Chương 166: Chương 164: Hỗn loạn
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Gió bắc rít gào, mây đen kéo tới, đám thủ vệ cổng thành tuy đều mặc quần áo rất dày, nhưng vẫn cảm thấy rất lạnh, nhất là khi mặt như bị dao cứa qua, đau đớn khó chịu, hoặc đã chết lặng, chỉ còn một mảng lạnh buốt.
Lúc này tuy sắc trời u ám hệt như mưa to sắp trút xuống, nhưng vẫn luôn là buổi sáng, là ban ngày chân chính, điều này làm cho tâm lý đám lính canh phòng không cảnh giác cho lắm.
Bọn họ đảo mắt, thấy đều là những khuôn mặt chết lặng không giống của người sống, hệt như đang đối mặt với những bức tượng không rõ được làm từ cái gì.
"Không biết khi nào thì những Bộ Nô Đội của thành Tối Sơ mới tới đây... Nếu cứ tiếp tục thế này cũng không ổn." Vị đội trưởng đeo súng ở thắt lưng đi tới đi lui chỗ cổng thành, nói: "Nếu người chết nhiều hơn nữa, có khi còn bùng nổ ôn dịch."
Đây chính là cơn ác mộng còn đáng sợ hơn cả chiến tranh trong cảm nhận của không ít người.
Cùng lúc đó, anh ta nghe thấy tiếng nổ.
Đây rõ ràng tới từ một vụ nổ!
Từ sâu trong phố Bắc!
Tất cả thủ vệ ở cổng thành đều xoay người, quay đầu nhìn theo hướng đó, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Đúng lúc này, vị đội trưởng vừa rồi liếc thấy một đám dân du cư hoang dã râu ria xồm xoàm đột nhiên đứng lên từ đám người ở gần cổng thành.
Tay bọn họ đều cầm súng!
Có cái là súng lục, có cả súng săn, rồi súng trường trông khá cũ nát, nhưng đều là súng.
"Cảnh..." Tên đội trưởng này vừa hô được một từ thì đã nghe thấy tiếng súng nổ vang lên rầm rầm.
Tầm mắt anh ta lập tức tối sầm xuống, cơn đau đớn dữ dội kéo tới như thủy triều, bao trùm lấy anh ta.
Pằng pằng pằng!
Sau một lượt bắn dữ dội, số thủ vệ cổng thành ngã xuống quá nửa, số còn lại cũng đều bị thương, trạng thái cực kỳ không tốt.
Bọn họ đều vội vã chạy về chỗ công sự phòng ngự, dùng vũ khí trong tay đánh trả.
Nhưng bọn họ cực kỳ hoảng sợ khi phát hiện rằng đám dân du cư hoang dã kia cứ lao đến trong màn đạn, tuy không ngừng có người ngã xuống, nhưng những người còn lại dường như không bị ảnh hưởng chút nào, hệt như phía trước chính là thế giới mới, là cõi bồng lai tiên cảnh.
Vẻ mặt những người này đều méo mó giống nhau, trong mắt dày đặc những tơ máu, dường như lũ dã thú hoặc người Vô Tâm có trí thông minh.
Lúc này, Lý Đầu cầm loa, hô gào:
"Xông vào! Xông vào! Xông vào còn có đồ ăn! Xông vào thì còn có thể sống sót!"
Số dân du cư hoang dã nhiều đếm không xuể ngoài thành đều đổ dồn ánh mắt về bên này, đôi mắt từng người rồi từng người đỏ bừng lên.
Thấy thủ vệ ở cổng thành chỉ còn vài người, gần như đã bị dọn sạch, bọn họ vô thức đứng dậy, lao vọt tới bên đó.
Có người giữ được thể lực thì chạy rất nhanh, kẻ thì đã khá suy yếu, chỉ có thể chậm rãi theo sau.
Tạch tạch tạch, mấy chiếc súng máy trên cổng thành phun ra ánh lửa, từng mảng từng mảng dân du cư hoang dã như cọng rơm đổ rạp xuống.
Chỉ trong một phút bắn phá ngắn ngủi, rất nhiều người đã đánh mất sinh mệnh.
Những dân du cư hoang dã phía sau nao núng, chần chờ, dừng lại.
Nhưng đúng lúc này, những khẩu súng máy kia ngừng bắn, cần đổi dây đạn mới.
Mà đám người A Tài vọt tới cửa thành đầu tiên đã giải quyết hết thủ vệ nơi đó, cướp được vũ khí ngon nghẻ hơn, cực kỳ nhanh chóng leo cầu thang xông lên thành lầu.
Ngoài thành, đám dân du cư hoang dã sắp giải tán thấy thế lại điên cuồng lao tới như thủy triều tràn vào trong thành Dã Thảo.
Chủ lực quân thủ thành và vệ đội của thành chủ tập trung lại vì vụ nổ ở bệnh viện Số Một, đối mặt với tình huống này, nhất thời không biết nên chi viện bên nào.
...
Trong bệnh viện Số Một, khi Lôi Vân Tùng, Lâm Phi Phi giơ khẩu súng trong tay lên, nhắm thẳng vào đồng nghiệp cùng công ty, Tưởng Bạch Miên đã suy nghĩ rõ một chuyện: Lâm Phi Phi tiến vào hẻm Sói Hoang, không liên quan tới bất cứ quán bar nào, cô ta đi qua nơi đó, vào một đường hầm bí mật tiến vào phố Bắc.
Đúng lúc này, Thương Kiến Diệu đang phân cao thấp với tay của mình đột nhiên lên tiếng:
"Tại sao ông không tự mình nổ súng, còn phải tìm hai người hầu?"
"Cha xứ" vốn không muốn tiếp tục lãng phí thời gian, nhưng không biết tại sao mà hắn ta lại cảm thấy nên chia sẻ mưu kế tỉ mỉ của mình, bằng không làm nhiều chuyện như vậy chẳng phải vô ích?
"Đừng vội." Hắn ta nói với Lôi Vân Tùng và Lâm Phi Phi.
Sau đó, trong tiếng hắt hơi liên tục của u Dick, hắn ta mỉm cười nhìn Thương Kiến Diệu và nói:
"Cậu đoán xem."
Thương Kiến Diệu lập tức trở nên cực kỳ hứng thú:
"Tôi đoán là giới hạn của năng lực kia của ông. Bản chất của nó là đem một bộ phận trên cơ thể mình liên quan tới bộ phận tương ứng của người khác, từ đó làm cho mục tiêu 'thay thế' ông làm ra động tác ông muốn làm.
Nói cách khác, những động tác mà chúng tôi làm bây giờ tương đương với động tác mà hai tay ông làm ra. Nếu chúng làm một động tác này, như vậy sẽ không cách nào hoàn thành động tác khác, ví dụ như rút súng ra bắn."
"Cha xứ" khẽ cười một tiếng:
"Mặc dù không đúng, nhưng cũng gần gần như vậy. Cậu thông minh hơn ta tưởng, chỉ là hình như đầu óc hơi có vấn đề."
Thương Kiến Diệu cười tươi, nhìn đối phương, nói ra lời kỳ quặc:
"Đổ, đổ, đổ..."
Hắn vừa nói ra ba từ "đổ", ánh mắt Lôi Vân Tùng, Lâm Phi Phi lập tức trở nên đờ đãn, cơ thể không chịu khống chế ngã lăn xuống đất.
"Cha xứ" cũng phát hiện ý thức của mình cũng sắp mất theo.
Hắn ta ngạc nhiên bật thốt lên:
"Các người, các người..."
Tưởng Bạch Miên ở khu vực gần cửa chính nở nụ cười:
"Là một công ty có sở trường về sinh học và y học, ắt phải trang bị chất khí gây mê, đây dường như không phải chuyện kỳ lạ gì cho lắm. Biết ông có thể khiến tay của người khác mất kiểm soát, tự làm tổn thương bản thân, trước khi chúng tôi vào đây sao lại không chuẩn bị đôi chút chứ?"
Tay giả sinh học loại Lươn Điện của cô còn một tác dụng nữa, đó là con chip liên kết ý thức, trong tình huống không tạo ra bất cứ động tĩnh gì, sẽ phun ra một chất khí gây mê có mùi cực kỳ nhạt, dường như khó mà phát hiện được.
Cho nên, lúc trước khi mà giải quyết xong toán cướp có tbbsn kia, Tưởng Bạch Miên nói cô có một biện pháp khác là đầu hàng, sau khi bị bắt thì phản công ở mức độ cao nhất.
Đây chính là cách để cô phản công.
Lại phối hợp năng lực nín thở sau khi biến đổi gen là đủ cho cô thực hiện việc xoay chuyển tình thế. Cô còn có thể đổi loại chất khí, từ gây tê biến thành thuốc độc.
Đương nhiên lần này không cần cô thể hiện điều này, trong tình huống đã chuẩn bị sẵn từ trước, cô và Thương Kiến Diệu đều đã sử dụng loại thuốc dự phòng tương ứng.
Mà dấm chua do "Cha xứ" dùng để khắc chế u Dick đã che phủ được mùi lạ này một cách hoàn hảo.
Hiệu quả tốt tới ngoài suy đoán của Tưởng Bạch Miên.
Ý thức của "Cha xứ" càng tan rã:
"Ta... không nên..."
Hắn ta bắt đầu hối hận tại sao mình lại nói nhiều như vậy.
Không thể không nói, ý chí của hắn ta thực sự rất mạnh, u Dick bị bao phủ trong mùi dấm đã hôn mê, không còn hắt hơi nữa.
Thương Kiến Diệu càng cười tươi hơn:
"Ông thực sự cho rằng mình thích nói chuyện như thế sao? Đoán thử xem bị năng lực của tôi ảnh hưởng từ lúc nào đi."
Lần hắn lợi dụng lăn người tiếp cận "Cha xứ" thật ra không chỉ là để bắn, ép kẻ địch tới phía u Dick.
Bằng không, cách xa một chút thì có làm sao? Trong tòa nhà này có lớn thì có thể lớn đến mấy chứ?
Điều này hoàn toàn không ảnh hưởng rõ rệt tới tỉ lệ chính xác của hắn.
Lúc ấy mục đích ngầm của hắn là dùng "Người quái đản" ảnh hưởng "Cha xứ".
Có điều lần này hắn không làm cho đối phương tạo ra hành vi vi phạm lý trí một cách nghiêm trọng, làm xong là sẽ hối hận.
Bởi vậy, hiệu quả của "Người quái đản" sẽ lập tức bị cởi bỏ.
Hắn dùng nó làm hậu chiêu khi u Dick không thể khống chế được "Cha xứ", lợi dụng động tác, ngôn từ và biểu hiện của bản thân dẫn dụ "Cha xứ" nói thêm không ít lời, tranh thủ đủ thời gian cho Tưởng Bạch Miên.
Khi "quái đản" không quá rõ ràng thì trong khoảng thời gian ngắn mục tiêu khó mà phát hiện mình đã bị ảnh hưởng, điều này có thể khiến tác dụng của "người quái đản" duy trì từ hai đến ba phút.
Cho nên cho dù sau đó Thương Kiến Diệu luôn chống cực lại đôi tay của mình và Tưởng Bạch Miên, không cách nào sử dụng năng lực người thức tỉnh khác, nhưng cũng không ảnh hưởng tới việc hắn khiến "Cha xứ" nói nhiều hơn.
Nghe những lời này của Thương Kiến Diệu, cơ thể "Cha xứ" dần nhũn xuống, trong ánh mắt toát lên vẻ không cam lòng.
Thương Kiến Diệu vẫn tươi cười như cũ, lại nói thêm một câu:
"Ông thua là bởi vì các ông phản trí, người hầu của ông không có trí thông minh, chỉ là con rối nghe theo mệnh lệnh của ông, mà đồng đội của tôi rất mạnh, rất mạnh."
Bịch, "Cha xứ" ngã xuống đất, hoàn toàn hôn mê.
"Chậc, khỏi cần phải nịnh một câu cuối cùng." Tưởng Bạch Miên xoay người thử mở cửa thông gió.
Tay trái cô phát lực, trực tiếp nhấc cửa cuốn nhôm màu trắng chạy bằng điện lên.
Gió lạnh bên ngoài lập tức từ cổng tò mò thổi thốc vào trong, tính cả thứ cùng loại với mảnh thủy tinh ùa vào, dọn dẹp mùi lạ ở trong khu vực này.
Trong quá trình đó, Tưởng Bạch Miên thuận miệng hỏi:
"Ngoài chất khí gây mê của chúng ta phát huy tác dụng, anh còn chuẩn bị gì nữa?"
Thương Kiến Diệu lập tức giơ khẩu Rêu Đá trong tay lên, nhắm thẳng đầu mình rồi bóp cò.
Bóp cò súng.
Một tiếng tạch vang lên, trong súng không còn viên đạn nào.
"Mỗi khẩu súng của tôi chỉ bắn được ba phát..." Thương Kiến Diệu cười giải thích.
Mà trong mấy lần tấn công trước thì đã dùng hết rồi.
Nếu có cơ hội, cần bắn súng, Thương Kiến Diệu sẽ bỏ khẩu Rêu Đá, chuyển sang khẩu Liên Hiệp 202.
Tưởng Bạch Miên nghe mà không nhịn được nói:
"Không ngờ cuối cùng anh lại đùa ông ta?"
Hoàn toàn không cần đối kháng hai tay qua lại, có thể bớt thời giờ sử dụng năng lực một lần với "Cha xứ".
"Kế hoạch là gây mê ông ta, kết quả chính là gây mê ông ta, trừ phi không thể thành công được." Thương Kiến Diệu thành thật đáp.
Tưởng Bạch Miên cười cười, đang định dặn Thương Kiến Diệu kéo Lôi Vân Tùng, Lâm Phi Phi ra bãi cỏ bên ngoài, chờ bọn họ tỉnh táo lại rồi dùng "chú hề suy luận" làm bọn họ trở nên thân thiết, sau đó dựa theo tình huống để tìm cách cởi bỏ thôi miên.
Đúng lúc này, cô nghe thấy tiếng súng vang rần ở phương xa.
Dường như có một cuộc chiến đang bùng nổ.
"Những dân du cư hoang dã này..." Tưởng Bạch Miên nhíu mày, nhanh chóng nhớ lại đủ các loại chi tiết lúc trước.
"Không xong!" Cô đột nhiên kêu lên.
Lúc này Thương Kiến Diệu cũng thở dài:
"Ài."
Thấy Tưởng Bạch Miên nhìn mình, Thương Kiến Diệu chủ động giải thích:
"Tôi cảm thấy 'Cha xứ' này quá yếu, không lợi hại như tôi tưởng."
Tưởng Bạch Miên nghiêm túc gật đầu, nói:
"Tôi cũng phát hiện một vấn đề. Lúc trước 'Cha xứ' thôi miên đám người Tăng Quảng Vượng, không nghĩ tới việc những người đó có khả năng tự sát thất bại, lan truyền đặc điểm hình dạng và năng lực của ông ta ra ngoài sao? Mà sự thật chính là rất có khả năng!
Nếu đây chính là phong cách hành sự của ông ta, hoặc là cạm bẫy nhắm vào u Dick, tôi rất khó tưởng tượng ông ta có thể sống sót lâu như vậy dưới sự truy bắt của thế lực lớn như thành Tối Sơ, thật quá bất cẩn."
Nói tới đây, Tưởng Bạch Miên khựng lại một chút, trầm giọng nói:
"Ông ta càng giống mồi nhử hơn."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn