rưới, có xác còn không nguyên vẹn, người thì như bị bóp chết, có kẻ ăn mặc giống quân thủ thành, lại có kẻ giống thợ săn bình thường tay cầm súng...
Máu của bọn họ vẩy xuống đất, hòa lẫn cùng rất nhiều vết đạn.
Có không ít người ngồi ở đầu hẻm bên đường, nhét bánh ngô vào trong miệng, thất thần nhìn vào cuộc biến loạn, không tham gia cũng chẳng chống cự.
Thấy cảnh tượng đó, Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu đều im lặng trong khoảng thời gian ngắn ngủi.
Vài giây sau, Tưởng Bạch Miên lại lấy bộ đàm thử liên lạc với Bạch Thần và Long Duyệt Hồng.
Lần này bên kia có hồi âm.
"Hai người đang ở đâu?" Tưởng Bạch Miên cố gắng làm cho giọng mình bình tĩnh, tránh việc khiến tổ viên trở nên bối rối và căng thẳng.
Giọng của Bạch Thần mang theo chút âm thanh hỗn tạp vang lên:
"Chúng tôi đang chạy về tiệm súng A Phúc. Lúc dân du cư tràn vào, chúng tôi còn đang ở phố Đông, trực tiếp tìm chỗ né tránh.
Hiện giờ đợt hỗn loạn thứ nhất đã tan rã, rất nhiều người không tập trung lại nữa, chúng tôi thử về phòng dời vật tư trong phòng xuống xe Jeep, sau đó lái xe đi tiếp viện hai người, rời đi từ cửa thành phố Đông, chờ tình hình ổn định rồi mới quay trở lại."
"Rất tốt. Vậy chúng ta gặp nhau ở hẻm bên ngoài tiệm súng A Phúc."
Khi tiếng keng keng vang lên, những viên đạn lạc bắn tới đều bị lớp thiết giáp dày lắp thêm và kính chống đạn chắn lại.
Tình hình phố Nam còn nghiêm trọng hơn bên quảng trường trung tâm, thậm chí có cả máu loãng chảy thành dòng ở bên đường.
Rất nhiều người chết, xác nằm la liệt khắp nơi trên đường, có kẻ vẫn mở to mắt, trong ánh mắt đầy sợ không cam lòng và nghi hoặc.
Thi thoảng gặp được một hai người sống, nhưng phần lớn đều sắp không được nữa rồi, chỉ có thể đau đớn rên rỉ theo bản năng.
Tưởng Bạch Miên đảo mắt qua, đột nhiên chỉ vào một chỗ:
"Lái sang bên đó."
Đó là một quán ăn mà bọn họ đã vào ăn khi tới thành Dã Thảo:
"Quán mì gia truyền" Lúc ấy khẩu âm dung hợp nhiều tiếng địa phương và hành vi kiên trì tới thư viện mượn sách dạy chữ cho cháu của ông chủ quán đã để lại ấn tượng sâu sắc cho đám người Tưởng Bạch Miên.
Món mì cay rất ngon kia cũng là như thế.
Lúc này, trong quán cực kỳ hỗn độn.
Ông chủ tóc mai đã hoa râm nằm dưới đất, trán có một lỗ thủng to, máu tươi nhuộm đỏ quần áo, đã không còn thở nữa.
Góc tường phía sau ông ta có một thằng bé tầm tám tuổi, đang run lẩy bẩy ngồi trong góc.
Xung quanh bọn họ có mấy cuốn sách mà phần lớn có tranh vẽ rơi lung tung.
Bên khác của quán, trên chiếc bàn duy nhất không bị lật nghiêng thì có hai người đang ngồi.
Một người thoạt nhìn là đàn ông chừng ba mươi tuổi, người còn lại là cô bé chừng bảy tám tuổi.
Bọn họ cúi đầu sì sụp ăn tô mỳ sợi lớn, không hề quan tâm sự hỗn loạn với tiếng súng bên ngoài, ngoảnh mặt làm ngơ.
Thương Kiến Diệu dừng xe lại, Tưởng Bạch Miên lập tức mở cửa rồi nhảy xuống, một tay giơ súng nhắm người đàn ông đang ăn mỳ, một bên thì nhanh chóng di chuyển tới trước chủ quán và cậu bé phía sau ông ta.
Không cần kiểm tra gì nhiều, chỉ dựa vào tình hình tín hiệu điện thì cô có thể xác định ông chủ đã chết.
Người đàn ông kia vội vàng cào chỗ hành bào còn sót lại trong bát vào miệng, liếm liếm đầu đôi đũa, đứng lên với vẻ vẫn chưa thỏa mãn, rồi chắn trước người cô bé kia.
Cô bé kia mặt thì vô cùng bẩn, nhưng đôi mắt lại sáng ngời.
Nó không ngừng ăn, mà nhồm nhoàm ăn nốt chỗ mì còn lại.
Thương Kiến Diệu nhận ra người đàn ông kia, anh ta có làn da nâu, khuôn mặt chữ quốc, trông khá chân chất thành thật, chính là dân du cư hoang dã đã trả lời câu hỏi của u Dick, nói cho anh ta biết hành tung của "Cha xứ" giả.
Thấy súng của Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu đều nhắm vào mình, vị dân du cư hoang dã này nở nụ cười trông còn xấu xí hơn cả khóc:
"Các vị bắn đi, là tôi giết đấy. Ông ta không nấu cho chúng tôi ăn, tôi đành tự mình cướp, tự mình nấu... Không thì, người sẽ chết đói mất."
Nhớ tới chuyện này, vẻ mặt của anh ta có chút méo mó, giọng cũng to hơn không ít:
"Ai cũng là người, chẳng lẽ chúng tôi không xứng được sống? Chúng tôi cũng là người, chẳng lẽ chết đói là đáng đời?"
Tưởng Bạch Miên nhìn anh ta và cô bé đang lưu luyến đặt bát đũa xuống phía sau, mãi không bóp cò được.
Vài giây sau, một tiếng súng vang lên, người đàn ông kia ngã xuống, máu tươi tràn ra chỗ ngực.
Người nổ súng là Thương Kiến Diệu.
Cô bé kia chết lặng nhìn cảnh này, không khóc lóc cũng chẳng kêu gào.
Tưởng Bạch Miên hơi nghiêng đầu nhìn về phía Thương Kiến Diệu, chỉ cảm thấy hai tay hắn nắm súng, nhìn phía trước với sắc mặt nặng nề, biểu cảm cực kỳ nghiêm túc.
Tưởng Bạch Miên dời mắt đi, nhanh chóng ra lệnh:
"Mang cả hai đứa chúng nó theo, đi gặp Tiểu Bạch và Long Duyệt Hồng."
Nếu cứ để mặc thế này, trong tình hình rối ren, hai đứa bé sẽ không thể sống nổi.
Đến lúc đó, chờ thành Dã Thảo ổn định trở lại rồi nghĩ cách thu xếp sau.
Thương Kiến Diệu gật đầu, che chở hai đứa bé lên xe việt dã màu đỏ, một đứa cho ngồi chen hàng ghế sau với Lôi Vân Tùng và Lâm Phi Phi đang hôn mê, đứa còn lại ngồi bên cạnh Tưởng Bạch Miên ở ghế lái phụ.
Hai đứa trẻ không khóc lóc cũng không phản kháng, dường như đã bị sợ tới hoảng hồn.
Chờ khi xe dần rời xa quán mì gia truyền, cậu bé và cô bé kia mới dường như tỉnh lại, đồng loạt nhào tới bên cửa.
Hai đứa nhìn hai cái xác kia, gào lên đầy đau đớn:
"Ông ơi!"
"Ba ơi!"
...
Trong con hẻm của tiệm súng A Phúc.
Long Duyệt Hồng vội vã vung tay phải, bóp cò súng.
Đoàng!
Một tên dân du cư hoang dã tay cầm đao không biết nhảy tới từ chỗ nào ngửa mặt ngã xuống, cơ thể run rẩy.
So với lúc đầu thì hiện giờ Long Duyệt Hồng đã khá trấn tĩnh.
Số dân du cư hoang dã chết trên tay anh ta không mười thì cũng bảy tám người.
Sau khi anh ta và Bạch Thần rời khỏi chỗ trốn ở phố Đông, bèn đi dọc theo con đường ít người nhất quay về tiệm súng A Phúc, nhưng dù là vậy thì vẫn đụng phải không ít dân du cư hoang dã giết người tới đỏ cả mắt và đám ác đồ trong thành đang nhân cơ hội đi cướp bóc.
Sau chút bối rối ban đầu, Long Duyệt Hồng phát hiện khả năng bắn súng của những người này không được tốt cho lắm, thân thủ cũng không có gì đặc biệt, chỉ cần tránh được quần thể người đông thế mạnh, không đi tới chỗ đạn lạc, anh ta và Bạch Thần phối hợp với nhau cũng đủ ứng phó được.
Điều duy nhất cần lo lắng chính là số lượng đạn dược bọn họ mang theo đang tiêu hao dần, không có thời gian bổ sung.
Đương nhiên, trên đường đi không phải là không có thời điểm nguy hiểm. Long Duyệt Hồng và Bạch Thần gặp được một đội quân thủ thành đi dọn dân du cư hoang dã, không biết là tiểu đội này căng thẳng qua hay như nào, phản ứng quá độ coi bọn họ thành loạn dân, cảm thấy bọn họ chỉ có hai người, thân cô thế cô, lại nảy sinh ý định tiêu diệt bọn họ.
Cũng may tiểu đội kia chỉ có năm người, Bạch Thần thì phát hiện ngay từ đầu ý đồ của bọn họ, nên sau một hồi loạn chiến, bọn họ bỏ lại hai cái xác rút vào một con hẻm khác.
Điều này khiến Long Duyệt Hồng vẫn cảm thấy sợ hãi khi nhớ tới, nhưng lại có chút hưng phấn.
Bởi vì một gã quân thủ thành trong số kia bị anh ta bắn một phát vỡ đầu.
Với anh ta mà nói, đây là thành tựu khó lường.
Vào tiệm súng A Phúc, Bạch Thần đảo mắt nhìn qua, lòng hơi trầm xuống.
Rất nhiều súng đạn mà tiệm này bán đã không thấy đâu nữa, khắp nơi lộn xộn đổ vỡ, dường như bị người tràn vào cướp bóc.
Gần như cùng lúc đó, trên lầu vang lên tiếng súng bắn rầm rầm.
Âm thanh này khi ngừng khi tiếp tục, làm cho người ta lo lắng.
"Dì Nam..." Long Duyệt Hồng nhìn Bạch Thần, nói ra một cái tên.
Nét mặt Bạch Thần không chút thay đổi, cô gật đầu:
"Chúng ta lên xem thế nào."
Dứt lời, cô lại nói thêm:
"Trong phòng còn không ít vật tư."
"Được." Long Duyệt Hồng không phản đối, chỉ cất khẩu Rêu Đá với nòng súng đã hơi nóng lên, đổi sang súng lục Liên Hiệp 202, lắp đủ đạn vào.
Bọn họ đi vào cửa sau tiệm súng A Phúc, thông qua cổng tò vò nhìn vào trong sân, xác định xe Jeep vẫn còn đỗ ở vị trí cũ.
Rất hiển nhiên đám dân du cư hoang dã vọt tới bên này tạm thời không hứng thú với xe cộ, mà bọn họ lại không phát hiện ra trong xe có giấu không ít vật tư.
Long Duyệt Hồng và Bạch Thần đi lên cầu thang, đập vào mắt là vô số xác chết.
Trong đó có nam có nữ, nằm úp sấp hoặc ngửa, đều chết do trúng đạn.
Bạch Thần lướt qua thật nhanh, vô thức bước nhanh hơn.
Khi sắp tới tầng hai, tiếng súng lại vang lên.
Bạch Thần khom lưng xuống thật thấp, cẩn thận di chuyển lên trên. Long Duyệt Hồng bắt chước động tác của cô, theo sát phía sau.
Bọn họ vòng qua chỗ rẽ, thấy năm sáu tên đàn ông cầm vũ khí đang bắn nhau với người trong hai căn phòng ở tầng hai.
Trước người bọn họ là rất nhiều thi thể, gần như chất chồng lên nhau.
Bạch Thần không chút do dự giơ hai tay lên, bắn liên tục vào đám người đàn ông trông giống dân du cư hoang dã kia. Long Duyệt Hồng không hỏi nhiều, cũng làm ra động tác tương tự.
Đoàng đoàng đoàng!
Phối hợp với sự bắn trả từ bên trong, bọn họ bắn sạch đạn, dọn sạch toàn bộ kẻ địch phía trước.
"Là chúng tôi!" Ngay sau đó, Bạch Thần hô to một tiếng.
Giọng của dì Nam lập tức truyền ra:
"Mau lên đây."
Bạch Thần và Long Duyệt Hồng chạy vội lên, thấy một đống người núp trong phòng kia, có những cổ đông của tiệm súng A Phúc là dì Nam rồi Thường Nhạc, có những người phụ nữ độ tuổi không giống nhau làm việc bán hoa. Bọn họ co rúc ở bên trong, có chút run rẩy.
Mà người canh giữ ở cửa, không cho dân du cư hoang dã xông vào chính là An Như Hương.
Vị thợ săn di tích "cô giáo tạm thời" này cầm súng, nửa ngồi xuống, dựa vào tường, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ, có vẻ rất trấn định.
Em trai dì Nam là A Phúc thì phụ trách lấp đạn và đưa súng.
Khi thấy Bạch Thần với Long Duyệt Hồng đi lên, An Như Hương đột nhiên ngồi bịch xuống, thở hổn hển.
Theo đó khuôn mặt cô nở nụ cười hiếm thấy, sạch sẽ và đơn thuần.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn