Chương 164: Chương 162: Ra chiêu không theo lẽ thường
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Trong hoàn cảnh u ám tràn ngập mùi dung dịch sát trùng, một bức vẽ như thế, một ký hiệu như vậy, một dòng chữ thế kia đã lập tức tạo nên cảm giác khủng bố kỳ dị, làm cho người nào nhìn thấy đều run rẩy trong lòng, không tự chủ muốn né tránh.
Đúng lúc này, Thương Kiến Diệu đột nhiên xoay người, dùng giọng cố ý làm trầm xuống nói:
"Nếu hiện giờ đóng cửa lại, hiệu quả sẽ tốt hơn."
Tưởng Bạch Miên nhìn theo tầm mắt của hắn, đăm chiêu rồi nói:
"Đây là cửa cuốn chạy bằng điện, nếu chuẩn bị sẵn thì có thể điều khiển từ xa."
u Dick vốn bị ảnh hưởng đôi chút bởi bầu không khí này nghe cuộc đối thoại kỳ lạ này, nhất thời cảm thấy có chút diễn không tới.
Bọn họ lại đang thảo luận làm sao để tăng cường bầu không khí trong loại tình huống thế này.
u Dick còn chưa kịp nghĩ sang cái khác, chợt nghe thấy tiếng tạch tạch tạch vang lên.
Cánh cửa cuốn nhôm màu trắng ở lối vào thật sự từ từ buông xuống, rồi nhanh chóng ngăn cách bên trong với bên ngoài.
Ánh sáng vốn không nhiều trong đại sảnh yếu đi quá nửa, làm cho nơi này sáng tối đan xen, càng thêm âm u và đè nén.
Cùng lúc đó, trong góc tối hơn hẳn ở phía trước kia, từng chiếc đèn huỳnh quang sáng lên, phát ra ánh sáng trắng nhợt.
Chúng soi sáng bức tường tương ứng, trên đó đều có những người nét vẽ với các tư thế khác nhau như trẻ con vẽ nghịch.
Điểm chung của những người này là trên mặt đều không có ngũ quan, trống không.
Dưới cái "nhìn chăm chú" của những khuôn mặt như vậy, trên màn hình treo giữa đại sảnh bắt đầu nổi lên những điểm nhiễu như bông tuyết, rồi chớp lóe vài cái, một người hiện ra.
Người này mặc áo gió màu đen, đội một chiếc mặt nạ trắng bệch không có ngũ quan, chỗ đôi mắt có khoét hai lỗ để lộ ra đôi mắt.
Con ngươi trong mắt người này sâu thẳm như đầm nước cổ xưa giữa rừng rậm, ở đáy như có những lốc xoáy đang đảo quanh.
Vừa nhìn thấy người trên màn hình, tiếp xúc tới ánh mắt người này, u Dick, Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu như không thể dời mắt ra được.
Người đeo mặt nạ trắng há miệng, giọng nói vang lên từ những chiếc loa đặt ở các chỗ:
"Trên đời không có chân lý, xin hãy tin tưởng thần linh bằng cả thể xác và trí óc..."
Giọng nói này như mang theo một loại nhịp phách kỳ lạ nào đó, vang vọng trong đầu óc đám người u Dick.
Đột nhiên Thương Kiến Diệu cố nói chen vào bằng một câu hỏi rất nghiêm túc:
"Ông đeo mặt nạ như vậy sẽ không cảm thấy khó chịu, dần trở nên khó thở sao?"
Chỗ miệng với mũi chẳng khoét lỗ gì cả!
Trên màn hình, người đàn ông mặc áo gió màu đen đeo mặt nạ màu trắng chợt nghẹn lời, dường như quên mất nên nói gì tiếp theo.
u Dick và Tưởng Bạch Miên lập tức thoát khỏi bầu không khí khó có thể nói rõ thành lời vừa rồi, có cảm giác như trở lại hiện thực, đôi chân thật sự giẫm lên đất bằng.
Tưởng Bạch Miên không hề có cảm giác nghĩ mà sợ, cô lẳng lặng nhìn cánh tay trái của mình, khe khẽ gật đầu.
u Dick thì bừng tỉnh, trầm giọng nói:
"Ông cố ý dẫn chúng tôi tới đây? Những hành vi khác thường cả đoạn đường này và bố trí của nơi đây chính là tương đương với nghi thức thôi miên cỡ lớn!"
Anh ta biết loại năng lực "thôi miên" này có thể dựa vào bố trí bên ngoài để tăng hiệu quả, tăng khoảng cách về một mức độ nào đó.
Hình ảnh "Cha xứ" mặc áo gió màu đen đeo mặt nạ màu trắng trên màn hình hơi méo mó, phân giải ra thành lượng lớn những đốm nhiễu bông tuyết.
Mà giọng của hắn ta thì vẫn phát ra từ các loa đặt ở các nơi, làm cho người ta không nắm được vị trí chính xác của hắn ta ở đâu:
"Nếu không thể thôi miên được anh thì ai sẽ làm nhân vật mấu chốt tiếp cận Hứa Lập Ngôn, hoàn thành đòn tấn công trí mạng? Tiếc là gặp phải một kẻ hành động không theo lẽ thường...
Nhưng không sao, đây là chuyện hơi tốn sức một chút thôi..."
Hắn ta còn chưa dứt lời, u Dick đã lấy một món đồ màu lam nhạt to bằng bộ đàm, trông khá đẹp đẽ ra.
Anh ta ấn món đồ này, định kết nối trò chuyện với đối tượng đã đặt trước.
Nhưng từ trong ống nghe kia chỉ vang ra những tiếng sàn sạt và xè xè đan xen với nhau.
Lời của "Cha xứ" lại vang khắp đại sảnh, mang theo đôi chút cười cợt châm chọc:
"Khi đã biết Hứa Lập Ngôn có mối quan hệ khá thân thiết với 'Thiên Đường Máy Móc', làm sao ta lại không chuẩn bị dụng cụ, chặn sóng điện từ sẵn?"
Nghe xong những lời này, Thương Kiến Diệu có chút nuối tiếc nắm tay phải đánh vào bàn tay trái:
"Tiếc ghê."
Tưởng Bạch Miên hoàn toàn hiểu người này đang tiếc cái gì: Điều mà hắn tiếc là đã vượt quá phạm vi, không cách nào dùng đối thoại qua đồ vật điện tử để sử dụng "chú hề suy luận".
Bằng không, với việc "Cha xứ" lắm mồm như thế, Thương Kiến Diệu đã có thể làm cho hắn ta tự nguyện quỳ xuống gọi bố rồi.
Đối mặt với lời cười nhạo của "Cha xứ", vẻ mặt u Dick không có gì thay đổi, chỉ nhét món đồ điện tử kia vào trong túi áo, sau đó móc một thứ khác ra.
Đó là một lựu đạn màu đen.
u Dick nhanh chóng nhổ móc lựu đạn, khom lưng vung tay, lập tức ném nó vào cửa kính thủy tinh bên cạnh cửa chính.
Một tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên, sau đó tiếng nổ mạnh ầm ầm vang bên ngoài, một quả cầu lửa nhanh chóng phình to.
Ở giữa không trung, một chiếc máy bay không người lái, sản phẩm của "Thiên Đường Máy Móc" vẫn luôn đi theo u Dick lặng lẽ chụp cảnh tượng này, rồi truyền nó về lại cho người điều khiển, làm cho người đó biết được tình hình bên này.
Mà trong đại sảnh, khi u Dick lấy lựu đạn ra, Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên đều tự bỏ chạy, chia nhau tìm một cây cột che chắn.
Chờ khi vụ nổ lắng xuống, u Dick dựa vào một bức tường khác hô to:
"Có hai người đang tới gần! Từ hai bên cầu thang! Không xác định được trong đó có 'Cha xứ' hay không!"
Anh ta dựa vào năng lực người thức tỉnh cảm ứng được có hai ý thức nhân loại, nhưng vì người thức tỉnh có thể ngụy trang cho bản thân, lừa gạt được loại cảm ứng này, cho nên anh ta không thể nào xác định trong hai người kia có "Cha xứ" hay không? Rất có khả năng "Cha xứ" đã ẩn giấu bản thân, lặng lẽ tiếp cận, cũng có thể dùng cách trái ngược, cố ý xen lẫn vào trong đồng bọn, giả làm người thường...
u Dick không trực tiếp cưỡng ép mục tiêu đi vào giấc ngủ, đối phó từng bước một đã chứng tỏ khoảng cách hiện tại vượt quá giới hạn của năng lực "cưỡng chế đi vào giấc ngủ", nhưng đang trong phạm vi ảnh hưởng của "ảnh hưởng cảnh mơ" hoặc một năng lực khác... Chỉ trong khoảnh khắc mà trong đầu Tưởng Bạch Miên hiện lên vô số ý nghĩ.
Cô lập tức quay sang nhìn Thương Kiến Diệu.
Thương Kiến Diệu gật đầu thật mạnh, tỏ vẻ lời u Dick nói không có vấn đề.
Tưởng Bạch Miên không lãng phí thời gian, cầm khẩu súng lục Rêu Đá, điều chỉnh tư thế.
Cùng lúc đó, tay kia của cô thì lấy một quả lựu đạn màu xanh sậm từ đai vũ trang.
Pằng! Pằng!
Mỗi bên hành lang đều vang lên một tiếng súng, bắn vào tường văng lên tia lửa.
Kẻ địch dường như khá kiêng dè năng lực của u Dick, không dám tiếp cận quá gần, chỉ dám bắn từ xa.
u Dick bị ép phải đổi vị trí, lấy súng bắn trả.
Đột nhiên, anh ta dùng tay trái trống không vỗ lên mặt mình.
Một âm thanh không lớn vang lên.
Nhưng vào trong tai Thương Kiến Diệu thì âm thanh này hệt như tiếng sấm rền nổ tung ngay bên cạnh.
Âm thanh đó làm cho lỗ tai hắn ù ù, đầu óc mê muội, cơ thể dường như hơi mất cân bằng.
Đồng thời tiếng súng hai bên hành lang cũng dừng lại. Rõ ràng là bọn họ cũng bị ảnh hưởng, dường như đang đứng trên mặt đất rung chuyển dữ dội.
Nhưng Tưởng Bạch Miên thì chỉ hơi nghiêng đầu một chút, cảm thấy âm thanh này có chút lớn, hệt như có tiếng sấm sét nổ vang giữa không trung.
Ngoài ra cô không cảm thấy bất cứ dị thường nào khác.
Bởi vì cô có vấn đề về thính lực.
Đây là một trong các năng lực thức tỉnh của u Dick, tên là "nắm giữ thính giác".
Anh ta có thể thoải mái khiến thính lực của tất cả con người trong phạm vi nhất định trở nên sâu sắc một cách cực đoan, hoặc suy giảm tới mức nghễnh ngãng nghiêm trọng.
Vừa rồi anh ta sử dụng kỹ xảo tăng thính lực lên tới mức sâu sắc.
Vấn đề duy nhất của năng lực này chính là không cách nào phân biệt địch ta, chỉ không ảnh hưởng tới bản thân mà thôi.
Nắm bắt cơ hội này, u Dick nhào người kéo gần khoảng cách giữa mình và một tên kẻ địch trong số kia.
Nhưng đúng lúc này, Tưởng Bạch Miên đột nhiên giơ tay nã một phát súng vào chỗ cửa cầu thang cách u Dick không xa.
Trong tiếng pằng, một bóng người từ bên trên lẻn xuống lập tức nhào sang bên cạnh, trông rõ là vội vã.
Nhưng mà hắn ta đã phản ứng ngay khi Tưởng Bạch Miên giơ tay lên, cho nên vẫn né được phát súng đột ngột này.
Bên trong cầu thang khá là chật hẹp, bóng người này nhào tới bên tường, rồi thuận thế nảy ra, lăn người đổi hướng.
Mãi tới lúc này, Tưởng Bạch Miên mới nhìn rõ dáng vẻ của người đó.
Hắn ta chống một tay xuống đất, nửa nằm úp nửa ngồi ở dưới đất, mặc áo gió màu đen, mái tóc ngắn có vẻ hơi rối, khuôn mặt tái nhợt như vừa mới qua cơn bệnh nặng.
"Cha xứ".
Nhân vật "Cha xứ" nguy hiểm của Phản Trí giáo.
"Cha xứ" nhìn Tưởng Bạch Miên, trong mắt có chút ngạc nhiên không rõ cô đã phát hiện ra hắn ta như thế nào.
Hắn ta cứ ngỡ rằng đối thủ chủ yếu lần này, cũng là người duy nhất có thể khiến hắn ta coi là đối thủ, là u Dick.
Ai ngờ trong tổ hợp thợ săn bình thường kia, nam thì có ý nghĩ kỳ quặc, luôn có thể phá hỏng bầu không khí, nữ dường như có năng lực cảm ứng đặc biệt, lại có thể phát hiện mình tiếp cận trước tiên.
Mà đến giờ phút này u Dick mới phát hiện trong cửa cầu thang có kẻ địch đang núp đó.
Lúc này anh ta còn chưa kịp làm cho mục tiêu cách đó không xa "yên giấc".
Sau khi "Cha xứ" thoát được phát súng kia, Tưởng Bạch Miên không lề mề mà lập tức quẳng lựu đạn đã được chuẩn bị từ trước tới.
Lúc này cô không rảnh rút móc kéo.
Nhưng ở bên khác, Thương Kiến Diệu đã giơ tay lên, dự định ngắm quả lựu đạn kia rồi bóp cò.
Trong trạng thái nửa đóng kín của cửa cầu thang này, một khi quả lựu đạn nổ trong đó, "Cha xứ" gần như không có khả năng thoát được sóng xung kích, không chết thì cũng bị thương nặng. Trừ phi hắn ta có thể nhảy xuống cầu thang tầng dưới đúng lúc, nằm bò xuống.
Nhưng Tưởng Bạch Miên còn chưa thật sự ném lựu đạn ra thì cánh tay trái của cô đột nhiên có chút mất kiểm soát, tự động giơ lên trên dường như định tự tát mặt mình.
Điều này giống hệt An Như Hương tự đâm bản thân một nhát.
"Cơ thể tự động"!
Pằng!
Đường bay của quả lựu đạn kia cao hơn và lệch hơn hẳn so với dự định, bay về chỗ khác, phát bắn của Thương Kiến Diệu cũng không trúng gì.
Nhưng Thương Kiến Diệu không hề mất mát và uể oải, trước khi tay hạ xuống, hắn lao ra khỏi cây cột, guồng chân vọt tới.
Sau đó, hắn nhảy vọt lên, liên tục lăn người, nhanh chóng kéo gần khoảng cách giữa hắn và "Cha xứ".
Khi hắn vừa ngẩng đầu lên thì đã nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm như đầm nước cổ trong rừng rậm.
Sau đó, hắn nở nụ cười, làm mặt quỷ với "Cha xứ".
Mặt quỷ.
Mà điều này hoàn toàn không ảnh hưởng việc hắn giơ tay lên, nhắm bắn và nổ súng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn