Chương 163: Chương 161: Tiếp cận
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Đối với việc tư duy của Thương Kiến Diệu thi thoảng lại nhảy vọt, Tưởng Bạch Miên đã không còn lấy làm ngạc nhiên.
Cô không nói gì thêm, cùng Thương Kiến Diệu tới phố Đông.
Dọc đường đi, bọn họ có gặp Bạch Thần và Long Duyệt Hồng, nhưng vẫn vờ như không quen biết nhau.
Lúc này đã có không ít thợ săn di tích tới phố Đông, tìm kiếm thêm manh mối khác ở khu vực xung quanh.
Kho hàng số 1 tới số 3 quan trọng nhất thì bị quân thủ thành phong tỏa, tạm thời không cho người khác đi vào.
Tưởng Bạch Miên ngẩng đầu nhìn các tòa nhà kiến trúc xung quanh, thấy những vị trí quan trọng đều có tay súng bắn tỉa canh sẵn, khẽ gật đầu nói:
"Coi như chuyên nghiệp."
Cho dù quân thủ thành vẫn chưa biết "Cha xứ" là người thức tỉnh, khi đối mặt với người được ghi rõ "cực kỳ nguy hiểm" này, bọn họ cũng nên dốc toàn lực ứng phó.
Bởi vì tạm thời không vào được kho hàng nên Tưởng Bạch Miên chỉ có thể cùng Thương Kiến Diệu dựa vào bức tường ở con phố đối diện chờ đợi.
Một lúc sau, vài thợ săn di tích có mối quan hệ khá thân thiết với quân thủ thành nhận được tin tức từ bên trong trước tiên.
Mà tin tức này lại được lan truyền từ đại sảnh công hội:
"Trong kho hàng số 2 phát hiện một tầng hầm, trong tầng có dấu vết con người sinh sống cực kỳ mới để lại, hơn nữa còn có mấy thiết bị in ấn cũ kỹ và rất nhiều truyền đơn."
Không cần hỏi, Tưởng Bạch Miên dùng đầu ngón chân cũng đoán được trên những truyền đơn này viết cái gì.
Không gì khác ngoài những câu đầy lỗi chính tả kiểu như "suy nghĩ là hố bẫy".
"Này mới yên ổn được bao nhiêu năm, người của thành Dã Thảo cứ không cảnh giác vậy sao?" Tưởng Bạch Miên không nhịn được "oán trách" với Thương Kiến Diệu: "Trong tình hình nguồn năng lượng quý giá như vậy, bọn họ lại không phát hiện lượng điện mà khu vực này sử dụng tăng vọt sao?"
Bất kể kho hàng số 2 của tư nhân hay không thì vẫn trong thành Dã Thảo, nhân viên quản lý bên này khó mà chối bỏ trách nhiệm.
Thương Kiến Diệu cực kỳ đồng ý với những lời này:
"Hẳn là nên pháo quyết."
Ở trong Sinh Vật Bàn Cổ, tất cả mọi người dùng điện dựa theo hạn mức nguồn năng lượng, tính toán tỉ mỉ đến mức đồng hồ điện cuối cùng nhảy thêm một số thôi cũng lập tức phát hiện và phản ứng kịp thời.
Tưởng Bạch Miên đang muốn hỏi có phải Thương Kiến Diệu có ấn tượng sâu sắc với chuyện pháo quyết này không, thì đã thấy u Dick mặc áo khoác nỉ dày đi tới.
Vị "Thợ săn cao cấp tóc đen mắt lam này nói thẳng:
"Thủ vệ cổng thành nhớ tới một chuyện. Chừng khoảng một giờ trước, có một người đàn ông mặc áo gió màu đen, sắc mặt tái nhợt ra khỏi thành."
Nói tới đây, u Dick còn nói thêm một câu:
"Trông hắn như sẽ đổ bệnh bất cứ lúc nào, thủ vệ có ấn tượng khá sâu sắc."
Tôi biết, tôi biết... Thật ra là anh nhìn thấy từ ảnh hưởng của cảnh mơ... Tưởng Bạch Miên vừa nghe là biết, bèn cười hỏi:
"Anh muốn tìm hai người trợ giúp?"
Bởi vì dường như "Cha xứ" đã ra khỏi thành một thời gian, cho nên cũng không vội chút thời gian nói vài câu như vậy.
"Năng lực của các vị đáng để tin tưởng." u Dick thản nhiên nói.
Chúng tôi thể hiện năng lực trước mặt anh khi nào vậy? Tưởng Bạch Miên thầm oán một câu rồi nói:
"Là vì chúng tôi trông có vẻ cao lớn, có vẻ biết đánh đấm?"
Trong hoàn cảnh hiện tại, bất kể là cô hay Thương Kiến Diệu, trong người cùng giới tính, thì thuộc về kiểu người khá cao lớn.
u Dick đáp gọn lỏn:
"Tự tin, các người rất tự tin."
Về điểm này thì anh ta không bao giờ nhìn nhầm.
Vả lại trông bọn họ không giống người mới.
Người có thể vượt qua giai đoạn lính mới mà còn giữ được đủ tự tin, chắc chắn có chút bản lĩnh.
"Tôi cũng đang vội vã không chờ đợi được." Thương Kiến Diệu tỏ vẻ tán thành lời giải thích của u Dick.
Tưởng Bạch Miên không nói gì thêm, gật đầu nói:
"Dẫn đường đi."
u Dick xoay người, bước nhanh tới một bãi đỗ xe gần đó, lái một con xe việt dã màu đỏ ra.
Xe này rõ ràng đã được lắp lại, có lớp bọc thép đủ dày và kính chống đạn, có vẻ khá là phô trương.
"Đại mỹ nhân." Tưởng Bạch Miên suýt nữa thì huýt sáo.
Mà nỗi tiếc nuối này của cô đã được Thương Kiến Diệu bù đắp giúp.
Đây là tật xấu mà bọn họ học được trong hai ngày ở trại người Vô Căn.
"Không ngờ người trông có vẻ điềm tĩnh nội liễm như u Dick lại lái loại xe này, chậc, có lẽ trong lòng anh ta rất cuồng dã đây." Tưởng Bạch Miên "nhỏ giọng" nói với Thương Kiến Diệu.
u Dick hạ cửa sổ xuống, xụ mặt nói:
"Lên xe đi."
Dứt lời, anh ta nhìn phía trước, nói:
"Trước khi cô còn chưa đủ mạnh, có xe gì thì phải dùng xe đó."
Mà sau nhiều lần thay lắp, thì không còn dễ vứt bỏ như vậy nữa.
"Nếu anh chê nó, có thể bán nó cho tôi, tôi có một đám bạn chắc chắn sẽ thích lắm." Lúc mở cửa hàng ghế sau, Thương Kiến Diệu chân thành đề nghị.
Tưởng Bạch Miên đã lên xe thì hơi nhíu mày:
"Lời này sao có vẻ là lạ..."
Giờ phút này, u Dick đột nhiên có chút hối hận khi mời hai người này làm trợ thủ.
Nếu không vì hai người có dính líu khá sâu vào chuyện này, anh ta sẽ không chọn bọn họ, dù sao chuyện về thành chủ, bớt người biết thì tốt hơn.
Con xe việt dã màu đỏ sậm lái về quảng trường trung tâm, rẽ vào phố Nam, chạy một mạch ra khỏi cổng thành.
Tuy đã nghe Long Duyệt Hồng và Bạch Thần miêu tả tình hình bên ngoài, nhưng Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu khi thấy số lượng dân du cư hoang dã nhiều không đếm được kẻ quỳ người ngồi tụ tập hai bên đường thì vẫn trở nên im lặng.
Trong gió thổi lạnh lẽo như băng đá, khuôn mặt bọn họ đều hiện lên vẻ tái xanh, trong mắt gần như không còn chút ánh sáng nào.
Ở khu vực lều trại, ổ đất ở xa hơn thì còn có người nằm ở đó, không biết còn sống hay đã chết.
Lúc này, xe việt dã đỏ sậm dừng lại.
Lập tức vô số ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ dồn tới bên này.
u Dick mở cửa đi xuống, tới trước mặt một người đàn ông nhìn có vẻ như tỉnh táo đôi chút, lấy ra tranh chân dung của "Cha xứ", hỏi:
"Anh có gặp được người này không?"
Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu trên xe đều rút súng lục của mình lên, mỗi người đề phòng một bên.
Khi người đàn ông chừng ba mươi tuổi nhìn tranh "Cha xứ" thì có một người đàn ông có vẻ lớn tuổi hơn hẳn trong đám người sau lưng gã đứng dậy, áp sát bên này dường như muốn cướp việc.
Ông ta lảo đảo rồi ngã lăn xuống đất, sau đó không thấy động tĩnh gì nữa.
Sắc mặt ông ta lúc trắng lúc xanh, ánh mắt đờ đẫn mở to.
Trong cảm ứng của Thương Kiến Diệu, ý thức đại diện cho người này đã biến mất.
Chỉ ngã một cái nhẹ như vậy mà ông ta đã chết.
Một bên khác, Tưởng Bạch Miên cũng thấy có dân du cư hoang dã đang ngồi rồi đổ người sang bên cạnh, không thể ngồi dậy được nữa.
Trong gió lạnh mùa đông gào thét, những cọng cỏ khô vàng còn sót lại xung quanh không đổ rạp rũ rượi xuống đất, thì cũng bị gió cuốn lên giữa không trung.
Lúc này, người đàn ông ba mươi tuổi bị hỏi kia trả lời với giọng suy yếu:
"Có từng gặp qua. Hôm nay quả thực có rất ít người ra khỏi thành, hắn ta đi thẳng tới cuối."
u Dick gật đầu, lấy ra một thanh năng lượng đưa cho người đàn ông này.
Gần như cùng lúc đó, những đôi mắt nhìn bên này toát ra tơ máu, đều phát ra thứ ánh sáng khó nói nên lời.
Người đàn ông chừng ba mươi tuổi kia nhận lấy thanh nâng lượng rồi, bèn nhanh chóng xé vỏ bọc, bẻ nó thành hai nửa.
Hắn ta ngẫm nghĩ một chút rồi lấy một nửa ra bẻ làm đôi tiếp.
Tiếp đó, hắn ta lắc tỉnh một cô bé dựa vào người mình, nhét một phần tư thanh năng lượng cho cô bé đó, cũng giục giã:
"Mau ăn! Mau ăn đi!"
Cô bé kia chừng bảy tám tuổi, khuôn mặt bẩn thỉu, chỉ có đôi mắt là ngời sáng.
Con bé còn có chút ngơ ngác, nhưng rất ngoan ngoãn, nhận lấy hai đoạn thanh năng lượng một dài một ngắn kia nhanh chóng ăn.
Người đàn ông ba mươi tuổi kia thế mới yên tâm, cũng hai ba miếng nhét thanh năng lượng còn lại vào trong miệng.
"Cảm ơn... Cảm ơn..." Hắn ta ngẩng đầu lên, nhồm nhoàm nói với u Dick.
Lúc này Thương Kiến Diệu mới nhìn rõ khuôn mặt của hắn ta: Đây là một người đàn ông thật thà chất phác mặt chữ quốc, da màu nâu sậm.
u Dick không ngừng lại, mà nhanh chóng quay lại xe, lái tới cuối hàng người này.
Sau vài lần hỏi dò, bọn họ xác định "Cha xứ" rẽ bên trái.
Cứ thế, bọn họ truy đuổi một lúc rồi lại hỏi, phát hiện "Cha xứ" sau khi lượn một vòng bên ngoài thì đi tới khu vực tường thành bắc.
Nơi đó có cổng thành dành riêng cho các vị quý tộc quan to ra vào.
"Đúng, có một người như vậy." Thủ vệ canh cổng thành nhìn tranh chân dung mà u Dick đưa tới, nói cực kỳ chắc chắn: "Hắn có đưa ra giấy thông hành phê chuẩn đặc biệt của thành chủ, chúng tôi không dám ngăn cản."
Sáng sớm "phụ thần" đã ra cửa nam, vòng nửa vòng, rồi lại từ cửa bắc vào thành? Tưởng Bạch Miên lập tức cảnh giác.
Hành vi này thực sự quá khác thường!
Thương Kiến Diệu ừ một tiếng, nói với ngữ khí như thể tôi đã hiểu rõ rồi:
"Đây có thể là một kiểu rèn luyện. Ăn xong thì chạy bộ, sống tới chín mươi chín."
"Cửa bắc đi vào phố Bắc." u Dick không để ý tới câu đùa của Thương Kiến Diệu, nói ra ý tưởng của mình.
"Vậy tại sao hắn không từ cây cầu phía đại sảnh Thị chính tiến vào phố Bắc, dù sao cũng có giấy thông hành mà? Như vậy thì càng kín đáo hơn mà?" Tưởng Bạch Miên đăm chiêu suy nghĩ, "lẩm bẩm" một mình.
"Có khả năng." u Dick không nhiều lời, đưa ra giấy thông hành của mình rồi đi vào phố Bắc.
Liếc mắt nhìn nơi đây, đường phố rộng lớn, nhà cửa hai bên thành những tòa lớn, hoặc vòng thành sân riêng, hòn non bộ chập trùng, hoặc tường xây cao vời vợi, bao gồm công viên, phong cách hoàn toàn khác hẳn phố Đông, phố Tây và phố Nam.
Sau khi hỏi lần lượt các thủ vệ vũ trang ở các phủ đệ, u Dick, Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu truy lùng tới một cửa một quần thể kiến trúc chiếm diện tích khá rộng.
Đây là "Bệnh viện số một thành Dã Thảo".
Ở phố Đông còn một "Bệnh viện số hai thành Dã Thảo".
"Có thấy người này không?" u Dick lấy tranh "Cha xứ" ra hỏi thủ vệ canh trong vọng gác của bệnh viện.
Thủ việc liếc một cái:
"Hắn à? Tới thường xuyên."
u Dick lập tức hỏi tiếp:
"Hôm nay hắn có tới đây không?"
"Có chứ, vào chừng hai ba mươi phút rồi." Thủ vệ chỉ vào tòa nhà ở trong cùng: "Hình như hắn phụ trách cải tạo tòa nhà cũ, hẳn là qua bên kia rồi."
Sau khi cảm ơn thủ vệ, đám người Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu tiến vào bệnh viện, đi thẳng tới tòa nhà cũ đã dọn sạch để chờ cải tạo.
Tòa nhà này có năm tầng, tường ngoài sơn màu trắng, hệ thống chiếu sáng bên trong không tốt cho lắm, không gian u ám, hơn nữa còn đầy mùi dung dịch sát trùng khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Đi một lúc, đám người Thương Kiến Diệu thấy ở cuối đại sảnh, trên bức tường màu trắng với phần chân tường sơn màu xanh lục ở bên cạnh cầu thang có một bức tranh nghuệch ngoạc như trẻ con vẽ.
Đó là một người không có ngũ quan.
"Người" này đứng ở chỗ đó, trên hai tay giơ trước ngực có một dòng chữ viết bằng phấn:
"Mong các người cũng mất đi chỉ số thông minh."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn