Chương 177: Chương 175: Thẩm vấn
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Trên đường tới nơi giam giữ gã "Cha xứ" giả, Thương Kiến Diệu thật thà nhận xét:
"Anh ta dối trá quá, rõ ràng đã cực kì muốn rồi lại còn nói cần suy nghĩ thêm."
"Anh ta" là chỉ thành chủ thành Dã Thảo, Hứa Lập Ngôn.
Tưởng Bạch Miên liếc nhìn Thương Kiến Diệu một cái:
"Bình thường mà, nhận lời nhanh quá thì có vẻ hơi mất giá."
"Chỗ anh em với nhau, điều đáng quý nhất là lòng chân thành." Thương Kiến Diệu tỏ vẻ phản đối.
Tưởng Bạch Miên thuận theo logic của hắn, nói:
"Anh với anh ta là anh em chứ không phải công ty với anh ta là anh em."
Tưởng Bạch Miên vốn còn định trêu chọc một câu "Có bản lĩnh thì làm cho các vị trong Hội đồng Quản trị với cổ đông đều trở thành anh em của anh đi, thế chẳng khác nào công ty và Hứa Lập Ngôn cũng là anh em rồi." nhưng lại e ngại đến khả năng làm việc của Thương Kiến Diệu, đành phải bỏ ý định này đi.
Khi đang nói chuyện, bọn họ cũng đã tới nơi giam giữ, gặp được người phụ trách ở đây.
Đưa cho người phụ trách xem lệnh cấp phép viết tay của Hứa Lập Ngôn, hai người được đón vào một gian phòng không lớn lắm.
Bộ phận chủ chốt của căn phòng này là một dàn điều khiển, trên đó có rất nhiều màn hình hiển thị.
Lúc này, tất cả các màn hình đều hiển thị một hình ảnh: Một căn phòng nhỏ chỉ có một chiếc ghế và một cái giường.
Trong căn phòng kia, vị "Cha xứ" ốm yếu đang ngồi trên ghế, nhìn vào bức tường đối diện, nơi đó dường như cũng có một màn hình lớn.
"Hắn ta có năng lực 'thôi miên' cực kì mạnh, tốt nhất là hai vị không nên tiếp xúc gần với hắn ta, làm việc qua sản phẩm điện tử cho an toàn." Người phụ trách giải thích đơn giản nguyên do bọn họ phải lập thiết kế trước mặt.
Đương nhiên Tưởng Bạch Miên không thể nói với người phụ trách rằng Thương Kiến Diệu cũng là người thức tỉnh, có thể làm bạn với gã "Cha xứ" giả kia, cô chỉ gật đầu rồi nói:
"Thế thì tốt quá."
Cô và Thương Kiến Diệu cùng ngồi xuống, sau khi người phụ trách thực hiện vài thao tác, từng màn ảnh nhỏ liên kết lại với nhau, tạo thành một chỉnh thể.
Điều này tạo ra cảm giác hai bên chỉ cách nhau một tấm thủy tinh mà thôi.
Sau đó, khi cửa phòng kia mở ra, một người máy bằng kim loại xám bạc đi vào, điều chỉnh màn hình trước mặt "Cha xứ" giả.
Hiển nhiên, người thì không cách nào "thôi miên" được máy móc.
"Sức mạnh của khoa học kĩ thuật thật là..." Tưởng Bạch Miên cảm khái một câu.
Không bao lâu sau, "Cha xứ" giả cũng thông qua màn hình, thấy được tình hình trong phòng giám sát.
"Là các người à." Người đàn ông ốm yếu kia dựa lưng vào ghế, bình tĩnh nói một câu.
Tưởng Bạch Miên bật cười, nói:
"Anh trấn tĩnh thật đấy."
"Cha xứ" giả hơi nâng đầu, nói:
"Nếu biệt hiệu đã là "Cha xứ" thì hẳn đã sớm chuẩn bị sẵn sàng tinh thần tuẫn đạo vì chúa rồi."
Giọng nói của gã ta bình thản, như thể người bị nhốt không phải chính gã mà là đám Tưởng Bạch Miên vậy.
Tưởng Bạch Miên biết loại người này đều có hệ thống logic cá nhân cực mạnh, nếu đi theo tiết tấu của bọn họ, rơi vào thế giới logic của họ thì rất khó mà đánh vỡ được cảnh cửa phòng bị của họ để hỏi ra được những chi tiết có giá trị.
Đương nhiên, nếu thực sự không được, bọn họ có thể nhờ đến sức giúp đỡ của thành viên "hội anh em của Thương Kiến Diệu" - u Dick.
Chỉ có điều, hội này tương đối phiền toái, bởi hững thứ hiển thị ở cảnh trong mơ chỉ có tính dẫn đường, phạm vi bao quát không quá rộng, cần thực hiện thử lặp đi lặp lại.
Tưởng Bạch Miên lập tức nghiêng đầu nhìn sang, ra hiệu Thương Kiến Diệu hỏi trước.
Đây là sách lược của cô, để cho một người chuyên hành động không theo lẽ thường ra quân trước, phá vỡ tiết tấu của đối phương.
Thương Kiến Diệu mở miệng không chút do dự:
"Tiệc thánh của 'Phản Trí giáo' các anh là cái gì?"
Vẻ mặt hắn rất nghiêm túc, tựa hồ đang hỏi một vấn đề cực kì quan trọng.
Vị "Cha xứ" giả kia sửng sốt, cứ có cảm giác như vừa mới chuẩn bị tư thế dồn lực lại rơi tõm vào chỗ trống.
Đây không phải là loại chuyện quan trọng gì, cho nên "Cha xứ" nhanh nhẹn hồi đáp:
"Những thức ăn tương đối dễ dùng như cháo loãng, bột củ sen, trứng chưng gì đó."
"Các anh cũng coi mình là trẻ con à?" Thương Kiến Diệu đột ngột hỏi.
"Cha xứ" giả lại ngẩn người lần nữa, suy nghĩ hồi lâu mới nói:
"Bản năng của loài người là từ khi sinh ra đã có, mục tiêu của chúng tôi là khiến cho tuyệt đại đa số người chỉ còn lại bản năng và kinh nghiệm."
"Tiệc thánh như vậy, trẻ con ăn thì còn được, nhưng người lớn ăn sẽ không có cảm giác chắc bụng được, chỉ có thể thỉnh thoảng nếm thử thôi." Thương Kiến Diệu hoàn toàn không thèm để ý đến lời "Cha xứ" giả, chỉ thong thả nhận xét, "Thật đấy, các anh nên chịu khó trao đổi thêm với bên giáo đoàn tín ngưỡng Chấp Tuế Tư Mệnh."
Vị "Cha xứ" giả này đã hoàn toàn không theo kịp tốc độ suy nghĩ của người này, đành lựa chọn bỏ qua, ngậm miệng không nói.
"Tôi cảm thấy những tổ chức tôn giáo kiểu các anh không có tí tiến bộ nào, nếu như bình thường có thể giao lưu trao đổi, hấp thu sở trường của đối phương thì chắc chắn sẽ lôi kéo được nhiều tín đồ hơn hiện tại, chí ít thì tôi cũng sẽ cân nhắc một chút." Thương Kiến Diệu đưa ra kiến nghị.
Gân xanh trên trán "Cha xứ" giả cứ nhảy lên điên cuồng, cố nhịn xuống, không phản bác.
"Mà lại nói, người bên giáo phái các anh có phải có vẻ hơi bị ngốc không nhỉ?
Ví dụ như anh, tốn bao nhiêu công sức như vậy, cuối cùng chả được kết quả gì, còn đẩy mình vào nơi này." Thương Kiến Diệu thoạt nhìn có vẻ đang rất muốn bàn luận với vị "Cha xứ" giả này về sự thất bại trong giáo dục của giáo phái phản trí.
Hơi thở của "Cha xứ" giả thoáng nặng nhọc hơn, anh ta trầm giọng nói:
"Lần này chỉ là vận không được tốt, gặp phải các người và u Dick cùng lúc thôi."
"Vận à?" Tưởng Bạch Miên nắm ngay lấy cơ hội, vừa cười vừa nói, "Khi anh đã biết bọn Lôi Vân Tùng là người của 'Sinh Vật Bàn Cổ' mà anh vẫn lựa chọn phương thức lấy bọn họ làm người chịu tội thay thì anh cũng nên lường được, 'Sinh Vật Bàn Cổ' nhất định sẽ phái người tới điều tra rõ, hơn nữa nhân viên được phái tới còn thuộc loại có thực lực tương đối cao.
Dưới tình huống như vậy, chẳng phải anh nên mau chóng thực thi kế hoạch của mình sao?
Ai mà ngờ được, các anh lại đi kéo dài tới nửa tháng, lề mề tới tận khi bọn tôi tới rồi mới chính thức bắt đầu, anh mắc chứng thích lề mề à? Hay là, trong tiềm thức anh có khuynh hướng tự sát?
Nếu không có thì tôi đây chỉ đành tiếc nuối cho rằng, đầu óc của anh đã bị hiến tế cho Chấp Tuế Mạt Nhân mất rồi."
"Cha xứ" giả hít sâu một hơi, rầm rì nói:
"Để chờ thời tiết lạnh hơn chút, lượng dân du cư hoang dã tụ tập đông hơn."
"Anh hoàn toàn có thể đổi sang kế hoạch khác cơ mà, cứ giữ khư khư như thế làm gì? Mục tiêu của anh là ám sát Hứa Lập Ngôn, chứ có phải là đảo lộn thành Dã Thảo này đâu." Tưởng Bạch Miên hệt như một tay huấn luyện viên, dùng lời lẽ sắc bén đả kích lòng tự tin của học viên.
Sau đó, cô đổt ngột đổi giọng mỉm cười hỏi:
"Có phải có ai đó đã nhồi nhét vào đầu anh cái ý nghĩ nhất định phải làm theo cách đó?"
"Cha xứ" giả thoáng run lên, mắt không tự chủ mở to một chút.
Tưởng Bạch Miên không cho "Cha xứ" giả một cơ hội tìm kiếm lí do, cô nở nụ cười, bám chặt vấn đề này không chịu tha:
"Có phải anh vẫn còn chưa biết, khi anh đối phó với u Dick, Hứa Lập Ngôn đã bị tập kích một lần, suýt thì toi mạng?"
"Cái gì?" Sắc mặt "Cha xứ" giả lập tức biến đổi hẳn đi.
Tưởng Bạch Miên tủm tỉm cười, thuật lại cho gã ta nghe vụ "Cha xứ" thật tập kích Hứa Lập Ngôn và mục đích kẻ đó muốn đạt tới, cuối cùng hỏi:
"Nếu không phải may mắn trùng hợp, thì toàn bộ các đại quý tộc của thành Dã Thảo này đã thăng thiên rồi, sau đó, quân đội chính quy của thành Tối Sơ sẽ lấy cớ dẹp loạn mà cưỡng chế tiến quân vào.
Đây chẳng phải là một kế hoạch điên cuồng hơn, hoành tráng hơn, dễ thành công hơn kế hoạch của anh hay sao?"
"Cha xứ" giả âm trầm cúi mặt, từ chối đáp lời, chẳng biết đang suy nghĩ gì.
"So với kẻ kia, tôi thấy anh giống như một tay 'Cha xứ' giả vậy." Sau khi trải sẵn mấy bậc cầu, Tưởng Bạch Miên rốt cuộc nhảy thẳng đến mục tiêu.
Ánh mắt "Cha xứ" giả chợt ngưng lại, thân thể càng lúc càng rung động mạnh hơn.
Tưởng Bạch Miên tiếp tục nói:
"Biệt hiệu của người kia có khả năng là 'Câm điếc', mà cũng có thể là bí danh khác.
Anh có còn nhớ không, từng có người nói với anh, từ nay về sau, anh chính là 'Cha xứ'? Ừm, hoặc những lời đại khái như vậy."
Con ngươi của "Cha xứ" giả nở to hẳn ra, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Vài giây sau, gã phát ra một tiếng gầm gào trong cổ họng như tiếng gào của dã thú, hai tay bưng kín mặt.
Sau đó, gã đứng lên, vẻ mặt hoảng sợ.
"Có, có, có!" Gã nói liên tục ba chữ "có", giọng càng lúc càng lớn, càng ngày càng vang.
Phù... Tưởng Bạch Miên âm thầm thở hắt ra:
"Hiện tại anh đã biết mình là ai rồi chứ?"
Mặt nạ kiêu ngạo bị đánh vỡ nát, "Cha xứ" giả cũng không cách nào xây dựng được phòng tuyến tâm lý nữa, gã kiệt lực đổ vật xuống ghế:
"Quách Chính, tôi là Quách Chính. Tôi là giáo đồ Phản Trí giáo, được lựa chọn tắm gội trong Thần ân, trở thành người thức tỉnh."
Tưởng Bạch Miên cắt ngang lời Quách Chính:
"Các anh thức tỉnh đều dựa vào Chấp Tuế Mạt Nhân ư?"
Đây là vấn đề đáng chú ý nhất.
Quách Chính thở hổn hển, nói:
"Đúng, chúng tôi được lựa chọn, đưa vào một sơn động tối tăm, dựa theo lời phân phó, tự tìm một nơi nằm xuống, ngủ một giấc. Chưa ngủ được bao lâu, tôi đã nhìn thấy Đại sảnh Quần Tinh."
Tưởng Bạch Miên bèn hỏi sâu thêm:
"Tổng cộng có bao nhiêu người bị lựa chọn, có bao nhiêu người thức tỉnh?"
"Số người bị lựa chọn thì nhiều lắm, tôi không đếm được cụ thể, chừng trên trăm người đấy." Quách Chính nhớ lại, nói, "Cuối cùng, chỉ có bốn người thức tỉnh, hay là năm ấy nhỉ..."
Nói đến đó, gã nhíu mày, như thể đang phải chịu nỗi thống khổ khủng khiếp lắm.
"Những người không thức tỉnh thì có di chứng gì không?" Tưởng Bạch Miên hơi suy tư, hỏi tiếp.
Quách Chính suy nghĩ một chút rồi nói:
"Có kẻ bị điên, có kẻ chết ngay tại chỗ, có người thì chẳng sao cả, loại này chiếm đa số."
Tưởng Bạch Miên nghiêng đầu liếc nhìn Thương Kiến Diệu, mỉm cười hỏi lại:
"Làm thế nào mà các anh xác định được những người thoạt nhìn như thể bị điên rồi thì không phải người thức tỉnh?"
Quách Chính có vẻ cực kì sợ hãi:
"Lúc đó, có một trưởng lão trong giáo tới chủ trì. Ông ta có thể lật xem kí ức của mỗi người trên diện rộng."
Quả nhiên, "Phản Trí giáo" mạnh nhất là ở phương diện kí ức và thôi miên... Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu liếc nhìn nhau, trong mắt toát ra vẻ hưng phấn.
Đây là một tia hưng phấn vì mình đang dần dần tìm hiểu được một việc.
"Trưởng lão à? Nội bộ giáo phái các anh phân chia giai tầng như thế nào?" Tưởng Bạch Miên tiếp tục hỏi.
Quách Chính hít sâu một hơi, thong thả thở ra, nói:
"Đứng đầu giáo phái là Giáo Hoàng, nhưng tôi chưa từng gặp lần nào, có người nói là đã tới Thế Giới Mới, tới nơi đó hầu hạ Chúa, chỉ phụ trách dẫn đạo những người được Thần lựa chọn sau đó.
Bên dưới Giáo Hoàng là 'Hội đồng tám người', tổng cộng có tám trưởng lão, quản lí những khu vực khác nhau.
Bên dưới trưởng lão là giáo chủ, phụ trách các việc cụ thể, dưới giáo chủ là mục sư, là người thi hành kế hoạch và truyền bá giáo lí."
Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu:
"Cha xứ thì thuộc về tầng nào?"
"Tôi là giáo chủ, hắn... Tôi không biết." Quách Chính nhớ lại, mặt thoáng lộ vẻ đau đớn, nói.
Tưởng Bạch Miên nhân cơ hội hỏi tiếp:
"Anh còn nhớ rõ ai đã 'thôi miên' anh không? Nhớ kẻ đó trông như thế nào không?"
Quách Chính nhíu chặt lông mày một lần nữa:
"Hắn, hắn, hắn là nam, không, là nữ, không, hắn rất tuấn tú, không phải, hắn cạo đầu bóng loáng..."
"Không, không..." Quách Chính mấp máy môi, kêu lên đầy điên cuồng và sợ hãi, "Hắn thay đổi kí ức của tôi rồi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn